sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
watch sexy videos at nza-vids!
sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
truyen teen, tinh yeu 9x, hot clip 9x, sms kute , goc trai tim, me hai ola, tieu thuyet ,Teen Story ,tinh yeu, sms kute, tin... - sao3x

Bạn đang truy cập vào sao3x.sextgem.com wap đọc truyện hay wapsite đọc truyện teen hay,tổng hợp tiểu thuyết hay và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!

page wap trên facebook .mọi người vào like giúp mềnh nhé

sao3x.sextgem.com Trang chủ > 9x lộ hàng > click để xem nhiều Tiểu Thuyết tình yêu

hi chào mọi người mình đã quay trở lại .chúc mọi người đọc truyện vui vẻ nhé

Bài viết Truyện Giấc Mơ Áo Cưới

Author: Hạt Cát Vô Tình

Tình trạng :Mồ Côi Người Yêu ☺
bạn là người Thứ 1276458 đọc truyện ở www.sao3x.sextgem.com

Chúc bạn Đọc truyện vui vẻ !


r />
- Tại em không quen thôi, chứ rượu này uống vào giúp chúng ta ngon miệng hơn.

- Tôi đành chịu quê vậy.

Thượng Thành đổi ly rượu bằng nước ngọt cho chị mình.

- Tập dần cũng được mà chị 2.

Thượng Nguyên rụt vai:

- Tập gì thì chị cũng có thể nhưng rượu thì miễn bàn.

Thượng Nguyên cùng Tuấn Dũng chăm sóc cho Tuấn Hải, hai người như cha mẹ hiền vậy.

Người ngoài nhìn vào, nếu như không biết họ sẽ bảo đó là một gia đình hạnh phúc.

Đối với Vĩ Nam, người biết rõ câu chuyện cũng đang ngưỡng mộ họ kia mà.

Chợt điện thoại của Tuấn Dũng reo. Anh đứng dậy:

- Mọi người cứ tự nhiên.

Anh xin phép rời bước ra phía trước:

- Alô.

- Anh Tuấn Dũng!

Tuấn Dũng giật mình:

- Nguyệt Thu!

- Phải, là em đây. Báo cho anh một tin quan trọng này. Cuối tuần này em sẽ sang Việt Nam.

- Cái gì?

Tuấn Dũng lắp bắp:

- Sang Việt Nam ư?

- Phải. Anh đã từng mời em sang thăm quan Việt Nam, quê mẹ của anh mà. Và em đã quyết định sang đấy một chuyến Chương 15





- Anh…

Trời ơi! Như vậy là nguy to rồi. Chuyện của anh và Thượng Nguyên đang có chiều hướng tốt, thế mà đúng lúc này Nguyệt Thu lại xuất hiện. Tuy giữa anh và Nguyệt Thu không có gì nhưng không bảo đảm là không quen. Phải làm sao đây?

Tiếng Nguyệt Thu lảnh lót:

- Tuấn Dũng! Anh không thích em sang bên ấy hả?

- Ờ…Thích chứ. Nhưng…

- Nếu anh thích là được rồi.

- Nguyệt Thu! Em có thể dời chuyến bay lại được không? Cuối tuần này anh phải bay sang Nhật để khảo sát thị trường rồi anh không thể đón em được.

- Bay sang Nhật khảo sát thị trường, chuyện này cũng phiền đến chủ tịch hội đồng quản trị nữa sao?

- Em phải hiểu, anh không thể nào để Vĩ Nam một mình.

- Em biết, nên em đâu thể ganh tị với anh tạ Em sang Việt Nam sẽ đến nhà của anh ở.

Tuấn Dũng cuống quýt:

- Càng không được. Anh đi thì nhà của anh khoá cửa, em làm sao vào nhà.

- Thế còn Tuấn Hải?

- Anh gởi nó chỗ người bạn thân.

- Vậy…

- Thật sự…

- Em không làm anh khó xử đâu, để em tính lại đi.

Tuấn Dũng mừng rỡ:

- Cám ơn em đã hiểu.

- Nhưng bao giờ anh về, nhớ gọi điện để em đặt vé máy bay nghen.

- Ok.

- À, anh đang làm gì vậy?

- Đang ăn cùng mấy người bạn.

- Hoá ra em làm dang dở bữa ăn của anh rồi. Thôi, không làm phiền anh nữa, em cúp máy đây.

- Bye.

Tuấn Dũng thở phào, anh trở về lại bàn tiệc nhưng khuôn mặt kém vui hơn lúc đầu.

