sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
watch sexy videos at nza-vids!
sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
truyen teen, tinh yeu 9x, hot clip 9x, sms kute , goc trai tim, me hai ola, tieu thuyet ,Teen Story ,tinh yeu, sms kute, tin... - sao3x

Bạn đang truy cập vào sao3x.sextgem.com wap đọc truyện hay wapsite đọc truyện teen hay,tổng hợp tiểu thuyết hay và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!

page wap trên facebook .mọi người vào like giúp mềnh nhé

sao3x.sextgem.com Trang chủ > 9x lộ hàng > click để xem nhiều Tiểu Thuyết tình yêu

hi chào mọi người mình đã quay trở lại .chúc mọi người đọc truyện vui vẻ nhé

Bài viết Truyện Giấc Mơ Áo Cưới

Author: Hạt Cát Vô Tình

Tình trạng :Mồ Côi Người Yêu ☺
bạn là người Thứ 1276444 đọc truyện ở www.sao3x.sextgem.com

Chúc bạn Đọc truyện vui vẻ !



Thượng Nguyên mở cửa đi ra ngoài, nhưng cô sựng lại vì Tuấn Hải đã đứng nơi cửa từ lúc nào, đô mắt đỏ hoe:

- Cô Nguyên! Cô đừng bỏ đi có được không?

- Con đã nghe hết rồi sao? Vậy cô không còn gì để nói với con nữa. Ba con thật quá đáng.

Cậu bé chợt quỳ xuống dưới chân Thượng Nguyên làm cô trợn mắt:

- Con làm gì vậy?

- Lỗi là ở con, con đã làm liên luỵ ba để cô phải giận bạ Cô Nguyên! Con xin lỗi. Thật ra người bày trò giả bệnh là con.

- Sao con phải làm như thế?

- Vì cô giận ba, cô không gặp mặt ba, làm không khí trong nhà ngột ngạt. Con không chịu được cho nên…

- Cho nên con bảo ba con giả bệnh để cô phải đến?

- Dạ.

- Cô có nên tin con hay không?

- Cô Nguyên tin con đi, ba con là người vô tội. Ba con biết cái vô lý của mình lúc trước, muốn xin lỗi cô mà chẳng có cơ hội. Con…con biết cô là người có tấm lòng nhân hậu, đầy tình yêu thương, biết tha thứ.

Tuấn Hải nắm lấy tay Thượng Nguyên

- Cô đừng giận ba con nữa nghe.

Thượng nguyên đỡ thằng bé:

- Con đứng dậy đi.

- Con sẽ không đứng, con sẽ quỳ cho đến bao giờ cô tha thứ cho ba con mới thôi.

- Con ép cô ư?

- Dạ, con không dám. Con còn nhớ cô dạy con sống ở trên đời điều tốt nhất là phải biết tha thứ. Cô Nguyên! Co như con cầu xin cô đi.

Thượng Nguyênthở hắt ra:

- Thôi được rồi, con đứng lên đi. Cô sẽ không giận ba nữa.

Thằng bé mừng rỡ:

- Cám ơn cô.

Thượng nguyên nghiêm mặt:

- Nhưng lỗi của con, cô phải phạt. Con nít mà dám bày trò phạt người lớn.

Tuấn Hải quỳ trở xuống:

- Cô phạt gì con cũng chịu hết. Chỉ xin cô đừng bỏ con.

Nước mắt cậu bé chực trào:

- Mẹ con đã bỏ con rồi, bây giờ cô đừng bỏ con nữa nghe cô.

Thượng Nguyên ôm Tuấn Hải vào lòng:

- Ai nói với con là mẹ con bỏ con?

- Con ở đây lâu rồi mà mẹ đâu có đến thăm con.

Thượng Nguyên biện hộ:

- Mẹ không đến, biết đâu mẹ bận công việc.

- Không. Mẹ không bận, mẹ cũng chẳng thèm đến với con. Bởi vì mẹ chưa bao giờ yêu thương con cả.

- Tuấn Hải.

- Nhưng con không buồn và không giận mẹ đâu.

Cậu bé hôn vào má THượng Nguyên:

- Bù lại con đã có cô yêu thương con rồi. Bây giờ và mãi mãi cô đừng hết yêu thương con nha.

Thượng Nguyên thấy vui. Cô vỗ nhẹ vào đầu cậu bé:

- Thương thì thương con, nhưng cô vẫn không quên phạt con.

