sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
watch sexy videos at nza-vids!
sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
truyen teen, tinh yeu 9x, hot clip 9x, sms kute , goc trai tim, me hai ola, tieu thuyet ,Teen Story ,tinh yeu, sms kute, tin... - sao3x

Bạn đang truy cập vào sao3x.sextgem.com wap đọc truyện hay wapsite đọc truyện teen hay,tổng hợp tiểu thuyết hay và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!

page wap trên facebook .mọi người vào like giúp mềnh nhé

sao3x.sextgem.com Trang chủ > 9x lộ hàng > click để xem nhiều Truyện Ma

hi chào mọi người mình đã quay trở lại .chúc mọi người đọc truyện vui vẻ nhé

Bài viết Truyện Ma - Bóng Ma Trong Nhạc Viện Cổ

Author: Hạt Cát Vô Tình

Tình trạng :Mồ Côi Người Yêu ☺
bạn là người Thứ 1281096 đọc truyện ở www.sao3x.sextgem.com

Chúc bạn Đọc truyện vui vẻ !


i ta! Xuống tắm! Mát lắm!
- Ừm!
Vèo… Nước văng tung toé.
Nguyệt Thư kinh hoàng bạt vía, cô có cảm giác bị quăng tõm xuống giếng. Nguyệt Thư chỉ còn biết hét lên:
- Á! Cứu tôi!
- Dậy! Dậy đi! Nguyệt Thư!
Tịnh Đoan cất giọng dịu dàng lay gọi bạn.
Nguyệt Thư giật mình ngơ ngác. Đôi mắt thất thần nhìn lên trần nhà, mếu máo:
- Ma! Ma!
Tố Mẫn lo lắng:
- Mi lại nằm mơ nữa à?
Nguyệt Thư run run:
- Ta đang ở đâu đây?
- Mi ở trong phòng mà.
Đầu óc nhức như búa bổ, nhưng Nguyệt Thư nhớ mang máng:
- Ta thấy bị quăng xuống giếng.
Tịnh Đoan hốt hoảng:
- Ai quăng mi hả Thư?
- Con... ma...
- Lại bị ma nhát. Đêm qua, ta nghe ma con nít khóc lạnh mình luôn.
Nguyệt Thư than thở:
- Ma quỷ lộng hành nhạc viện, làm sao ở đây nổi.
Tố Mẫn lẩm bẩm:
- Phải xin về thôi, ta cũng sợ quá rồi.
Bọn con gái kéo nhau qua phòng nam. Nguyệt Thư nhanh nhảu:
- Xin với thầy về đi Thiên Tùng ơi. Bọn mình không ở đây nữa đâu.
Thiên Tùng nhẹ nhàng:
- Đang thực tập sao về đựợc Thư?
Nguyệt Thư cất giọng ráo hoảnh:
- Mình không thực tập nữa đâu. Nhạc viện hoang tàn vắng vẻ thấy ghê, cứ thấy ma hoài, ớn quá!
Tịnh Đoan phụ hoạ:
- Nhạc viện gì ma quỷ lộng hành phát khiếp.
- Lạ thật! Sao mấy bạn cứ thấy ma hoài vậy?
Tố Mẫn nhận định:
- Lũ ma chỉ biết ăn hiếp con gái.
Duy Bảo nói tỉnh:
- Thì tại các bà sợ ma.
Nguyệt Thư khổ sở:
- Bảo gặp ma thì biết, kinh hoàng luôn. Thư nhất định về không ở đây nữa.
Thiên Tùng nhẹ nhàng:
- Bọn mình đang thực tập xong đợt thì thi tốt nghiệp ra trường. Bỏ dở dang không ổn đâu Thư.
Nguyệt Thư than vãn:
- Vậy phải làm sao hả?
