sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
watch sexy videos at nza-vids!
sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
truyen teen, tinh yeu 9x, hot clip 9x, sms kute , goc trai tim, me hai ola, tieu thuyet ,Teen Story ,tinh yeu, sms kute, tin... - sao3x

Bạn đang truy cập vào sao3x.sextgem.com wap đọc truyện hay wapsite đọc truyện teen hay,tổng hợp tiểu thuyết hay và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!

page wap trên facebook .mọi người vào like giúp mềnh nhé

sao3x.sextgem.com Trang chủ > 9x lộ hàng > click để xem nhiều truyện Góc trái tim

hi chào mọi người mình đã quay trở lại .chúc mọi người đọc truyện vui vẻ nhé

Bài viết Tiểu Thuyết,Dư Vị Trà Chiều - Minh Hiểu Khê

Author: Hạt Cát Vô Tình

Tình trạng :Mồ Côi Người Yêu ☺
bạn là người Thứ 1276732 đọc truyện ở www.sao3x.sextgem.com

Chúc bạn Đọc truyện vui vẻ !


i rằng

Đó chính là yêu





Anh cầm bút lên, viết ra bài hát này trên sổ, tên là Trực giác

Cô giống như một ngọn đuốc, có tinh thần và sức sống vô cùng mãnh liệt, cơ hồ trên thế gian này chẳng chuyện gì làm cô chùn bước nổi. Cô có vô số những ý nghĩ kỳ quặc lạ lùng, vả lại còn thực hiện nó, hơn nữa lại còn thành công.

Huân cười thành tiếng.

Tiếng cười ấm áp lan tỏa từng góc phòng.

Ánh mắt anh rơi trên kỷ trà.

Tuýp thuốc bôi trị bỏng nắng cỡ lớn.

Anh khẽ nhấc nó lên, ngón cái ve vuốt nắp tuýp thuốc.

Trên đó như vẫn còn hơi thở của cô.



… Cô đưa thẳng tay ra… trong lòng bàn tay là một tuýp thuốc bôi màu trắng cỡ lớn… “Nhất định phải bôi đó… dùng nước rửa sạch da rồi hãy bôi…”



Trong phòng tắm.

Vòi nước tuôn rơi tí tách, anh rửa mặt bằng nước sạch, từng vốc nước lớn vã lên mặt, mát mẻ đến mức khiến tâm trí anh lại lang thang…

Trong tấm gương có một gương mặt thanh thoát ướt lạnh…

Đôi mắt màu tím violet lấp lánh niềm vui trẻ thơ ngập tràn hạnh phúc.

Hạ Dạ Huân nhìn vào gương, cười. vậy. Anh như nhìn thấy cô gái có mái tóc đỏ, lúc cười ánh mắt lóng lánh chuyển động, giống như đang có ý định xấu xa nào ấy, nhưng lại cười rạng rỡ đến độ anh không mong muốn mình nghi ngờ gì cô.

Đã bao lâu không cười như thế này rồi?

Anh chợt nghĩ.

Hình như là từ lâu lắm rồi. Lúc đầu anh luôn tươi cười, trong đôi mắt non nớt của anh, chẳng hề có sự lạnh lùng, khoảng cách. Mọi người đều thích chọc ghẹo anh.



“Tiểu Huân cười như thiên sứ ấy!”

“Tiểu Huân xinh đẹp quá!”

“Tiểu Huân đi với chúng tôi được không, chúng tôi rất thích Tiểu Huân!”

“Tiểu Huân cười cái nào, ngoan!”

“Tiểu Huân hát cho mọi người nghe một bài nào!”

“Tiểu Huân ngoan quá, rất biết nghe lời, là cậu bé đáng yêu nhất thế giới!”



Anh khi ấy, luôn cười vui sướng, tiếng cười trong vắt lan tỏa trong không khí. Anh muốn để tất cả mọi người đều yêu quý mình, đặc biệt là người cha không thường xuyên lui tới, và người mẹ u sầu của anh. Anh muốn bố thường xuyên đến bên anh hơn, muốn mẹ anh cười nhiều hơn, thế là anh cố gắng làm một đứa trẻ ngoan nhất, bố mẹ muốn anh làm gì anh đều làm cả.

Nhưng mẹ anh luôn nhìn con trai mình bằng cặp mắt âu sầu:

“Tiểu Huân à, đừng nói chuyện với người lạ, đừng nói con là ai, đừng nói bố con là ai cả. Người lớn rất hư hỏng, họ sẽ làm tổn thương chúng ta.”

Anh không hiểu, tại sao anh không thể nói chuyện với người lạ? Đứa trẻ hoạt bát cởi mở thì người lớn mới yêu thích, không đúng sao? Vả lại, người ta nói chuyện với anh, không trả lời là rất bất lịch sự, không phải là đứa trẻ ngoan.

Sau đó có một hôm.

“Cậu bạn nhỏ, bố của cậu là ai thế?”

Anh rất căng thẳng, mẹ không cho nói nhưng chú này cười rất hiền lành.

