sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
watch sexy videos at nza-vids!
sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
truyen teen, tinh yeu 9x, hot clip 9x, sms kute , goc trai tim, me hai ola, tieu thuyet ,Teen Story ,tinh yeu, sms kute, tin... - sao3x

Bạn đang truy cập vào sao3x.sextgem.com wap đọc truyện hay wapsite đọc truyện teen hay,tổng hợp tiểu thuyết hay và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!

page wap trên facebook .mọi người vào like giúp mềnh nhé

sao3x.sextgem.com Trang chủ > 9x lộ hàng > click để xem nhiều Tiểu Thuyết tình yêu

hi chào mọi người mình đã quay trở lại .chúc mọi người đọc truyện vui vẻ nhé

Bài viết Trái tim của đá

Author: Hạt Cát Vô Tình

Tình trạng :Mồ Côi Người Yêu ☺
bạn là người Thứ 1278737 đọc truyện ở www.sao3x.sextgem.com

Chúc bạn Đọc truyện vui vẻ !


irc;n Ngọc Lam, giờ là Ngọc Huyền, nên...

Mắt Huê bỗng sáng lên, cô hết giận dỗi, nắm tay Nam hỏi gấp:

_ Thật không?

_ Phải, cô ấy là người mới à?

Huê gật đầu:

_ Vâng! Cô ấy vào xin bà chủ. Lúc ấy em thấy cô ấy tóc dài cơ...Giờ cắt đi trông có vẻ sắc so!

Lam đã hát xong và cúi đầu chào. Có một vài tiếng kêu đòi cô hát tiếp. Lam lắc đầu:

_ Em là người mới nên chỉ được diễn có thế. Lần sau em xin tận tình. Tạm biệt!

Lam đi rồi, Vũ Nam vẫn ngẩn người ra. Thuỵ Huê kéo tay anh:

_ Anh có muốn gặp không? Em đưa anh vào.

Vũ Nam lắc đầu:

_ Không đâu! Chắc cô ấy quên anh rồi. Bây giờ chúng ta đi chi nhé? Theo đúng hẹn với em.

Thuỵ Huê cười tủm tỉm. Cô rất hạnh phúc khi được bên Vũ Nam. Hai mươi tuổi, Thuỵ Huê đã trở thành một cô gái giang hồ. Gặp được anh đời cô như có ngọn đèn dẫn đường. Chỉ cần có thế cũng đã là hạnh phúc.

Vũ Nam đi bên Huê mà lòng lại nghĩ đến cô gái khác. Hình nh Lam bí hiểm đêm nay trở thành nỗi ám ảnh lớn trong anh. Đôi mắt sâu đó có gì buồn bã và đau đớn... Nam muốn tìm hiểu quá!



Bình chống tayvào thành lan can, mắt hướng xuống sân trường. Có gì buồn lặng trong tim. Lam vừa từ chối sự quan tâm của cậu. Lam cho rằng Bình làm thế chỉ vì sự nhờ cậy của ông bà Thịnh. Dĩ nhiên đó là một phần nhỏ, còn phần lớn hn là Bình rất tự nguyện. Lam thì chẳng hiểu gì!

Thuỷ bước tới gần Bình, thở dài:

_ Lam nó từ chối đi thi quốc tế...

_ Sao? – Bình tròn mắt.

Thuỷ cười nhẹ:

_ Bình có biết Lam viện cớ gì không? Nó nói với thầy giáo là em không có tiền, em không có ai chăm sóc. Em không cần phải thi nữa, quá đủ rồi! Thầy giáo và nhà trường đã đề nghị giúp đỡ nhưng Lam không chịu...

Bình lắc đầu:

_ Lam bướng bỉnh lắm! Ai cũng m ước như Lam mà đâu có được... Cơ hội nghìn vàng mà...

Thuỷ dựa người vào lan can, mím môi:

_ Nhiều lúc Thuỷ ước được như Lam, nhưng rồi lại không muốn. Số Lam khổ quá! Vào mình, mình cũng không thể chịu đựng được. Mình giúp Lam nhé Bình? Tài năng của Lam cần được mọi người công nhận...

Bình gật đầu:

_ Được rồi! Bọn mình sẽ khuyên Lam và còn tiền thì nhờ bác Thịnh.

_ Không cần! – Lam hét lên từ phía sau làm Thuỷ và Bình giật mình quay lại. Lam cố hạ giọng để kiềm cơn giận – Tôi thật sự mong các bạn đừng can thiệp vào chuyện của tôi. Đó là quyết định của tôi, không ai có thể lay chuyển được. Bình mà nói chuyện với cô chú Thịnh thì ... chúng ta không có tình nghĩa gì đâu. Bạn bè chấm dứt. Nhớ đấy!

Lam bỏ đi, trông lạnh như một tng băng. Thuỷ trợn tròn mắt kinh ngạc:

_ Sao lại thế? Chúng ta có ý tốt mà? Lam lạ quá! Không thể tưởng tượng nổi. Lam dữ quá!

