sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
watch sexy videos at nza-vids!
sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
truyen teen, tinh yeu 9x, hot clip 9x, sms kute , goc trai tim, me hai ola, tieu thuyet ,Teen Story ,tinh yeu, sms kute, tin... - sao3x

Bạn đang truy cập vào sao3x.sextgem.com wap đọc truyện hay wapsite đọc truyện teen hay,tổng hợp tiểu thuyết hay và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!

page wap trên facebook .mọi người vào like giúp mềnh nhé

sao3x.sextgem.com Trang chủ > 9x lộ hàng > click để xem nhiều Tiểu Thuyết tình yêu

hi chào mọi người mình đã quay trở lại .chúc mọi người đọc truyện vui vẻ nhé

Bài viết Truyen tieu thuyet full | Hoa Giấy

Author: Hạt Cát Vô Tình

Tình trạng :Mồ Côi Người Yêu ☺
bạn là người Thứ 1280064 đọc truyện ở www.sao3x.sextgem.com

Chúc bạn Đọc truyện vui vẻ !


nhớ mẹ da diết. Nước mắt ba hôm nay hình như không bao giờ cạn. Không nghĩ đến mẹ thì thôi, khi nghĩ đến mẹ thì lòng anh lại như có ai xát muối. Ốc không con thiết tha gì đến chung quanh. Kể cả chuyện có người thấy anh đem con Mực ra ruộng mả chôn đã nói: [br">- Đừng chôn con chó mà phí của. Bán rẻ cho chúng tôi đi. [br">Bình thường Ốc sẽ quay lại mắng cho người ấy một câu. Nhưng hôm nay Ốc không thiết tha đến bất cứ chuyện gì. Anh không muốn nói chuyện với ai cả. Người ấy lại nhằng nhẵng nói: [br">- Nếu anh ngại, thui xong, tôi sẽ biết cho anh nguyên hẳn một cái đùi. [br">Ốc vẫn lẳng lặng bước đi. Đã bảo là hôm nay anh không thiết tha gì đến chung quanh nữa. Mẹ mất, Ốc chết một phần trong trái tim anh. [br">... [br">[br">[br">Một năm trôi qua... [br">[br">[br">Mùa bòng năm sau quả ra rất sai. Chẳng phải nó là giống cây mau quên, không tế nhị, ít nghĩ ngợi nhiều, nhưng có lẽ nó đã suy ngẫm ra rằng tâm ý của người trồng nó bao giờ cũng mong nó ra nhiều quả. Hình như có điều gì giác ngộ, cây bòng liền trổ rất nhiều hoa, mười quả đậu thì đủ mười quả chín, người tinh ý nhận ra cả đời cây bòng chỉ mất có một năm nó không ra trái, đấy là cái năm nó để tang thím Biện. [br">[br">[br">Thấm thoắt thoi đưa, nỗi đau có lúc chùng chình như thể nó không bao giờ chịu dứt. Nhưng cũng có lúc nó ngủ quên, có như thế con người ta mới không bị điên cái đầu vì phải đắm vùi trong nỗi đau. Thời gian, tuy có nhiều thâm ý nham hiển, cuối cùng cũng chẳng làm gì khác hơn được. Đấy là theo cái nhìn của người có thói quen nghi kỵ. Còn với người hiền lành chất phác, giống như cái nhà anh Ký bị què, bạn của Ốc, họ sẽ bảo: [br">- Thời gian bao giờ cũng là một liều thuốc chữa lành mọi nỗi đau thương phiền phức của thân phận làm