sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
watch sexy videos at nza-vids!
sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
truyen teen, tinh yeu 9x, hot clip 9x, sms kute , goc trai tim, me hai ola, tieu thuyet ,Teen Story ,tinh yeu, sms kute, tin... - sao3x

Bạn đang truy cập vào sao3x.sextgem.com wap đọc truyện hay wapsite đọc truyện teen hay,tổng hợp tiểu thuyết hay và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!

page wap trên facebook .mọi người vào like giúp mềnh nhé

sao3x.sextgem.com Trang chủ > 9x lộ hàng > click để xem nhiều Tiểu Thuyết tình yêu

hi chào mọi người mình đã quay trở lại .chúc mọi người đọc truyện vui vẻ nhé

Bài viết Tiểu Thuyết | Như Cơn Gió Vô Tình

Author: Hạt Cát Vô Tình

Tình trạng :Mồ Côi Người Yêu ☺
bạn là người Thứ 1279298 đọc truyện ở www.sao3x.sextgem.com

Chúc bạn Đọc truyện vui vẻ !


ya thế này rồi. [br">Phong không ngờ lời nói của Triệu Thương lại có trọng lượng đến vậy. Trừ Lan, mọi người bắt đầu tản ra trở về vị trí của mình. Giọng Triệu Thương lại rành rọt: [br">- Tôi không muốn vì mấy cái bánh bao mà lũ kiến sẽ tiêu diệt hết mấy cuộn vải của cửa hàng đâu đấy. [br">Quay qua Phong, cô nhìn không biểu hiện gì. [br">- Khuya thế này anh đến tiệm có việc gì không? [br">Lan hơi bất ngờ trước thái độ của Triệu Thương. Cô nàng thường nói "khách hàng là thượng đế" mà. Cô ái ngại nhìn qua Phong. Vẽ mặt nhăn nhó của anh làm Lan thấy tội. [br">Phong ngập ngừng vén chiếc áo vest: [br">- Cái áo này tôi mới may ở đây. Nó... bị tét ngay nách áo. Tôi... không biết cô có thể sửa giùm tôi không? [br">Lan quýnh quáng nhào đến: [br">- Lần đầu tiên tiệm này bị "mắng vốn". Phong lại là khách sộp. Lần này chết chắc rồi. [br">- Xin lỗi anh có lẽ tiệm tôi đã nhầm lẫn khi cắt rồi. Tôi sẽ... [br">- Cô làm gì vậy? [br">Triệu Thương hỏi gằng khi thấy Lan cuống lên. Một kẻ khờ cũng nhận ra sự dối trá trong mắt anh, thế mà cô khờ này sao dễ bị gạt quá. Cái áo vừa với người anh ta như vậy làm sao mà lộn với kích thước người khác. Đúng là khờ mà, lườm Phong bén ngót, cô liếc nhẹ qua Lan, nói qua kẻ răng: [br">- Điên à! Cái áo đó ai cắt? [br">Lan bị Triệu Thương kéo về góc phòng, cô nói thật khẽ [br">- Do tao nhưng mà... [br">- Nếu là do mình làm thì mình phải tự tin chứ! [br">Cô nhìn Lan bằng vẻ quả quyêt, như muốn truyền cho Lan sức mạnh, lòng tự tin. Cô quay ngoắc lại, bậm môi nheo mắt nhìn Phong. Đúng là khó ưa, đáng ghét không hiểu sao mà mình lại ghét anh ta đến thế cơ chứ? [br">- Có lẽ tiệm chúng tôi đã sơ sót khi may. Anh thông cảm. [br">Phong cười như người dễ dãi: [br">- Không sao. [br">Như chừ có thể, Triệu Thương buông gọn: [br">- Vậy thì anh về được rồi. [br">- Về! [br">Phong lập lại với sự kinh ngạc. Nhìn ánh mắt trợn trừng cùng hàng lông mày rậm nhíu lại của Phong, Lan lo lắng thưc sự. Triệu Thương bị gì mà ăn nói lạnh lùng thậm chí là mất lịch sự với khách hàng như thế. Cô vừa bước đến để ngăn Triệu Thương thì Phong đã lên tiếng: [br">- Cô dùng thái độ gì để tiếp khách vậy? [br">Không biết Phong nổi nóng thật hay là anh đang "nhập vai" quá mức nhưng Triệu Thương cũng hơi khớp. Tiệm cô nổi tiếng là chìu khách còn gì? [br">- Tôi tưởng tiệm này biết giữ chữ tín nên mới đến đây nào ngờ... [br">- Hừm! Nếu không biết