sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
watch sexy videos at nza-vids!
sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
truyen teen, tinh yeu 9x, hot clip 9x, sms kute , goc trai tim, me hai ola, tieu thuyet ,Teen Story ,tinh yeu, sms kute, tin... - sao3x

Bạn đang truy cập vào sao3x.sextgem.com wap đọc truyện hay wapsite đọc truyện teen hay,tổng hợp tiểu thuyết hay và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!

page wap trên facebook .mọi người vào like giúp mềnh nhé

sao3x.sextgem.com Trang chủ > 9x lộ hàng > click để xem nhiều Tiểu Thuyết tình yêu

hi chào mọi người mình đã quay trở lại .chúc mọi người đọc truyện vui vẻ nhé

Bài viết Tiểu Thuyết | Đêm tân hôn đến muộn

Author: Hạt Cát Vô Tình

Tình trạng :Mồ Côi Người Yêu ☺
bạn là người Thứ 1277699 đọc truyện ở www.sao3x.sextgem.com

Chúc bạn Đọc truyện vui vẻ !


u em, anh muốn cho em nhanh chóng đi lại được thôi mà. Nhìn em như thế này, lòng anh đau xót lắm, em có hiểu cho anh không? [br">Bách Điệp tỏ vẻ thông cảm: [br">− Em hiểu anh mà. Nhưng Bảo ơi! Em không muốn đi ra ngoài lẻ loi một mình nếu không có anh ở bên cạnh. Chẳng thà em cứ ở nhà một mình như thế này, em sẽ cảm thấy vui hơn. [br">Hoài Bảo đành miễn cưởng đồng ý: [br">− Nếu ý em đã quyết như vậy thì anh cũng không muốn ép buộc em nữa. Nhưng nội trong ngày mai, anh sẽ tìm cho em một người giúp việc, có như vậy anh mới an tâm. [br">Vừa nghe qua, Bách Điệp lo sợ kế hoạch của mình sẽ bị lộ khi anh gởi tới đây một người giúp việc, nên cô khẩn khoản nói: [br">− Anh à! Em có một người bạn rất thân tên là Hồng Loan. Hôm em vào bệnh viện, là nó gọi điện thoại cho anh đó. Nó có ý muốn ở đây để giúp đỡ em. Nhưng nếu em tự mình trả tiền cho nó thì cả hai người đều ngại cả. Em nghĩ anh có thể đến gặp và bàn chuyện với nó thì như thế sẽ đỡ ngại hơn. [br">Hoài Bảo hỏi: [br">− Hồng Loan đang làm gì? [br">− Hồng Loan đang học đại học năm cuối. Nhưng gia đình cô ấy cũng không mấy khá giả. Sẵn dịp Hồng Loan chăm sóc em, coi như đây là dịp để mình giúp đỡ cô ấy luôn. [br">Hoài Bảo đồng ý ngay: [br">− Được rồi. Vậy chiều nay em cứ hẹn Hồng Loan đến đây, anh sẽ bàn bạc mọi chuyện với cô ấy. [br">Hoài Bảo vừa nói xong thì chuông cửa chợt reo vang, Bách Điệp lên tiếng: [br">− Chắc là Hồng Loan đến đấy. Anh ra mở cổng dùm em! [br">Nhìn cô gái đối diện, Hoài Bảo cảm thấy không mấy thiện cảm cho lắm trước lối ăn mặc quá hở hang của cô, tóc lại nhuộm vàng chóe. Anh thầm nghĩ, một cô gái chạy theo thời trang như vầy mà lại là con của một gia đình nghèo sao? Giấu ý nghĩ nghi ngờ đó trong đầu, Hoài Bảo vẫn cười thân thiện, anh hỏi: [br">− Em là Hồng Loan phải không? [br">Nhìn Hoài Bảo là Hồng Loan có cảm tình ngay vì trông anh thật hiền lành: [br">− Anh đoán đúng rồi đó. Anh đến đây lâu chưa, anh Bảo? [br">Vừa bước cùng với Hồng Loan vào nhà, Hoài Bảo vừa trả lời cô: [br">− Anh đến từ lúc chiều. [br">Tỏ vẻ quan tâm, Hồng Loan hỏi tiếp: [br">− Bách Điệp nó còn nghĩ quẩn không anh? [br">− Cũng đã đỡ rồi. [br">Cố tạo thêm sự thân thiện, Hồng Loan nói: [br">− Vậy thì em cũng mừng. [br">Nói đến đây, thấy Bách Điệp loay hoay trên chiếc