Thượng Tuấn quan tâm:

- Anh không sao chứ Tuấn Dũng?

Tuấn Dũng lắc nhẹ đầu:

- Không sao.

Vĩ Nam hỏi:

- Điện thoại từ Seoul phải không?

- Ừ. Có lẽ tôi phải bay sang Nhật một chuyến.

Thấy mọi người buông đũa nhìn mình, Tuấn Dũng xởi lởi:

- Chẳng có chuyện gì quan trọng đâu, mọi người cứ dùng đi, đừng quá quan trọng vấn đề của tôi. Chỉ là chuyện nhỏ ở công ty, tôi và Vĩ Nam có thể giải quyết được.

Vĩ Nam hùa theo:

- Tuấn Dũng nói phải. Mọi người đừng làm mất cuộc vui của mình.

Thượng Nguyên nghiêm trang:

- Nếu như ông cần sự giúp đỡ thì cứ lên tiếng. Tôi và mọi người ở đây rất sẵn sàng.

Tuấn Dũng bưng ly nước lên:

- Dùng nướt ngọt thay rượu để nói lời cảm ơn trước nhé.

Tuấn Dũng vuốt tóc Tuấn Hải:

- Con trai của ba no chưa?

- Dạ, no rồi.

- Sao ba không hỏi cô Nguyên no chưa? Con thấy cô ấy chưa ăn gì hết đó.

Tuấn Dũng nhìn sang Thượng Nguyên:

- Tuấn Hải nói em chưa ăn gì có phải không?

- Và ông tin lời thằng bé?

- Lời con nít nói đôi khi đáng tin hơn người lớn chứ. Với lại anh rất biết Tuấn Hải, thằng bé không biết nói dối.

- Vậy thì tôi nói thật, tôi có ăn nhưng ăn ít.

- Em không được khoẻ hở?

Thượng Tâm trả lời thay:

- Không phải. Tại chị em xưa nay vậy, ăn không nhiều

Tuấn Hải níu áo ba:

- Ba ơi! Ba có cần con giúp gì không?

- Chỉ cần con ngoan, không phá phách, biết nghe lời, không làm cô Nguyên buồn. Đó là con giúp ba rồi.

Tuấn Hải nghiêng đầu:

- Cái đó con làm được.

Vũ Hằng chúm chím môi:

- Tuấn Hải này! Hãy làm sao cho ba và cô Nguyên xích lại gần nhau hơn, đó là một điều giúp đỡ tốt đó.

- Con không hiểu lời cô nói cho lắm.

Phi Ngữ lên tiếng:

- Trời ơi! Em nói cao siêu quá làm sao thằng bé 3, 4 tuổi hểu cho được. Phải dùng lời lẽ thực của cuộc sống hàng ngày một chút.

- Nghĩa là…

Thượng Nguyên trợn tròn mắt:

- hai người đang nói bậy để đầu độc trẻ con phải không?

Tuấn Hải xoay tay lia lịa:

- Không đâu, không đâu. Cô Hằng và chú Ngữ đã nói lên suy nghĩ của con rồi. Con rất thích cô làm mẹ của con. Ngoài mẹ ruột của con ra, chỉ có cô là con đã từng xem như người mẹ ruột thứ hai của mình.

Vũ Hằng góp ý:

- Tao thấy Tuấn Hải đang nói thật lòng mình đấy. Thượng Nguyên! Chẳng lẽ mày không yêu thương thằng bé?

- Yêu thương, thì có thể làm mẹ được sao? Tao không nghĩ như vậy.

- Mày không bằng lòng?

- Tao có thể xem Tuấn Hải là cháu của tao.

- Sau này đừng hối hận.

- Có gì mà phải hối hận chứ.

Tuấn Dũng ngăn cản:

- hai cô đừng cãi nhau nữa. Tuấn Hải không được người mẹ như Thượng Nguyên , đó là vì nó không có phước thôi.

Thượng Thành thúc nhẹ:

- Chị 2.

- Gì nữa?

- Chị không thấy tội nghiệp anh Dũng và Tuấn Hải sao?

- Tội nghiệp thì sao chứ? Mỗi người đều có số phận của mình. Chị em ta mất cha mất mẹ, không nhà không cửa phải trôi nổi đó cũng là số phận của chúng ta, chị thương Tuấn Hải với vai một người cháu thì cứ để như vậy đi.

- Nhưng…

- Đừng xen vào chuyện của chị, em hãy cố gắng thi đậu đại học đó là điều chị mong đợi.

