sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
watch sexy videos at nza-vids!
sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
truyen teen, tinh yeu 9x, hot clip 9x, sms kute , goc trai tim, me hai ola, tieu thuyet ,Teen Story ,tinh yeu, sms kute, tin... - sao3x

Bạn đang truy cập vào sao3x.sextgem.com wap đọc truyện hay wapsite đọc truyện teen hay,tổng hợp tiểu thuyết hay và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!

page wap trên facebook .mọi người vào like giúp mềnh nhé

sao3x.sextgem.com Trang chủ > 9x lộ hàng > click để xem nhiều Truyện Ma

hi chào mọi người mình đã quay trở lại .chúc mọi người đọc truyện vui vẻ nhé

Bài viết Truyện Ma - Bóng Ma Trong Nhạc Viện Cổ

Author: Hạt Cát Vô Tình

Tình trạng :Mồ Côi Người Yêu ☺
bạn là người Thứ 1281115 đọc truyện ở www.sao3x.sextgem.com

Chúc bạn Đọc truyện vui vẻ !


g nước, lạ thật.
Vừa lúc đó Nguyệt Thư, Tịnh Đoan và Tố Mẫn lục đục kéo sang. Mặt Nguyệt Thư có vẻ bơ phờ:
- Thư chịu hết nổi rồi. Không ở nhạc viện nữa đâu.
Thiên Tùng quan tâm:
- Chuyện gì vậy Thư?
- Ma!
Tịnh Đoan bổ sung:
- Ma quỷ lộng hành, hãi hùng quá. Không thể ở đây nữa, phải về thôi các bạn ơi.
Nam Khang khôi hài:
- Kể cũng lạ, bọn mình cả đám trẻ khoẻ mà sợ mấy con ma vô hình.
Tố Mẫn nhăn mặt:
- Oan hồn ma ở trong bóng tối mới đáng sợ.
Thiên Tùng bày tỏ:
- Chúng ta không thể vì mấy con ma mà bỏ dở đợt thực tập, công lao học hành vất vả bao năm qua không thể bỏ phí.
Nguyệt Thư thở dài:
- Phải tính sao bây giờ? Thư với mấy bạn sợ quá, Tùng ạ.
Tịnh Đoan nhíu mày:
- Đành bó tay nhìn mấy con ma hoành hành mình mãi sao?
Thiên Tùng mỉm cười:
- Mình sẽ hoành hành lại mấy con ma.
Tịnh Đoan cười hỏi:
- Lớp trưởng nói chuyện tiếu hỉ? Bạn định nhát lại mấy con ma hỉ?
Thiên Tùng gật gù:
- Ừ! Chắc chắn mấy con ma phải sợ mình?
Nam Khang xen vô:
- Nó sợ dữ lắm nên mình phải bỏ chạy thục mạng.
Cả bọn bật cười trước câu pha trò của Nam Khang, tình hình có vẻ bớt căng thẳng.
Thiên Tùng bỗng thốt lên:
- Nhạc viện phải có cái gì đó nên mới có oan hồn ma.
Nguyệt Thư nhìn Thiên Tùng đăm đắm:
- Theo Tùng thì có cái gì hả?
Duy Bảo đáp thay:
- Ai biết cái gì là cái gì! Hì... hì…
Thiên Tùng dứ dứ tay:
- Cái thằng!
- Chứ mày nói cái gì mơ hồ quá!
Nguyệt Thư quả quyết:
- Thư nghĩ là có oan hồn chết dưới giếng nước?
Thiên Tùng phẩy tay:
- Chỉ là do Thư tưởng tượng thôi.
Nguyệt Thư phụng phịu:
- Chắc có mà. Tại hỏi bác Ngàn không chịu nói.