xe lăn với nét mặt dàu dàu, Hồng Loan đóng kịch: [br">− Có anh Bảo đến đây chơi, mày vui lên mới phải chứ. Sao nét mặt cứ dàu dàu hoài vậy? [br">Bách Điệp thản nhiên nói: [br">− Đến thì đến chứ đối với mình cũng không giúp được gì đâu. Mình vẫn cảm thấy cô đơn lắm. Chỉ có bạn là giúp đỡ, an ủi mình thôi. [br">Biết Bách Điệp đang oán trách mình nhưng Hoài Bảo không buồn. Anh thấy cô rất muốn có Hồng Loan ở lại bầu bạn nên nói luôn: [br">− Hồng Loan à! Anh muốn nhờ em ở lại đây chăm sóc cho Bách Điệp giùm anh, có được không em? [br">Hồng Loan vờ suy nghĩ: [br">− Em chưa thể hứa trước với anh được, vì em còn phải xin phép gia đình trước đã. [br">Hoài Bảo khích lệ: [br">− Em về cố gắng hỏi xin gia đình. Riêng anh, anh sẽ lo đóng học phí và đưa thêm tiền sách vở cho em. [br">Hồng Loan hứa hẹn: [br">− Vâng, em sẽ về xin phép ba má em. Em nghĩ chắc họ cũng sẽ đồng ý thôi, anh Bảo đừng lo! [br">− Nếu em đã nói như vậy thì anh cũng an tâm hơn. Lúc nãy, anh có bàn với Bách Điệp là sẽ tìm một người giúp việc cho cô ấy, nhưng Bách Điệp không thích người lạ. Cô ấy chỉ muốn có em ở đây để trò chuyện, bầu bạn cùng cô ấy thôi. [br">Gương mặt Hồng Loan vẫn thản nhiên: [br">− Vậy em phải cố hết sức để Bách Điệp vui lòng. [br">Nhìn đồng hồ đeo tay, thấy đã hơn chín giờ tối và vì thấy có Hồng Loan ở đây nên Hoài Bảo bước đền bên xe lăn, ân cần nắm tay Bách Điệp: [br">− Anh về nhé! Ngày mai, anh lại đến. [br">Bách Điệp tỏ vẻ thông cảm: [br">− Anh về đi! Đêm nay có Hồng Loan ở lại đây với em rồi. [br">Hoài Bảo đứng lên. Rồi như nhớ ra, anh lấy trong túi ra một xấp tiền đưa cho Bách Điệp: [br">− Em cất đi để tiêu dùng. [br">Bách Điệp từ chối: [br">− Không cần đâu! Anh cất vào đi! [br">Hoài Bảo cứ đặt vào tay cô: [br">− Hãy cầm đi! Khi nào cần thì lấy ra dùng. Để lỡ khi kẹt tiền thì biết mượn ai. [br">Rồi nhìn sang Hồng Loan, Hoài Bảo hứa hẹn: [br">− Còn em, anh hứa sẽ thưởng cho, nhưng em phải nhớ an ủi Bách Điệp, đừng để cổ buồn rầu nữa nhé. [br">Hồng Loan đáp lời với đôi mắt sáng ngời: [br">− Vâng, em biết rồi. [br">Nhìn sang Bách Điệp với ánh mắt quan tâm, anh nói: [br">− Anh về nhé! [br">Bách Điệp chỉ gật đầu làm như cô không quan tâm lắm đến chuyện đi hay ở của anh. [br">Khi Hoài Bảo đã chạy xe ra khỏi cổng, Hồng Loan khóa cổng lại cẩn thận rồi chạy nhanh vào nhà như một cơn lốc, kéo Bách Điệp ra khỏi chiếc xe lăn, cô cười nắc nẻ và la lớn: [br">− Đã thành công rồi Điệp ơi! [br">Bách Điệp cũng trả lời với nét mặt hân hoan: [br">− Cám ơn Hồng Loan nhiều lắm. Nhờ mi mà ta mới biết mình hạnh phúc như thế nào khi nhìn thấy ánh mắt lo lắng của anh ấy dành cho mình. Lúc ấy mình cảm động lắm. [br">Nhìn xấp tiền dày cộm trên tay Bách Điệp, Hồng Loan lém lỉnh nói: [br">− Nhưng mi không được quên công lao của ta đấy nhé. [br">Như hiểu ý Hồng Loan, Bách Điệp dễ dãi: [br">− Tiền đối với ta đâu có quan trọng gì. Mi cần xài bao nhiêu thì cứ cầm lấy đi, ta không nghĩ gì đâu. [br">Nghe qua câu này, Hồng Loan thích thú cười: [br">− Đâu có, chủ yếu là ta muốn giúp mi thôi. [br">Bách Điệp đang hứng nên cũng nói đùa: [br">− Nhưng ý mi muốn nói, tình nghĩa là chín, còn tiền bạc là mười