sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
watch sexy videos at nza-vids!
sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
truyen teen, tinh yeu 9x, hot clip 9x, sms kute , goc trai tim, me hai ola, tieu thuyet ,Teen Story ,tinh yeu, sms kute, tin... - sao3x

Bạn đang truy cập vào sao3x.sextgem.com wap đọc truyện hay wapsite đọc truyện teen hay,tổng hợp tiểu thuyết hay và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!

page wap trên facebook .mọi người vào like giúp mềnh nhé

sao3x.sextgem.com Trang chủ > 9x lộ hàng > click để xem nhiều Tiểu Thuyết tình yêu

hi chào mọi người mình đã quay trở lại .chúc mọi người đọc truyện vui vẻ nhé

Bài viết Trái tim của đá

Author: Hạt Cát Vô Tình

Tình trạng :Mồ Côi Người Yêu ☺
bạn là người Thứ 1278459 đọc truyện ở www.sao3x.sextgem.com

Chúc bạn Đọc truyện vui vẻ !


m ạ. à, còn cô con gái nuôi của bà ấy nữa. Có lẽ sắp về tới nơi...



................



Vừa lúc ấy có một chiếc xe hơi màu sữa đậu trước cổng. Một người phụ nữ chạy ào ra, theo sau là một người đàn ông ngoại tứ tuần. Người phụ nữ khóc nức nở bên xác bà Lam. Bà cũng quỳ lạy như Lam...

Người đàn ông nói với chị Mai:

_ Tôi là con rể của bà cụ... Tuy chỉ là nuôi nhưng tình nghĩa ruột thịt vẫn chảy trong máu chúng tôi. Cám ơn cô đã lo cho bà cụ và bé Lam... Giờ là nghĩa vụ của chúng tôi. Còn các cháu... Mong các cháu hãy ở bên Lam lúc này, con bé có lẽ sẽ còn bị sốc nữa.

_ Vâng ạ! – Cả bọn gật đầu.

Trong giường, Lam cựa mình tỉnh dậy. Chỉ một thoáng cô đã lao đến bên giường bà. Người đàn bà xinh đẹp khóc bên cạnh bà ngoại khiến Lam sựng lại. Cô lùi ra xa và không hề có một giọt nước mắt nào rơi nữa.

Người đàn ông ngồi xuống, thì thầm:

_ Lam! Cô chú đã về. Cháu yên tâm đi.

_ Tôi không quen biết với cô chú! – Lam lạnh lùng nói.

Mọi người sững sờ, chợt nhận ra Lam đã hoàn toàn tỉnh táo. Người đàn bà ngừng khóc, quay ra. Đôi mắt bà nhìn Lam yêu thưng.

_ Lam, trước khi đi... bà đã gọi cô về... cô có lỗi... có lỗi...

Lam đứng dậy, nghiêng đầu nhìn người đàn bà, phán xét bằng những lời xa lạ:

_ Bà tôi có thế nào cũng chẳng liên quan gì đến người xa lạ như cô. Tôi sẽ lo cho tang lễ của bà! Bà sẽ thanh thản ra đi, cô hiểu chưa?

_ Lam! – Người đàn bà nắm lấy tay cô níu lại – cho cô một cơ hội đi bé Lam!

Lam quay ngoắt đi:

_ Chỉ có bà tôi mới có quyền gọi tôi là bé Lam... Bé Lam... Bé Lam... Chẳng ai gọi tôi thân thương như thế từ nhỏ tới nay... Thế là hết rồi , Lam ơi!

Lam gục xuống, nức nở. Người đàn bà càng khóc ngất. Bình thấy thương quá, cậu kéo tay áo người đàn ông:

_ Bác... Thịnh?

_ Gì vậy Bình?





_ Bác đưa bác Lương ra ngoài đi, để cháu thử thuyết phục Lam xem!

_ ừ, cám ơn cháu nhé!

Ông Thịnh dìu vợ dậy, khẽ lấy tay lau những giọt nước mắt trên hai gò má hồng mịn của vợ. Quân tò mò hỏi:

_ Cậu quen hai người âý à?

Bình trả lời qua quýt:

_ ừ, bác ruột mìnhđấy!

Quân chưa kịp hỏi thêm thì Bình đã sà xuống chỗ Lam. Lam gạt nước mắt, gắt nhỏ:

_ Không thuyết phục được đâu! Bà là của tớ, chỉ riêng của tớ thôi.

Bình nhỏ giọng:

_ Kìa Lam! Hai bác ấy rất chân thành mà. Cậu phải hiểu rằng cậu là trẻ con, còn họ là người lớn. Mà việc này chỉ có người lớn làm được... Lam, bà cậu sẽ hiểu lòng cậu mà! Hãy cho bác ấy san sẻ cùng được không?

