sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
watch sexy videos at nza-vids!
sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
truyen teen, tinh yeu 9x, hot clip 9x, sms kute , goc trai tim, me hai ola, tieu thuyet ,Teen Story ,tinh yeu, sms kute, tin... - sao3x

Bạn đang truy cập vào sao3x.sextgem.com wap đọc truyện hay wapsite đọc truyện teen hay,tổng hợp tiểu thuyết hay và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!

page wap trên facebook .mọi người vào like giúp mềnh nhé

sao3x.sextgem.com Trang chủ > 9x lộ hàng > click để xem nhiều Tiểu Thuyết tình yêu

hi chào mọi người mình đã quay trở lại .chúc mọi người đọc truyện vui vẻ nhé

Bài viết Tiểu Thuyết | Những Kẻ Bất Khuất

Author: Hạt Cát Vô Tình

Tình trạng :Mồ Côi Người Yêu ☺
bạn là người Thứ 1279361 đọc truyện ở www.sao3x.sextgem.com

Chúc bạn Đọc truyện vui vẻ !


huy giang đoàn đồng thời ra lịnh cho sáu giang đỉnh dưới quyền chỉ huy của mình sẵn sàng tác xạ. Năm trăm mét. Ba trăm mét. Hình dáng ba chiếc tàu hiện rõ trong màn mưa bay trắng xóa. Hai trăm mét. Toàn thể thủy thủ của sáu giang đỉnh ghìm súng chờ đợi. Một trăm mét. Vẫn chưa có lịnh khai hỏa. Mấy chục họng đại liên 50, đại bác 20 ly, 40 ly, và đại liên M60 tập trung vào ba chiếc tàu địch đang im lìm tiến tới. Năm mươi mét.[br">[br">- Bắn...[br">[br">Đạn lửa của đại liên phòng không 12 ly 7 vẽ thành đường dài trong đêm tối. Đại bác 20 ly tự hủy lòe chớp. Đại bác 40 gầm rống thành chuỗi âm thanh kỳ dị lan dài trên mặt sông đánh thức lính với dân chúng đang ngủ. Họ túa ra ra bờ sông đứng mục kích cuộc thủy chiến đầu tiên kể từ khi Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa rút về miền tây. Một chiếc tàu địch bốc cháy sáng rực trong đêm tối. Tiếng súng của hai bên nổ càng lúc càng thêm dồn dập. Lại thêm một chiếc tàu của địch bốc cháy. Nhờ lửa sáng người ta mới thấy chiếc tàu thứ ba rút chạy vào màn mưa trắng xóa. Tiếng súng nổ rời rạc rồi im hẳn.[br">[br"> [br">[br">29  Tết. 1978. [br">[br">Dân chúng ở miền tây hay nói đúng hơn dân chúng của Việt Nam Cộng Hòa đón một cái tết bình yên và tự do nhất trong suốt hai mươi bốn năm chiến tranh chống cộng sản. Cờ vàng ba sọc đỏ bay khắp nơi trong nước. Người người lũ lượt đi sắm tết dù là cái tết nghèo của thời hậu chiến. Vì không có những tiếp xúc với thế giới bên ngoài cho nên mọi thứ cần dùng hầu như bị thiếu hụt. Người dân miền tây có thừa lúa gạo, thịt cá nhưng lại thiếu xăng dầu, đường sữa và các loại máy móc hoặc dụng cụ để sửa chữa. Đó là những thứ họ không thể sản xuất được. Đó cũng là ưu tư hàng đầu của chánh phủ. Các nhân vật cao cấp của quân và dân sự xuyên qua các phóng viên báo chí ngoại quốc đã kêu gọi sự giúp đỡ của các nước tự do. Tuy nhiên lời khẩn cầu của chánh phủ Việt Nam Cộng Hòa bị thế giới làm ngơ. Đối với họ Việt Nam Cộng Hòa đã chết dù chín triệu dân ở miền tây vẫn hiên ngang chống lại cộng sản. Đối với họ nước Việt Nam đã được thống nhất dù ở phần đất cuối cùng vẫn có triệu triệu người đang âm thầm theo đuổi cuộc chiến tranh kháng cộng trong nỗi cô đơn, niềm kiêu hãnh của những người sống chết vì hai chữ tự do.[br">[br"> [br">[br">Xoa hai bàn tay dính mỡ bò Đình Anh nhìn chiếc xe đạp cũ với nhiều thích thú và hãnh diện. Anh phải mất hơn một tuần lễ mới làm cho chiếc xe đạp bỏ góc nhà của Ngọc Thụy di chuyển được. Từ nay anh sẽ dùng nó để đi làm. Thấy Ngọc Thụy bước ra anh cười khoe.[br">[br">- Xong rồi... Ba mươi tết này anh sẽ chở em đi Tri Tôn thăm chị Mai với anh Quốc...[br">[br">- Anh đạp nổi không. Từ đây tới Tri Tôn xa lắm đó... Hơn nữa anh phải chở tới ba người à nghe...[br">[br">Đình Anh ngạc nhiên nhìn vợ. Thấy Ngọc Thụy chỉ tay vào bụng anh cười ha hả.[br">[br">- Em có thai... Em có thai phải không?[br">[br">Ngọc Thụy cười sung sướng gật đầu thay cho câu trả lời. Ôm chầm lấy vợ Đình Anh hôn lên mặt, lên tóc, lên môi.[br">[br">- Anh yêu em... Anh cám ơn em... Má biết chưa?[br">[br">- Biết rồi... Má vui lắm... Má nói em sanh xong để má nuôi cháu ngoại cho em đi dạy học lại...[br">[br">Hôn trả vào mặt chồng mấy cái Ngọc Thụy cười thốt.[br">[br">- Anh rửa tay rồi mình ăn cơm... Sắp tối rồi...[br">[br"> [br">[br">Gật đầu Đình Anh bỏ ra sau nhà rửa tay để Ngọc Thụy đứng im giữa khoảnh sân rộng. Thời gian không đầy một năm mà quá nhiều đổi thay. Hai người anh của nàng một mất tích, một tử trận trong lúc theo đơn vị rút khỏi Xuân Lộc. Điều đó khiến cho má của nàng buồn và sức khỏe suy giảm. Cũng may nhờ có nàng và Đình Anh thay phiên nhau an ủi và chăm sóc cho nên bà sớm bình phục và vui vẻ sống với đứa con gái út của mình. Sau thời gian khổ công tìm kiếm nàng đã tìm ra ba má của Bạch và Hải ở Phú Quốc. Chị Mai và ba đứa con theo chồng về sống ở quận Tri Tôn. Đình Anh vẫn làm việc ở bộ tổng tham mưu còn nàng trở thành cô giáo của trường trung học Phan Thanh Giản Cần Thơ. Không con cái lại thêm có sẵn nhà cửa nên hai vợ chồng tạm đủ sống với đồng lương eo hẹp trong thời buổi kinh tế khó khăn và vật giá leo thang hằng ngày. Những gia đình giàu có ở Sài Gòn di tản xuống Cần Thơ hoặc các người ở miền tây bắt đầu bỏ nước ra đi. Không chịu nổi sự thiếu thốn về vật chất nhất là viễn ảnh đen tối của đất nước họ bỏ tiền ra mua ghe thuyền vượt biển tìm tự do ở ngoại quốc. Chánh phủ không những không ngăn cấm mà còn giúp đỡ họ bằng cách ra lệnh cho tàu hải quân hộ tống hay chỉ đường cho họ tới các quốc gia lân cận như Thái Lan, Tân Gia Ba, Mã Lai Á hoặc Nam Dương. Tuy nhiên người đi nhiều thời người đến cũng nhiều. Sau hơn một năm sống dưới chế độ cộng sản người dân ở miền Trung, Vũng Tàu, Sài Gòn vượt biên tìm tự do càng lúc càng thêm đông đảo. Có người ở tận ngoài Huế, Đà Nẳng dùng ghe đánh cá vượt ngàn cây số vào tận Cà Mau hay Bến Tre. Có người ở Cái Bè đã dùng xuồng ba lá vượt qua sông Tiền để trốn sang Vĩnh Long. Thậm chí có nguyên gia đình dùng bè thả trôi trên sông Tiền. Họ may mắn được tàu hải quân cứu vớt. [br">[br">- Em nghĩ gì vậy?[br">[br">Nghe chồng hỏi Ngọc Thụy cười buồn.[br">[br">- Em nhớ lại hồi còn đi học... Nhớ lúc mới gặp anh...[br">[br">Đình Anh hôn vào trán người vợ thương yêu của mình. Ngọc Thụy vẫn còn vóc dáng mảnh mai với mái tóc dài, tiếng cười thanh thanh và ánh mắt long lanh, nhưng Đình Anh biết đằng sau những cái đó là nỗi ưu tư thời cuộc, lo lắng cho đời sống và nhất là viễn ảnh càng ngày càng thêm đen tối của đất nước.