thôi, đúng không? [br">Thấy bạn nói đúng ý mình nhưng Hồng Loan chẳng giận hờn gì khi hai đứa đã quá thân. Cô chỉ nói cho qua: [br">− Mi hôm nay đóng kịch thật là tài quá. Nhìn gương mặt rơi nước mắt của mi mà ta còn muốn mủi lòng, huống chi là Hoài Bảo. [br">Bách Điệp chống chế: [br">− Ta đâu có muốn diễn kịch như thế trước mặt anh Hoài Bảo đâu. Chỉ vì muốn làm ảnh thay đổi nên ta mới phải làm như vậy thôi. [br">Đợi Bách Điệp nói xong, Hồng Loan đứng lên nói với vẻ sốt sắng: [br">− Đã thành công rồi, chúng mình đi ăn một chầu đi nhé! [br">Bách Điệp đồng ý ngay với nét mặt hả hê: [br">− Đi thì đi chứ sợ gì ai. [br">Kèm theo câu nói là một chuỗi cười giòn tan của người thắng lợi. [br">Khi trở về nhà, Hoài Bảo thấy Quế Lâm vẫn còn ngồi bên mâm cơm, có lẽ là cô đang chờ anh. [br">Thấy anh đi vào, Quế Lâm dịu dàng nói: [br">− Nước nóng em đã chuẩn bị sẵn cả, quần áo em cũng đã soạn dùm anh. Anh đi tắm rồi xuống đây dùng cơm. [br">Nhìn vẻ mặt dịu dàng và có chút chịu đựng của cô, Hoài Bảo không đành lòng từ chối hoặc tỏ ra gắt gỏng với cô được. Anh từ tốn hỏi: [br">− Sao em không ăn cơm trước đi, đợi anh làm gì? [br">Quế Lâm nói gọn: [br">− Vì ở nhà chỉ có hai người thôi, nên em muốn chờ anh về ăn cơm chung cho vui. [br">Trả lời anh xong, Quế Lâm đổ nồi canh khổ qua nấu với cá lóc lên hâm lại cho nóng rồi múc ra một tô thủy tình trong suốt nhìn thật ngon. Hôm nay Quế Lâm nấu canh với cá lóc kho muối ớt. Màu ớt đỏ tươi thay cho nước màu nhìn thật là hấp dẫn. [br">Hoài Bảo đã tắm xong, anh đi qua phòng ăn, nhìn tô canh nghi ngút khói và màu đỏ của ớt mà nghe bụng đói cồn cào. Nhận chén cơm từ tay Quế Lâm, anh ăn thật ngon miệng liên tiếp cả ba bát. Hoài Bảo không để ý đến Quế Lâm đang ngồi nhìn anh. Đến khi ăn xong, chợt nhớ còn có cô ngồi bên, anh khen thật lòng: [br">− Em nấu cơm thật là ngon - Rồi anh cười như bào chữa cho mình - Ngon đến nỗi anh ăn mà quên rằng có em ngồi bên cạnh luôn. [br">Quế Lâm tỏ vẻ tự nhiên, chỉ trách anh nhẹ nhàng: [br">− Thấy anh ăn ngon như vậy là em mừng rồi. Em chỉ sợ mình nấu xong không có ai thưởng thức. [br">Hoài Bảo đã hiểu ý cô. Anh cũng biết đó là lỗi của mình nhưng anh cố giải thích cho cô hiểu nhưng có một chút bịa đặt: [br">− Bách Điệp vẫn còn nằm trong bệnh viện nên anh phải đến thăm cô ấy. Anh không thể bỏ mặc cô ấy trong lúc này được. [br">Quế Lâm đã dọn dẹp xong bàn ăn, cô nói: [br">− Thì em có trách gì anh đâu - Rồi cô hỏi thêm - Chị ấy có đỡ chút nào không anh? [br">Hoài Bảo hơi sượng: [br">− Cũng bớt phần nào rồi. [br">Thật lòng anh không muốn nói dối cô, nhưng anh biết phải làm sao đây khi hoàn cảnh buộc anh phải như vậy. [br">Tỏ vẻ quan tâm đến cô, anh nói: [br">− Em sang phòng khách uống trà với anh một lát nhé! [br">Quế Lâm vẫn tiếp tục công việc dọn dẹp của mình. Cô chỉ nhẹ nhàng đáp: [br">− Anh sang trước đi. Dọn dẹp xong, em sẽ qua. [br">Như chỉ chờ Quế Lâm nói như thế là Hoài Bảo đi ngay. Thật tình anh rất sợ khi nhìn vào đôi mắt cô bởi cô còn quá ngây thơ, lại dịu dàng. Anh cảm thấy mình thật có lỗi và ân hận khi đã vì Bách Điệp mà bỏ mặc cô, dù anh chưa một lần đặt nụ hôn lên môi cô kể từ lúc kết hôn