sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
watch sexy videos at nza-vids!
sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
truyen teen, tinh yeu 9x, hot clip 9x, sms kute , goc trai tim, me hai ola, tieu thuyet ,Teen Story ,tinh yeu, sms kute, tin... - sao3x

Bạn đang truy cập vào sao3x.sextgem.com wap đọc truyện hay wapsite đọc truyện teen hay,tổng hợp tiểu thuyết hay và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!

page wap trên facebook .mọi người vào like giúp mềnh nhé

sao3x.sextgem.com Trang chủ > 9x lộ hàng > click để xem nhiều Tiểu Thuyết tình yêu

hi chào mọi người mình đã quay trở lại .chúc mọi người đọc truyện vui vẻ nhé

Bài viết Tiểu Thuyết | Những Kẻ Bất Khuất

Author: Hạt Cát Vô Tình

Tình trạng :Mồ Côi Người Yêu ☺
bạn là người Thứ 1279670 đọc truyện ở www.sao3x.sextgem.com

Chúc bạn Đọc truyện vui vẻ !


ánh cá liều mạng vượt biên vào Nam...[br">[br">Đình Anh khe khẽ thở dài.[br">[br">- Họ kể nhiều chuyện buồn và khủng khiếp lắm. Họ bảo miền trung bây giờ là địa ngục trần gian. Nhà tù nhiều hơn trường học. Bộ đội, công an nhiều hơn dân. Họ bảo tất cả những ai có liên hệ với Mỹ và chính quyền Sài Gòn đều bị đi tù, bị đày lên núi...[br">[br">Ngọc Thụy ứa nước mắt. Nàng không muốn khóc nhưng tự dưng nước mắt cứ ứa ra. Giọng nói hơi khàn và trầm của người yêu vang đều bên tai.[br">[br">- Sài Gòn và toàn thể nước ta rồi cũng vậy. Dân chúng sẽ bị bịt miệng, bịt mắt, trói tay, xiềng chân, phải ngồi im nghe lời giảng dạy của những người mà họ biết chỉ giỏi hơn họ về sự gian dối, xảo trá...[br">[br">- Em sẽ nói với cậu Viên cố gắng giữ Sài Gòn lâu hơn...[br">[br">- Anh và cậu có bàn về chuyện này hôm kia. Cậu bảo cậu không muốn bỏ thủ đô nhưng lực bất tòng tâm. Quân dụng mà Hoa Kỳ trao cho mình chỉ còn đủ dùng hai năm nữa thôi. Vả lại mình phải giữ lại nhiều súng đạn để cố thủ ở miền tây. Bắc Việt cũng biết điều đó nên đã mở những cuộc tổng tấn công trên các mặt trận. Ba ngày trước tụi nó pháo kích và tấn công vào Gia Nghĩa, nơi đóng quân của bộ tư lệnh sư đoàn 23 bộ binh. Hai bên đánh nhau cả ngày. Số người chết lên tới cả ngàn. Bắc Việt hơn hẳn mình về vũ khí tối tân mà hỏa lực cũng nhiều hơn năm bảy lần...[br">[br">Ngọc Thụy cảm thấy có cái gì nghèn nghẹn nơi cổ khiến cho nàng phải uống một ngụm nước trà.