Nam Khang tặc lưỡi:
- Nhạc viện cổ xưa mà bác bảo vệ cũng cổ quái.
Thiên Tùng nhắc nhở:
- Thôi, đừng bình luận về bác Ngàn, coi chừng xúc phạm người lớn đấy.
Nam Khang cà rỡn:
- Có ai gọi là Ca-si-mô-nô nữa đâu mà xúc phạm.
Thiên Tùng phàn nàn:
- Thằng quỷ! Cứ Ca-si-mô-nô hoài. Bác có lưng gù cũng tội lắm.
Nguyệt Thư chép môi:
- Thư cứ tiếc là sao bác Ngàn không nói được.
Duy Bảo nhận định:
- Có lẽ bác bị câm điếc bẩm sinh.
Tịnh Đoan lắc đầu:
- Mô có điếc, bác nghe được mà.
- Vậy là chỉ câm bẩm sinh.
Tố Mẫn lại thắc mắc:
- Câm thì ai mà thuê làm bảo vệ nhỉ?
Duy Bảo trả lời:
- Có lẽ bác ở gần đây, gần gũi gắn bó với nhạc viện nên người ta thuê làm bảo vệ.
Trong khi Thiên Tùng bảo đừng nói đến bác Ngàn mà các bạn lại bàn tán rất sôi nổi. Thiên Tùng cũng lờ luôn.
Anh thấy bác Ngàn cổ quái như các bạn nói nhưng mà không đáng sợ. Đầu tóc râu ria bác hơi dài, lưng gù bởi chiếc bướu nhỏ, bác sống như chiếc bóng ở nhạc viện và âm thầm làm việc không phàn nàn chi ai.
Nhạc viện có bác Ngàn càng tăng thêm vẻ kỳ bí, cô tịch.
Phần 4
Chủ nhật nghỉ, thầy Việt Thái đi chơi cùng vợ và mẹ vợ tương lai.
Nguyệt Thư, Tịnh Đoan, Tố Mẫn rủ nhau đi chơi mua sắm.
Dù thế nào cũng phải hoàn tất đợt thực tập. Tất cả quyết tâm ở lại nhạc viện. Nói theo giọng bông đùa của Nam Khang là phải sống chung với mấy con ma như người ta sống chung với lũ vậy.
Tố Mẫn ân cần hỏi mấy bạn nam:
- Tụi tui đi chợ, mấy ông có gửi mua gì không?
Nam Khang tinh nghịch:
- Mua hết chợ mang về.
Tố Mẫn dài giọng:
- Mua hết chợ thì ông đi mà mua.
- Tụi tui mắc ở nhà quản lý nhạc viện.
Nguyệt Thư cười thật hiền:
- Quản lý kỹ kẻo nhạc viện biến mất đó nghe.
- Chỉ sợ mấy bà đi chợ rồi biến mất thôi.
Nguyệt Thư ré lên:
- Í! Làm gì biến mất hả?
Nam Khang bông đùa:
- Bị... ma giấu mất.
Cả ba cô gái cùng la lên:
- Nói bậy không hà.
- Thì cổ xưa cũ kỹ hoang tàn, lạnh lẽo ma dễ ẩn náu.
Thiên Tùng đề nghị:
- Vậy bọn mình đi tìm xem oan hồn ma đang ẩn náu ở đâu.
Duy Bảo xua tay:
- Bọn ma ở thế giới cõi âm trong bóng tối làm sao mình thấy được.
Thiên Tùng tặc lưỡi:
- Thế giới tâm linh đầy bí mật.
Nam Khang láu táu hỏi:
- Mày có định nghiên cứu không hả?
- Nghiên cứu ma.
- Thôi đi ông!
Cả ba đang trò chuyện vội im bặt khi thấy bác bảo vệ lui cui cầm chổi quét dọn.
Thiên Tùng nói khẽ:
- Nhạc viện mà không có bác bảo vệ chắc trở thành tòa lâu đài hoang.
Duy Bảo đế vô:
- Và chỗ nào mày cũng thấy ma.