- Tiếp tục ở đây thực tập.
Nguyệt Thư rụt cổ:
- Thư sợ ở đây quá rồi.
Thiên Tùng động viên:
- Cố gắng đi Thư, có bọn mình bên cạnh.
Duy Bảo cà rỡn:
- Dương khí sẽ đánh bại âm khí. Duy đừng lo.
- Thư gặp ma hoài mà bảo đừng lo.
Tịnh Đoan kể:
- Nhỏ Thư mới bị ma xô xuống giếng đó.
Thiên Tùng trấn an:
- Chỉ là giấc mơ thôi mà.
Nguyệt Thư chép môi:
- Mơ hay thật gì mình cũng hồn xiêu phách lạc, thần kinh rất căng thẳng.
Tố Mẫn than oán:
- Ở đây mãi chắc bị bệnh thần kinh quá.
Nam Khang nhe răng cười đưa ý kiến:
- Mấy bà cứ tập sống chung với ma đi.
Nguyệt Thư le lưỡi:
- Eo ôi! Ma mà sống chung với nó à?
- Tức là đừng thèm sợ nó.
Tịnh Đoan nhận định:
- Hễ thấy nó là sợ phát khiếp rồi.
Nam Khang nhẹ giọng khuyên:
- Đừng thèm thấy?
Nguyệt Thư phàn nàn:
- Nó cứ lù lù xuất hiện, chứ ai muốn thấy.
Nam Khang hỏi lại:
- Có phải Thư thấy con ma trong giấc ngủ không?
Nguyệt Thư bồn chồn:
- Dường như là vậy. Thư cũng không biết nữa.
- Tốt nhất là Thư đừng ngủ thì con ma sẽ không tới.
- Vô duyên! Thức hoài hả?
- Đúng vậy.
Nam Khang kết luận:
- Người ta nói đi đêm có ngày gặp ma. Vậy tốt nhất các bạn cứ xem lúc nào cũng là ban ngày và đừng bao giờ ngủ, đố có con ma nào dám nhát.
Duy Bảo cười lớn:
- Ha ha... Hi hi... Đó là bí quyết chống gặp ma đấy.
Nam Khang đắc ý:
- Mấy bạn hãy áp dụng đi. Vô cùng hữu hiệu!
Nguyệt Thư trề môi:
- Tưởng mấy bạn có ý kiến gì hay giúp bọn mình tránh gặp ma, ai ngờ trớt quớt.
Bỗng dưng, Duy Bảo nhận xét:
- Tôi nghĩ con ma thích ai thì nó tìm người đó.
Nguyệt Thư hốt hoảng ré lên:
- Hổng phải vậy đâu!
Duy Bảo cười tỉnh bơ:
- Chứ còn gì nữa, con ma có vẻ thích Nguyệt Thư nhiều nhất, coi chừng nó bắt Thư đi theo luôn.
Nguyệt Thư tá hoả:
- Bảo nói thấy ghê quá!
Thiên Tùng xua tay la Duy Bảo:
- Nguyệt Thư đã sợ mà mi cứ hù.
Duy Bảo gãi đầu:
- Hù cho Nguyệt Thư hết sợ.
Nguyệt Thư phàn nàn:
- Ở nhạc viện âm u này mãi ai cũng sợ phát khiếp.
Thiên Tùng thông báo:
- Hôm nay không ở đây nữa.
Nguyệt Thư mừng rỡ hỏi:
- Chuyển chỗ ở hả? Đi đâu hả?
Thiên Tùng hạ thấp giọng:
- Đi nghiên cứu.
Nguyệt Thư thất vọng:
- Rồi trở về đây hả?
Thiên Tùng cười khì:.
- Chứ đâu có đi luôn, đây là chốn đi về mà.
- Vậy mà cũng nói.
Duy Bảo tài lanh:
- Nói để cho quý vị chuẩn bị chứ.
Tịnh Đoan vô tư:
- Chuẩn bị gì chứ?
- Chuẩn bị... diện.
Tịnh Đoan nguýt mắt:
- Xí!
Duy Bảo tỉnh bơ:
- Hổm nay ở nhạc viện cổ này váy áo chưa có dịp trưng bày.
Tức quá, Tịnh Đoan nói nhanh:
