sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
watch sexy videos at nza-vids!
sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
truyen teen, tinh yeu 9x, hot clip 9x, sms kute , goc trai tim, me hai ola, tieu thuyet ,Teen Story ,tinh yeu, sms kute, tin... - sao3x

Bạn đang truy cập vào sao3x.sextgem.com wap đọc truyện hay wapsite đọc truyện teen hay,tổng hợp tiểu thuyết hay và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!

page wap trên facebook .mọi người vào like giúp mềnh nhé

sao3x.sextgem.com Trang chủ > 9x lộ hàng > click để xem nhiều Tiểu Thuyết tình yêu

hi chào mọi người mình đã quay trở lại .chúc mọi người đọc truyện vui vẻ nhé

Bài viết Truyen tieu thuyet full | Hoa Giấy

Author: Hạt Cát Vô Tình

Tình trạng :Mồ Côi Người Yêu ☺
bạn là người Thứ 1280124 đọc truyện ở www.sao3x.sextgem.com

Chúc bạn Đọc truyện vui vẻ !


i trải qua một trận cúm rù. Vẫn bới giun bới bọ, nhưng chỉ là một cuộc sống lặng thầm, chán nản, vô vọng. [br">Người ta bảo thời gian có thể chữa đi những vết thương lòng. Rằng thời gian có thể giúp con người nguôi ngoai đi những câu chuyện cũ. Rằng thời gian sẽ giúp con người chôn sâu những kí ức đau buồn vào đáy cốc của tâm hồn.Giống như chuyện giặt áo, màu phẩm nhuộm dầu cho có thẵm cách mấy cũng phai nhạt dần dần theo thời gian. [br">Thím Biện cứ nghĩ là sau khi sinh con xong, rất có thể vợ Ốc sẽ thay đổi. Theo kinh nghiệm của mình, thím biết trái tim của người mẹ bao giờ cũng thuộc về đứa con của chị đã sinh ra. Người đàn bà có thể không thương chồng, có thể không thiết sống, nhưng vì đứa con, vì đứa trẻ mà chị ta đã cưu mang nó hơn chín tháng trời trong bụng, chị ta sẽ có can đảm sống . Ít nhất là chị ta sẽ sống cho đến khi đứa trẻ ấy cứng cáp trưởng thành. [br">Nói thì nói như vậy, nhưng trong trường hợp của vợ Ốc, định luật ấy hình như không đứng vững. Hợi không ghét bỏ con, chỉ là tâm hồn của cô quá đau khổ. Cô gần như không còn bất cứ một chút tỉnh táo bình thường nào nữa. Đứa trẻ sinh ra không phải trong cảnh thương yêu. Nhưng không vì thết mà cô ghét nó. Cô chỉ không đủ tỉnh táo để dành cho nó những tình cảm thân thương gần gũi mà bất cứ đứa trẻ nào cũng đều đáng được hưởng như thế. [br">Hợi không ăn uống nên sữa gần như không có. Nhìn con dâu một ngày một sa sút, thím Biện không dám ép uổng mà cũng không dám nói năng gì đến. Thím chỉ biết lẳng lặng xay bột rồi quấy hồ đun cho thằng bé. Thím chợt chạnh lòng nhớ đến cái cảnh hôm xưa thím cũng đã từng đun hồ, đổ cháo cho Nghêu. [br">Ốc cũng đau khổ không kém. Nhìn vợ bạc nhược xanh xao như thế, trong lòng anh chồng không thể không chất chứa những lo âu khắc khoải. Anh ngồi