sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
watch sexy videos at nza-vids!
sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
truyen teen, tinh yeu 9x, hot clip 9x, sms kute , goc trai tim, me hai ola, tieu thuyet ,Teen Story ,tinh yeu, sms kute, tin... - sao3x

Bạn đang truy cập vào sao3x.sextgem.com wap đọc truyện hay wapsite đọc truyện teen hay,tổng hợp tiểu thuyết hay và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!

page wap trên facebook .mọi người vào like giúp mềnh nhé

sao3x.sextgem.com Trang chủ > 9x lộ hàng > click để xem nhiều Tiểu Thuyết tình yêu

hi chào mọi người mình đã quay trở lại .chúc mọi người đọc truyện vui vẻ nhé

Bài viết Tiểu Thuyết | Như Cơn Gió Vô Tình

Author: Hạt Cát Vô Tình

Tình trạng :Mồ Côi Người Yêu ☺
bạn là người Thứ 1279379 đọc truyện ở www.sao3x.sextgem.com

Chúc bạn Đọc truyện vui vẻ !


lại cho anh. [br">Phong bật cười khà khà: [br">- Đấy là em nói nghen. Được rồi! Anh cởi liền. [br">- Nè! Khoan đã. [br">Cô kêu lên. Bước đến trước mặt anh lừ giọng: [br">- Anh đúng là quỷ ám tôi mà. Lần này tôi mà không hoàn thành hợp đồng thì anh "chán sống" luôn. [br">Biết cô đang cố chọc tức để mình từ bỏ ý định chinh phục nên Phong tảng lờ: [br">- Anh sẽ chờ. [br">Triệu Thương miễn chưỡng đi lấy sợi dây thước. [br">- Nè! Em nổi tiếng là may đồ không cần đo mà lấy làm gì? [br">Chẳng lẽ nói cho hắn biết là "đo nhiều khi còn không may được" chứ nói gì đến ước lượng như mọi hôm. Triệu Thương hơi hoang mang. Mới nghe tiếng anh ta là đã phát bệnh tim bây giờ còn phải... Ôi! chết còn sướng hơn. Cô nhăn nhó trông thật tôi. Chỉ nghĩ đến việc chạm vào hắn là cô gai cả ngưới rồi. [br">Không được! Phải cố thắng bản thân. nếu không hắn lại bảo mình về nàh nấu cơm thì... quê quá. Cô tằng hằng, cố làm mặt nghiêm: [br">- Anh phải đứng thẳng lên tôi mới đo được. [br">Phong thản nhiên đứng yên cho cô đo. Anh đúng là cao thủ Triệu Thương thầm mắng. nhìn mặt anh ta mọi người sẽ tin ngay là một người tốt cho mà xem. [br">Triệu Thương vừa đo tay áo vừa nói: [br">- Nè! Có phải tôi may cho anh một cái áo thì anh sẽ về không? [br">- Quân tử nhất ngôn. Yên tâm đi. [br">Cô giấu đi nụ cười đầy bí hiểm thật nhanh. hãy đợi đấy. [br">- Nè! Mau đứng thẳng cho tôi đo có nghe không? [br">Phong biết cô đang cố lạnh lùng để "trấn áp" con tim nên anh chỉ cười mặc cho cô mắng mỏ: [br">- Sao không đo tiếp. Xong rồi à? [br">Cô ngắc ngứ nhìn anh. Xong đâu mà xong. Thôi kệ đi. Một liều năm bảy cũng liều cho rồi. [br">Cô lườm anh một cái bén ngót: [br">- Chỗ người ta làm việc biết gì mà hỏi. [br">Lúng ta lúng túng với sợi thước dây trên tay, cô không biết phải đo vòng ngực của Phong thế nào? [br">Cô mà đến gần anh thì tim cô lại dập lạon xạ lên cho mà xem. [br">- Tim ơi là tim. Cố bình thường nào. [br">Triệu Thương Bậm môi đưa sợi thước dây lên ngực anh: [br">- Anh rảnh quá hén? cười nãy giơ không biết chán à? [br">Triệu THương hỏi khi tay cô chạm vào ngưc anh. cái dáng to cao của anh đang gây khó khăn cho vòng tay của tôi nè anh có biết không hả, tên vô lương tâm kia? Cô muốn hét vào mặt anh như thế hết sức. [br">cười đi, cười cho đã đi. Lại trời gió độc thổi vào cho trẹo quai hàm hết cười. [br">Cô lững thững đi ra phía sau anh. Phía trước không được thì phía sau đo tới. Tưởng dễ làm khó tôi lắm hả? [br">Bàn tay cô run chạm sơi thước dây vào lưng anh rồi vòng ra phía trước. Ôi! Chúa Ơi! Không biết đến giờ phút này cô đã "ơi" bao nhiêu lần rồi. Bây giờ hỏi cô tên chưa chắc Triệu Thương đã nhó. Cô có cãm giác mình đang vòng tay ôm Phong thì pahỉ. Cánh tay cô ngọ nguậy mà không tài nào chướng người ra phía trước được để đọc xem là bao nhiêu? [br">- Cô lợi dụng hả? Tôi nhột muốn chết rồi nè. [br">- Anh tưởng tôi muốn ôm anh lắm hả? Cái lưng to như tấm thớt làng che khuất ai mà thấy đướng chứ! [br">Phong quay phắt người lại, anh nhìn thẳng