người. Không có thời gian ,chẳng biết con người sẽ xoay xở làm sao với những nỗi đau gặm nhấm của lòng mình. [br">[br">[br">Chả mấy mà giỗ đầu tiên của thím Biện. Ốc không làm cơm kỵ đãi cả làng. Anh đợi đến giỗ mãn tang mẹ mới làm cơm đãi họ mạc và những người hàng xóm. Chả là nhà anh trong lúc này đang bấn lắm. [br">[br">[br">Rồi thì vợ Ốc cũng dần hồi phục, có lẽ cô vợ nhận ra là anh chồng quá vất vả. Ngày thím Biện còn sống, tuy không làm được những công việc nặng, nhưng các việc cơm nước bếp núc trong nhà thím đều làm cả. Giờ thì Ốc phải cáng đáng cả những chuyện giặt giũ, con cái, thành ra Hợi cố gượng dây. [br">[br">[br">Rồi thì loanh quanh những công việc nhỏ nhặt dần dần, sau cùng Hợi đã bình phục, tuy chậm, nhưng là một sự bình phục có kết quả rất đáng khích lệ. [br">[br">[br">Có những vết thương lòng sâu hoắm cũng sẽ nguôi ngoai dần. Cơn bão nào rồi cũng đi qua. Chẳng phải là Hợi chóng quên, làm sao người ta có thể quên đi mối tình đầu đã khiến họ phải mất hơn ba năm trời mới chữa lành được. Không phải cô là người dễ thay đổi như thế, nhưng đứng trước những khó khăn của chồng, Hợi không thể nào cứ nhớ mãi về người tình của mình được. [br">[br">[br">Hợi bắt đầu nhận ra nét tận tụy chân thành của chồng. Ốc chân thuần chịu khó, anh nghe theo lời dặn thứ ba của mẹ, nhất định thương yêu vợ hết mực. Không hề có bất cứ điều gì sơ suất. Cơm anh lo, chuyện giặt giũ anh cũng không cho Hợi động tay vào. Có lẽ vì thế mà Hợi cảm động dần dần. Con người ta bao giờ cũng thế, tình cảm luôn đến một cách âm thầm, ngoại trừ những lần họ bị choáng ngợp bởi những tiếng sét ái tình đầu tiên quá mạnh. [br">[br">[br">Vả lại Nghêu ra đi gần như tuyệt tình. Không một lời thăm hỏi, không một mẩu tin bắn về, điều đó khiến Hợi cảm thấy Nghêu là người ích kỷ. Gía như Nghêu chỉ cần nhắn tin ai đó, như thế sẽ đủ đối với Hợi. Nhưng tịnh như không, sự chờ đợi vò võ của Hợi cuối cùng hẫng tuột, nhẹ dần, cô cảm thấy Nghêu có lẽ đã không còn thương yêu cô nồng thắm như xưa nữa. Có lúc Hợi lại nghĩ khác đi: Có khi mình nghĩ oan cho Nghêu. Có khi người ta đã chết rồi cũng nên. Hoặc giả có thể người ta đã nương vào cửa Phật, quyết lòng diệt dục, quên đi những niềm ân ái năm nào. [br">[br">[br">Nghĩ thế nên Hợi quyết định không thể sống với mối tình cũ của mình mãi được. Tuy không yêu thương Ốc nồng nàn như Hợi đã từng mất ăn mất ngủ vì Nghêu, nhưng Hợi nghĩ rằng trước mắt cô còn có thằng con và một người chồng. Hóa ra nằm mơ mãi, cũng có lúc người ta sẽ tỉnh thức. [br">[br">[br">Hóa ra giỗ đầu của thím Biện cũng là lúc vợ Ốc bình phục khỏi mối tình đầu đầy uẩn khúc. [br">