[br">[br">- Mình vào ăn cơm đi anh...[br">[br">- Má đi thăm chị hai ở Bạc Liêu chừng nào mới về?[br">[br">- Chắc cả tuần lễ... [br">[br"> [br">[br">Ngọc Thụy nắm tay chồng đi vào nhà. Đình Anh không thấy được nước mắt của vợ mình ứa ra. Như mọi ngày bữa cơm thật đạm bạc. Một nồi cơm nhỏ, một dĩa đọt lang luộc và dĩa cá kho với hai ba con cá nhỏ bằng ngón tay. Tuy nhiên hai vợ chồng vẫn vui vẻ và hạnh phúc. Họ không có điện, không có đèn dầu nhưng bù lại họ có vầng trăng. Họ không có tivi, radio hay các tiện nghi vật chất nhưng bù lại họ có tự do. Tự do đi lại, tự do phát biểu và ăn nói. Tự do suy nghĩ và tự do yêu. Tình yêu và tự do là hai thứ mà họ cần hơn mọi thứ khác.[br">[br">Có lẽ đói bụng nên Đình Anh ăn hai chén cơm mà vẫn [br">[br">chưa no.[br">[br">- Anh ăn thêm đi. Có cơm cháy...[br">[br">Đình Anh gật đầu cười.[br">[br">- Hồi còn nhỏ anh thích nhất là cơm cháy với mỡ hành... Bây giờ ăn cơm cháy với nước cá kho của em nấu chắc phải ngon hơn nhiều...[br">[br">Cười thánh thót Ngọc Thụy âu yếm nhìn chồng.[br">[br">- Anh mưu tính gì đây mà nịnh em...[br">[br">Đình Anh cười cười.[br">[br">- Đâu có... Tối nay mình làm gì?[br">[br">- Mình nấu bánh tét mang xuống cho gia đình chị Mai. Ở trong khu gia binh em nghĩ chắc chỉ không nấu được... Em đã kho thịt và làm dưa giá rồi...[br">[br">Đình Anh trợn mắt.[br">[br">- Em làm hồi nào mà anh không biết. Sao em không nói để anh giúp em...[br">[br">- Trường đóng cửa ăn tết từ hăm lăm nên em có thời giờ mua thịt heo và đi câu... Cái ao sau nhà mình cá nhiều lắm...[br">[br">Đình Anh đi từ ngạc nhiên này tới ngạc nhiên khác khi nghe vợ mình đi câu.[br">[br">- Đi câu... Em biết câu cá?[br">[br">Ngọc Thụy cười giòn tan.[br">[br">- Biết... Dễ ợt...[br">[br">Đình Anh cười đùa.[br">[br">- Anh biết rồi... Tại em đẹp và dễ thương nên mấy chú cá mê em...[br">[br"> [br">[br">Nói xong Đình Anh buông đũa. Trong lúc vợ dọn dẹp anh lo sửa soạn đốt lửa nấu bánh tét ở sân sau. Đổ nước vào cái nồi làm bằng thùng phi cắt ra phân nửa, anh cặm cụi nhóm lửa rồi bỏ mười đòn bánh tét vào. Ngọc Thụy trải chiếu kế bên bếp lửa. Trời chạng vạng tối. Gió nhè nhẹ. Tiếng côn trùng rỉ rả. Tiếng ễnh ương kêu vang vang. Nằm gối đầu lên đùi chồng Ngọc Thụy nhìn bầu trời lấm tấm sao. Vài tiếng pháo nổ rời rạc và buồn bã. Dân chúng không có tiền mua pháo đốt mừng xuân cho nên không khí của những ngày cận tết như thiếu một cái gì mà mọi người dù không nói ra đều cảm thấy được. Đó là tiếng pháo nổ. Âm thanh đó như là tiếng báo hiệu và lời chào đón đặc biệt không thể thiếu của ngày tết.[br">[br">- Anh uống trà và ăn mứt gừng không?[br">[br">- Ở đâu mà em có?[br">[br">- Hôm qua em ghé thăm cậu Viên được cậu lì xì cho một gói trà và gói mứt gừng...[br">[br">- Thôi để dành đem xuống Tri Tôn mời anh Quốc và chị Mai... Cậu Viên có nói gì không?[br">[br">Đình Anh thở dài sau câu hỏi. Ngọc Thụy trả lời với giọng buồn buồn.[br">[br">- Cậu nói vấn đề sinh tử của nước mình bây giờ không những là quân sự mà còn kinh tế nữa... [br">[br">Ngước mặt lên nhìn chồng Ngọc Thụy cười lặng lẻ trong bóng tối.