Lam nhìn người bà yêu dấu một lúc lâu rồi gật đầu. Đó là ý muốn cuối cùng của bà, Lam phải thực hiện. Bà ra đi đột ngột qúa, Lam thấy rất dợ, rất cô đơn, hụt hẫng. Lam không còn gì để bấu víu nữa, Lam sẽ trôi như cánh bèo hoang dại giữa dòng đời đầy nước lũ... Người bảo vệ cuộc đời Lam đã vĩnh viễn ra đi!



Hai ngày sau, tang lễ của bà đã hoàn tất. Lam trở thành cái bóng lặng lẽ trong ngôi nhà lạnh lẽo đó. Bà Lương cùng người chồng lặng lẽ không kém. Dường như họ hiểu nỗi mất mát lớn lao của Lam. Sự lặng lẽ của họ đỗng nghĩa với cái chết trong lòng của Lam...

Lam ngồi im trên ghế bành, lắng nghê lời khuyên nhủ của ông Thịnh:

_ Lam! Cháu phải cố gắng lên nghe không? Nếu cháu thấy không thể sống một mình được thì hãy lên nhà cô chú... Cô chú sẽ coi cháu như con!

Lam rùng mình. Lam chưa từng được ai gọi là “con” và Lam sợ tiếng “con” đó. Lam ngước nhìn bà Lương, ánh mắt vô hồn.

Bà Lương thì cố ngăn dòng nước mắt thương cảm, nói nghẹn ngào:

_ Về ở với... cô, nghe ... con!

Lam khẽ lắc đầu:

_ Cháu phải lo hưng khói cho bà, cho bố mẹ nên không thể rời đây!

Bà Lương khóc nấc lên, không ngồi vững nữa. Ông chồng phải đỡ lấy vai và vỗ về an ủi. Lam không thay đổi sắc mặt, lạnh lùng nói:

_ Cháu có thể sống được! Bà có để dành tiết kiệm cho cháu. Số đó đủ để cho cháu học hết đại học... Mà nếu không đủ cháu sẽ tự kiếm tiền được... không dám làm phiền cô chú nhiều!

Bà Lương ngồi thẳng dậy, nói với vẻ vừa cương quyết vừa thương yêu:

_ Cô không thể để cháu bơ vơ được, con gái như vậy nguy hiểm lắm!

Lam cười nhạt:

_ Cháu ư? Thực ra cháu đã bơ vơ ngay từ khi lọt lòng rồi, chịu nhiều nguy hiểm rồi. Nên bây giờ, mọi thứ trở nên nhạt nhẽo và vô vị lắm.

Bà Lương chết sững người, đôi mắt bà mở to kinh ngạc. Bà không ngờ một đứa con gái 17 tuổi lại có thể lạnh lùng và sắt đá như thế. Những lời nói của nó như những mũi dao, đâm vào trái tim vốn đã nhiều tổn thưng của bà.

Ông Thịnh lắc đầu:

_ Cháu đừng cứng đầu nữa! Nếu cháu không về với cô chú thì cô chú cũng sẽ lo lắng cho cuộc sống của cháu. Cô chú sẽ thuê một người làm đến ở với cháu...

Lam chặn nhanh lời ông Thịnh bằng một câu nói lạnh lùng:

_ Cháu không thích và không muốn người khác lấy mất tự do của cháu! Cô chú mà thuê người thì cháu sẽ đi khỏi đây vĩnh viễn...

Bà Lương bật dậy, bực tức:

_ Thế cháu muốn thế nào? Chẳng lẽ cháu lại ương bướng thế?

_ Kìa em, bình tĩnh nào!

_ Anh bỏ ra. Em không ngờ nó lại thế. Chúng ta đã hết lòng vì nó mà nó thì lại thế... Nó chỉ vì tính ích kỉ thôi...

_ Vì tôi mất bố mẹ khi mới lọt lòng! – Lam lạnh lùng nói – nên xin bà đừng hỏi vì sao thế...

Bà Lương trợn tròn mắt, rồi ngồi sụp xuống như mất hết sức lực. Ông Thịnh thì cố nhìn xem trong đôi mắt đen láy kia có chút gì thưng hại không. Nhưng chẳng có gì, không có lấy một nỗi buồn, một niềm thương, chỉ là sự trống rỗng đến kinh sợ.

Lam tiếp tục cất giọng đều đều:

_ Ông bà có biết bây giờ tôi chẳng cần gì không? Có thể ngày xưa tôi cần tình thương và sự đùm bọc, nhưng ngày ấy lại chẳng có ai cho ngoài bà ngoại. Nay thì khác rồi... Tôi không cần gì cả... Nên đừng cho tôi... Tự nhiên ông bà xuất hiện, nhưng tôi chỉ thấy xa lạ... Tôi không thể hoà hợp được.