làm ăn thì về nhà nấu cơm đi cô bé. [br">Triệu Thương nóng cả mặt. Cô không quê hay tự ái mà cô giận vì rõ ràng Phong đã... xé nó chứ không phải do người may. [br">Tuy Triệu Thương ghét anh nên đưa Lan may toàn bộ áo quần anh nhưng trước khi giao cho anh cô điều kiểm tra lại. Vậy mà... dám mắng mình hả? [br">Vừa bước đến định cự Phong, Triệu Thương đạ bị Lan chụp lại, giọng cô ngọt ngào: [br">- Xin lỗi quý khách. Cô chủ chúng tôi không được khoẻ mong quý khách thông cảm và vui lòng cho chúng tôi giúp quý khách lại áo nhé! [br">Mát dạ khi nhìn nụ cười của Lan nhưng Phong đã trở mặt thực sự khi nhìn Triệu Thương vênh lên sẵn sàng nghênh chiến với mình. Hừ! Tưởng nhìn như thế sẽ uy hiếp được kẻ khác hử? Anh phẩy tay: [br">- Không cân đâu. Tôi đến không phải để nghe câu đó. [br">Phong liếc qua Triệu Thương cô nàng cũng nhìn lại anh bằng vẻ thách thức. Đúng là Thị Nỡ, không biết sợ trời, sợ đất là gì. [br">- Anh Phong à! Xin anh hãy thông cảm bỏ qua cho. [br">Triệu Thương tức muốn chết khi thấy Lan nìa nỉ, van xin. [br">Phong lườm Triệu Thương nhưng cũng không nỡ... huỷ hoại kế hoạch của mình. Phong thầm hài lòng vì anh đã hy sinh cái áo này không uổng chút nào. [br">- Được. Xem như tôi cho một cơ hội. nhưng nên nhớ cơ hội thì chỉ có một lần. [br">Bắt gặp ánh mắt tò mò của mấy cô gái đằng kia, Phong hơi ngượng. Có lẽ họ đang đặt câu hỏi thật lớn về thái độ bất lịch sự của cô chủ và sự đường đột của anh. Mặc kệ. Anh thầm nhủ rồi buông gọn: [br">- Nhưng tôi có điều kiện. [br">Triệu Thương quắc mắt về phía Phong. Quỷ tha ma bắt anh ta đi. Khuya thế này còn định bắt Mỹ Lan sữa áo cho mình ư? Cô bất bình nên sấn tới. [br">- Nè! Chuyện gì cũng có giới hạn của nó nghen. chúng tôi phải làm việc khuya vì còn rất nhiều đồ phải may. Anh không thấy mình yêu cầu cô Lan sửa áo cho anh lúc này là quá đáng sao? Với tư cách là chủ tiệm tôi sẽ... [br">Triệu Thương chưa kịp nói hết Phong đã cầm chiếc bánh bao còn lại nhét vào miệng cô, cái bánh bao thơm lừng đã khoá chặt miệng cô. Mọi người trong phòng đều bật cười. Từ trước đến giờ Triệu Thương luôn nghiêm túc trước mắt họ nhất là trong công việc. [br">Phong phớt lờ ánh mắt trợn trừng của Triệu Thương. Anh bước sát đến đối mặt với Triệu Thương khi cô vừa lấy cái bánhbao ra. Giọng anh thật chậm như khiêu khích cô: [br">- Tôi... đâu nỡ phiền cô Mỹ Lan. [br">Ngẫng mặt cao lên, Triệu Thương tự tin nói: [br">- Xem như anh cũng là người biết điều đó. [br">Ngỡ Phong đã... giác ngộ nên chấm dứt trò đùa tại đây. Triệu Thương bỏ lên lầu: [br">- Tôi muốn cô Triệu Thương đây sẽ giúp tôi... sửa lại chiếc áo. [br">Trời! Câu nói xanh rờn của Phong như trái bom nổ, trước mặt Triệu Thương. Cô không tài nào bước nổi. Bây giờ cô mới hiểu thêm một nguyên nhân làm anh... ế vợ. Hình như đối với anh ta không có từ... ga lăng thì phải. [br">Hai tay cô rũ xuống như bông hoa bị héo. Từ từ xoay lại, cô hơi nheo mắt: [br">- Anh... mới nói cái gì? [br">Phong ung dung bước đến. Giơ cánh tay thật cao để lộ nách áo bị tét. Anh vừa vạch cái áo vest ra vừa nói: [br">- Tôi muốn cô... sửa nó. [br">Triệu Thương bĩu môi: [br">- Anh nói thì tôi phải làm ư? [br">Mỹ Lan đứng quan sát nãy giờ mới chen vô. Cô đã cảm nhận được gì đó nhưng hay giữa hai người: [br">- Xin lỗi