cho đến nay. [br">Khi Quế Lâm xong việc dưới bếp, cô bước lên phòng khách, ngồi xuống một góc ghế. Hoài Bảo rót cho cô một chung trà: [br">− Em uống trà đi! [br">Quế Lâm từ chối: [br">− Cám ơn anh, em không uống đâu. [br">Hoài Bảo quan tâm: [br">− Vì sao vậy? [br">Quế Lâm thản nhiên đáp: [br">− Vì hễ uống trà vào là em không ngủ được. [br">Nghe vậy, Hoài Bảo thành thật khuyên: [br">− Vậy em đừng uống trà nữa. Nếu uống mà mất ngủ như thế thì sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe. [br">Nghe Hoài Bảo nói câu này, tự dưng Quế Lâm cảm thấy chạnh buồn. Anh cũng biết mất ngủ sẽ có hại đến sức khỏe, vậy chứ anh làm cho cô buồn thì cô có ngủ được hay không? Anh nào có quan tâm tới. Anh chỉ quan tâm đến chuyện của anh mà thôi. Còn cô, cô buồn hay vui hình như anh không để ý tới. Anh làm cô cảm thấy mình quá lạc lõng. [br">Mỗi người đeo đuổi theo một suy nghĩ riêng của mình. Đúng ra là họ phải đang vui cười hạnh phúc bên nhau như bao nhiêu đôi vợ chồng trẻ khác, nhưng trông họ giống như hai người bạn vậy, chẳng có chút gì gọi là âu yếm với nhau. [br">Thấy Quế Lâm vẫn im lặng, Hoài Bảo gợi chuyện: [br">− Hôm nay mẹ có điện thoại qua không vậy Quế Lâm? [br">Quế Lâm gật đầu, rồi cô nói luôn: [br">− Mẹ có gọi điện qua, nhưng em nói anh đang ngủ. [br">Hoài Bảo ân cần: [br">− Cám ơn em. [br">Nhìn Hoài Bảo với ánh mắt tự tin, Quế Lâm hỏi anh: [br">− Trước khi cưới em, có phải anh cũng có ý định quên Bách Điệp, có phải không? [br">Hoài Bảo hơi ngạc nhiên nhưng anh cũng đáp: [br">− Đúng như vậy. [br">Quế Lâm hỏi tiếp: [br">− Còn bây giờ? Anh vẫn còn quan tâm đến Bách Điệp, có phải không? - Thật chậm rãi, Quế Lâm nói tiếp - Em không ghen, nhưng em cũng không muốn bị anh lừa gạt. Em không muốn mọi chuyện càng lúc càng rắc rối thêm và những sai lầm lại cứ tiếp diễn. [br">Hoài Bảo cười gằn, hỏi: [br">− Em muốn anh chấm dứt với cô ấy phải không? Điều này anh cũng biết là mình không được phép làm như vậy. Nhưng vì hiện nay cô ấy đang bị trọng thương, mà vết thương ấy là kết quả từ một vết thương lòng do anh gây ra nên mới xảy ra cớ sự như vậy. [br">Quế Lâm nghe lòng buồn buồn, bởi vì anh không xem cô là một người vợ đúng nghĩa của anh. Có lẽ trong mắt Hoài Bảo, cô chỉ là cái gai anh muốn nhổ bỏ thì đúng hơn. Nhưng nghĩ lại, cô lại cho rằng điều đó chưa hẳn đúng, vì anh vẫn đối xử dịu dàng với cô và tình thế này cũng chỉ là tạm thời mà thôi. Trông vẻ mặt anh cũng rất tội nghiệp. Có lẽ cô sẽ chờ thêm một thời gian nữa để trả lời cho bao nhiêu câu hỏi đang ngổn ngang trong lòng mình. [br">Nhìn lại mình và Hoài Bảo, cô thấy hai người thật không giống một đôi vợ chồng mới cưới chút nào hết. Hai người có vẻ quá gượng ép, nếu không muốn nói là thật sự quá xa lạ. Dùng dằng một lúc nhưng rồi Quế Lâm cũng hỏi anh: [br">− Anh Bảo à! Mình không giống như bao nhiêu cặp vợ chồng khác, đúng không? [br">Nghe Quế Lâm hỏi như vậy Hoài Bảo cũng thầm suy nghĩ. Hiện tại Bách Điệp đang đau khổ như vậy, anh không có tâm trí đâu mà đi ôm ấp một người phụ nữ khác, cho dù đó là một cô gái dịu dàng, thùy mị như Quế Lâm. Anh không đành lòng làm tổn thương đến c
<<1 ... 45678 ... 19>>