vào mắt khiến cô không thể trốn đi đâu. [br">- Nè! Bộ tôi giống hề lắm sao? Anh có biết cười tủm tỉm như thế trông anh như thế nào không? [br">- Dữ lắm thì là tên Chí Phèo xấu xí, đáng ghét, khó ưa thôi. Nhưng đỡ hơn có người... lợi dụng. [br">Cô chỉ tay vào mặt mình: [br">- Anh nói tôi hả? [br">- Chẳng lẽ nói mấy cô người mẫu giả đó. [br">- Tôi làm gì mà nói tôi lợi dụng? [br">Phong cười cười: [br">- Không biết nữa. nhưng có người vừa thú tội là đang ôm... anh. [br">Đẩy Phong ra vì sực nhớ lúc nãy. [br">Cô chống chế: [br">- Tại đầu óc anh suy diễn thôi. Tôi chỉ đang đo ni may áo thôi. Nếu anh cho rằng tôi lợi dụng thì thôi. Cô bỏ đi. [br">- Khỏi may. [br">- Ê! Đừng! Không may áo đâu mà mặc về. [br">Phong vừa nói vừa chụp tay cô lại. Triệu Thương giũ mạnh ra. Cô cười chọc anh: [br">- Mặc áo này về. Áo rách cũng là model đó. [br">Phong tỉnh queo: [br">- Cám ơn. nhưng mẹ sẽ nghĩ là anh bị bạn gái "giành". mai mốt không cho đi chơi khuya thì khổ. [br">Triệu Thương phì cười: [br">- Anh đúng là quỷ sứ mà. [br">Ngơ ngẩn trước nụ cười đẹp mê dại của cô, anh vội quay đi xua cảm giác nhớ nhung cuôn cuộn trong lòng, cảm giác cháy bỏng của làn môi con gái e ấp đã khiến anh phải đến đây. [br">Giựt sợi dây, anh vòng qua ngực mình rồi gọi cô đến: [br">- Mau xem rồi cắt vải may đi. Không được lâu quá đó. [br">lấy size xong, Triệu Thương mở tủ lựa vải. Đây là những loại vải đắt tiền mà cô đã mua để thiết kế bộ sưu tập cho riêng mình. [br">Phong ngồi xuống chiếc bàn gần đó đợi. Nhìn bàn tay thoăn thoắt và tác phong làm việc nhanh nhẹn của cô nãy giờ mà vẫn không chán. Phong thật sự ngưỡng mộ tài năng của Triệu Thương. [br">Không đầy một tiếng, cô đã chìa chiếc áo trước mặt anh: [br">- Xong rồi. Giờ có thể về chứ? [br">Anh đón chiếc áo cô trao, đứng dậy cười toe: [br">- Cám ơn! Nhưng phải thử cái đã [br">- Được rồi. Phòng thử đồ kìa. [br">Cô chỉ vào cánh cửa nhỏ góc phìng cho Phong: [br">- Nè! Đẹp chứ? [br">Cô hỏi với theo khi Phong thay đồ. Không nghe Phog trả lời, Triệu Thương nghe lòng dạ hả hê thật sự vì đã trả được thù. Anh tưởng Triệu Thương này dễ bắt nạt lắm hả? Dám giỡn mặt với tôi hả? [br">Nghe tiếng mở cửa, Triệu Thương đoán là Phong đã thay đồ xong. Cô đang trải tấm vải lên chiếc bàn dài định vẽ kiểu áo vừa thiết kế liền ngoái đầu lại xem. Cô cắn môi lại cố nén trận cười. [br">Phong bước đến: [br">- Đẹp chứ? [br">Cô cắn môi: [br">- Đẹp. [br">Phong ngắm mình trong gương to lờn trên tường. Biết Triệu Thương đang chơi xỏ mình nhưng vẫn không quan tâm. Thích thú nhìn chiếc áo trong gương phớt lờ nụ cườu tủm tỉm của Triệu Thương, anh hỏi: [br">- Kiểu này kêu bằng kiểu gì? [br">Bị hỏi bất ngờ, Triệu Thương không biết phải trả lời sao! Cô lia mắt ngắm anh lần nữa. [br">Chiếc áo bông đỏ trên nền tắng khá ấn tượng, nhất là kiểu của nó. Chiếc áo Phong đang mặc nó rất vừa với anh nhưng phải tội hơi dài phủ gối, hai tay hơi phùng. Bâu lá sen có ren màu đỏ, đặc biệt phía trước có gắn một cái túi to tướng rất ngộ. [br">Triệu Thương cố nén cười, đan hai tay phía sau, cô thư thả bước đến gần anh: [br">- Hổng biết kiểu này thật hả? [br">Anh ngơ ngác lắc đầu: [br">- Thấy quen quen nhưng không đoán ra. Cô cười chúm chím: [br">- Có coi phim: người đàn ông có bầu" không? [br">Anh gật đầu, cô tiếp: [br">- Đây là trang phục chính của phim đó. Thích không? [br">- Trang phục chính. Nghĩa là... [br">Phong lầm nhầm: [br">- Ý em là... áo bầu. [br">Cô phì cười vì nhịn không được nữa: [br">- Anh thông minh hơn tôi tưởng đó. [br">Trời đất ơi ngó xuống mà coi nè. Phong không biết nói sao trong trường hợp này. Cũng may là Triệu Thương đã có quy định không ai được lên đây khi cô đang làm việc nếu không anh đã làm trò cười rồi. [br">Triệu Thương cười ngặt ngẽo: [br">- Nè! Anh mặc đẹp thật đó. [br">Phong nhe răng: [br">- Vậy sao? Cám ơn nghen. [br">Cô dụi mắt để lau nước mắt vì