anh. Hay là mời anh lên lầu trước đi ạ! Triệu Thương sẽ sữa lại cho anh sau. Mong anh thông cảm. [br">Phong cố nén cười nhìn cái miệng tròn vo của Triệu Thương. Anh đi theo hướng cánh tay của Mỹ Lan. Khi ngang qua Triệu Thương anh cố ý đi sát vào cô nói thật khẻ vào tai Triệu Thương: [br">- Đừng tức. Anh chờ em đấy. [br">- Ôi! Tôi điên mất. [br">Cô giận run cả người vì sự đắc thắng của Phong. Hai tay nắm chặt gồng lại, cô như đang túm lấy Phong mà gầm hét. Nhưng cũng chỉ là trong cổ họng, Triệu Thương muốn đập phá cái gì hết sức. [br">Mỹ Lan bước đến quàng vai cô: [br">- Định làm trò cưới cho mọi người hả? [br">Triệu Thương ngẩng phắt lên nhìn Mỹ Lan, cô tỉnh bơ nói tiếp: [br">- Tao không biết là có chuyện gì xảy ra giữa mày với anh ta nhưng với cương vị... phó chủ tiệm. Tao yêu cầu mày giải quyết mọi việc. [br">Triệu Thương nhìn mấy cô nhân viên len lén nhìn mình thấy lời nói của Mỹ LAn là có lý: [br">- Uy tín là trên hết đấy nhóc. [br">Mau lên đi. Gần mười một giờ rồi đấy. [br">- Nhưng áo đó là do mày may. [br">- Tao... [br">Mỹ Lan nghiêm giọng: [br">- Anh ta xem ra không phải tay vừa đâu. Hình như cũng có địa vị trong xã hội, không nên phật ý hắn. Vả lại mọi người còn ở dưới đây mà, mau lên. [br">Mỹ Lan đẩy từ phía sau nên dù muốn dù không, Triệu Thương cũng phải lên lầu: [br">- Quỷ ám hắn đi. Tên Chí Phèo xấu xí mà còn xấu xa. Cô nhăn mặt leo lên bậc thang cuối cùng rồi đứng lại. Cô là nàh tạo mẫu chính của tiệm nên đã dành hẵn tầng này cho mình làm việc. Đôi mắt cô bắt đ62u đảo khắp phòng. [br">Bên trái là những con madocam mắc soarê đủ màu bên cạnh những chú rễ mẫu. Đây là điều cô tự hào nhất khi mọi người đi ngang đều phải ngước nhìn. [br">Trước mắt là chiếc bàn dài dành cho cô ngồi vẽ cắt may. Bên cạnh là chiếc máy may hiện đại nhất nhì dành riêng cho cô. Nhìn kỹ đống vải đủ loại dưới đất để truy tìm "thủ phạm" dù biết chắc không có nhưng cô vẫn phỉa nhìn. [br">- Hừm! Không có. [br">Đôi mắt cô lại lia qua phải. [br">Đây là nơi đặc biệt treo những bộ dồ dành cho những khách sộp và đặc biệt nhất do đích thân cô vẽ mẫu, chon vải và may. Dĩ nhiên là ca sĩ, diễn viên và người mẫu mới được ưu ái như vậy. [br">Triệu Thương hét lên khi thấy Phong đang cầm trêntay chiếc áo sơ mi màu đỏ: [br">- Nè! Anh làm gì vậy? Muốn tôi chết hả? [br">Phong ngạc nhiên nhìn cô: [br">- Cô làm gì mà dữ vậy? Chỉ cái áo thôi mà. [br">Cô lừ mắt: [br">- Phải! Trông mắt anh thì là cái áo. Nhưng đó là của người ta và một trong những nguyên tắc bất di bất dịch của tiệm này là... không cho ai đụng vào nếu không phải là chủ nhân. [br">Anh nghiêng đầu: [br">- Nguyên tắc này chắc do em đặt ra. Và đồ đó chắc chỉ nằm trên này. [br">Cô cười khan: [br">- Xem ra anh cũng thông minh đó. [br">- Giỡn nhiều rồi, bây giờ mau về đi. [br">Phong như sực nhớ, anh "ồ" lên thật lớn: [br">- Suýt tý là quên, em phải sửa áo cho anh chứ. [br">- Nè! Anh không được cởi ra đâu đó. [br">Triệu Thương giơ một tay ngăn lại khi thấy Phong vứt cái áo vest lên bàn. Tay còn lại cô bịt mắt dù đã quay đi. [br">Phong thấy tức cười cảnh đó quá nhưng không dám. Anh sấn đến sát cô. Triệu Thương cảm nhận hơi thở của anh đang phà bên gáy tai, cô hoảng hồn lùi lại. Trống ngực cô đập thình thịch khi nghĩ đến cảnh quay mặt lại và