- Hổm nay tui vẫn diện váy áo đó chứ.
Nam Khang chen vô chọc:
- Mấy bà mà diện ở đây cho mấy con ma xem.
Tức thì Nam Khang bị Nguyệt Thư đập một phát lên vai và cự nự:
- Ông khoái nhắc đến ma quá hà.
Nam Khang cười khì khì:
- Đã bảo là sống chung với ma cho thân thiện.
Nguyệt Thư đốp chát:
- Có một ma nữ liêu trai cho ông thân thiện kìa.
Nam Khang vờ hỏi:
- Đâu?
- Ngoài giếng nước đó.
Nam Khang không chừa:
- Ma ngoài giếng nước là bạn của phe tóc dài.
Tưởng chừng như vẫn thấy bóng trắng phất phơ đẩy mình xuống giếng, Nguyệt Thư hoảng hốt hét lên:
- Á! Trời ơi! Ma!
Và Nguyệt Thư ngó ra ngoài lo lắng, như sợ con ma từ dưới nước chui lên. Thiên Tùng cằn nhằn Nam Khang:
- Nguyệt Thư đang sợ mà mày cứ đem mấy con ma về.
Cả bọn cười rộ lên trước câu dí dỏm của Thiên Tùng.
Thiên Tùng dặn dò:- Thầy bảo chúng ta đi thực tế nghiên cứu về các loại đàn nhạc dân tộc rồi về ghi chép hệ thống lại. Suốt ngày đi thực tế ở bên ngoài rất vui.
Buổi chiều trở về nhạc viện, Nguyệt Thư lại thấy tâm trạng bức bối làm sao. Nguyệt Thư ấn tượng về cái giếng nước.
Trong lúc các bạn xách nước, thì Nguyệt Thư ngồi tránh xa.
- Phải chi có nước máy ở trong nhà thì hay biết mấy.
Tố Mẫn lên tiếng:
- Có nước máy thì phải có nhà vệ sinh, phòng tắm.
Nguyệt Thư gật đầu:
- Đầy đủ tiện nghi chứ sao.
Tịnh Đoan thắc mắc:
- Không hiểu sao trường cho mình thực tập ở nhạc viện này nhỉ?
Nguyệt Thư phàn nàn:
- Nhạc viện cổ quái xuống cấp trầm trọng mà bắt mình chui vào ở.
Tố Mẫn chép môi:
- Làm như ở đây có kho tàng kho báu.
Duy Bảo chen vào:
- Có kho báu đó, mấy phòng chứa toàn nhạc cụ quý hiếm.
Tịnh Đoan trề môi:
- Nhạc cụ chứ có phải bình cổ hay thú rừng quý hiếm đâu.
Duy Bao hỏi lại:
- Đoan nói nhạc cụ không quý hiếm à?
Nguyệt Thư đưa tay chỉ nhạc viện:
- Cả tòa lâu đài sắp đập này cũng quý hiếm.
Nam Khang hăm he:
- Dám nói nhạc viện sắp đập, coi chừng nghe Thư.
Nguyệt Thư đính chính:
- Thư nói sắp trùng tu chớ bộ.
Thiên Tùng chép miệng tiếc rẻ:
- Phải hồi đó mình học thiết kế để giờ đi trùng tu các công trình cổ.
Nguyệt Thư nhìn Thiên Tùng:
- Thôi nha! Đừng có núi này trông núi nọ.
Nam Khang cười diễn giảng:
- Hà hà... Nguyệt Thư nhắc mày chỉ chấm cô nào một cô thôi nghe Tùng. Lộn xộn thì biết tay thư.
Nguyệt Thư đập vai Nam Khang:
- Coi chừng đó!
Nam Khang nhăn nhó:
- Người ta nói hộ giùm, không cám ơn mà còn… dữ.
Tố Mẫn lanh chanh:
- Nam Khang nói Thư dữ chứ anh Tùng thấy hiền khô hà.