cười: [br">- Giờ thì anh về đi. [br">- Mặc thế này về? [br">Cô điền tĩnh gật đầu trong bụng đang muốn cười nữa: [br">- Vâng. Công nhận dáng anh mặc cái này đẹp thật. [br">Phong nhứng mày: [br">- Về thật à? [br">Triệu Thương đổi tông liền. Cô làm mặt ngầu: [br">- Nè! Lúc nãy ai nói "quân tử nhất ngôn" hả? [br">Phong ngồi xuống chiếc saloan cạnh bàn dài. Anh nói: [br">- Áo đẹp vầy phải ở đây để mai khách hàng của em đến anh làm người mẫu quảng cáo cho họ luôn. [br">- Anh... [br">Phong tỉnh queo: [br">- Lúc nãy em khen anh mặc đẹp mà. [br">Triệu Thương lại bật cười: [br">- Ừ! Thì đẹp thiệt chứ bộ. [br">- Đẹp thì ở đây làm người mẫu luôn. [br">Biết không thể nổi nóng với anh, Triệu Thương dấu bực: [br">- Nhưng tôi còn phải làm việc. Anh ở đây sao tôi làm việc. [br">Phong hất hàm: [br">- Vậy em nghĩ anh có thể mặc cái áo này ra đường à? [br">Cô cũng làm tỉnh: [br">- Nó đẹp thật mà. [br">Phong nổi cáu vì trò đùa của cô. Anh chống hai tay lên hông: [br">- Còn dám nói đẹp nữa hả? [br">Được. Hôm nay anh sẽ cho em biết thế nào là lễ độ nhé. [br">- Nè! Anh đừng làm ẩu nghen. Đàn ông không được đánh phụ nữ đâu đó. [br">Triệu Thương vôi chạy quanh chiếc bàn vì Phong đã quyết tâm bắt bằng được cô. [br">- Em nói không sai nhưng đó là phụ nữ nào kia. [br">Chạy lòng vòng một hồi anh đã tóm gọn cô, dúi mạnh cô vào ghế, anh sấn đến, tay chống lên trên thành ghế. phong khom người đối mặt với cô. Đôi mắt anh đang phủ lên cô nhưng tia thật nồng và ấm làm cô tan ra, mọi suy nghĩ như tê liệt. Cô cụp mi né đôi mắt anh, cô nhìn đôi chân trần anh mà buồn cười. Phong khom lưng làm chiếc áo đổ về trước trông anh y như... [br">Cô cười khẽ. Phong hỏi nhỏ: [br">- Cười gì? [br">- Nếu anh mà góp mặt chắc phim... đó thành công hơn à. [br">Phong kí nhẹ trán cô: [br">- Nhóc. Đùa thế đủ rồi. May cái khác đi. [br">Cô bướng: [br">- Không. Áo đó tại anh tự làm chứ bộ. May nữa anh lại xé nữa, không biết trân trọng may làm gì. [br">- Ai bảo không? Chẳng phải anh đang mặc cái áo "kinh dị" của em sao? [br">Cô dẫu môi: [br">- Vậy sao anh xé? [br">- Đó không phải do em may. Dù nó rất đẹp và khéo nhưng em may anh mới thích. [br">- Vậy hả? Vậy chờ tối nằm mơ đi. Áo đó do tôi may mà anh không chịu nữa thì thôi. [br">Phong vẫn nhốt cô ngồi giữa: [br">- Ai không biết Mỹ Lan là thợ chính của em. Nếu áo này do em may thì em đã tặng anh đôi giầy để đúng điệu rồi. [br">Cô ngẩng lên nhìn anh. quả thật Phong rất hiểu cô. Triệu Thương không nhận lời thì thôi nhưng khi cô đã làm thì các khách hàng đều rất ưng ý. Chưa baop giờ họ phàn nàn vì bị "choải" màu trong trang phục. Tuy vậy Triệu Thương văn bướng: [br">- Là anh suy đoán thôi. Đó là tác phẩm của tôi. [br">- Ai nói láo thì đèn tắt nhé. [br">Cô ngập ngừng: [br">- Được. Nói láo đèn tắt. [br">Triệu Thương vừa dứt lời thì căn phòng tối om. Trời! Linh dữ vậy sao? Triệu Thương nhìn ra đường. Đường phố cũng chìm vào bóng tối. [br">- Cúp điện rồi đấy nhé. [br">- Hừ! Do chỉ trùng hợp thôi. [br">Phong không trả lởi. cả hai rơi vào im lặng. Dưới nhà có lẽ mọi người cũng đang nhốn nháo vì bị mất điện. Nhưng sao không ai lên giúp cô hết. Bộ không biết cô là chúa sợ bóng tối sao? [br">Triệu Thương rợn cả người với suy nghĩ Phong đã bỏ đi xuống dưới và có một bóng ma nào đo đưa bàn tay sờ vào gáy cô: [br">- Anh Phong! Anh đâu rồi? [br">Giơ tay quờ quạng trong màn đêm. Triệu Thương nghe ấm ức ở cổ họng. Vậy mà anh ta luôn săn đuổi cô? Mới đó đã bỏ đi. [br">- Á! [br">- Anh đây. [br">Triệu Thương run rẫy vì một bàn tay chạm vào lưng mình. [br">- Em không ngồi yên mà đi đâu vậy? [br">Cô nắm tay anh như sợ anh sẽ đi mất. Anh cảm nhận được sự sợ hãi của cô. Phong nắm tay cô dựa vào mình. Quơ tay tìm chiếc ghế salon, Phong kéo cô ngồi xuống. Triệu Thương, cô không còn gầm gừ giữ khoảng cách với anh mà ngoan ngoãn ngồi trên đùi anh. [br">[br">[br">*** Hết tập 1 ***