Ông Thịnh gật đầu:

_ Cháu đã nói thế thì chúng ta xin chịu thua. Được rồi! Chúng ta sẽ không can thiệp vào cuộc sống của cháu, nhưng cháu cần tiền sinh hoạt và học hành. Chúng ta sẽ cung cấp cho cháu đến hết đại học. Mỗi quý mười triệu... Nếu cháu muốn hơn thì...

_ Quá nhiều rồi! – Lam cắt ngang – Mười triệu cho ba tháng... Nếu hơn... có thể cháu sẽ vào bàn đèn mất... kìa, cháu chỉ đùa thôi mà... không đời nào cháu phá đời mình đâu... Cám ơn cô chú! Chúng ta dừng ở đây chứ?

Lam tin rằng họ đã phải chịu đựng cô rất nhiều khi phi nghe những lời tàn nhẫn đó. Nhưng Lam biết Lam có lý khi làm thế! Trong lòng Lam luôn chực trào ra nỗi hận thù vô bờ bến... Lam hận đời, hận người, và hận cả bản thân mình. Lam chua chát khi nhìn chiếc lá reo vui trong gió, Lam bực tức khi thấy một cô gái cười, Lam căm giận khi thấy đôi trai gái tự tình... Mọi thứ không làm vừa mắt, vừa lòng Lam... Cuộc đời đối với Lam chỉ là một hũ nút sâu và tối...

Lam áp tai vào đầu nghe của chiếc điện thoại cũ. Tiếng Phương ân cần ở đầu bên kia.

_ Mấy ngày qua em khoẻ không?

_ Em khoẻ!

_ Em làm bài tốt chứ?

_ Tốt lắm.



_ Sao có vẻ mất sinh khí thế. Đừng tưởng anh không biết mặt em lúc này nhé? Như bánh đa ngâm nước rồi.

Lam không cười được khi nghe tiếng cười ấm áp của Phương. Cổ họng cô nghẹn lại, nước mắt chực trào ra. Cô muốn kể hết với Phương biết chừng nào. Rồi cô sẽ được an ủi, tự ái của cô sẽ được vuốt ve... Nhưng làm vậy ích gì? Hai đứa xa cách nhau quá!

_ Sao vậy Lam? Có chuyện gì à?

_ Phương, có lẽ đây là lần cuối chúng ta nói chuyện với nhau qua điện thoại.

_ Sao thế? – Phương hốt hoảng hỏi lại.

_ Vì... Bà em... không đủ tiền để trả tiền điện thoại... Bà sẽ cắt không dùng nữa... mà anh cũng ít viết thư cho em thôi... Anh còn phải học mà... Chào anh!

_ Lam...

Lam hạ vội máy xuống và nhanh tay rút dây cắm điện thoại ra. Cô ngồi bất động trên ghế rất lâu... Cảm giác cô đơn dâng ngập lòng. Lam rút sáo và thổi. Tiếng sáo bi ai, não nề... Giá mà như con cuốc, thổi hết mình rồi chết thì hay...!



(Còn nữa...)

Lam nhìn chằm chằm vào xấp tiền mà ông bà Thịnh đưa cho trước khi đi. Bất chợt Lam bật cười. Tiền ư? Ôi! Những đồng tiền thương hại... Sao lạnh giá thế?

Lam co mình lại và bật khóc. “Bà ơi! Sao bà bỏ cháu một mình? Sao bà lại ra đi khi cháu còn nhỏ dại? Sao bà thương mà không thương ****t hở bà? Cuộc đời cháu sẽ ra sao đây? Ngườ
<<1 ... 1516171819 ... 34>>

.


Top update NEW
cick để đọc nhìu truyện sex hơn xxx DƯỚI MỘT MÁI TRƯỜNG xxx {views}
♦ post 4024 ngày trước
ω 15:22:17 / 2015-01-10
click để xem nhiều truyện Sưu Tầm Chuyện ‘ông lão ăn mày và đại gia Rolls Royce’ xôn xao mạng {views}
♦ post 4068 ngày trước
ω 14:20:56 / 2014-11-27
cick để đọc nhìu truyện sex hơn osin _ tuyệt phẩm tình yêu 18 {views}
♦ post 4223 ngày trước
ω 01:30:46 / 2014-06-25
cick để đọc nhìu truyện sex hơn CHỒNG CHỊ, BỒ EM {views}
♦ post 4257 ngày trước
ω 16:32:33 / 2014-05-22
1234...340341342»

Bạn xem chưa?̣

XtScript Error: Timeout.
Bạn yêu thíck
Thế giới truyện :
Thư Tình | Teen Story | Góc trái tim | Tiểu Thuyết | Truyện Ma | Truyện Ngắn facebook | Sưu Tầm, me ola Truyện luôn luôn cập nhật 24/24

tìm thêm phim ,Truyện , ảnh trong wap:


..
Load pages: sec.