[br">[br">- Cậu nói nhờ có con sông Vĩnh Tế nhất là sau trận sông lửa thời tình hình an ninh rất khả quan. Từ hơn sáu tháng nay lính không bắn một viên đạn nào mà vẫn bảo vệ phần lãnh thổ còn lại. Do đó súng đạn của mình còn đủ xài năm năm nữa. Tuy nhiên mình lại lâm vào tình thế ngặt nghèo hơn. Mình không đủ thuốc men để chữa bệnh cho lính và dân chúng. Các vật dụng bảo trì, sửa chữa hoặc thay thế đều thiếu hụt. Dân chúng không đủ xăng dầu để dùng thành ra chuyện đi lại bị hạn chế. Xe hơi bị bỏ xó nhà. Khoảng giữa năm tới mình sẽ không còn đủ xăng để chạy xe gắn máy. Tàu của hải quân nằm ụ khá nhiều vì hư hỏng mà không sửa chữa được... Mình dư thừa lúa gạo, tôm cá mà không xuất cảng được, không bán được cho các nước ở vùng Đông Nam Á để lấy tiền mua các thứ mình cần...[br">[br"> [br">[br">Ngọc Thụy thở dài sườn sượt. Đình Anh khom người hôn vào trán vợ như muốn chia xẻ nỗi buồn rầu và lo âu. Tằng hắng tiếng nhỏ anh lên tiếng.[br">[br">- Sau khi ăn tết xong Hội Đồng Dân Quân Cách Mạng sẽ hội họp để tìm kiếm một giải pháp cho tình trạng nguy kịch của đất nước. Tuy cậu Viên không nói rõ nhưng anh đoán họ sẽ quyết định giữ hay bỏ miền tây để rút về Phú Quốc. Sau khi ăn tết xong anh được lịnh soạn thảo một bản phúc trình về tình hình của đất nước và đem trình trước Hội Đồng Dân Quân Cách Mạng. Có thể những thành viên của hội đồng sẽ căn cứ vào bản phúc trình này để quyết định giữ hay rút bỏ miền tây...[br">[br"> [br">[br">Ngọc Thụy im lặng không nói thêm. Đưa tay sờ soạng Đình Anh khóc thầm vì thấy nước mắt đầm đìa trên khuôn mặt của người vợ thương yêu. Lửa nổ tí tách soi mờ mờ hình bóng đôi vợ chồng trẻ nằm ngồi im lìm trong bóng tối.[br">[br"> [br">[br">Quốc bắt tay em vợ thật chặt trong lúc Mai ôm chầm lấy Ngọc Thụy vì mừng rỡ và sung sướng. Ba đứa con của nàng cũng vui vẻ khi gặp lại cậu mợ.[br">[br">- Hồng lúc này trổ mã đẹp ra...[br">[br">Mai cười đùa.[br">[br">- Nó sắp làm đám hỏi rồi đó Ngọc Thụy...[br">[br">Hồng mắc cỡ đỏ mặt cười sung sướng. [br">[br">- Chừng nào cưới. Cháu phải cho mợ biết trước để sửa soạn nghe... Chồng của cháu ở đâu?[br">[br">Hồng đáp nhanh.[br">[br">- Dạ... Ảnh tên Chương. Nhà ba má ảnh cũng ở Cần Thơ. Mợ út biết Phụng Hiệp không?[br">[br">Ngọc Thụy cười.[br">[br">- Biết chứ... Vậy là có xa xôi gì đâu...[br">[br">Mai cười nói với Ngọc Thụy.[br">[br">- Chương là lính dưới quyền của anh Bảo...[br">[br">Quốc xen vào câu chuyện bằng cách hỏi Đình Anh.[br">[br">- Tình hình ở Cần Thơ ra sao?[br">[br">Hiểu được nỗi ưu tư của người anh rể Đình Anh đáp nhỏ.[br">[br">- An ninh thời như anh biết rất tốt...[br">[br">Vì sự có mặt của ba đứa cháu nên Đình Anh phải nói tránh đi.[br">[br">- Theo em thời tình hình của nước mình cũng không có gì thay đổi. Mình phải tự túc tự cường và thắt lưng buộc bụng...[br">[br"> [br">[br">Dường như không muốn cho ba đứa con nghe về tình hình của đất nước Mai lên tiếng.[br">[br">- Thôi dẹp chuyện đó lại... Mình phải chuẩn bị bữa cơm chiều ba mươi tết...[br">[br"> [br">[br">Đang đói bụng nên mọi người đều đồng ý nhất là Đình Anh vì đã đạp xe đạp một quãng đường dài. Ngửi mùi khói thơm thơm c

