sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
watch sexy videos at nza-vids!
sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
truyen teen, tinh yeu 9x, hot clip 9x, sms kute , goc trai tim, me hai ola, tieu thuyet ,Teen Story ,tinh yeu, sms kute, tin... - sao3x

Bạn đang truy cập vào sao3x.sextgem.com wap đọc truyện hay wapsite đọc truyện teen hay,tổng hợp tiểu thuyết hay và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!

page wap trên facebook .mọi người vào like giúp mềnh nhé

sao3x.sextgem.com Trang chủ > 9x lộ hàng > click để xem nhiều truyện về Teen Story

hi chào mọi người mình đã quay trở lại .chúc mọi người đọc truyện vui vẻ nhé

Bài viết Đọc truyện, Rắc Rối Cậu Em Họ

Author: Hạt Cát Vô Tình

Tình trạng :Mồ Côi Người Yêu ☺
bạn là người Thứ 1277772 đọc truyện ở www.sao3x.sextgem.com

Chúc bạn Đọc truyện vui vẻ !


ật Phong nín cười, mẹ cậu sao có thể gây cười mạnh với cậu thế chứ? Bà cứ như một người khác vậy...
.
-Vy! Không cần phải sợ ta thế đâu. Ta không phải là quái vật.
.
Thảo Vy vội buông đũa, xua tay loạn xạ. Rối rít như chim ri.
.
-Không, con không nghĩ dì là quái vật. Không phải thế!
.
-Được rồi. Ta chóng hết cả mặt rồi, con đừng xua tay nữa !
.
Tức thời, Thảo Vy ngừng xua. Ngồi đan tay vào nhau. Những ý nghĩ vụt qua đầu, cô nhóc khẽ nở nụ cười. Nhẹ như tiếng hoa rơi.
Đẹp như nắng buổi sớm.
.
-Quên mất, Nhật Phong con tính chuyện học hành thế nào đây?
.
-Tất nhiên là tiếp tục học rồi ạ!
.
-Ừm! Trong tuần này, ta sẽ tìm một trường thích hợp cho con.
.
-Con tìm được rồi.
.
-Nhanh tay gớm nhỉ? Con trai.
.
-Con muốn tự lựa chọn mà mẹ!
.
-Ồ! Ta quên mất con lớn tồng ngồng rồi.
.
Cậu biết mẹ đang vừa châm chọc vừa khen ngợi mình nên cũng không ho he gì mà chỉ tủm tỉm cười "Mẹ đã coi mình là người lớn rồi, vui quá". Phải chăng Thảo Vy mà nghe thấy lời thì thầm này thì không chừng cả một ngụm cơm sẽ bay thẳng vào mặt cậu. Cũng may cô nhóc đang ngừng đũa....quan sát khuôn mặt tí tởn của cậu...
.
-Trường nào vậy?
.
-Trung học nam sinh Brian...
.
-Ồ! Giỏi lắm contrai.
.
-Mẹ quá khen.
.
-Hình như nó gần trường của Thảo Vy thì phải!
.
-Hình như là thế!
.
-Tốt quá! Như vậy con đưa Vy đi học cùng..
.
-Không cần đâu dì.
.
Thảo Vy vội xua tay, cười méo xệch.
.
-Con quen đi bộ rồi!
.
-Quyết vậy rồi! Không từ chối nữa. Ta đã thống nhất với nhau rồi đấy. Thực hiện đúng theo lời ta. Rõ chưa!
.
-Vâng!
.
Thảo Vy ủ rũ gật đầu.
.
-Còn nữa! Bắt đầu từ bây giờ, Vy sẽ làm bảo mẫu của con.
.
Nhật Phong ho sặc sụa. Mẹ cậu vừa nói gì vậy trời. Bảo mẫu? 18 tuổi mà phải cần một bảo mẫu. Cậu cười ra nước mắt. Mẹ lại bày trò gì vậy trời?
.
Thảo Vy chỉ biết mở to mắt, sững sờ nhìn dì. Bảo mẫu một cậu nhóc 18 tuổi? Cô chỉ biết cười trừ, không thốt lên được nửa chữ.
.
-Thế nhé! Ta giao Phong cho con đấy.
.
Thảo Vy gật đầu một cách gượng ép. Cười khổ. Haizz! từ nay phải học cách "bảo mẫu" đứa em họ cao hơn mình hẳn cái đầu kia. Có chút kì quặc nhưng.....cô tặc lưỡi "Một lần làm người trông trẻ vậy, coi như thử việc".
.
Định mệnh cuả hai con người đã được gắn chặt vào ngay lúc đó. Sợi dây gắn kết tuy mờ nhạt nhưng càng lúc càng hiện rõ. Và có ngày nó sẽ trói buộc hai người lại với nhau.
.....
..*...*..
II.