“Nói cho chú nghe, bố của nhóc là ai, chú sẽ cho nhóc ăn kẹo que này!” Một cây kẹo que hồng hồng lắc lư trước mặt anh.

“Nói cho chú nghe được không nào? Chú rất muốn biết! Giúp chú nhé, cậu bạn nhỏ!”

Ừ, phải giúp người khác chứ.

Anh không cầm lấy que kẹo, thực sự không phải vì tham ăn nên mới nói ra!

Cậu nói cho ông chú đó biết…



“Tên bố cháu là Dương Tỉnh Sâm.”



Tất cả đều đã thay đổi từ khoảnh khắc ấy…

Nhà của anh bị bao vây, vô số xe lớn xe nhỏ đậu kín con đường có thể dẫn đến nhà anh, vô số các ông chú bà dì giương máy chụp hình, máy quay phim rình rập nơi cửa lớn, cửa sổ, trên những cây cổ thụ to bên ngoài nhà đều có đến mấy người trèo lên đó, chụp lia lịa vào phía lầu hai.

Anh và mẹ không thể ra khỏi nhà. Rèm cửa bị mẹ kéo lại thật kín, trong nhà không có ánh nắng, chuông điện thoại réo vang ngày đêm không ngớt như điên, mở tivi ra bên trong toàn là cảnh bố và

mẹ, người trong tivi đều nói những lời kỳ lạ, trên gương mặt họ là vẻ mặt thật ác độc.

Mẹ anh đẩy tivi rơi xuống mặt đất vỡ tan, ném điện thoại vào bồn tắm, co rúm vào một góc tối tăm, cứ khóc mãi, phớt lờ anh, cũng không thèm nhìn, như thể trên thế gian này vốn chẳng có anh vậy.

Bố anh không hề đến.

Anh rất sợ hãi, và cũng rất đói.

Trong tủ lạnh chẳng có gì cả. Anh muốn làm một đứa trẻ ngoan, cho dù anh sợ đến run cầm cập, nhưng cũng phải rút tiền từ con heo đất để dành ra, ra ngoài mua mì gói về, nếu không mẹ sẽ đói lắm.

Cửa vừa mở.

Các dì các chú điên cuồng tuôn tràn vào như nước, họ chồm đến mẹ anh đang ngồi co ro trong góc, mẹ anh kêu thét gào khóc, giống như một con thú đang hấp hối, khiến anh khiếp sợ đến mức run lẩy bẩy.

Mọi ánh đèn đều chụm lại phía trên đầu anh.

Nhá sáng nhá sáng khiến anh không thể mở nổi mắt.

Anh bị người ta giữ chặt, những gương mặt giảo hoạt ép cung:

“Cậu có biết cậu là con rơi?”

“Dương Tỉnh Sâm mỗi tháng cho hai người bao nhiêu tiền?”

“Dương Tỉnh Sâm có bao giờ nhắc đến sẽ cho cậu nhận tổ tông họ hàng?”

“Cậu sẽ kế thừa sản nghiệp của gia tộc họ Dương?”

“Dương Tỉnh Sâm có công khai thừa nhận thân phận của cậu không?”



Anh chỉ mới chín tuổi, không biết họ đang nói gì, chỉ cảm thấy họ mấp máy đôi môi liên tục không ngừng, giống như con cá sấu tỏa ra mùi hôi thối trong vườn bách thú, muốn ăn tươi nuốt sống nhai trọn lấy anh!





Những tháng ngày hỗn loạn kinh hoàng đó cuối cùng cũng dần trôi xa, nhưng cuộc sống của anh chẳng thể như trước được nữa.

Bố của anh không còn xuất hiện nữa.

Mẹ mỗi ngày một đau thương, nước mắt cuộn như dòng sông, ngày đêm tuôn trào, dáng người mỗi lúc một hao gầy, co ro trên giường, khóc mãi không ngớt.

Anh nấu cơm cho mẹ.

Mẹ không ăn, hất tung cơm lên người anh, bỏng rát.

Mẹ không hỏi anh có đau không, chỉ khóc và mắng chửi: “Mày là đứa lắm mồm, tại sao lại nói? Mày hại chết mẹ rồi! Hại chết mẹ rồi!”.

Anh đã hại chết mẹ mình.



Mẹ đã chết.

Trong phòng tắm.

Tĩnh lặng như chết.

Những giọt nước trên mặt Hạ Dạ Huân đã khô tự khi nào.

Anh trầm mặc, nặn ít thuốc từ ống tuýp trắng ra, nhè nhẹ bôi lên mặt mình.

Thuốc mát lạnh.

Như một bàn tay mát lạnh, vuốt ve dìu dịu làn da bị ánh nắng hun bỏng rát của anh.



Cô gái có mái tóc màu đỏ rực rỡ, như có một ma lực mạnh mẽ vô cùng, khi cười, van xin, lúc lại uy hiếp, xộc thẳng vào cuộc sống của anh như chớp điện. Cô làm cái nghề mà anh căm ghét, nhưng lại khiến anh chẳng thể kháng cự lại một cách kỳ lạ.

Anh thích được ở bên cô.