Thiên Tùng nhăn mặt:
- Cái thằng, lại nhắc đến!
- Vì đó là sự thật.
Nam Khang bổ sung thêm:
- Có lẽ mấy con ma ở đây đói khát dữ lắm nên nó mới lộng hành.
Thiên Tùng tiến tới chỗ bác bảo vệ, hỏi thật khẽ:
- Bác Ngàn ơi! ở đây có ma không hả bác?
Bác Ngàn trầm tư đưa ánh mắt già nua nhìn khắp chung quanh nhạc viện, lắc đầu một cách quả quyết.
Thiên Tùng lại hỏi nữa:
- Bác có thấy ma không? Bác có bị ma nhát lần nào chưa?
Nam Khang tặc lưỡi:
- Mày hỏi như là phỏng vấn bác Ngàn vậy.
Duy Bảo lên tiếng:
- Tao cũng muốn biết điều đó. Bọn mình bị ma nhát, chẳng biết bác có bị không?
Bác Ngàn vừa lắc đầu vừa tay làm hiệu không có.
Thiên Tùng kết luận:
- Bác Ngàn không bị, vậy là do bọn mình tưởng tượng mà thôi.
Duy Bảo phân vân:
- Cả bọn bị ma nhát mà tưởng tượng cả sao?
Bác Ngàn chăm chú nghe ba chàng sinh viên trò chuyện rồi ra dấu hỏi, môi bác cũng chừng như mấp máy:
- Ma à! Bị ma nhát hả?
Cả ba tranh nhau kể chuyện bị ma nhát cho bác Ngàn nghe.
Bác Ngàn ra chiều nghĩ ngợi rồi bác lại bỏ đi một hơi sang giếng nước, múc nước tưới cây.
Cả bọn ngơ ngác nhìn nhau. Thiên Tùng tặc lưỡi:
- Bác Ngàn lạ ghê.
Nam Khang phì cười:
- Đã nói là bác cổ quái rồi mà.
- Thôi đi mày!
Cả ba đi vào trong nhạc viện. Đến phòng nhạc cụ xem các loại đàn. Thiên Tùng nhận định:
- Công nhận nhạc viện đầy đủ các loại đàn, không thiếu thứ gì.
Duy Bảo giải thích:
- Đầy đủ để cho bọn mình tha hồ thực tập chứ.
Nam Khang ranh mãnh:
- Tao thấy vẫn còn thiếu.
- Thiếu gì hả?
- Thiếu nhạc phụ, nhạc mẫu.
Thiên Tùng cười bảo:
- Nhạc phụ, nhạc mẫu thì mày tự đi tìm đi.
Nam Khang lém lỉnh:
- Tao lo cho mày đấy chứ, ráng mà thực tập được lòng nhạc phụ, nhạc mẫu.
- Thằng quỷ! Nói chuyện khùng!
- Chuyện đại sự của mày mà khùng hả?
Thiên Tùng giải thích:
- Đại sự của tao bây giờ là làm sao cho cả bọn đừng bị nhát ma nữa đó.
Nam Khang la lên:
- Trời đất! Bộ mày định thương lượng với mấy con ma hả?
Thiên Tùng nhăn mặt:
- Thương lượng cái đầu mầy!
- Vậy chớ mà làm sao?
Thiên Tùng lắc đầu:
- Làm sao, tao cũng chẳng biết.
Nam Khang tặc lưỡi:
- Vậy mà cũng nói.
Duy Bảo cảnh báo:
- Coi chừng đến lượt thằng Khang gặp ma.
Nam Khang nói cứng:
- Ma nhát mày chứ hổng dám nhát tao đâu.
- Hừm! Để xem!
Rời khỏi phòng nhạc cụ, cả ba bước sang các phòng khác. Phòng nào bên trong cũng tối om om, chẳng có gì đặc biệt.
Lẽ ra nhạc viện phải có một sân khấu đặc biệt để biểu diễn chứ. Phòng hội trường cũng không có gì đặc biệt.