Bình vuốt vuốt tóc, bối rối:

_ Không thể giúp được khi Lam không cần! Khi chạm vào lòng tự trọng của bạn ấy thì thật là đáng sợ...

Bình nhìn thấy những vệt nắng sớm chiếu xiên thành từng hàng trên sân trường. Nắng xuân ấm áp và trong sạch. Giá như tâm hồn Lam cũng như thế: ấm áp và trong lành. Đừng có giá tuyết và mưa băng... Ôi! Người bạn lạ lùng, gần ngay trước mắt mà xa cách tận chân trời.



Tối thứ 7, Lam trang điểm nhẹ và khoác lên người chiếc quần Jean và áo thun giản dị. Đến phòng trà “Sao đêm” mất nửa tiếng nên cô cố đạp xe cho nhanh. Làm việc ở đó được một tuần và đã có nhiều người hâm mộ, Lam đã quen dần với môi trường ấy. Tuy có một vài nhân viên phục vụ ghét cô ra mặt nhưng cô vẫn bình thản. Lam cho họ không đáng phải bận tâm. Lam chỉ chú ý đến ánh mắt Thuỵ Huê mỗi khi cô ra sân khấu. ánh mắt đó có gì đó tò mò, lo âu lẫn cả sự căm ghét. Có lẽ Thuỵ Huê sợ cô cướp mất vị trí quan trọng trong phòng trà này ư? Lam ghét sự lo sợ. Lam cần tự tin để sống!

Bước vào phòng dành cho người biểu diễn, Lam thấy một chiếc ghita để hờ hững trên ghế. Lam cầm nó lên ngắm nghía. Rất đẹp nhưng có vẻ cũ. Lam thấy thích nó. Đây là cái đàn thứ hai, sau cái đàn của thầy giáo dạy cô khiến Lam thích thú. Lam chạm nhẹ vào dây, một nốt nhạc vút cao trong vắt.

_ Cô bé biết đánh đàn à?

Lam quay ra, nhận ra nụ cười của tay “bas” trong ban nhạc, cô cười cười:

_ Em chỉ biết sơ sơ thôi! Đàn của anh ư?

_ Anh đang tập để có thể độc tấu được! Nếu em thích thì cho em mượn tối nay đấy. Có thích biểu diễn một mình một đàn không?

Lam chép miệng:

_ Để thử xem!

_ Xời! Cẩn thận lại làm trò cười cho thiên hạ. – Con nhỏ phục vụ cạnh khoé.

Lam nheo mắt nhìn lại:

_ Thế thì cũng là một tiết mục biễu diễn đấy, cô bạn nhỏ không biết thế nào là nghệ thuật ạ!

Con nhỏ bực bội quay đi. Lam vuốt vê chiếc đàn, nói với tay “bas”:

_ Em rất thích nó. Tiếng nhạc của nó rất hay. Cám ơn anh!

_ Không có gì!

Lam ôm cây đàn vào lòng, cảm nhận được sự sung sướng. Lam yêu âm nhạc cũng như võ thuật. Đó là sự kết hợp của yếu tố lãng mạn với hiện thực, kết hợp của đường nét mềm mại với đường nét cứng cỏi. Ngay từ nhỏ Lam đã muốn mình hoàn hảo: một cô gái có tâm hồn nhạy cảm nhưng vẫn khiến người khác nể sợ... Lam khẽ mỉm cười: cô gái có trái tim đá!

Vũ Nam ngồi vào chỗ thường ngày, anh gọi một chai rượu “rumb”. Một tuần rồi, anh trông chờ điều gì chính anh không hề biết. Anh chỉ mong được thấy Lam, nghe Lam hát, nhìn Lam cười. Những lúc ấy, hồn anh rất nhẹ nhàng, thư thái. Lam lặng lẽ đi vào trái tim anh và ở đó mới như một vị nữ thần quyền năng.

Lam ra sau Thuỵ Huê. Cô ôm chiếc đàn khiến tất cả khán giả phải trầm trồ ngạc nhiên. Lam cúi đầu và cất giọng nhẹ nhàng:

_ Ngọc Huyền xin chào quý khán gi. Hôm nay Ngọc Huyề xin tặng các bạn một bài hát nổi tiếng “Yesterday”. Nếu có gì không hài lòng xin các bạn bỏ qua cho!

Lam ngồi xuống chiếc ghế, cây đàn tựa vào người... Nụ cười trên khuôn mặt Lam trở nên thần bí. Mái tóc cô rủ xuống. Và đôi bàn tay lần trên từng sợi đàn. Lam ngẩng đầu lên, đôi tay bắt đầu nhịp nhàng... tiếng nhạc bật lên những nốt trầm.. Giọng hát của Lam trong như những hạt ngọc đính trên dòng nhạc đó. Vũ Nam lặng người lắng nghe. Anh có thể thấy những hạt ngọc rơi và vỡ oà trên nền sân khấu. Lam phát âm chuẩn đến nỗi khiến người nghe có cảm tưởng như được nghe người nước ngoài hát. Đôi bàn tay điêu luyện lướt đi lướt lại tạo ra những dòng nhạc trầm bổng đầy chất thơ. Tuyệt vời! Không còn gì để nói nữa!