Thiên Tùng cười ra vẻ:
- Mấy bạn muốn nói gì cứ nói.
Tố Mẫn tiếp liền:
- Miễn đúng thì thôi.
Phần 3
Buổi tối trong phòng Thiên Tùng ôm cây đàn ghita gảy vu vơ bản nhạc đã hình thành.
Bên ngoài, bóng tối phủ giăng. Không gian u tịch, bỗng dậy lên một mùi hương.
Hương hoa lài nồng nàn thoảng bay trong gió. Tiếp theo đó là một cảm giác rờn rợn khiến mấy tên con trai nhìn nhau. Duy Bảo hỏi Thiên Tùng:
- Mày có tin ở nhạc viện này có ma không Tùng?
Thiên Tùng buông cây đàn xuống:
- Ai biết có hay không.
Nam Khang góp ý:
- Ma là cái gì huyền ảo liêu trai không thật.
Duy Bảo thắc mắc:
- Tại sao các bạn nữ cứ thấy ma nhát hoài vậy?
Nam Khang khẳng định:
- Bởi vậy mới thấy mờ mờ ảo ảo như khói như sương trong giấc ngủ.
Thiên Tùng thú nhận:
- Đêm đầu tiên đến đây, giữa khuya tao ngồi nghe đàn bên cửa sổ, thấy có một bóng trắng chờn vờn.
Duy Bảo kêu lên:
- Ối! Sao mày không kể với tụi tao.
- Tao nghĩ là mình bị ảo giác.
- Cũng có thể, tại thằng Khang giả ma trên xe nên đứa nào cũng ấn tượng.
Thiên Tùng chép môi:
- Không hiểu sao bên phòng nữ thấy ma hoài.
Duy Bảo tiếp lời:
- Tịnh Đoan nói có nghe tiếng con nít khóc ai oán lắm.
Nam Khang phân vân:
- Chuyện này chẳng biết sao, chẳng lẽ ma quỷ lộng hành ở đây.
- Người ta bảo những nơi âm u hoang vắng, điêu tàn thì hay có ma.
Thiên Tùng xua tay rối rít:
- Thôi, đừng tìm hiểu chi cho mệt.
- Tại mấy bạn nữ có bị ma nhát nên mình thấy không yên.
Nam Khang bật hỏi:
- Vậy phải làm gì?
Duy Bảo ôn tồn:
- Khám phá bí mật coi có gì không?
- Có ma!
- Thằng quỷ!
Thiên Tùng bày tỏ:
- Tao lại thích khám phá nhạc viện cổ này xem nó như thế nào?
Duy Bảo bật cười:
- Thì nó như một tòa lâu đài cổ kính.
- Điều quan trọng là tòa lâu đài có nhiều phòng.
- Thằng quỷ! Vậy mà cũng nói.
Duy Bảo phân bua:
- Tao nói không phải sao? Tòa lâu đài nhiều phòng thênh thang như là khách sạn.
Nam Khang đưa ý kiến:
- Tại sao người ta không trùng tu nhạc viện cổ này để làm khách sạn nhỉ. Tao nghĩ là đắt khách lắm đây.
Thiên Tùng cười xúi giục:
- Mày nên đề nghị ông nhà nước.
Duy Bảo lên tiếng:
- Có lẽ người ta không có kinh phí trùng tu nên để nhạc viện âm u, buồn hiu thế này.
Thiên Tùng nói thêm:
- Âm u nên ai cũng thấy kỳ bí có ma.
Cả ba nói chuyện giữa đêm khuya.
Thiên Tùng cầm đàn cất tiếng hát êm đềm:
“Ai vun đồi.
Thông xanh mơ
Ai cao nguyên lạnh.
Gió cô đơn buồn
Ai hồ biếc
Ai khói vương
Ai trăng mộng tưởng
Ai hồn hoang liêu...”.