Tuấn Hải nhướng mắt về phía cha để cầu cứu, Tuấn Dũng bước ra:

- Tôi xin chịu phạt thay con tôi được không?

Thượng nguyên cười nhẹ:

- hai cha con ông cũng ăn rơ giữ hạ Con vì cha mà cầu xin tha thứ, cha vì con mà chịu phạt thaỵ Được, tôi sẽ cho hai người toại nguyện. Tuấn Hải! Tối nay con sang ngủ với ba con nhé.

- Còn cô?

- Cô ngủ một mình.

- Sao…

- Đây là hình phạt của con, đừng hỏi nhiều.

Cậu bé nhõng nhẽo:

- Cô Nguyên ơi! Hổng có cô, con ngủ hổng được.

- Không được cũng phải được.

Khuôn mặt cậu bé xìu xuống:

- Con luông mong ước ba người chúng ta ngủ chung. Vậy mà… ba ơi! hai tiếng mẹ Nguyên chắc là khó mà gọi.

- Tuấn Hải! Con đang nói gì đó?

Cậu bé lè lưỡi:

- Dạ, không có gì.

- Đừng bày đặt kẻo mép nhé.

Tuấn Dũng hỏi:

- Còn hình phạt của tôi?

Thượng Nguyên nghiêm mặt:

- Tôi vẫn chưa nghĩ ra.

- Hay là vầy, cho tôi tự phạt lấy mình được không?

- Ông nói thử xem.

- Để tạ lỗi của mình, tôi xin mời mọi người một bữa cơm ở nhà hàng.

Thượng Nguyên nhướng mắt:

- Mọi người nào?

- Thì…Vũ Tâm, Ân Ân – Phi Ngữ, Vũ Hằng – San San, Thướng Tuấn - Thượng Tâm, Thượng Thành, Vĩ Nam…

Tuấn Hải nhanh miệng:

- Con, ba và cô Nguyên.

Thượng Nguyên mắng yêu:

- Giỏi quá há.

Tuấn Dũng nhìn Thượng Nguyên bằng đôi mắt nồng nàn:

- Em đồng ý chứ?

THượng Nguyên tránh ánh mắt ấy:

- Mọi người đồng ý thì tôi sao cũng được.

- Ok. Tôi sẽ thông báo cho họ. Ngày mai là thứ 7, chúng ta chọn ngày mai đi.

Tuấn Hải vỗ tay:

- Hoan hô, một chiều hướng vô cùng tốt đẹp. Vui quá, con đã hoá giải được giận hờn.

Thượng Nguyên hét nhỏ:

- Nè, con định cho cả làng biết hết hay sao?

- Con còn muốn cho cả thế giới biết nữa kìa. Vui quá là vui.

Bất ngờ Tuấn Hải vấp phải cái ghế gần đó té nhào. Không hẹn mà Tuấn Dũng và THượng Nguyên cùng lao đến.

THượng Nguyên ôm Tuấn Hải vào lòng, Tuấn Dũng vô tình lại ôm trọn luôn hai người.

Tuấn Hải dù đau nhưng cũng nhoẻn miệng cười, nụ cười như bắc nhịp cầu giữa hai trái tim của hai người mà cậu bé yêu thương.

Nhà hàng Ngân Đình không rộng lắm, nhưng phong cảnh dễ chịu hơn vì nó nằm cạnh mé sông, gió dìu dịu mát làm cho tâm hồn con người thư thái hơn, nhẹ nhàng hơn, và nó có gì đó của chất lãng mạn.

Gió từ sông thổi vào làm cho mái tóc ngang vai của Tuyết Hoa cứ rối tung, cô phải dùng tay giữ nó lại.

Tuấn Hải ngồi giữa THượng Nguyên và Tuấn Dũng, cậu bé cứ y như con lật đật, lóc cha lóc chóc không yên, khi thì phá phách cái này, khi thì phá phách cái kia, khiến cho Tuấn Dũng phải lên tiếng:

- Con không ngồi yên được một chút sao, Tuấn Hải?

Cậu bé xụ mặt:

- Con đang đói bụng mà. Thường thì giờ này cô Nguyên cho con ăn cơm rồi.

Vũ Hằng nhìn đồng hồ rồi nói:

- Ông gọi thức ăn đi, đừng chờ anh hai tôi nữa. Đã gần 8 giờ rồi mà không thấy tức có nghĩa là không đến.

- Nhưng tôi đã dặn kỹ…

- Biết đâu anh hai tôi bận công việc đột xuất.