- Dạ.

Vũ Hằng hạ giọng:

- Thượng Nguyên! Nếu những lời nói của tao có những gì không đúng thì tao xin lỗi mày vậy.

- Bỏ đi, tao không muốn suy nghĩ về những chuyện đó nữa.

Vũ Hằng cùng Phi Ngữ đứng lên:

- Tao xin phép về trước vì Phi Ngữ còn có hẹn khác.

Phi Ngữ bắt tay Tuấn Dũng:

- Cám ơn buổi chiêu đãi của em.

- Không có gì.

- Tổng chào.

Mọi người lần lượt đứng lên. Thượng Tuấn, San San rồi Vĩ Nam, Thượng Tâm, Thượng Thành.

Trước khi Vĩ Nam ra xe, Tuấn Dũng còn dặn dò:

- Ngày mai, tôi có vài chuyện muốn nói với ông.

- Vâng.

Cuối cùng chỉ là Tuấn Dũng, Thượng Nguyên và Tuấn Hải.

Tuấn Dũng gọi người phục vụ tính tiền rồi nói với Thượng Nguyên:

- Em dẫn Tuấn Hải ra cổng, tôi đi lấy xe.

Sự lạnh lùng của Tuấn Dũng, Thượng Nguyên thấy con tim mìn se thắt. Những lời nói của cô vừa rồi đã sai rồi ư? Lý ra cô không nên thốt ra những lời đó, mà thật lòng con tim cô cũng không muốn. Thế tại sao…

Thượng Nguyên thở dài. Cô vừa làm đau khổ chính cô mà đau khổ luôn người khác. Tuấn Hải đâu có tội gì. Lời nói kia chỉ là một ước mơ thôi mà. Sống có ước mơ không được sao? Thế mà cô nỡ dập tắt đi ước mơ của thằng bé. Nhìn thằng bé lúc này nửa như buồn ngủ và nửa như buồn cô, lòng Thượng Nguyên cảm thấy ray rứt băn khoăn. Thôi thì cứ để mặc cho số phận đi, còn chống đối làm gì nữa. Hơn ai hết, bây giờ Thượng Nguyên biết rất rõ con tim cô đang có hình bóng của ai. Và Thiên Bình đã từ lâu đi vào dĩ vãng. Qúa khứ ta nên dứt bỏ để nhìn thấy tương lai xán lạn hơn.

Chắc ở suối vàng ba mẹ cô cũng không muốn nhìn thấy tình trạng cô như thế này đâu. Mình yêu mà tự chối bỏ có phải là đau khổ lắm không?

Thượng nguyên đỡ Tuấn Hải xuống ghế.

- Ta đi thôi, kẻo ba con chờ lâu.

Thằng bé nắm tay Thượng Nguyên mà mắt nhắm mắt mở, miệng ngáp không ngừng. THượng Nguyên hỏi:

- Con buồn ngủ lắm hả?

- Dạ không.

- Như vậy mà chưa chịu buồn ngủ, thật là quá bướng.

Ra đến cồng nhà hàng, Tuấn Dũng mở cửa xe, Thượng Nguyên đề nghị ngồi ở băng sau cho Tuấn Hải dễ ngủ. Còn Tuấn Dũng thì nghĩ Thượng Nguyên muốn tránh mặt anh.

Vẻ bề ngoài của Tuấn Hải vuồn ngủ như thế, nhưng khi chui vào xe thì…

- Ba ơi! Con muốn đi dạo.

Tuấn Dũng cho xe lăn bánh, chạy được một quãng thì Tuấn Hải đã ngủ khì trên tay Thượng Nguyên, cô sửa cho Tuấn Hải nằm thoải mái hơn rồi ngắm cậu bé trong giấc ngủ.

Giấc ngủ của trẻ con thật là vô tư, không suy nghĩ, không vướng bận, không lo toan. Ước gì cô cũng được như vậy.

Nhưng ước mơ chỉ là ước mơ mà thôi, hiện tại cuộc sống đâu cho phép cô vô tư, chỉ lo chuyện cuộc sống của chị em cô cũng đã rối tung lên hết rồi còn đầu óc đâu mà nghĩ đến chuyện khác. Thậm chí Thượng Nguyên còn không dám ước mơ gì cho riêng mình. Nếu như cô yêu thì phải sống cho tình yêu của cô, còn các em thì sao đây? Cô không thể bỏ mặc các em cô được, hy vọng lí trí của cô sẽ thắng được con tim cô.