Tiếng ca chưa dứt thì bóng áo trắng chập chờn lướt tới.
Giọng ma quái như từ cõi âm ty vọng lên:
- Em... ở dưới giếng lên... lạnh quá, ca cho em nghe nữa đi.
Tay chân rụng rời, hồn Thiên Tùng như treo người trên cành cây cao. Một bàn tay lay nhẹ vai Thiên Tùng:
- Suốt đêm mày gục ở đây hả Tùng? Sao không vào ngủ?
Thiên Tùng ngơ ngác nhìn Nam Khang và Duy Bảo.
- Tao gục ở đây hả?
Thiên Tùng ngóc đầu dậy vẫn chưa hoàn hồn:
- Vậy là suốt đêm Thiên Tùng đàn hát rồi gục xuống bàn bên khung cửa sổ.
Nam Khang cà rỡn:
- Tao với thằng Bảo đâu có giành hết chỗ ngủ đâu mà mày chẳng chịu vô mùng.
Thiên Tùng thì thào:
- Tao thấy ma rủ ra giếng nước.
Duy Bảo kêu to:
- Trời ạ! Ma rủ đi à?
Nam Khang hỏi dồn:
- Mày có đi không.
- Có! Tao ra ngoài giếng nước, tối om hà. Hồn ma nhảy múa, bảo tao hát.
Duy Bảo lo lắng:
- Không khéo oan hồn ma xô mày xuống giếng thế mạng.
Nam Khang hỏi nhanh:
- Oan hồn ma có xô mày không?
Thiên Tùng bối rối:
- Tao cũng không biết nữa.
- Đi theo hồn ma ra giếng nước, ghê quá.
Duy Bảo nhớ ra:
- Nhưng mà thằng Tùng vẫn nằm gục ở đây mà.
Nam Khang kết luận:
- Vậy là nằm mơ thấy ma nhát, không sợ.
Thiên Tùng khiếp sợ hãi hùng mà Nam Khang tỉnh bơ:
- Mày chưa gặp ma nên nói giỏi.
Nam Khang thắc mắc:
- Ê! Mày thấy ma nam hay nữ vậy?
- Tao đâu có biết.
- Phải biết chứ. Tóc có dài không?
Duy Bảo lý giải tỉnh bơ:
- Chắc chắn ma nữ, vì nữ mới quyến rũ Thiên Tùng.
Duy Bảo cười chọc:
- Vậy là mày gặp oan hồn “trinh nữ” rồi.
Mặt Thiên Tùng nhăn nhó thảm hại:
- Thằng quỷ! Tao đang thắc mắc tại sao lại thấy ma chứ.
- Nhà ở có ma thì thấy ma chứ sao?
- Nhưng thời đại này mà ma quỷ lại lộng hành sao?
-

.


Top update NEW
cick để đọc nhìu truyện sex hơn xxx DƯỚI MỘT MÁI TRƯỜNG xxx {views}
♦ post 4039 ngày trước
ω 15:22:17 / 2015-01-10
click để xem nhiều truyện Sưu Tầm Chuyện ‘ông lão ăn mày và đại gia Rolls Royce’ xôn xao mạng {views}
♦ post 4083 ngày trước
ω 14:20:56 / 2014-11-27
cick để đọc nhìu truyện sex hơn osin _ tuyệt phẩm tình yêu 18 {views}
♦ post 4238 ngày trước
ω 01:30:46 / 2014-06-25
cick để đọc nhìu truyện sex hơn CHỒNG CHỊ, BỒ EM {views}
♦ post 4272 ngày trước
ω 16:32:33 / 2014-05-22
1234...340341342»

Bạn xem chưa?̣

XtScript Error: Timeout.
Bạn yêu thíck
Thế giới truyện :
Thư Tình | Teen Story | Góc trái tim | Tiểu Thuyết | Truyện Ma | Truyện Ngắn facebook | Sưu Tầm, me ola Truyện luôn luôn cập nhật 24/24

tìm thêm phim ,Truyện , ảnh trong wap:


..
Load pages: sec.