Tuấn Dũng nhíu mày:

- Công việc gì chứ?

- Theo ông, thứ 7 những người yêu nhau họ có công việc gì?

Tuấn Dũng chợt hiểu, anh hỏi:

- Mọi người nghĩ sao?

- Ông là chủ nhân thì tùy ở ông thôi.

Tuấn Dũng trao thực đơn cho THượng Nguyên

- Em gọi thức ăn đi.

Tiếng “em” của Tuấn Dũng làm cho Thượng Nguyên lúng túng trước mặt mọi người.

- Tôi…tôi có biết gì đâu. Hay là để cho Vũ Hằng và San San đi.

Vũ Hằng lắc đầu:

- Ăn thì tụi này ăn được, còn lựa chọn…tao nghĩ mày là người nội trợ giỏi mày nên đi chợ hay hơn.

Mọi người tán đồng:

- Đúng đó, Thượng Nguyên cứ thoải mái đi chợ đi. Tuấn Dũng sẽ là người chủ chi.

Thấy THượng Nguyên có vẻ khó khăn với mái tóc dài của mình, Tuấn Dũng móc túi áo lấy ra cây kẹp:

- Em kẹp tóc lên đi.

THượng Nguyên chần chừ rồi nhận nhưng không dám nhìn anh:

- Cám ơn.

Mọi người ồ lên:

- Chu đáo quá.

Vũ Hằng ganh tị:

- Tao muốn được như mày lắm Thượng Nguyên. Nhưng Phi Ngữ của tao không biết bao giờ mới được như Tuấn Dũng của mày.

Phi Ngữ choàng tay qua vai người yêu:

- Anh cũng muốn được như Tuấn Dũng lắm nhưng ngặt nỗi mái tóc của em không được dài như THượng Nguyên. Nó ngắn quá đi, kẹp lên ai mà coi.

Vũ Hằng cong môi:

- Em sẽ để tóc dài.

- Tuấn Hảiì ngày đó anh sẽ tặng kẹp cho em.

Tuấn Dũng cười, anh phân trần:

- Thật ra tôi cũng không biết gì cả. Lúc ở nhà chuẩn bị đi, Tuấn Hải bỏ vào túi tôi cây kẹp và nói: “Ba hãy mang theo, sẽ có lúc cô Nguyên cần đến nó.” Thế là tôi phải để yên cây kẹp trong túi áo.

Thượng Thành khen:

- Tuấn Hải giỏi quá, đến cậu là em ruột cô Nguyên mà còn chưa biết rõ cô Nguyên cần gì và muốn gì nữa. Còn con, chỉ ở gần cô Nguyên có vài tháng thôi mà biết hết.

Cậu bé hếch môi lên:

- Có gì đâu mà khó, chỉ cần để ý một chút là biết ngay thôi.

Vũ Hằng chen vào:

- Vậy là mấy cậu và ba thua Tuấn Hải xa lắc rồi.

Vĩ Nam khoát tay:

- Mấy người không biết đói nhưng tôi đói đó nghe. Muốn nói gì thì vừa ăn vừa nói cũng được mà. Thượng Nguyên cô còn chần chừ gì nữa, gọi thức ăn mau lên.

Tuấn Hải kêu lên:

- Chú Nam xấu đói quá, không giống cháu gì hết trơn. Đói thì cũng phải yên lặng vì mình đâu phải chủ nhân. Nhóng lên nhóng xuống họ cũng biết là mình đói rồi.

Vĩ Nam méo mặt còn mọi người được một phen cười.

Tuấn Dũng nhắc nhở:

- Con yên lặng để cô Nguyên chọn thức ăn nào.

- Dạ.

Xem qua một lượt thực đơn, Thượng Nguyên chọn 4 món: lẩu lươn, cá chép chiên xù, thịt bò lá lốt và cánh gà chiên bơ.

Từng món từng món được bày ra bàn. Vĩ Nam xuýt xoa:

- Thượng Nguyên đi chợ tuyệt lắm. Nhưng hình như những món này đều lá khoái khẩu của cha con Tuấn Hải.

Vũ Hằng phát hiện:

- Đúng đó. Thượng nguyên đâu có biết ăn lươn và thịt bò. Quả tang nha, hai người không đường nào chối cãi.

Thượng Nguyên hất mặt:

- Gì chứ?

- hai người đã tương thông nhau linh hồn và suy nghĩ.