Thảo Vy ngồi thừ trước tấm ảnh của mẹ, đã rất lâu rồi cô chưa về thăm bà, liệu bà có khoẻ không? Có buồn khi không có cô? Có nhớ cô không? Bởi lẽ mẹ không yêu cô...mẹ không thương cô....
.
5 tuổi, bà để cô một mình giữa đường, tự chống trọi với cái rét buốt da buốt thịt chỉ bằng một tấm áo mỏng manh....
.
7 tuổi, bà phó mặc cô với cô giáo chủ nhiệm,bà không quan tâm đến việc học của cô, không quan tâm cô đến trường hay không đến trường, bỏ mặc cô giữa làn xe cộ đông đúc...
.
10 tuổi, một mình cô đối diện với bóng ma lớn nhất đời mình-tự kỉ-để rồi 3 năm sau đó cô mới ý thức được mọi việc, tự mình vực dậy khi không có bàn tay nào đưa ra cho cô bám lấy....
.
15 tuổi, bà đưa cô đến nhà Dì Liên rồi bắt cô sống ở đó đến giờ. Mặc dù dì tỏ ra khó chịu với cô nhưng trong lòng cô luôn có gì đó nhen nhóm mỗi khi ốm dì vẫn lén lút quan sát cô qua khe cửa, khi cô buồn dì lại đứng kế bên kể một câu chuyện hài nào đó rồi bảo là ngẫu hứng,... Tất cả cô đều hiểu...dì quan tâm cô...nhưng cố tỏ ra xa lạ...
.
Nước mắt vì thế lại lã chã rơi ướt một góc ảnh, cô vội vàng lau đi rồi lặng người, ánh mắt dừng lại ở con người trước mặt..
.
-Vy sao vậy?
.
-Con không sao!
.
-Nhớ mẹ hả?
.
-Dạ!
.
Bà Hiểu Liên kéo nhẹ Thảo Vy vào lòng, vỗ nhẹ lên đôi vai bé nhỏ đang rung rung...một giọt nước thấm vào áo bà...nhưng lạnh ngắt...
.
Thảo Vy ban đầu hơi sững sờ nhưng sau đó liền ôm chặt lấy dì, khóc nức nở. Tim cô đau lắm, rát lắm...nó đã bị rạch sâu từ rất lâu rồi nhưng lúc này sao nó ấm thế,dễ chịu thế...chắc bởi cái ôm...lần đầu tiên...trong cuộc đời..này. Và cô biết từ nay cô không đơn độc nữa, cô đã có dì rồi...
.
-Cảm ơn dì!
.
-Vì điều gì?
.
-Đã làm mẹ con....người mẹ thứ hai....
.
Nén thở dài, bà Liên khẽ vuốt lên mái tóc mượt mà cuả cô... Cái ôm ngày càng chặt, lòng bà cũng đang đau lắm, đau theo từng tiếng nấc nghẹn ngào...
.
Thảo Vy cứ thế nằm trong vòng tay bà. Rồi cứ thế cô nhóc ngủ gục trên đôi vai người đàn bà ấy. Một giấc mơ về người mẹ....đang hiện ra..ngày càng rõ...
.
-Ta xin lỗi! Vì tất cả! Con yêu...
.
Bà nhẹ nhàng đặt Vy ngả xuống giường, vuốt từng sợi tóc mai rồi mỉm cười:
.
-Con gái xinh đẹp giống cậu thật đấy...Nhã Lâm à...
.
Sau đó bà rời khỏi phòng một cách nhẹ nhàng...dưới ánh mắt của một người khác...đứng nhìn từ trên cao...
.
-Thật ra, mọi người đang che dấu điều gì?
.
Cái bóng ấy cũng vụt mất, chỉ còn lại một vệt đen trải dài trong không trum..bé tí tẹo....