[br">[br">- Cậu Viên nói với anh là sau một buổi họp kín Hội Đồng Dân Quân Cách Mạng cho biết các cơ quan của chính phủ dân sự và quân đội đã hoàn tất giai đoạn 1 trong việc rút bỏ vùng 3 và Sài Gòn. Các nhu yếu phẩm như xăng dầu, thực phẩm khô đã được di chuyển cũng như một số dinh trại của quân đội đã được tháo dỡ xong chở về miền tây và Phú Quốc. Tất cả nhừng gì cần thiết cho một cuộc định cư lâu dài ở miền tây và Phú Quốc đã được đem đi hết rồi. Giai đoạn 2 là di tản dân chúng. Đây là giai đoạn phức tạp và khó khăn nhất vì sẽ gây ra rất nhiều xáo trộn về mặt tâm lý, kinh tế và quân sự đồng thời ảnh hưởng tới tinh thần chiến đấu của binh sĩ nơi mặt trận. Để giữ vững tinh thần chiến đấu của binh sĩ, bộ tổng tham mưu đã ra lệnh cho sĩ quan từ cấp tư lệnh sư đoàn trở xuống phải hội họp để giải thích cho binh sĩ biết là vợ con, cha mẹ, anh chị em của họ sẽ được chánh phủ dành ưu tiên một trong vấn đề di tản về miền tây...[br">[br">- Khi nào giai đoạn 2 mới bắt đầu...?[br">[br">Ngọc Thụy hỏi nhỏ. Đình Anh hớp ngụm nhỏ nước trà còn âm ấm. Kẹo mè xửng ngọt nhưng anh cảm thấy có vị đăng đắng.[br">[br">- Nó đã bắt đầu trong vòng kín đáo từ hồi sau tết tức là sau khi mình rút khỏi cao nguyên. Một số viên chức trong vài cơ quan liên hệ tới chuyện di tản của chính phủ đã được gởi xuống Cần Thơ để nghiên cứu và chỉ huy việc thiết lập mọi công sở, dinh trại, nhà cửa cho quân dân cán chính cư ngụ. Theo như anh biết một số dân chúng của vùng 3 và Sài Gòn cũng như binh sĩ sẽ rút về miền tây để tiếp tục chiến [br">[br">đấu cho tới khi nào mình bắt buộc phải bỏ miền tây...[br">[br">Ngọc Thụy lại hỏi.[br">[br">- Có cách nào để mình giữ miền tây được không?[br">[br">- Có... Mình chỉ đủ súng đạn đánh nhau chừng hai ba năm nữa mà thôi. Còn đi vay thời không có nước nào dám bỏ tiền cho mình vay. Họ sợ mình giựt vả lại tình thế của nước mình chông chênh sắp lật nên thiên hạ sợ...[br">[br">Ngọc Thụy cười buồn. Cái khó nó bó cái khôn. Chiến tranh đã tàn phá, khiến cho Việt Nam Cộng Hòa, mười mấy năm trước là một quốc gia sản xuất nhiều lúa gạo mà bây giờ phải nhập cảng gạo để nuôi dân. Kho tàng trống không, tiền bạc thiếu hụt, chánh phủ lấy gì để tự túc tự cường, để mua súng đạn đánh nhau với cộng sản. Dù đã đoán trước nhưng viễn ảnh toàn Việt Nam Cộng Hòa bị cai trị bởi cộng sản khiến cho Ngọc Thụy buồn rầu. Giọng nói trầm và khàn đục của Đình Anh vang lên.[br">[br">- Mình đã làm những gì mình có thể làm để kéo dài cuộc chiến tranh với hy vọng chuyển xoay được thời cuộc. Tuy nhiên...[br">[br">Ngọc Thụy lại thở dài.[br">[br">- Theo anh thời mình giữ miền tây được bao lâu?[br">[br">Trầm ngâm giây lát Đình Anh mới trả lời.[br">[br">- Cậu Viên nói từ ba tới bốn năm thôi... Cậu Viên nói nhờ dựa vào phòng tuyến thiên nhiên là sông Vĩnh Tế với sông Tiền nên mình không phải tốn nhiều súng đạn để tử thủ. Vả lại sau khi rút về miền tây thời toàn bộ lính địa phương quân và nghĩa quân sẽ được giải ngũ về nhà để tăng gia sản xuất. Mình chỉ giữ lại các sư đoàn bộ chiến và lực lượng [br">[br">tổng trừ bị. Theo tính toán của bộ tổng tham mưu thời sau khi rút về miền tây quân lực của ta chỉ còn có các sư đoàn 1, 2, 3, 5, 7, 9, 18, 22, 23 và 25. Phần lực lượng tổng trừ bị có hai sư đoàn thủy quân lục chiến, dù và 15 liên đoàn biệt động quân...