ngoài sân bồng con. Thằng bé oặt ẹo dật dựa trông rất tội nghiệp. Bản chất nó vốn đã hoài thai trong bụng một người đàn bàn đau khổ vì tình, giờ lại không được bú sữa mẹ. Khuôn mặt nó nhăn nhúm, già cỗi, không bụ bẫm như một đứa trẻ may mắn bình thường khác. [br">Có lúc Ốc rất giận vợ. Tại sao cô ấy không cố gắng tỉnh táo để lo cho con. Nhưng khi thấy khuôn mặt bơ phờ của vợ, Ốc lại chạnh thương. Anh không thể hiểu nguyên nhân vì đâu mà vợ anh sa đà như thế. Anh chỉ nghĩ là vợ không ưng mình ngay từ đầu. Rồi thì anh vụng xử, nên vợ đã sợ và tránh né anh. Rồi thì lại có chửa, bào thai thằng con trai của anh nó đã hành mẹ nó như thế. Cuối cùng Ốc không giận vợ mà anh càng thương vợ mình nhiều hơn. [br">Có hôm thím Biện nghe thấy con trai mắng yêu thằng cháu nội: [br">-Cái ông Sinh này, này. Ông là ông hư lắm đấy! Vì ông mà mẹ ông phải ốm thế kia. Sau này lớn lên ông sẽ làm gì để báo hiếu, nuôi mẹ ông đấy! [br">Thím Biện nghe thấy con trai nói như thế, trong lòng thím dâng lên một nỗi nhớ về Nghêu da diết. Thím muốn nói với Ốc: [br">-Chẳng phải vì thằng cò nên mẹ nó mới đau khổ. Mẹ nó đau buồn là bởi vì mẹ nó đã thương yêu một người. Người đó là bác Nghêu của thằng cò đấy. [br">Có những sự thật con người ta không thể nói ra với người khác được. [br">Chẳng phải ở đời con người ta bao giỡ cũng xấu cả. Cuộc đời vốn chẳng bao giờ có những sự bằng phẳng. Chân thì mềm, đá thì cứng. Làm sao tránh khỏi những câu chuyện vạ gió tai bay. Rồi thì cây muốn đứng im nhưng gió lại không chịu ngừng thổi tốc. Thành ra những chuyện nhân duyên ở đời lắm lúc chỉ khiến con người ta nghê xong rồi càng thêm bực bội. Đấy cũng chính là những sự thật không thể dễ dàng nói ra bằng được. Và con người tuy không xấu nhưng đôi khi vì hoàn cảnh mà họ không thể trở thành người tốt. [br">Có lúc Ốc ngồi lặng lẽ một mình, hút thuốc lào hết điếu này sang điếu khác. Mà trước đây Ốc đâu có hút thuốc lào. Chả là mấy hôm liền trời bão, đi bẩy chim không được, mà vá lưới mãi cuối cùng cũng chẳng còn chỗ nào rách để vá. Thế là Ốc đi qua nhà thằng bạn nghèo bị què chân tên Ký. Gọi là bạn nhưng Ký hơn tuổi Ốc. Xét kỹ, Ký còn lớn hơn cả Nghêu. Nhưng vì bị tàn tật bẩm sinh nên chỉ quanh quẩn ở nhà. Ốc chơi thân với Ký là vì Ký tội nghiệp, đáng thương. [br">Hai người bày cờ ra đánh. Từ xưa đến giờ, Ốc vụn nghĩ nhưng rất giỏi cái khoản cờ quạt. Nhưng bây giờ Ốc không thể nào đánh cờ giỏi như trước nữa. Đã có lúc Ký đánh cờ thắng mãi, đâm nổi cáu: [br">-Ông chơi đểu lắm. Toàn là thả cờ…Như thế ông không coi tôi ra cái quái gì cả. [br">Ốc lơ đãng nói: [br">-Tầm này gia đạo có nhiều chuyện buồn hơn vui, tập trung không được. [br">Nói