[br">[br">Tóc dừa xanh xoã thân cau, [br">Làm chi cho khổ lòng nhau hỡn dừa. [br">Trách mình hay trách gió mưa, [br">Thiên duyên xao chẳng cho vừa ái ân.[br">[br">[br">Chẳng phải cứ đọc Truyện Kiều của Nguyễn Du người ta mới tìm thấy những nổi đau đoạn trường. Cuộc đời thực đôi khi cũng không thiếu những cảnh tình tréo ngheo dang dở. Số phận nàng Kiều hình như không ít người đã nhận ra chân dung của chính mình na ná gần như thế. Và chẳng phải cứ xem tuồng người ta mới nhận ra nổi đau của chàng Trương Chi thổi địch rất hay nhưng gặp phải nỗi niềm cay cực. Cuộc đời thực không hiếm những đổ vở đau thương mà trăm tội cũng bởi một chữ tình mà sinh ra cả. [br">Giá như Nghêu chết đi. Hay là Nghêu đã trở thành một kẻ mượn áo vải nâu chôn vùi trong bốn bức tường kinh kệ của một ngôi chùa cổ, chuyện tình đau thương ấy sẽ liền vết sẹo. Đằng này đôi khi duyên phận dở trò ma mãnh, khiến cho vết thương hôm nào tưởng đã nguôi ngoai cuối cùng lại quay ra rỉ máu. [br">Thế mới biết thời gian lẩn thẩn khù khơ, số phận thì ranh ma giảo quyệt, mà duyên phận thì chẳng tử tế gì. Chỉ có con người là nạn nhân, cuối cùng vòng tục tuỵ đa đoan mới trở thành một nỗi ngậm ngùi đắng chát. [br">Giỗ mẹ qua đời được một năn; hai tháng sau thì Nghêu đùng đùng dẫn xác trở về. [br">Gia đình họ Huỳnh cứ ngỡ đã yên bề sóng gió, nhưng khi Nghêu về đến nơi thì mọi chuyện tưởng như đã được đẩy lùi vào quá khứ bổng nổi lên như một cái giầm, đâm thẳng vào trái tim của vợ Ốc thêm một lần nữa. [br">-Cháu chào bác, ạ. - Thằng Sinh chưa bao giờ nhìn thấy Nghêu. Nó chào người đàn bà bằng cái giọng ngòng ngọng dễ thương của nó. [br">Hợi đang băm bèo ở nhà sau nghe tiếng con chào khác, vội hỏi ới ra: [br">-Ai thế. Cháu đang bận băm bèo ở dưới này. [br">Nghêu biết ngay đứa trẻ là con của Ốc. Thẳng bé nhìn giống bố y như đúc. Trái tim của Nghêu chợt nhói đau. Thì ra mối tình đầu của Nghêu cuối cùng cũng chỉ là một hoài niệm ngu ngơ. Ván đã đóng thuyền, người cũ đã ôm cầm sang bến khác. Tất cả còn lại là một dư âm sống sượng, bạc bẽo. [br">Nghêu toan bước ra đi. Ngay lúc ấy thì Hợi xuất hiện. [br">Bốn mắt nhìn nhau. Hai quả tim thình thịch đập. Hai cái lưỡi cứng đờ. Hai tâm hồn hoảng loạn. Cả hai đều bối rối hỗn mang. Thời gian và không gian hình như không còn hiện diện nữa. Đấy là một khoảnh khắc vĩnh hằng. Cả Hợi và Nghêu đứng nhìn nhau chết trân, ngây dại như phỗng đá. [br">Cuối cùng Hợi cất tiếng, hình như đấy không phải là tiếng nói của chính cô nữa: [br">-Chị đã về… [br">Lối xưng hô ấy nghe sao mà xa lạ thế. Còn đâu câu nói một dạo rất nồng nàn của người con gái. Đã bao nhiêu năm nay xa nhà, Nghêu vẫn không thể nào quên được những câu nói ân cần của hai người họ. Giờ thì tiếng gọi của Hợi hồm nào: Nghêu ơi hay Nghêu của em…đã không còn nữa. Lời xưng hô vừa rồi đã tạt vào mặt Nghêu một gáo nước sôi. [br">-Vừa về đến… [br">Nghêu biết rất rọ tiếng nói của mình sao mà khác lạ. Nó không còn là tiếng nói của Nghêu nữa. Đau khổ thật. Tại sao Nghêu lại dẫn xác về. Tại sao đã gần năm năm trôi qua, khoảng thời gian ấy không dài nhưng cũng không ngắn. [br">Nghêu những tưởng mình có đủ can đảm để tin cô sẽ hy sinh một mối tình vì một lý tưởng cao đẹp, thương mẹ, thương em. Nhưng cuối cùng Nghêu đã thất bại. Cô mượn cớ về thăm mẹ cũng là để gặp người tình cũ. Cay đắng thật. Giờ thì tất cả đã tan tành. Hoa huệ nở đã tàn khi dư âm mùa hè vẫn còn đang thoi thóp thở. Nghêu chua cay nhận ra mình đang đứng trước một bờ vực chông chênh, dở cười dở khóc. [br">Hợi giấu đi cảm xúc ngỡ ngàng của mình trong câu nói: [br">-Mẹ đã mất. Giỗ mẹ tháng bảy vừa rồi. [br">Nói xong dứt câu bỗng nhiên lệ nhoà trên khoé mắt của Hợi. Cô cảm động thực sự khi nghĩ về nghĩa hy sinh của mẹ chồng và cô chưa trọn vẹn bổn phận hiếu đễ của một người con dâu. Nghêu cũng bàng hoàng không kém. Sau những tháng ngày bôn ba biền biệt, cô bao giờ cũng nghĩ khi về sẽ vẫn nhìn thấy mẹ. Tuy mẹ sẽ già đi, nhưng mẹ sẽ vẫn khoẻ mạnh, minh mẫn. [br">Giờ thì tất cả đã hết. Nghêu bật khóc theo: [br">-Con bất hiếu với mẹ…-Câu nói của nghêu đứt khúc ngang chừng. Hình như đấy là nỗi đau của một đứa con về quê thì hình bóng thân thương của người mẹ hiền không còn nữa. [br">Hợi an ủi Nghêu: [br">-Thôi chị ạ. Mẹ cũng không muốn chị đau buồn như thế đâu. [br">Nghêu khuôn mặt bây giờ tắm đẫm nước mắt. Cố không thể đứng vững được nữa. Hai chân cô bủn rủn. Nỗi đau ngỡ ngàng khi tình yêu vuột mất, bây giờ bị phủ lên nỗi đau mất mẹ. Thử hỏi trong tình cảnh sóng gió dập dồn này, Nghêu làm sao không đau cho được. [br">Hợi ẩm con lên khi thằng bé sợ người lạ bám riết vào chân mẹ. Thằng bé chẳng hiểu gì cả. Ban nãy khuôn mặt của Nghêu nhìn không đáng sợ. Nhưng vì khóc sưng mắt nên thằng bé cảm thấy không an toàn nữa. Hợi cầm tay con đưa lên miệng hôn: [br">-Cu Sinh ngoan, bác Nghêu đấy! [br">Thằng bé ngờ ngợ đôi mắt. Nó đã nghe bố mẹ nó nói chuyện rất nhiều về bác Nghêu. Giờ nó mới nhìn thấy khuân mặt của người đàn bà trong trí nhớ của nó chỉ có quà bánh và đồ chơi. Đấy là những gì nó nghe kể được từ lời của bố nó. Nhưng bây giờ có lẻ nó không còn nhìn thấy bác Nghêu như bố nó vẫn thường kể. [br">Hợi nhìn Nghêu: [br">-Chị ra nhà sau rửa mặt đi. Để em dọn cơm. [br">Có vẻ như sự sượng sùng ban nãy đã qua đi một phần, dù bên dưới mặt ao phẳng lặng của họ vẫn là những con sóng ngầm chao động. [br">Bữa cơm chiều mọi hôm chỉ có vài món đạm bạc đơn sơ dưa muối dọc mùng hay củ cải kho với tép đồng, nhưng vì có Nghêu về, Hợi đã thịt một con gà mái. Dù sao cũng là một bữa cơm đoàn tụ. Cơm khá tươm, nhưng cả Hợi và Nghêu đều nuốt không vo, chỉ có Ốc là ăn hùng hục, chả là trong lòng anh cực kỳ vui sướng nhìn thấy chị gái trở về nhà. [br">Ăn cơm xong, Ốc ngồi nói chuyện với chị gái. Hợi buổi tối hôm ấy rang một chảo ngô. Trong thâm tâm của Hợi, đấy là tất cả những gì cô có thể làm được. Trong nhà đáng lẽ ra sẽ vui vầy ấm áp, nhưng vì câu chuyện tình cảm riêng tư thầm kín của hai người đàn bà nên không khí không thể tự nhiên cho được. Cho đến lúc này thì Ốc vẫn không thể biết chuyện gì đã từng xảy ra giữa vợ và chị gái, anh luôn tay bốc ngô rang cho vào mồm, nhau rau ráu. [br">Ốc bảo Nghêu: [br">-Mẹ có lời trăn trối sau cùng. Một điều mà mẹ muốn nhiều nhất đó là chuyện mẹ muốn chị được yên bề gia thất. [br">Đáng lẽ ra Nghêu sẽ nói thẳng ý định mình không thể lấy chồng. Càng lớn, Nghêu càng nhận ra một thực tế quá đổi hiển nhiên đối với mình. Cô biết mình không hề có cảm xúc với bất cứ người đàn ông nào. Trên những dặm đường bôn ba, nhiều lần Nghêu đã từng xao động với một vài người phụ nữ khác. Nhưng cắc cớ cho Nghêu đã mắc nợ Hợi quá nhiều. Thành ra cứ ban ngày gặp người khác thì vơi đi nỗi nhớ, nhưng ban đêm thì Nghêu lại vò võ sợi tơ, như con nhện cả đời không thoát được cái kiếp phong trần khắc khoải. [br">Nghêu trả lời Ốc: [br">-Già như chị, ai thèm lấy nữa. [br">Ốc túm ngay lấy đuôi câu nói: [br">-Có. Có anh Ký đấy. Chị vẫn còn nhớ cái anh Ký bị què chứ. Em đã hỏi anh ấy rồi. Anh ấy bảo thời còn bé đã thích cái tính của chị. Tuy người không được lành lặn, nhưng cái tâm thì mới quý. Nhà anh ấy đã giúp nhà ta nhiều lắm. Nhất là cái độ vợ em sinh

.


Top update NEW
cick để đọc nhìu truyện sex hơn xxx DƯỚI MỘT MÁI TRƯỜNG xxx {views}
♦ post 4027 ngày trước
ω 15:22:17 / 2015-01-10
click để xem nhiều truyện Sưu Tầm Chuyện ‘ông lão ăn mày và đại gia Rolls Royce’ xôn xao mạng {views}
♦ post 4071 ngày trước
ω 14:20:56 / 2014-11-27
cick để đọc nhìu truyện sex hơn osin _ tuyệt phẩm tình yêu 18 {views}
♦ post 4226 ngày trước
ω 01:30:46 / 2014-06-25
cick để đọc nhìu truyện sex hơn CHỒNG CHỊ, BỒ EM {views}
♦ post 4260 ngày trước
ω 16:32:33 / 2014-05-22
1234...340341342»

Bạn xem chưa?̣

XtScript Error: Timeout.
Bạn yêu thíck
Thế giới truyện :
Thư Tình | Teen Story | Góc trái tim | Tiểu Thuyết | Truyện Ma | Truyện Ngắn facebook | Sưu Tầm, me ola Truyện luôn luôn cập nhật 24/24

tìm thêm phim ,Truyện , ảnh trong wap:


..
Load pages: sec.