sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
watch sexy videos at nza-vids!
sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
truyen teen, tinh yeu 9x, hot clip 9x, sms kute , goc trai tim, me hai ola, tieu thuyet ,Teen Story ,tinh yeu, sms kute, tin... - sao3x

Bạn đang truy cập vào sao3x.sextgem.com wap đọc truyện hay wapsite đọc truyện teen hay,tổng hợp tiểu thuyết hay và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!

page wap trên facebook .mọi người vào like giúp mềnh nhé

sao3x.sextgem.com Trang chủ > 9x lộ hàng > click để xem nhiều Truyện Ma

hi chào mọi người mình đã quay trở lại .chúc mọi người đọc truyện vui vẻ nhé

Bài viết Truyện Ma - Bóng Ma Trong Nhạc Viện Cổ

Author: Hạt Cát Vô Tình

Tình trạng :Mồ Côi Người Yêu ☺
bạn là người Thứ 1281084 đọc truyện ở www.sao3x.sextgem.com

Chúc bạn Đọc truyện vui vẻ !


vào người Tịnh Đoan.
Tịnh Đoan sợ hãi hét lên:
- Trời ơi! Ma... ma!
Thiên Tùng trấn an:
- Ma đâu mà ma! Tịnh Đoan nhát như thỏ đế vậy đó.
Tịnh Đoan phồng mặt lên:
- Làm như mấy ông dạn dữ.
Thiên Tùng khẳng định:
- Nam nhi phải dạn chứ sao?
Nguyệt Thư tự ái:
- Thôi về phòng kẻo mấy ổng nói mình chết nhát.
ThiênTùng mỉm cười nhìn theo mấy cô bạn lục đục kéo về phòng.
Các bạn đã ngủ.
Thiên Tùng ngồi bên khung cửa sổ ôm cây ghita vào lòng bắt đầu so dây dạo nhạc.
Bài ca quen thuộc rung lên nhịp điệu êm ái.
“áo nàng vàng anh về yêu hoa cúc
áo nàng xanh anh mến lá sân trường”.
Khu nhạc viện này có hoa cúc không nhỉ, còn lá sân trường xanh chắc là không có rồi.
Thiên Tùng mơ màng, không ngờ nhóm sinh viên lên Đà Lạt thực tập chứ không phải vùng Tây Nguyên có sóc Bombo với tiếng chày giã gạo “cắc cùm cum”
Ơ kìa, có phải tiếng chày? Một cơn gió từ xa thổi đến, Thiên Tùng rùng mình, anh nghe văng vẳng trong gió một âm thanh kỳ quái, không phải tiếng chày giã gạo rồi.
Tiếng gào rú của đêm đen thật hoang dại, thê lương.
Tiếng rú vừa dứt thì Thiên Tùng bỗng nghe tiếng khóc tỉ tê ai oán. Tiếng khóc uất nghẹn như có gì oan ức. Thiên Tùng sợ hãi muốn thét vì anh vừa nhìn thấy một bóng trắng ẻo lả, chập chờn ngoài khung cửa sổ.
Bóng áo trắng tiến sát bên khung cửa sổ, chưa bao giờ Thiên Tùng khiếp đảm đến thế này.
Đôi mắt xanh lè như mắt mèo hoang nhìn Thiên Tùng như thôi miên. Giờ phút này đây, hồn Thiên Tùng như bị treo ngược lên tận mây xanh.
- Ma... ma?
Thiên Tùng sợ đến chết điếng, khi bóng ma đưa bàn tay gầy guộc xương xẩu trắng xanh vẫy vẫy anh, hai ống tay áo của bóng ma rộng thùng thình phất phơ, phất phơ.