Cả bọn thường lên hội trường để nghe thầy Việt Thái hướng dẫn sử dụng nhạc cụ, rồi đàn thử. Nhưng Thiên Tùng thấy thầy chỉ hướng dẫn chung chung không cụ thể lắm. Trông thầy cũng không mặn mà với công việc lắm.
Thiên Tùng chợt nêu thắc mắc:
- Tụi bây có thấy lạ không?
Duy Bảo hỏi nhanh:
- Cái gì lạ hả?
- Thầy hướng dẫn tụi mình đó.
Nam Khang bông đùa:
- Lạ là phải! Thầy là người Việt gốc Thái mang hai dòng máu trong người nên cao to đẹp trai vừa giống người Việt vừa giống người Thái.
Thiên Tùng nhăn mặt:
- Tao có nói gốc gác của thầy đâu chứ!
- Vậy mày nói gì hả?
- Thái độ của thầy với bọn mình đó.
Nam Khang láu táu:
- Thì phải chặt mặt ngầu nghiêm nghị với bọn mình mới làm ông thầy hướng dẫn.
Thiên Tùng lắc đầu:
- Tao nói thái độ của thầy kìa. Lúc mới đưa tụi mình lên đây thực tập, thầy vui vẻ lo cho từng đứa, bây giờ thì lạnh lùng bỏ mặc tụi mình tự xoay xở. Tối thì thầy đi biệt không sinh hoạt chung.
Duy Bảo kêu lên:
- Vậy mới là thầy chứ?
Nam Khang bổ sung:
- Lúc này thầy có cô lên thăm cần phải đi chơi nên bỏ bê tụi mình chứ sao?
Thiên Tùng phàn nàn:
- Cái thằng! Tao có đòi thầy chăm tụi mình như con nít đâu.
- Thì mày nói thầy chẳng quan tâm?
- Tao nói là thầy không mấy nhiệt tình với bọn thực tập tụi mình.
Duy Bảo cười, giải thích:
- Thầy nghĩ tụi mình lớn rồi, tự lo cho mình.
Thiên Tùng nhún vai:
- Tự lo, vậy thì tụi mình đi thực tập làm gì hả?
Duy Bảo tỉnh bơ:
- Đi cho biết nhạc viện cổ có ma.
Nam Khang cười khà:
- Đúng quá!
Thiên Tùng cũng bật cười:
- Hai thằng quỷ! Chỉ có đề tài ma nói mãi.
- Chứ nhạc viện cổ thì có đề tài nào khác đâu. Thiên Tùng khẽ đùa:
- Tao sợ chuyến đi thực tập này về bọn mình chỉ giỏi kể chuyện ma chứ đàn ca hát nhạc gì cũng tiêu hết.
- Vậy hổng tốt nghiệp là cái chắc.
Đập vai Duy Bảo, Thiên Tùng kêu ca:
- Thằng quỷ! Đừng có trù ẻo!
- Mày sợ thi hỏng à? Có gì đâu, đậu rớt là chuyện thường.
- Cha mẹ nuôi cho ăn học, tốn kém biết bao, phải thi để đi làm trả ơn cha mẹ nghe mậy.
Duy Bảo nháy mắt:
- Nghe nói tưởng mày có hiếu lắm?
Thiên Tùng nghiêm túc:
- Tao mong là sau đợt thực tập trở về, bọn mình sẽ tự tin hơn.
Nam Khang tinh quái:
- Tin là nhạc viện có ma.
Thiên Tùng hỏi lại:
- Ma... yêu của mày đó hả?
- Ma... giếng của thằng Bảo.
Duy Bảo láu táu:
- Ma giếng của các tiểu thư lớp mình nữa.
Bỗng nhiên Thiên Tùng thốt lên:
- Ma...ơi là ma! Ai sinh ra ma?
Cả ba cười rộ lên.