Thượng Nguyên vuốt tóc Tuấn Hải, gương mặt thằng bé giống ba như đúc. Tuy tuổi còn nhỏ mà trên gương mặt kia hằn lên vẻ cương nghị và tự tin. Phải chăng cô yêu Tuấn Dũng bắt nguồn từ khuôn mặt này đây?

Tiếng gọi của Tuấn Dũng cất lên làm Thượng Nguyên giật mình thoát khỏi suy nghĩ:

- Tuấn Hải! Con nói chuyện cho ba nghe đi.

- Thằng bé đã ngủ rồi, thưa ông.

Xe đến ngã tư rồi quẹo trái. THượng Nguyên biết là Tuấn Dũng lái xe về nhà, cô cũng chẳng để ý làm gì.

Trong xe, hai người cùng thức nhưng vô cùng im lặng, bởi tại ai cũng có tự ái quá cao.

Những ngày kế tiếp sau sự biến động nhỏ ở nhà hàng thì khoảng cách giữa Tuấn Dũng và Thượng Nguyên càng xa vời vợi. Người cùng sống trong nhà mà phải chịu theo không khí nửa nóng nửa lạnh của họ càng muốn sốt lên.

Thượng Thành gần đến ngày thi nên ngày nào cũng ở thư viện hoặc ở lớp học cùng bạn.

Thượng Tâm không muốn xen vào chuyện riêng của chị, càng không muốn khơi lại nỗi đau nên anh không có ý kiến. Ngoài giờ học, giờ làm anh trò chuyện vui đùa cùng Tuấn Hải, để thằng bé bớt buồn khi thiếu vắng tình thương của mẹ.

Thượng Tuấn bận rộn chuyện học hành, chuyện dạy kèm, chuyện San San nên chẳng còn thời gian đâu mà gặp gỡ chị mình nhiều như lúc trước.

Vĩ Nam thì trở về Seoul, còn Tuấn Dũng thì hầu như ngày nào cũng đi, có khi bỏ cả cơm trưa, cơm chiều. Về nhà thì khá khuya, lúc ấy Thượng Nguyên ở trong phòng làm sao mà gặp.

Sống cùng chung một mái nhà, mà hình như ai cũng bận bịu việc riêng với công việc của mình. Thậm chí Thượng Tuấn nghĩ mỗi người đang có một cuộc sống và một thế giới riêng.

Ngày ngày đối diện với mâm cơm luôn thiếu vắng người, Thượng Nguyên không còn chịu nổi được nữa. Và cô cũng đi đến thư viện với tâm hồn trống rỗng.

Các em cô đã khôn lớn, cô không thể ép buộc chúng ngày nào cũng phải quây quần bên cô như thuở còn bé để nghe kể chuyện để nghe vỗ về. Chúng nó cần phải có cuộc sống riêng, rồi một ngày nào đó chúng nó có gia đình rồi phải sống xa cô.

Thượng Nguyên có cảm giác cô đang lẻ loi cô độc và phải đối diện với chính mình.

.


Top update NEW
cick để đọc nhìu truyện sex hơn xxx DƯỚI MỘT MÁI TRƯỜNG xxx {views}
♦ post 4021 ngày trước
ω 15:22:17 / 2015-01-10
click để xem nhiều truyện Sưu Tầm Chuyện ‘ông lão ăn mày và đại gia Rolls Royce’ xôn xao mạng {views}
♦ post 4065 ngày trước
ω 14:20:56 / 2014-11-27
cick để đọc nhìu truyện sex hơn osin _ tuyệt phẩm tình yêu 18 {views}
♦ post 4220 ngày trước
ω 01:30:46 / 2014-06-25
cick để đọc nhìu truyện sex hơn CHỒNG CHỊ, BỒ EM {views}
♦ post 4254 ngày trước
ω 16:32:33 / 2014-05-22

Bạn xem chưa?̣

» Tiểu Thuyết Hay - Vì Sao Đông Ấm Full Chap
[ 4464 ngày trước - Xem: ]
» Truyện Teen - Đại Tỷ Đi Học Full Chap
[ 4474 ngày trước - Xem: ]
Bạn yêu thíck
Thế giới truyện :
Thư Tình | Teen Story | Góc trái tim | Tiểu Thuyết | Truyện Ma | Truyện Ngắn facebook | Sưu Tầm, me ola Truyện luôn luôn cập nhật 24/24

tìm thêm phim ,Truyện , ảnh trong wap:


..
Load pages: sec.