Khiếp đảm hồn kinh mà Thiên Tùng vẫn trố mắt nhìn.
Gương mặt ma nữ toát lên vẻ đẹp huyền ảo và gương mặt ấy thật sát mặt Thiên Tùng, chỉ ngăn cách bởi song cửa sổ.
Bàn tay xương xẩu với qua song cửa sổ mơn trớn đầu Thiên Tùng. Thiên Tùng thét lên, nhưng miệng anh tê cứng, tiếng thét chẳng thoát được ra ngoài.
Và Thiên Tùng bỗng nhiên như hóa đá.
Buổi sáng, bò ra khỏi chỗ ngủ trước, Duy Bảo phát hiện ra Thiên Tùng đang ngồi gục bên khung cửa sổ.
Duy B ảo đập vai Thiên Tùng lay gọi:
- Dậy dậy! Bộ mày ngủ gục ở đây hả Tùng?
- Tao…
Thiên Tùng choàng tỉnh dụi mắt ngơ ngác nhìn quanh:
- Trời sáng... rồi à.
- Ừ! Sáng rồi!
Thiên Tùng thẫn thờ vẫn chưa hết bàng hoàng khi nhớ đến hồn ma áo trắng lởn vởn trước mắt.
Thật khôi hài, vừa mới chế nhạo lũ con gái chết nhát sợ ma, rồi chính mình lại gặp... ma.
Giấu nhẹm chuyện này chẳng dám kể cho hai tên bạn chung phòng nghe, cả mấy cô bạn gái nữa. Bọn họ cười có mà không dám ngẩng mặt lên.
Buổi thực tập đầu tiên, nhóm sinh viên được tham quan khu nhạc viện. Thầy Việt Thái ân cần:
- Các em làm quen với nơi chúng ta thực tập trước rồi sau đó vào phòng nhạc cụ, tôi sẽ giới thiệu với các em các loại đàn dân tộc.
Nguyệt Thư reo lên:
- Thầy tâm lý ghê cho tụi mình xem kỹ chỗ mình trú ẩn.
Tố Mẫn cười khúc khích:
- Xem kỹ để đỡ sợ ma đấy.
Cả lớp một lần nữa được dịp bình phẩm nhạc viện. Nguyệt Thư thắc mắc:
- Không biết ai thiết kế nhạc viện nhỉ? Cứ như tòa lâu đài.
Ra vẻ hiểu biết, Duy Bảo đáp:
- Người Pháp thiết kế đấy!
Tịnh Đoan nhận định:
- Nếu ở thành phố nó sẽ biến thành chung cư hay khách sạn rồi.
Tố Mẫn nhìn Tịnh Đoan:
- Nghe nhỏ ni nói chuyện, biết có máu kinh doanh.
Thiên Tùng đi quanh khắp khu nhạc viện ngó quanh quất các khung cửa sổ.
Nhiều phòng nối tiếp nhau. Các dãy hành lang chạy dài. Vẫn chưa nhận ra khung cửa sổ nào là của căn phòng lũ con trai.
Bóng ma áo trắng từ đâu xuất hiện ngay cửa sổ phòng Thiên Tùng nhỉ. Phát hiện ra vẻ thẫn thờ khác lạ của Thiên Tùng, Nguyệt Thư kêu lên:
- Thiên Tùng sao ủ dột vậy?
Duy Bảo châm chọc:
- Nó đang nhớ nhà, nhớ mẹ đấy.
Nguyệt Thư lém lỉnh:
- Phải nhớ nhà, nhớ mẹ hôn, hay nhớ ai ra ngẩn vào ngơ đó?
Thiên Tùng đáp trả:
- Thư đừng có suy bụng Thư ra bụng tui đó nghen.
Nguyệt Thư hồn nhiên:
- Bụng Thư khác bụng Thiên Tùng, làm sao suy được hả?
Cả bọn ôm bụng cười ngặt nghẽo.
Tố Mẫn rủ:
- Mấy bạn ơi, lại xem mận có trái hôn, hái đi!
Thiên Tùng đưa ngón tay lên môi:
- Nội quy nơi thực tập nghiêm ngặt. Hái hoa, hái trái là vi phạm tài sản quốc gia đó nghe.