[br">[br">Quay nhìn Ngọc Thụy Đình Anh nói với giọng vui vẻ và thích thú.[br">[br">- Cậu Viên nói với anh là cậu chỉ thị cho tướng Giai gom hết 45 tiểu đoàn để lập ra ba sư đoàn cho dễ chỉ huy. Anh Quốc sẽ được vinh thăng đại tá và làm tư lệnh sư đoàn 101. Đại tá Kiếm sẽ chỉ huy sư đoàn 106, anh Bảo cũng được lên đại tá và coi sư đoàn 102 biệt động quân. Cậu Viên...[br">[br">Cười thành tiếng Ngọc Thụy ngắt lời người yêu.[br">[br">- Chà lúc này em coi bộ anh gần cậu Viên hơn em rồi. Anh tính giựt cậu Viên của em hả?[br">[br">Đình Anh cười hả hả khi nghe Ngọc Thụy nói đùa. [br">[br">- Anh cần núp bóng cậu Viên để em khỏi ăn hiếp anh. Có gần gũi cậu Viên mới biết cậu là một người lính tận tụy với chức vụ và yêu nước. Cậu làm việc quên ăn bỏ ngủ. Tám chín giờ tối mới về nhà mà bảy giờ sáng đã có mặt ở văn phòng rồi...[br">[br">Bỏ dở câu nói Đình Anh rót thêm trà vào tách cho người yêu xong thì thầm.[br">[br">- Anh nhớ em...[br">[br">- Em cũng nhớ anh...[br">[br">Đình Anh hôn nhẹ lên môi người yêu. Ngọc Thụy cười nói với giọng nhỏng nhẽo.[br">[br">- Anh hôn có chút xíu hà... Anh phải hôn nhiều hơn  em mới chịu...[br">[br">Cười lặng lẻ Đình Anh vòng tay kéo người yêu vào lòng. Hai người đứng bên nhau nhìn bóng tối mênh mông. Không có gì hết ngoài tiếng thở dài. Không gian yên lặng.[br">[br">Đang ngồi nói chuyện với Ngọc Thụy và Đình Anh, Mai ngạc nhiên khi thấy Thạnh, chồng của mình bước vào cửa.[br">[br">- Anh về sớm...[br">[br">Gật đầu chào Đình Anh và Ngọc Thụy xong Thạnh quay qua cười nói với vợ.[br">[br">- Anh phải đi công tác khẩn cấp... Anh phải chỉ huy đoàn xe quân vận chở đạn lên tiếp tế cho sư đoàn 22 đóng ở Chơn Thành...[br">[br">Đình Anh xen vào.[br">[br">- Em nghe nói trên đó đánh lớn lắm...[br">[br">Thạnh gật đầu cười.[br">[br">- Bởi vậy anh phải dẫn đoàn xe lên tiếp tế cho họ. Anh nghe tin là Bắc Việt chuẩn bị đánh lớn vì vậy cục tiếp vận mới phải tiếp tế tối đa cho mặt trận của tướng Hiếu...[br">[br">Biết chồng phải đi xa thời gian lâu nên Mai nói.[br">[br">- Em dọn cơm cho anh ăn rồi em sửa soạn quần áo cho anh...[br">[br">Ngồi vào bàn ăn cơm Thạnh dặn vợ.[br">[br">- Em soạn cho anh chừng ba bốn bộ quần áo thôi. Chắc đi không lâu đâu... [br">[br">Đang lui cui soạn quần áo cho chồng Mai hỏi khi thấy [br">[br">Ngọc Thụy và em trai đứng lên.[br">[br">- Hai đứa về hả?[br">[br">- Dạ tụi em về...[br">[br">Bắt tay anh rể Đình Anh cười nói.