chứng kiến cảnh Phong cởi trần. Ôi! Chết mất. Má cô hồng lên theo những suy nghĩ trong đầu. [br">- Á! [br">Cô kêu lên khi phía sau là bức tường. Cô không thể lùi lại nữa: [br">- Sao không nhìn anh? [br">- Anh đúng là biến thái mà. [br">- Dám mắng hả? [br">Phong gầm gừ mà bụng muốn bể ra vì cười. Anh đang đoán vì sao cô không dám nhìn mình. Đúng là Thị Nỡ. Lớn rồi mà còn mắc cở như mấy cô bé mới lớn. [br">Trong khi Phong thích thú với trò đùa quái ác của mình thì trái tim Triệu Thương muốn... xỉu vì mệt. Nãy giờ nó làm việc hết công xuất rồi. [br">Tim ơi là tim! Triệu Thương thầm kêu. Đập đàng hoang lại không được sao mà cứ lập tùm lum vậy? Nếu muốn thăm bác sĩ ngày mai tao sẽ đưa mày đi mà. [br">Phong chống hai tay vào tường làm chiếc lồng nhốt Triệu Thương ở giữa. Anh gặng hỏi: [br">- Ai biến thái? [br">Cố lấy hết sức, Triệu Thương lí nhí: [br">- Anh... anh... chứ ai. Có... có mau mặc áo vào không thì bảo? [br">Nghe cô lấp bắp anh thương hết sức. Phong cảm nhận được trái tim anh cũng đang hoà nhịp với trái tim cô dù chưa thể tạo thành bản giao hưởng hoàn hảo nhất. [br">- Tại em xúi anh cởi áo đó nghen. Anh cỡ thật à? [br">Nhanh như cắt, Triệu Thương quay lại, đôi mắt mở to nhìn Phong. Anh vẫn giữ nguyên hai tay giọng đùa đùa mà mắt xoáy vào môi cô: [br">- Làm gì vậy? Bộ chưa thấy... đâu phải lần đầu... mắc cỡ đến vậy à? [br">Căng mắt ra nhìn anh. Phải mất mấy giây Triệu Thương mới ráp câu nói rời rạc của Phong được. quỷ sứ anh ta mà. Vội cup mắt khi biết anh muốn nói chuyện ở nhà anh. Cô đỏ mặt đẩy anh ra. [br">- Anh đúng là bị ma ám mà. Anh mà ăn nói kiểu đó nữa là tôi gọi công an đó. [br">- Anh gọi cho. [br">Ôi! Cô vuốt ngược tóc ra sau. Hôm nay Triệu Thương mặc chiếc quần thụng rộng rãi cùng chiếc áo thun không tay ôm sát người rất mát mà cô tưởng chừng như đang ở sa mạc. Cái trò này thì cô đành thu Phong là cái chắc. Vấn đề nào thì cô không biết nhưng về mặt lì và liều thì Phong là số một rồi. Cô thở hắt ra: [br">- Được rồi! Giờ anh muốn sao mới chịu về? Nói đi. [br">- Trước khi nói anh muốn trình bày lý do vì sao... [br">Cô ngắt lời anh bằng hơi dài: [br">- Không cần nói. Tôi đoán nhé! Anh gọi điện muốn gặp tôi nhưng tôi đã ngắt máy vì thế anh đã... hy sinh cái áo mới mặc một lần để "hành" tôi. [br">Phong cười cười: [br">- Em nói... khó nghe quá. Gì mà hành. [br">cô giơ tay: [br">- Thôi được rồi. Anh không cần giải thích nữa. Cứ nói đi. Anh muốn gì? [br">Phong cọ cọ mấy cọng râu dưới cằm: [br">- Anh muốn gì em cũng chìu hết sao? [br">Cô nĩu môi như trẻ con: [br">- Đừng có mơ. [br">- Khó vậy hèn chi ế chồng phải đi xem mặt. [br">Cô trừng mắt sừng sộ: [br">- Nè! Anh vừa thôi nha. Tôi còn nhiều việc lắm đó. Tôi không có nhiều thời gian đâu. [br">Phong tỉnh bơ: [br">- Tiệm "dỏm". Bây giờ lấy chiếc áo đỏ đó đền, thế là xong. [br">Phong vừa nói vừa cầm áo ướm lên người. Triệu Thương giật phắt lại: [br">- Nằm mơ đi. Tôi sẽ may
<<1 ... 89101112 ... 17>>

.


Top update NEW XtScript Error: Timeout.

Bạn xem chưa?̣

XtScript Error: Timeout.
Bạn yêu thíck
Thế giới truyện :
Thư Tình | Teen Story | Góc trái tim | Tiểu Thuyết | Truyện Ma | Truyện Ngắn facebook | Sưu Tầm, me ola Truyện luôn luôn cập nhật 24/24

tìm thêm phim ,Truyện , ảnh trong wap:


..
Load pages: sec.