Tịnh Đoan ngó Thiên Tùng:
- Răng mà lúc mô ông cũng phát huy vai trò lớp trưởng hỉ?
Thiên Tùng gãi đầu:
- Tui lo cho mấy bạn, để khỏi bị trừ điểm nề nếp đạo đức.
Nguyệt Thư căn dặn Thiên Tùng:
- Tốt quá nhỉ! Nhưng nè, ban đêm đừng có lẻn đi hái mận ăn một mình nghen!
Nam Khang cười xía vô:
- Ban đêm, có ai dám ra đây hái mận không hả?
Nguyệt Thư ré lên:
- Ông lại nhát ma nữa hả?
Thiên Tùng gật đầu:
- Ừ! Ban đêm đầy ma.
Nam Khang khẳng định:
- Hì... hì... Đâu cần tui nhát, thằng Tùng cũng công nhận có ma mà.
Tịnh Đoan trề môi:
- Rứa là mấy ông làm bộ để tụi tui không dám ra đây hái mận chứ gì?
Nam Khang cười cười:
- Sự thật thì mấy bà cũng đâu có dám ra.
Duy Bảo phụ họa:
- Chính đêm qua ở trong phòng mà mấy bà còn chạy sang cầu cứu tụi tui đó.
Nguyệt Thư đính chính:
- Tại vì đêm đầu tiên ở chỗ lạ, thấy sợ nên cầu cứu chứ sao?
Cả bọn thong thả đi dạo dưới tán cây mận xanh tươi, những chùm hoa mận trắng muốt đong đưa trong gió.
Nhạc viện rêu phong ẩn mình dưới những tán cây mận, cây hoa anh đào trông thật kỳ bí.
Buổi chiều xúm xít bên giếng nước xách nước lên tắm giặt.
Nguyệt Thư bình luận:
- Giữa thời đại văn minh này mà còn sót lại cái giếng nước cổ kính thì tuyệt thật.
Tố Mẫn nhăn nhó:
- Tuyệt cái gì? Nhìn cái giếng tao sợ muốn chết.
- Mi sợ gì hả?
Tố Mẫn tặc lưỡi:
- Giếng sâu thăm thẳm thấy ghê. Xách lên từng thùng nước lúc nào ta cũng sợ té ùm xuống dưới.
Tịnh Đoan gật gù:
- Ừ, té xuống dưới nó thành ma giếng, không ai vớt lên được, suốt đời ở dưới luôn.
Tố Mẫn rụt cổ:
- Trời ơi, ghê quá!
Nguyệt Thư tỉnh bơ:
- Bởi vậy ai muốn tự tử cứ việc đâm đầu xuống giếng là chết luôn.
Tố Mẫn ré lên:
- Chết ở dưới làm sao xách nước lên xài.
Nam Khang góp lời:
- Làm ma giếng vất vưởng chui lên nhát mọi người.
Nguyệt Thư nhăn nhó:
- Ông lúc nào cũng nhắc ma.
- Tui nói sự thật mà.
Duy Bảo phẩy tay:
- Dẹp chuyện ma đi. Để tôi xách nước lên cho mấy bạn.
Mấy cô gái vỗ tay reo:
- Hoan hô, Duy Bảo tuyệt quá.
Duy Bảo thả chiếc thùng xuống giếng một tiếng ùm vang lên. Kéo thùng nước lên Duy Bảo nghêu ngao hát:
“Tưởng giếng sâu tôi nối sợi dây dài.
Ai ngờ giếng cạn tôi tiếc hoài sợi dây”.
- Giếng cạn dễ xách nước nghe ông?
Duy Bảo gật gù:
- Biết rồi, còn người cạn thì... quý vị có biết sao không?
Bọn con gái nheo nheo:
- Thì sao hả?
Duy Bảo phì cười:
- Thì không sâu.
Nam Khang vỗ vai Duy Bảo:
- Giải thích như ông thì có nói lên được gì đâu.
Duy Bảo kéo Thiên Tùng vào cuộc:
- Nói giùm đi ông.