[br">[br">- Anh cẩn thận... Tụi này gặp lại anh sau...[br">[br">Vừa tới Chơn Thành được hai ngày liên đoàn 4 của Quốc được lệnh hành quân giữ an ninh tối đa quốc lộ 13 từ Chơn Thành đi An Lộc để đoàn công voa của tiếp vận sẽ chở súng đạn lên cho hai trung đoàn 40 và 41 đóng ở Lộc Ninh và An Lộc. Quốc họp với Trang và ba tiểu đoàn trưởng là Tráng, Hạnh và Thiều.[br">[br">- Quân xa sẽ thả ba tiểu đoàn dài từ Chơn Thành tới An Lộc. Ba ông nên cho lính bung ra kiểm soát cũng như tìm kiếm mìn của địch. Mặc dù đoạn đường này đã được giải tỏa nhưng vẫn bị tụi du kích bắn sẻ và đặt mìn... [br">[br">Nhìn ba tiểu đoàn trưởng Quốc nghiêm giọng.[br">[br">- Hai trung đoàn 40 và 41 đều thiếu thốn quân dụng cho nên việc  tiếp tế của họ được đặt lên ưu tiên một. Ba ông phải làm sao đừng để mình mất mặt với ông Hiếu và ông Niệm...[br">[br">Tráng cười đùa.[br">[br">- Anh đừng lo... Tôi biết con đường này rành lắm. Để tôi đi đầu cho...[br">[br">Trời tờ mờ sáng. Tuy chưa tới giờ khởi hành nhưng Thạnh đã ra lệnh cho các toán trưởng sẵn sàng. Năm mươi chiếc quân xa đều nổ máy. Mọi thứ quân dụng chất đầy trong lòng xe. Sáu giờ sáng. Lệnh di chuyển ban ra. Đoàn [br">[br">lâu ngày không được tu bổ. Con lộ bề ngang bảy tám thước chạy lọt giữa rừng cao su ngút ngàn. Cây cối xác xơ. Phong cảnh tiêu điều và hoang vắng. Không có người ở đã đành mà ngay cả hoang thú cũng vắng bóng. Sau ngày ngưng bắn con đường mang số 13 này lọt vào vòng kiểm soát của cộng quân. Với mục đích cô lập An Lộc, Mặt Trận B- 2 đã cho bộ đội đóng chốt tử thủ đoạn đường này. Hai trung đoàn 40 và 41 của sư đoàn 22 phải tốn nhiều xương máu mới giải tỏa được con đường mang số xui xẻo. Tuy nhiên đám du kích vẫn mò ra bắn sẻ hoặc đặt mìn cố gắng làm ứ đọng sự tiếp tế cho An Lộc.[br">[br">Ngồi băng trước với tài xế Thạnh quan sát cảnh vật hai bên đường. Hơn mười năm đi lính đây là lần đầu tiên anh mới bị cấp trên phái đi xa. Cảnh vật hoang vu và không khí im vắng khiến cho vị đại úy quân vận cảm thấy hồi hộp và lo âu. Trông thấy thái độ của cấp chỉ huy người lính tài xế cười trấn an.[br">[br">- Đại úy an tâm... Con đường này cách đây mấy tháng bị tụi nó chiếm đóng nhưng bây giờ thời yên rồi. Tôi dọ được tin là biệt động quân đang giữ an ninh cho đoàn xe của mình từ Chơn Thành tới An Lộc. Biệt động giữ an ninh là mình khỏe re. Bộ đội chọc ai chứ không dám chọc mấy ông ba mươi đâu...[br">[br">- Tụi nó có pháo kích hay bắn sẻ không?[br">[br">- Cái đó thời ở đâu cũng có... Pháo kích hay bắn sẻ thời hơi sức đâu mà mình lo đại úy...