[br">Phong không ngờ có lúc Triệu Thương lại yếu đuổi thế này, Hoá ra cô nàng không lạnh lùng, hung dữ như bên ngoài. Phong cười nho nhỏ, Triệu Thương biết anh không thấy gì trong màn đêm nên hơi ngẩn lên: [br">- Anh cười gì vậy? [br">- Ghét. Không thèm nói nữa. [br">- Tại sao? [br">Cô ngắc ngứ tỏ vẽ giận dỗi: [br">- Không thích trò chuyện với mấy người nói dối. [br">Phong kêu lên: [br">- Anh nói dối khi nào? [br">Phong lại cười, anh nói nhanh: [br">- Anh nói em không được giận đó. [br">- Nói đi. [br">Phong vòng tay qua người cô. Tỳ cằm lên tóc cô anh cảm nhận cô đang run lên. Phong dịu dàng khép tay lại, kéo cô dựa vào ngực mình: [br">- Anh cười vì có người hung dữ nhưng lại sợ ma. [br">Cô thụt nhẹ cùi chỏ ra sau. Phong kêu lên thật khẽ: [br">- Ái! Muốn anh chết vì đau hả? [br">- Ừ! Chết cho rồi. [br">- Anh chết rồi ai... giữ ma cho em? [br">- Ai bảo là người ta sợ ma? Con ma sống to tướng ngồi sau lưng rồi. Ma nào dám lại? [br">Anh úp mặt vào tóc cô, giọng anh thủ thỉ: [br">- Anh lại trời cúp điện tới sáng luôn. [br">Cô ngây thơ quay lại hỏi: [br">- Để làm gì? Cúp điện rất là ngộp. [br">- Thật hả? Vậy để để anh truyề
<<1 ... 910111213 ... 17>>