xong Ốc lại đánh một hơi thuốc lào nữa. Rồi thì lại một làn khói trắng bay lên. Thấy bạn có hôm hút nhiều thuốc quá, Ký lên tiếng: [br">-Thuốc lào chứ có phải lông chim đâu mà ông hút khoẻ thế. Nhà này có một thằng què không làm ra tiền, chứ không phải đây là nơi chùa miếu, để ông muốn hút bao nhiêu thì hút. [br">Tuy là câu nói đùa, nhưng người tỉnh táo đáng lẽ phải xấu hổ. Như Ký nói, thuốc là nhà hắn không phải thuốc chùa. Nhưng Ốc không màn. Anh cứ châm đóm hút hết điếu này sang điếu khác. Bánh thuốc lào to như thế mà chỉ một buổi chiều đã vơi hẳn đi một góc. Có hôm chỉ một ván cờ mà Ốc hút hơn chục điếu thuốc lào. Ký lại phải giục: [br">-Đánh tập trung vào đi chứ. Rậm rờ mãi. [br">Hôm sau Ốc đem sang nhà Ký hẳn mấy bánh thuốc lào. Miệng nói: [br">-Từ nay không ăn thuốc chùa nữa. Ông khỏi lo. [br">Ký vội reo lên: [br">-Đang lúc u già bảo trong vườn chẳng còn cái gì để bán thì chú mày lại đem thuốc lào sang. Đừng là đang buồn ngủ gặp chiếu manh. Mà làm sao dạo này bỗng dưng lại đối xử khách khí thế! [br">Ốc lững thững trả lời: [br">-Buồn. Chán. Không thiết sống nữa. [br">Ký hỏi: [br">-Chắc lại là chuyện con vợ chứ gì. Đàn ông mà buồn thì chỉ có chuyện ấy thôi. Tôi hỏi thật nhé. Vợ ông có thằng nào nó… [br">Cẩu hỏi của Ký khiến Ốc giật nảy người. Thì ra cái lần ân ái đêm đầu tiên, Ốc biết là trên mảnh vải trắng mà bà mẹ cố tình đặt ra không có vết máu nào của cô con dâu. Ngày ấu vì tình còn rất mặn, Ốc không hề nghĩ gì. Đang yêu say đắm, Ốc đâu còn thời gian để tâm vào những chuyện khác nữa. Này thì câu hỏi của Ký khiến Ốc phải nhớ. [br">-Ông im đi. Việc ấy không liên quan gì đến ông cả. [br">Thì ra vại nước bùn đục, khi đánh phèn, sẽ trong, tưởng là yên chuyện. Ai ngờ, chỉ cần người ta thò tay xuống khuấy lên, thế là vại nước đục ngàu như cũ, vẩn những ráng rêu cua, chả làm gì khác hơn được. [br">Sau cuộc nói chuyện hôm ấy. Ốc không còn đi qua bên nhà Ký nữa. Ốc không thiết đến cả cờ quạt. Ốc tránh Ký như người ta tránh một vết thương lòng. Ốc chặt trúc làm cái điếu cày cho mình. Rồi Ốc mua cả rượu về nữa. Thím Biện nhìn thấy con trai ngồi hút thuốc uống rượu một mình, thím chợt nhớ đến lời của bà thấy bói hôm xưa. Nếu quả như thế, cuộc đời của hai đứa con thím ứng vào những lời bói ấy. Chúng sẽ đau khổ, sẽ long đong lận đận suốt đời. [br">Cô đơn…lặng lẽ…Cô đơn… [br">Vì tình gió phụ, trăng hờn tủi trăng. [br">Không chỉ có Ốc là cô đơn. Thím Biện cũng tái tê. Mà Hợi thì là người đau đớn ê chề nhiều nhất. Cả ba người họ sống trong một ngôi nhà. Nhìn xa thì thấy rất yên bình. Nhưng nếu nhìn kỹ vào bên trong, người ta sẽ phải bảo nhau: [br">-Sống như thế, chết có khi lại sướng hơn.