[br">[br">Dù người tài xế nói như vậy mà Thạnh vẫn thầm lo âu. Tuy nhiên anh dần dần cảm thấy yên tâm hơn khi thấy mấy [br">[br">người lính áo rằn đứng giơ tay vẩy vẩy đoàn công voa. Chỉ bóng lính biệt động quân thấp thoáng trong bìa rừng người tài xế cười nói.[br">[br">- Họ tuần tiễu như vầy là mình không sợ bị phục kích...[br">[br">Xe chạy tới trưa Thạnh thấy một toán lính biệt động quân đứng giữa đường. Một người giơ tay ra hiệu cho xe dừng lại[br">[br">- Có chuyện gì vậy?[br">[br">Thạnh hỏi tài xế.[br">[br">- Chắc có chuyện lộn xộn. Tôi thấy hình như có người chết nằm trên đường...[br">[br">Một người lính áo rằn đi tới chiếc xe dẫn đầu đoàn công voa. Thấy Thạnh mang cấp bậc đại úy người lính cười.[br">[br">- Đại úy là trưởng toán đoàn công voa?[br">[br">- Chính tôi... Có chuyện gì vậy anh?[br">[br">Nhìn kỹ thấy người lính mang trên cổ áo hai bông mai bạc Thạnh cười tiếp.[br">[br">- Xin lỗi trung tá... Tôi là đại úy Thạnh, trưởng toán đoàn xe quân vận...[br">[br">Vị trung tá cười nói vui vẻ.[br">[br">- Tôi là trung tá Quốc, liên đoàn trưởng liên đoàn 4 biệt động quân. Hân hạnh được gặp đại úy...[br">[br">Quốc đưa tay ra. Thạnh bắt tay vị sĩ quan biệt động xong cười hỏi.[br">[br">- Có chuyện gì vậy thưa trung tá?[br">[br">- Lính của tôi vừa bắn chết ba tên du kích định mò ra đặt [br">[br">mìn. Lính đang kiểm soát để xem có mìn trên đường không. Chắc cũng phải mất chừng mười lăm phút...[br">[br">Thạnh mở cửa bước xuống đường. Quốc rút thuốc mời vị sĩ quan quân vận. [br">[br">- Con đường này chắc an ninh thưa trung tá?[br">[br">Hiểu ý của người hỏi Quốc cười nhẹ.[br">[br">- An ninh thời có nhưng nếu nói là 100/100 thời tôi không dám nói. Lính của tôi đã tuần tiễu và lục xoát khắp nơi cho nên đoàn công voa của đại úy chắc chắn sẽ không bị phục kích trên đường đi. Tuy nhiên chuyện bắn sẻ và đặt mìn có thể xảy ra...[br">[br">Hít hơi thuốc, từ từ nhả khói Thạnh gợi chuyện.[br">[br">- Chắc trung t
<<1 ... 2425262728 ... 31>>

.


Top update NEW
cick để đọc nhìu truyện sex hơn xxx DƯỚI MỘT MÁI TRƯỜNG xxx {views}
♦ post 4026 ngày trước
ω 15:22:17 / 2015-01-10
click để xem nhiều truyện Sưu Tầm Chuyện ‘ông lão ăn mày và đại gia Rolls Royce’ xôn xao mạng {views}
♦ post 4070 ngày trước
ω 14:20:56 / 2014-11-27
cick để đọc nhìu truyện sex hơn osin _ tuyệt phẩm tình yêu 18 {views}
♦ post 4225 ngày trước
ω 01:30:46 / 2014-06-25
cick để đọc nhìu truyện sex hơn CHỒNG CHỊ, BỒ EM {views}
♦ post 4259 ngày trước
ω 16:32:33 / 2014-05-22
1234...340341342»

Bạn xem chưa?̣

XtScript Error: Timeout.
Bạn yêu thíck
Thế giới truyện :
Thư Tình | Teen Story | Góc trái tim | Tiểu Thuyết | Truyện Ma | Truyện Ngắn facebook | Sưu Tầm, me ola Truyện luôn luôn cập nhật 24/24

tìm thêm phim ,Truyện , ảnh trong wap:


..
Load pages: sec.