Thiên Tùng cất giọng trịnh trọng: “Giếng nước cây đa, mái đình là tượng trưng là làng quê là nét văn hoá dân tộc”.
Duy Bảo ngó Thiên Tùng:
- Nè, ông là sinh viên nhạc viện hay là nhà nghiên cứu văn hoá vậy?
Thiên Tùng tỉnh tỉnh:
- Tôi sẽ nghiên cứu ông đó.
Duy Bảo la lên:
- Thằng quỷ! Chưa đàn hết các nhạc cụ dân tộc đã muốn khùng rồi hả?
Tố Mẫn châm chọc:
- Chắc Bảo có vấn đề gì đó nên Thiên Tùng mới đòi nghiên cứu.
Duy Bảo nhìn Thiên Tùng:
- Nếu mày là bác sĩ hay nhà khoa học, tao dám hy sinh làm vật thí nghiệm cho mày nghiên cứu đó.
Thiên Tùng gật gù:
- Mày nói nhớ giữ lời nghen, tao sẽ chuyển ngành đấy.
Duy Bảo rùn vai:
- Thôi đi ông, tha cho tôi!
Bất chợt Nguyệt Thư thắc mắc cất tiếng hỏi:
- Thầy mình nghỉ ở đâu?
Nam Khang nháy mắt chọc Nguyệt Thư:
- Ái chà! Quan tâm đến thầy hướng dẫn dữ nhỉ?
Nguyệt Thư phân trần:
- Quan tâm chi, mình chỉ biết thầy ở đâu để tránh vậy mà.
Nam Khang truy đến cùng:
- Tránh gì hả?
- Tránh nói bậy, đùa giỡn.
- Bộ Thư hay nói bậy và đùa giỡn lắm hả?
Nguyệt Thư đập lại vai Nam Khang:
- Mình tránh giùm cho Khang đấy.
Nam Khang phấn khởi reo lên:
- Ôi! Chứng tỏ Thư lo cho tui lắm lắm.
Đập vai Nam Khang, Nguyệt Thư phân bua:
- Đừng ham, tui lo cho cả nhóm đó ông.
Nam Khang đùa đùa:
- Vậy thì báo cho Thư biết, thầy đang ở khách sạn đó.
Tố Mẫn lên tiếng phân bì thật trẻ con:
- Tụi mình ở tòa lâu đài hoang, còn thầy ở khách sạn sướng ghê.
Thiên Tùng lên tiếng:
- Thầy bảo cùng ở đây với bọn mình mà.
Tịnh Đoan lại thắc mắc:
- Nhưng có thấy thầy đâu.
- Thầy ở phòng riêng chứ chẳng lẽ ở chung với bọn nam.
Duy Bảo lại phẩy phẩy tay:
- Thầy ở đâu đừng thắc mắc quý vị ơi. Thầy để cho tụi mình tự do quậy thì cứ quậy tưng bừng đi.
Nguyệt Thư ngó Duy Bảo:
- Bảo đòi quậy mà không sợ lớp trưởng hả?
- Sợ gì? Lớp trưởng cũng quậy như tụi mình chứ có thua đâu.
Cả nhóm vừa xách nước vừa đùa giỡn, bỗng có một người đàn ông đi xăm xăm đi tới.
Trông ông ta thật cổ quái. Cái lưng gù bộ râu dài, tóc dài, đội cái nón rộng sùm sụp che kín khuôn mặt.
Nhóm sinh viên lùi ra xa khỏi giếng.
Nguyệt Thư thì thào:
- Giống Ca-si-mô-nô quá!
Thiên Tùng đưa một ngón tay lên ra hiệu:
- Bác Ngàn bảo vệ khu nhạc viện mà dám nói “Thằng gù ở nhà thờ Đức Bà” hả?
Nguyệt Thư đính chính:
- Thư nói giống chứ bộ.
Thiên Tùng nhắc nhở:
- Mấy bạn giặt giũ nhanh lên, trả giếng lại cho bác Ngàn.
Tố Mẫn bắt bẻ:
- Có ai lấy giếng của bác ấy đâu chứ.
- Tui muốn nói là mình tránh để cho bác thoải mái đấy mà.
Bác Ngàn lặng lẽ xách nước tưới cây, siêng năng cần mẫn như con ong, con kiến...