.


Top update NEW
cick để đọc nhìu truyện sex hơn xxx DƯỚI MỘT MÁI TRƯỜNG xxx {views}
♦ post 4025 ngày trước
ω 15:22:17 / 2015-01-10
click để xem nhiều truyện Sưu Tầm Chuyện ‘ông lão ăn mày và đại gia Rolls Royce’ xôn xao mạng {views}
♦ post 4069 ngày trước
ω 14:20:56 / 2014-11-27
cick để đọc nhìu truyện sex hơn osin _ tuyệt phẩm tình yêu 18 {views}
♦ post 4224 ngày trước
ω 01:30:46 / 2014-06-25
cick để đọc nhìu truyện sex hơn CHỒNG CHỊ, BỒ EM {views}
♦ post 4258 ngày trước
ω 16:32:33 / 2014-05-22
1234...340341342»

Bạn xem chưa?̣

» Tiểu Thuyết - Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy
[ 4468 ngày trước - Xem: ]
» Tiểu Thuyết Hay - Vì Sao Đông Ấm Full Chap
[ 4468 ngày trước - Xem: ]
» Truyện Teen - Truyện Tình Yêu Học Trò Full Chap
[ 4468 ngày trước - Xem: ]
» Truyện Tiểu Thuyết - Tình yêu Cappuccino Full
[ 4478 ngày trước - Xem: ]
» Truyện Teen - Đại Tỷ Đi Học Full Chap
[ 4478 ngày trước - Xem: ]
1234...181920»
Bạn yêu thíck
Thế giới truyện :
Thư Tình | Teen Story | Góc trái tim | Tiểu Thuyết | Truyện Ma | Truyện Ngắn facebook | Sưu Tầm, me ola Truyện luôn luôn cập nhật 24/24

tìm thêm phim ,Truyện , ảnh trong wap:


..
Load pages: sec.