- Điên khùng.

- Không đâu, tao đoán là chính xác nhất.

- Vậy mày thử đoán xem bao giờ tao chết? Nếu giỏi đoán như vậy sao lúc nãy không gọi thức ăn đi để tao gọi rồi chọc ghẹo.

Tuấn Dũng khều tay Thượng Nguyên:

- Em đừng có nóng, nóng nảy sẽ lọt vào bẫy của họ đấy.

- Nhưng…

Thượng Tâm lên tiếng:

- Bất kể chị Nguyên gọi thức ăn vì ai, vì anh Dũng hay Tuấn Hải cũng được. Chỉ nên biết một điều là chị ấy muốn chúng ta cùng ngon miệng, phải không?

Thượng Tuấn tán đồng:

- Phải đó. Theo em biết thì anh Nam, anh Ngữ cũng rất thích món lẩu lươn mà đâu riêng gì anh Dũng. Còn chị Vũ Hằng, chị thích nhất là cánh gà chiên bơ, em còn nhớ mỗi lần chị đến nhà, chị đều bắt chị hai làm món đó cho chị ăn.

- Thì chị có nói gì đâu. Tại tính chị thích chọc ghẹo thôi.

Cô nhìn bạn:

- Thượng Nguyên! Đừng giận tao, kẻo bữa ăn không ngon.

- Xin lỗi, tao hơi nóng nảy.

Tuấn Dũng vỗ tay:

- Tốt cả rồi.

Anh đề nghị:

- Chúng ta uống rượu khai vị chứ?

- Đồng ý.

Tuấn Dũng mở nắp chai rượu ngoại và rót vào ly cho mọi người. Anh giơ cao ly rượu:

- Nào chúng ta cùng nâng cao ly để mừng hoà bình được lập lại và mãi mãi vui vẻ như hôm nay.

- Dô.

Tuấn Dũng nhìn Tuyết Hoa:

- Sao em không nâng cao ly cùng mọi người?

- Tôi…không biết uống.

- Rượu nhẹ thôi.

Vũ Hằng đặt ly xuống bàn:

- Anh Dũng nói không sai đâu. Mày uống thử xem. Tao uống được, San San cũng uống được mà.

Tuấn Hải đồi:

- Con uống nữa.

Tuấn Dũng kề ly vào miệng con trai, cậu bé uống một ngụm rồi chép chép miệng:

- Ngon lắm cô Nguyên ơi.

Vũ Hằng thúc bạn:

- Mạnh dạn lên, lỡ mai mốt mày có đi dự tiệc chiêu đãi thì sao?

- Đời nào tao mới đến được những chỗ đó mà mày không.

- Ai biết đâu được.

Thượng Nguyên bưng ly rượu của mình lên. Tuấn Dũng chạm nhẹ ly vào ly cô:

- Chúc ngon miệng.

Thượng Nguyên nhắm mắt uống một hơi, Tuấn Dũng bật cười:

- Em uống như vậy làm sao thưởng thức được vị ngon của nó.

Đặt ly trả về chỗ cũ, Thượng nguyên nhón một miếng táo trên bàn bỏ vào miệng, cô nhăn mặt:

- Hăng quá.

.


Top update NEW
cick để đọc nhìu truyện sex hơn xxx DƯỚI MỘT MÁI TRƯỜNG xxx {views}
♦ post 4021 ngày trước
ω 15:22:17 / 2015-01-10
click để xem nhiều truyện Sưu Tầm Chuyện ‘ông lão ăn mày và đại gia Rolls Royce’ xôn xao mạng {views}
♦ post 4065 ngày trước
ω 14:20:56 / 2014-11-27
cick để đọc nhìu truyện sex hơn osin _ tuyệt phẩm tình yêu 18 {views}
♦ post 4220 ngày trước
ω 01:30:46 / 2014-06-25
cick để đọc nhìu truyện sex hơn CHỒNG CHỊ, BỒ EM {views}
♦ post 4254 ngày trước
ω 16:32:33 / 2014-05-22

Bạn xem chưa?̣

XtScript Error: Timeout.
Bạn yêu thíck
Thế giới truyện :
Thư Tình | Teen Story | Góc trái tim | Tiểu Thuyết | Truyện Ma | Truyện Ngắn facebook | Sưu Tầm, me ola Truyện luôn luôn cập nhật 24/24

tìm thêm phim ,Truyện , ảnh trong wap:


..
Load pages: sec.