Nhưng nụ cười vội tắt ngay khi thấy thầy Việt Thái lù lù đi tới. Bất ngờ quá! Thầy ở đâu mà xuất hiện vậy, cứ như là từ dưới đất chui lên. Thiên Tùng nhanh nhẹn ứng phó:
- Thầy ạ!
Thầy Việt Thái cố giấu vẻ khó chịu:
- À… các em làm gì ở đây?
Nam Khang nhanh nhảu:
- Tụi em trò chuyện.
- Không đi chơi hả?
- Dạ, cũng định đi đó thầy.
Bà Hồ Thúc và cô Hồ Thủy từ ngõ ngách nào đi tới. Cô Hồ Thủy đến bên thầy Việt Thái:
- Mình đi anh.
Ba người bước ra ngoài, thầy Việt Thái lầm bầm:
- Phải đối phó với lũ nhóc này, bực quá!
Buổi gặp khá bất ngờ với thầy Việt Thái vẫn còn ám ảnh bộ ba Thiên Tùng, Duy Bảo, Nam Khang.
Nam Khang tặc lưỡi:
- Cứ tưởng thầy dung dăng dung dẻ với cô ở ngoài phố sao lại xuất hiện ở đây nhỉ?
Duy Bảo pha trò:
- Tao tưởng thầy ở dưới đất chui lên ở chỗ tụi mình đứng.
Thiên Tùng ồ lên:
- Mày nói tao chợt nghĩ ra, ở dưới đất chui lên tức là có đường từ dưới đất đi lên, từ trên đi xuống đất.
Duy Bảo vờ rụt cổ:
- Đường đi xuống đất là đi xuống âm ty địa ngục gặp ma đó hả?
Đập vai Duy Bảo, Thiên Tùng la lên:
- Thằng quỷ! Dẹp chuyện ma đi! Tao nói con đường thật, biết đâu là đường ngầm.
Duy Bảo thắc mắc:
- Đường ngầm đi đâu hả?
- Đi xuống một tầng hầm.
- Đến lượt mày tưởng tượng rồi đó.
Nam Khang phát biểu:
- Một tầng hầm, cũng có thể thằng Tùng nói đúng, biết đâu.
Thiên Tùng hào hứng khi có đồng minh:
- Tụi mình đi khám phá tầng hầm.
Duy Bảo lại hỏi:
- Tầng hầm giống như ở địa đạo Củ Chi phải không?
Thiên Tùng mỉm cười:
- Khám phá mới biết chứ?
- Chắc biết ở dưới tầng hầm có gì nhỉ?
- Làm sao tao biết chứ?
Nam Khang nôn nóng:
- Vậy hãy đi khám phá ngay cho biết.
Cả ba vừa bước ra cửa
<<1 ... 45678>>

.


Top update NEW
cick để đọc nhìu truyện sex hơn xxx DƯỚI MỘT MÁI TRƯỜNG xxx {views}
♦ post 4039 ngày trước
ω 15:22:17 / 2015-01-10
click để xem nhiều truyện Sưu Tầm Chuyện ‘ông lão ăn mày và đại gia Rolls Royce’ xôn xao mạng {views}
♦ post 4083 ngày trước
ω 14:20:56 / 2014-11-27
cick để đọc nhìu truyện sex hơn osin _ tuyệt phẩm tình yêu 18 {views}
♦ post 4238 ngày trước
ω 01:30:46 / 2014-06-25
cick để đọc nhìu truyện sex hơn CHỒNG CHỊ, BỒ EM {views}
♦ post 4272 ngày trước
ω 16:32:33 / 2014-05-22
1234...340341342»

Bạn xem chưa?̣

XtScript Error: Timeout.
Bạn yêu thíck
Thế giới truyện :
Thư Tình | Teen Story | Góc trái tim | Tiểu Thuyết | Truyện Ma | Truyện Ngắn facebook | Sưu Tầm, me ola Truyện luôn luôn cập nhật 24/24

tìm thêm phim ,Truyện , ảnh trong wap:


..
Load pages: sec.