Phận đen đủi phết vôi mà vẫn bạc, [br">Kiếp con người đi lạc trầm luân. [br">Còn gì đâu nữa hương xuân, [br">Từ đây xin được một lần mất nhau.[br">[br">[br">Bất hạnh thường đi có luồng. Chúng thích kéo bầy kéo lũ. Không thể mà người xưa bảo con cháu rằng: [br">[br">[br">Hoạ vô đơn chí, [br">Phúc bất trùng lai. [br">[br">[br">Sự ra đời của thằng Sinh bây giờ chẳng đem lại niềm vui như bà nội nó hằng mông đợi. Thằng bé oặt ẹo, khóc ré cả đêm. Càng dỗ càng khóc. Có hôm bà nội nó cũng phải khóc theo: [br">-Giời ơi là giời, cháu mà cứ khóc mãi thế này, cháu cũng chết mà bà cũng chết! [br">[br">[br">Hợi đón con từ tay mẹ chồng nhưng đứa trẻ cũng không nín. Hình như đứa trẻ biết rõ ai thương nó nhiều hay ít. Chả là khi Ốc bế con, thằng é ự ự vài tiếng rồi im bặt. Có lẻ mỗi lần ẩm con, Ốc hay lắc nhẹ thằng bé. Anh đi dạo quanh nhà, miệng ru với nó: [br">-A. Ông Sinh này, ông khoẻ bắt nạt mẹ với bà nội lắm đấy nhá. Ông sinh xấu lắm cơ. Chả ai thích chơi với ông Sinh nếu như ông cứ quấy như vầy. Sức ông Sinh khóc để dành mà ăn cháo, rồi chống lớn, như thế có phải là hơn không? Hả…Ông Sinh… [br">[br">[br">Thằng bé nghe bố nói có lần bật cười khanh khách. Thím Biện nghe thấy con trai giỡn với cháu nội như thế trong lòng cảm thấy vừa thương vừa tủi hộ cho thằng bé. Đáng lẽ ra mẹ đứa trẻ cũng phải nghĩ đến thằng bé nhiều như thế. Đằng này chỉ có mỗi bố nó là hay nói chuyện với con. Tội nghiệp, trẻ con còn bé, đứa nào chả cần đến mẹ nhiều hơn bố. [br">Có hôm Ốc bảo con: [br">- Ông Sinh ngoan nào. Hay ăn chống lớn. Mai mốt bác Nghêu về nhà, mua bao nhiêu là quà cho ông Sinh luôn. [br">[br">[br">Hợi nghe chồng ru con như thế trong lòng nỗi niềm tái tê cay đắng. Dù sao thì mối tính của hai người họ đâu phải cứ muốn nói dứt bỏ một sớm một chiều là được. Còn thím Biện, khi nghe con trai nhắc đến con gái, lòng thímlại man mác bâng khuâng, rầu rầu, rĩ rĩ…Tình cảm gắn bó bao nhiêu năm đâu thể nói như là lá tre,gió thổi mạnh lại lật lên lật xuống. [br">[br">[br">Thím Biện nhớ lại cái lấn thím đã chăm sóc khi Nghêu ốm nặng. Nào là lên sởi, bị hen, ho gà, cúm, sốt…Nhiều hôm thím và mẹ chồng phải thức cả đêm. Biết là không có máu mủ gì, nhưng khi đã nuôi mến chân mến tay, tình cảm sẽ khác nào nhau con để, cháu ruột. [br">[br">[br">Thăng Sinh cuối cùng vẫn lớn lên. Không bụ bẫm, như bố nó thời con trẻ, lúc nào cũng mũm mĩm như một quả bí đao. Nhưng nó được hưởng tình yêu thương của ông bố rất nhiều, thím Biện nghĩ: Cái thằng Ốc thế mà biết ru con. Chả giống như ông Biện ngày xưa. [br">[br">[br">Thời gian trôi đi. Đứa trẻ lớn lên đồng nghĩa với tuổi của thím Biện ngày càng già thêm