.


Top update NEW
cick để đọc nhìu truyện sex hơn xxx DƯỚI MỘT MÁI TRƯỜNG xxx {views}
♦ post 4023 ngày trước
ω 15:22:17 / 2015-01-10
click để xem nhiều truyện Sưu Tầm Chuyện ‘ông lão ăn mày và đại gia Rolls Royce’ xôn xao mạng {views}
♦ post 4067 ngày trước
ω 14:20:56 / 2014-11-27
cick để đọc nhìu truyện sex hơn osin _ tuyệt phẩm tình yêu 18 {views}
♦ post 4222 ngày trước
ω 01:30:46 / 2014-06-25
cick để đọc nhìu truyện sex hơn CHỒNG CHỊ, BỒ EM {views}
♦ post 4256 ngày trước
ω 16:32:33 / 2014-05-22
1234...340341342»

Bạn xem chưa?̣

» Tiểu Thuyết - Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy
[ 4466 ngày trước - Xem: ]
» Tiểu Thuyết Hay - Vì Sao Đông Ấm Full Chap
[ 4466 ngày trước - Xem: ]
» Truyện Teen - Truyện Tình Yêu Học Trò Full Chap
[ 4466 ngày trước - Xem: ]
» Truyện Tiểu Thuyết - Tình yêu Cappuccino Full
[ 4476 ngày trước - Xem: ]
» Truyện Teen - Đại Tỷ Đi Học Full Chap
[ 4476 ngày trước - Xem: ]
1234...181920»
Bạn yêu thíck
Thế giới truyện :
Thư Tình | Teen Story | Góc trái tim | Tiểu Thuyết | Truyện Ma | Truyện Ngắn facebook | Sưu Tầm, me ola Truyện luôn luôn cập nhật 24/24

tìm thêm phim ,Truyện , ảnh trong wap:


..
Load pages: sec.