III.
.
11h tối tại Zizac Bar....
.
Tiếng nhạc xập xình, chói tai nhức óc. Một thứ âm thanh ghê rợn như muốn nuốt chửng mọi vật, hung hăng bổ nhào vào bộ não của con người ta. Mùi rượu, bia, thuốc lá,...hoà trộn vào nhau tạo thành một thứ mùi nồng nặc, ấy thế mà các thanh niên từ nam đến nữ vẫn nhảy như điên dại, trình diễn những hành động uốn éo, lắc lư của "nghệ thuật múa". Ai ai cũng như mãnh thú, có thể nhảy bổ vào nhau, xé xác nhau bởi tác dụng của thứ "thuốc cấm".....
.
Một chàng trai trẻ, ăn mặc đậm chất qúy tộc, ngồi trên chiếc ghế cao, một tay chống bàn, một tay lắc lắc chiếc ly có chứa thứ nước đỏ như máu đang sóng sánh.
.
Nhếch môi vẻ khinh thường về phía mấy thanh niên đang mơ màng trong cơn "say thuốc", ngón tay thon dài lại gõ gõ xuống mặt bàn trơn bóng..vẻ như đang chờ đợi ai đó.
.
Một cô nàng ăn mặc khá sexy, khuôn mặt khá già dặn được tô vẽ cầu kì đến thừa phấn trang điểm, tay nâng một ly nước màu vàng tiến gần đến chỗ chàng trai đang ngồi, mỉm cười ma mị.
.
-Đại công tử, có thể uống với em một ly không?
.
Cô nàng luồn tay qua cổ chàng trai, uốn éo dựa người vào thân hình chắc nịch, đưa lời mời mọc mà đúng hơn là đang quyến rũ chàng trai.
.
-Xin lỗi, tôi không có hứng!
.
Thanh niên nhếch miệng hờ hững, gạt phăng cái tay đang ngự trị trên cổ mình. Cậu cảm thấy ghê sợ những người phụ nữ như thế.. Ngoài mặt thì giả vờ yếu đuối, mỏng manh, ngây thơ nhưng bên trong là cả một bồ dao găm, sẵn sàng bủa ra khi bị "đá văng". Những người đàn ông khác dễ bị xiêu lòng nhưng đối với cậu đây chỉ là một chiêu trò rẻ tiền.
.
Gương mặt cô gái bỗng chốc cứng đờ, thái độ quay ngoắt 180 độ, tỏ ra đanh đá, kiêu kì.
.
-Hứ! Làm kiêu, đây cũng chẳng thèm.
.
Nói xong, cô nàng bỏ đi lập tức. Tiếng giày cao gót nện mạnh xuống nền. Rất tức giận thì phải.
.
Chàng trai không đáp lại, hờ hững nốc hết ly rượu, cười khẩy.
.
Ánh mắt chàng trai chợt dừng ở phía cửa ra vào, những tia cười ẩn hiện trong đôi mắt màu xanh lơ đẹp đẽ. Lại thêm một cái nhếch môi mang nét cười, chàng trai vươn tay lên làm dấu bằng ngón tay trỏ chếch lên trên. Người thanh niên kia cũng đã nhìn thấy và bước vội đến.
.
-Tử Đằng thiếu gia, khoẻ chứ?
.
Người thanh niên nhanh chóng ngồi lên chiếc ghế, gọi một ly đỏ như chàng trai kia rồi quay sang mỉm cười với người trước mặt..
.
-Không khoẻ mà vẫn ngồi đây mà nói chuyện được à! Còn Nhật Phong thiếu gia thì sao?
.
-Cũng giống cậu thôi, mỗi bữa vẫn ăn ba bát, vẫn còn sức để chạy đua với cậu.!
.
-Ha Ha! Cậu chẳng thay đổi tí nào, vẫn muốn đấu với tớ hả?
.
-Tất nhiên, chúng ta vẫn chưa phân thắng bại mà!
.
Nhật Phong nhếch môi nhìn Tử Đằng thách thức... Cũng vui khi cậu gặp được đối thủ cũng chính là "chiến hữu" của mình ở đây. Hai người cũng có thể coi là bạn bè tốt của nhau. Cùng lớp,cùng bàn, cùng đam mê điền kinh, cùng trốn học, cùng đánh nhau, cùng tham gia vào một tổ chức bí mật,...nói chung đây là đôi bạn "cùng tiến cùng lùi"....
.
-Thế nào? Gặp được phụ mẫu rồi chứ?
.
-Ừ! Không chỉ gặp được mẹ còn được gặp luôn bà chị họ ngốc nghếch nữa!
.
-Chị họ?
.
-Tớ còn có một bà chị họ, con nhà bác ruột.
.
-Ái chà! Vui vẻ gớm nhỉ?
.
-Cho là thế đi...!
.
Chàng trai tên Tử Đằng nhảy phóc xuống ghế, chỉnh lại quần áo, vuốt lại mái tóc dựng ngược, khều tay Nhật Phong.
.
-Đi chỗ khác nói chuyện, ở đây ồn ào quá!!
.
Nhật Phong gật đầu rồi cả hai nhanh chóng rời khỏi quán.