Phần 2
Buổi tối, cả bọn nam nữ hai phòng túm tụm đàn ca thật hào hứng.
Thầy Việt Thái đi ngang qua dặn dò chiếu lệ:
- Các em cứ vui chơi tự nhiên nhưng tới giờ phải đi ngủ sớm phải tuân thủ nội quy nghiêm ngặt và cũng để giữ sức khỏe của các em đó.
Thiên Tùng mạnh dạn đề nghị:
- Thầy ca hát với tụi em đi thầy.
Thầy Việt Thái xua tay:
- Tôi bận lắm, các em cứ sinh hoạt vui chơi.
Duy Bảo nói thêm:
- Bận gì cũng thư giãn chút xíu đi thầy.
Thầy Việt Thái lắc đầu đi thẳng. Cả bọn nhìn nhau. Nguyệt Thư hỏi khẽ:
- Thầy bận gì nhỉ?
Nam Khang nháy mắt:
- Sao không hỏi thầy?
Tịnh Đoan nhận định:
- Tui dám chắc hỏi thầy cũng không nói mô.
Nguyệt Thư thắc mắc:
- Tối thì nghỉ ngơi giải trí chứ thầy bận gì nhỉ?
Thiên Tùng cười đáp cho qua:
- Chắc thầy bận nghiên cứu. Thôi, đừng thắc mắc chi.
Nam Khang tặc lưỡi:
- Thầy có vẻ không hòa đồng với bọn mình.
Duy Bảo phẩy tay:
- Hòa đồng sao được, mình là học trò, thầy là thầy mà.
Nguyệt Thư buột miệng:
- Hết giờ học thì vui chơi chứ có gì đâu, tại thầy ngăn cách quá.
Thiên Tùng bình thản:
- Thầy không thích vui chơi với mình thì thôi.
Cả nhóm bắt đầu đàn hát thật vui rồi chí chóe bàn nhau về các loại đàn. Nam Khang đùa hỏi:
- Ê, Bảo mày biết đàn gì hả?
- Đàn bầu!
- Mày biết đàn bầu hả?
- Biết mặt cây đàn.
- Vậy mà cũng nói.
- Còn mày có biết đàn Tơ Rưng không?
- Biết!
Nguyệt Thư kết luận:
- Tóm lại sinh viên nhạc viện phải biết hết các loại đàn và biết đàn.
Duy B
<<1234 ... 8>>

.


Top update NEW
cick để đọc nhìu truyện sex hơn xxx DƯỚI MỘT MÁI TRƯỜNG xxx {views}
♦ post 4038 ngày trước
ω 15:22:17 / 2015-01-10
click để xem nhiều truyện Sưu Tầm Chuyện ‘ông lão ăn mày và đại gia Rolls Royce’ xôn xao mạng {views}
♦ post 4082 ngày trước
ω 14:20:56 / 2014-11-27
cick để đọc nhìu truyện sex hơn osin _ tuyệt phẩm tình yêu 18 {views}
♦ post 4237 ngày trước
ω 01:30:46 / 2014-06-25
cick để đọc nhìu truyện sex hơn CHỒNG CHỊ, BỒ EM {views}
♦ post 4271 ngày trước
ω 16:32:33 / 2014-05-22
1234...340341342»

Bạn xem chưa?̣

XtScript Error: Timeout.
Bạn yêu thíck
Thế giới truyện :
Thư Tình | Teen Story | Góc trái tim | Tiểu Thuyết | Truyện Ma | Truyện Ngắn facebook | Sưu Tầm, me ola Truyện luôn luôn cập nhật 24/24

tìm thêm phim ,Truyện , ảnh trong wap:


..
Load pages: sec.