đi. Lâu lắm rồi không thấy một mẫu tin nào về Nghêu cả. Thím ngày ngày vẫn cứ mòi mỏi mong tin con gái. Nhưng thím càng chờ, tin càng mất. Lãi nữa, cái tật đau đầu càng hành hạ thím nhiều hơn, có lúc đang đi phải ngồi xuống vì chóng mặt. Tay thím có lúc run lẩy bẩy không kiểm soát được, thím đã bắt đầu lo lắng là sẽ có lúc thím sẽ chết. Và như thế, nếu Nghêu không về kịp, thím sẽ không còn cơ hội thấy đứa con gái nuôi. [br">[br">[br">Cái xui xẻo nó đi có luồng. Đã bảo là như thế. Cảnh gia đạo nhà thím Biện vốn tăm tối sữan. Con dâu thì sau dạo sinh nở xong bị hậu sản mòn, người tiều tuỵ xanh xao. Ăn không ăn, ngủ không ngủ, càng lúc càng trông ra như thể thân tàn ma dại. [br">[br">[br">Một hôm thím Biện ngồi xé rốc để nấu bữa canh riêu cơm chiều. Vì tay thím run nên bị một con cua càng to cặp cho. Người khoẻ thì có thể gỡ ra một cách dễ dàng. Đằng này tay thím bị run nên không thể gỡ con cua ra thật nhanh cho được. Loay hoay mãi, cuối cùng gỡ được con cua ra thì một vết kẹp rất sâu, chảy ra bao nhiêu là máu. Ốc nhìn thấy thế, xót ruột quá, gần như là mắng mẹ: [br">-Con đã bảo rồi. Để chốc con làm cho thì mẹ cứ gàn không chịu nghe. [br">Thím Biện chẳng nói gì cả. Thím chỉ cười: [br">-Ngồi không nó buồn chân tay lắm. [br">[br">[br">Mà đúng là thím luôn cảm thấy bất an. Hình như bao giờ thím cũng buồn như thế. Thím nhớ đên con Nghêu lắm. Dù nó là đứa xốc vác, không hề gì bị ăn hiếp, nhưng lòng người mẹ cái lo có bao giờ can kiệt nỗi lo. Dù cho đứa con của thím khôn lanh cách mấy, thím vẫn lo là ngoài kia biển đời lắm cạm bẫy, biết đâu là người tốt mà gởi thân. Còn kẻ xấu thì nhan nhản. Thành ra thím trong tâm hồn bao giờ cũng lo cho con Nghêu gặp phải những điếu trắc trở. [br">[br">[br">Con người sinh ra là chịu khổ. Thím Biện nghĩ như thế. Âu cũng là một kiếp người, phúc th

.


Top update NEW
cick để đọc nhìu truyện sex hơn xxx DƯỚI MỘT MÁI TRƯỜNG xxx {views}
♦ post 4028 ngày trước
ω 15:22:17 / 2015-01-10
click để xem nhiều truyện Sưu Tầm Chuyện ‘ông lão ăn mày và đại gia Rolls Royce’ xôn xao mạng {views}
♦ post 4072 ngày trước
ω 14:20:56 / 2014-11-27
cick để đọc nhìu truyện sex hơn osin _ tuyệt phẩm tình yêu 18 {views}
♦ post 4227 ngày trước
ω 01:30:46 / 2014-06-25
cick để đọc nhìu truyện sex hơn CHỒNG CHỊ, BỒ EM {views}
♦ post 4261 ngày trước
ω 16:32:33 / 2014-05-22
1234...340341342»

Bạn xem chưa?̣

XtScript Error: Timeout.
Bạn yêu thíck
Thế giới truyện :
Thư Tình | Teen Story | Góc trái tim | Tiểu Thuyết | Truyện Ma | Truyện Ngắn facebook | Sưu Tầm, me ola Truyện luôn luôn cập nhật 24/24

tìm thêm phim ,Truyện , ảnh trong wap:


..
Load pages: sec.