Lam ngừng rồi mà không gian vẫn còn im lặng như ngủ mê. Có một vài tiếng vỗ tay và tiếp theo là những tràng dài. Khán giả réo gọi tên Lam.

Lam cười:

_ Xin cám ơn! Để đáp lại, Huyền xin hát tiếp một bài. Bài này Huyền rất thích... “Donna”.

Lam dạo đàn và cất tiếng hát. Tiếng đàn run rẩy và giọng hát nghẹn ngào. Vũ Nam có thể thấy mái tóc Lam run lên, trái tim anh như có ai bóp nghẹn. Hình như cõi lòng Lam đang nức nở, vật vả... Trái tim Lam đang bị giày vò. Vũ Nam nắm chặt tay lại, mắt đăm đắm nhìn Lam. Cô yếu đuối và nhỏ bé quá! Một con chim non đang bị đày đoạ.

Hát xong, khán giả ùa lên tặng hoa, những bông hoa hồng được bọc bởi những đồng tiền “boa”. Lam cúi đầu cám ơn. Vũ Nam là người lên sau cùng. Anh đứng trước cô khiến cô hơi bối rối. Vũ Nam tặng Lam một bông hoa hồng đỏ ****i gói trong tấm bóng kính, bông hoa duy nhất không được bọc tiền. Vũ Nam nói nhỏ:

_ Tặng vì tiếng hát của em!

_ Cám ơn! – Lam cúi nhẹ đầu rồi bước vào trong. Cô tránh những ánh mắt dò xét và tránh luôn đôi mắt đỏ lửa của Huê.

Tay “bas” cho Lam mượn đàn lại gần, khen ngợi:

_ Em đàn hay thật! Có nghề quá!

Lam vừa gỡ tiền ra khỏi cuống hoa vừa háy mắt:

_ Nhờ công anh đấy.

_ Không có gì! Có lẽ anh nên bỏ ý tưởng độc diễn...

_ Sao thế? Đừng bỏ! Em chỉ diễn một lần thôi, còn đâu của anh hết, được không?

_ ừ, cám ơn em.

Lam gật đầu. Cô chăm chú vào những bông hồng. Họ đều là những công tử nhà giàu nên “boa” rất rộng rãi. Một buổi tối như thế này Lam có thể kiếm tới năm trăm cho cả tháng. Ra cái nghề ca hát vừa có tiếng vừa có tiền. Người ta bán sắc đẹp và giọng hát để mua sự tồn tại của chúng. Cũng đáng lắm chứ!

Vũ Nam bước vào làm trái tim Thuỵ Huê reo lên. Lần đầu tiên anh vào chốn này kể từ khi quen cô. Thuỵ Huê lên tiếng:

_ Anh Vũ Nam!

Cô lại gần, ôm lấy cánh tay anh. Lam ngẩng lên, nheo mắt nhìn. Vũ Nam rút tay ra và lắc đầu với Huê. Huê giận dỗi quay đi. Lam vuốt lại đồng tiền cuối cùng và nhẹ nhàng đặt nó xuống xấp tiền.

Vũ Nam mỉa mai khi đứng trước mặt cô:

_ Ra đây là con người thật của cô?

Lam cất tiền vào ví, nghiêng đ
<<1 ... 1718192021 ... 34>>

.


Top update NEW
cick để đọc nhìu truyện sex hơn xxx DƯỚI MỘT MÁI TRƯỜNG xxx {views}
♦ post 4024 ngày trước
ω 15:22:17 / 2015-01-10
click để xem nhiều truyện Sưu Tầm Chuyện ‘ông lão ăn mày và đại gia Rolls Royce’ xôn xao mạng {views}
♦ post 4068 ngày trước
ω 14:20:56 / 2014-11-27
cick để đọc nhìu truyện sex hơn osin _ tuyệt phẩm tình yêu 18 {views}
♦ post 4223 ngày trước
ω 01:30:46 / 2014-06-25
cick để đọc nhìu truyện sex hơn CHỒNG CHỊ, BỒ EM {views}
♦ post 4257 ngày trước
ω 16:32:33 / 2014-05-22
1234...340341342»

Bạn xem chưa?̣

XtScript Error: Timeout.
Bạn yêu thíck
Thế giới truyện :
Thư Tình | Teen Story | Góc trái tim | Tiểu Thuyết | Truyện Ma | Truyện Ngắn facebook | Sưu Tầm, me ola Truyện luôn luôn cập nhật 24/24

tìm thêm phim ,Truyện , ảnh trong wap:


..
Load pages: sec.