.


Top update NEW
cick để đọc nhìu truyện sex hơn xxx DƯỚI MỘT MÁI TRƯỜNG xxx {views}
♦ post 4025 ngày trước
ω 15:22:17 / 2015-01-10
click để xem nhiều truyện Sưu Tầm Chuyện ‘ông lão ăn mày và đại gia Rolls Royce’ xôn xao mạng {views}
♦ post 4069 ngày trước
ω 14:20:56 / 2014-11-27
cick để đọc nhìu truyện sex hơn osin _ tuyệt phẩm tình yêu 18 {views}
♦ post 4224 ngày trước
ω 01:30:46 / 2014-06-25
cick để đọc nhìu truyện sex hơn CHỒNG CHỊ, BỒ EM {views}
♦ post 4258 ngày trước
ω 16:32:33 / 2014-05-22
1234...340341342»

Bạn xem chưa?̣

» Tiểu Thuyết - Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy
[ 4468 ngày trước - Xem: ]
» Tiểu Thuyết Hay - Vì Sao Đông Ấm Full Chap
[ 4468 ngày trước - Xem: ]
» Truyện Teen - Truyện Tình Yêu Học Trò Full Chap
[ 4468 ngày trước - Xem: ]
» Truyện Tiểu Thuyết - Tình yêu Cappuccino Full
[ 4478 ngày trước - Xem: ]
» Truyện Teen - Đại Tỷ Đi Học Full Chap
[ 4478 ngày trước - Xem: ]
1234...181920»
Bạn yêu thíck
Thế giới truyện :
Thư Tình | Teen Story | Góc trái tim | Tiểu Thuyết | Truyện Ma | Truyện Ngắn facebook | Sưu Tầm, me ola Truyện luôn luôn cập nhật 24/24

tìm thêm phim ,Truyện , ảnh trong wap:


..
Load pages: sec.