IV.
.
Thảo Vy thức giấc sau một cơn ác mộng. Cô nhóc lấy tay lau vội mồ hôi ướt nhẹm trên mặt. Cơn ác mộng thật là khủng khiếp, thực sự cô không muốn đặt lưng xuống ngủ nữa.
.
Thảo Vy vơ lấy chiếc đồng hồ cạnh giường. Mới có 11 rưỡi.. Giờ này mà tỉnh giấc thì chẳng lẽ thức đến sáng, mấy tiếng đồng hồ liền chứ có ít đâu.
.
Cổ họng khô rát bởi gào thét khi mơ ngủ, Thảo Vy liền rời khỏi giường, tiến đến chiếc bàn, rót nước uống. Không hiểu sao trong lòng cô cứ dấy lên điều lo sợ gì đó...chính cô cũng không đoán ra được...
.
Xoa xoa cái bụng đang réo ầm ĩ, cô tặc lưỡi cho qua. Sau đó tiếp tục ngủ tiếp.
.
Hơn 30 phút trôi qua, cái bụng vẫn biểu tình dữ dội. Đói quá Hạ Thảo Vy miễn cưỡng rời mình khỏi giường, mở cửa chạy xuống gian bếp. Ban tối mải nhìn thái độ của Nhật Phong và dì Hiểu Liên nên cô cũng chỉ ăn được lưng bát cơm. Giờ thì đói cũng phải chịu. Trừ khi trong bếp còn chút thức ăn. May ra...mới ngủ được.
.
Thật may cho cônhóc, thức ăn vẫn còn đặt trong tủ lạnh, như mọi lần khác chúng đều nằm trong sọt rác rồi.
.
Tuy tiếc rẻ nhưng cô cũng chẳng làm gì được ngoài việc chứng kiến cảnh thức ăn"bay" vào sọt rác...
.
Trong bữa ăn của gia đình qúy tộc, việc ăn uống cũng phải có phép tắc, quy củ. "Ăn chậm nhai kĩ","từ tốn, lịch sự" là cách ăn cô phải ghi nhớ. Do đó, khi ăn cô thường tỏ ra e dè, ngó trước nhìn bên mà "ăn trông nồi ngồi trông hướng". Haizz...đói là phải... Nhìn người là nhiều, ăn thì được mấy.
.
Thảo Vy lôi nhanh thức ăn ra bàn, nhai ngấu nghiến như người bị bỏ đói mấy ngày. Và lúc này đ

.


Top update NEW
cick để đọc nhìu truyện sex hơn xxx DƯỚI MỘT MÁI TRƯỜNG xxx {views}
♦ post 4023 ngày trước
ω 15:22:17 / 2015-01-10
click để xem nhiều truyện Sưu Tầm Chuyện ‘ông lão ăn mày và đại gia Rolls Royce’ xôn xao mạng {views}
♦ post 4067 ngày trước
ω 14:20:56 / 2014-11-27
cick để đọc nhìu truyện sex hơn osin _ tuyệt phẩm tình yêu 18 {views}
♦ post 4222 ngày trước
ω 01:30:46 / 2014-06-25
cick để đọc nhìu truyện sex hơn CHỒNG CHỊ, BỒ EM {views}
♦ post 4256 ngày trước
ω 16:32:33 / 2014-05-22
1234...340341342»

Bạn xem chưa?̣

» bốn mươi năm nữa chúng mình còn "trẻ trâu" thế này không nhỉ
[ 4279 ngày trước - Xem: ]
» Chuyện nữ sinh mang thai với thầy và
mất bố mẹ làm dân mạng bật khóc

[ 4285 ngày trước - Xem: ]
» Này cô bé, đồng ý làm người yêu anh nhé
[ 4286 ngày trước - Xem: ]
» NGƯỜI TÌNH HAY CON ĐĨ
[ 4328 ngày trước - Xem: ]
» BỎ RA 5 PHÚT ĐỂ RƠI NƯỚC MẮT - CHIẾC MẶT NẠ QUỶ
[ 4381 ngày trước - Xem: ]
1234...444546»
Bạn yêu thíck
Thế giới truyện :
Thư Tình | Teen Story | Góc trái tim | Tiểu Thuyết | Truyện Ma | Truyện Ngắn facebook | Sưu Tầm, me ola Truyện luôn luôn cập nhật 24/24

tìm thêm phim ,Truyện , ảnh trong wap:


..
Load pages: sec.