Lúc cô nắm chặt lấy tay anh, anh có phần hoảng hốt, có phần căng thẳng, lại thấy vui sướng, lóng ngóng như thể một đứa trẻ vụng dại. Nhưng, cô lại cười như chẳng hề hay biết chút gì.

Cô, sẽ là thiên sứ của anh?

Hay là ác quỷ?Chương 4





Trong phòng trang điểm.



Hạ Dạ Huân ngồi dựa vào salon, nhắm mắt, mặc cho chuyên viên trang điểm phát huy sáng tạo.



Chuyên viên trang điểm mới Mike hứng chí đến độ trán lấm tấm mồ hôi!



Cơ hội của anh đến rồi!



Hạ Dạ Huân là bảo bối trong mơ của các stylist, trên người anh, cho dù có thể hiện những ý tưởng kỳ quặc quái lạ đến đâu, đều có thể thu được thành công khiến cả thế giới phải kinh ngạc tán thưởng! A, gương mặt Hạ Dạ Huân, khí chất của Hạ Dạ Huân, giống như một chiếc kính vạn hoa tuyệt đẹp khó đoán, dưới bàn tay của chuyên viên stylist, có thể biến tấu ra ngàn vạn ma lực cám dỗ thu hút mọi người!



Mike nắm chặt lọ gôm xịt tóc, để cảm hứng tự do phát huy.



Đêm nay, anh nhất định phải làm cho Hạ Dạ Huân…



Hào quang vạn trượng!



Chấn động thiên hạ!



Tiếng chuông di động réo rắt.



Hạ Dạ Huân mở choàng mắt, lôi một chiếc di động màu bạc ra khỏi túi đeo bên mình.



Mike sững sờ đến mức tay run rẩy, lọ gôm trong tay làm mái tóc vạch ra một hình thù quái dị.



Trời ơi, Hạ Dạ Huân không hổ danh là Bách Biến Thiên Vương, ban nãy còn lạnh lùng như một núi băng ngàn năm, lập tức đã dịu dàng như chàng trai cỏ lau mềm mại trong gió xuân. Nếu không phải là anh vẫn đứng bên cạnh nãy giờ, thì quả thực không thể tin nổi đó là cùng một người.



“Huân phải không?”



“Ừ.”



“Tôi là Tiểu Tuyền đây.”



“Ừ, tôi biết.” Chiếc di động này mua chỉ để liên lạc với cô thôi, chỉ có mình cô biết số này.



“Anh bôi thuốc chưa đó?”



“Bôi rồi.” Một ngày ba lần, theo lời cô đã dặn.



“Hì hì, anh ngoan thật đấy!” Cô đang cười. “Lần sau tôi mời anh ăn cơm nhé.”



“Ừ.”



“Thuốc bôi có tốt không? Chắc không làm da bị lột ra thành vảy chứ?”



“Không. Thuốc rất tốt mà.”



“Vậy tôi yên tâm rồi.” Cô thở phào một hơi.



“Tiểu

Tuyền…”



“Gì thế?”



“… Cô đang ở đâu?” Có xa anh không?



“Tôi đang ở bên ngoài nhà thi đấu Hồng Đỉnh đây, đêm nay có một liveshow lớn quy tụ các ngôi sao nổi tiếng nhất, tôi phải túc trực để giành lấy thật nhiều tin tức!” Cô vừa gọi điện thoại vừa liếc nhìn vào nơi các ngôi sao tập trung. “Ở đây hầu như các ngôi sao đã vào đủ hết rồi, không có việc làm nữa nên tôi gọi điện trò chuyện với anh một chút.”



Hạ Dạ Huân liếc nhanh ra bên ngoài, cô đang ở…



Bên ngoài nhà thi đấu sao?



Cảm thấy được khoảng cách giữa cô và anh thì ra là gần như thế, trái tim anh bỗng thấy ấm áp hẳn.



“Cô ăn cơm chưa?”



“Chưa.” Cô cười khì khì. “Làm gì có thời gian mà ăn, các ngôi sao cứ lần lượt đến, chúng tôi thì lần lượt đuổi theo, vừa mới có cơ hội hít thở đây.”



Hạ Dạ Huân nhíu mày.



Cô ấy sẽ bị đói, không tốt cho dạ dày.



Đang nghĩ thì cách một tiếng, Mike áp một thứ gì đó lên thái dương bên trái của anh, trong lúc sững sờ, anh khẽ “ối” lên một tiếng.



“Sao vậy, Huân?” Cô có vẻ lo lắng.



“Không có gì.” Hạ Dạ Huân liếc nhìn dấu tay tỏ ý “xin lỗi” của Mike. “Lát nữa cô có đi ăn không?”



“Không, các ngôi sao vẫn còn đến nữa, hát xong thì sẽ bỏ đi.” Tiểu Tuyền cười khổ. “Tôi không thể đi, bắt buộc phải kiên trì bám chặt vị trí.” Một phóng viên giải trí muốn thành công, ngoài việc có một trí tuệ phát sáng, còn phải có một thể lực thật sung mãn mới được.



“Tiểu Tuyền…”



“Hạ Dạ Huân! Chuẩn bị xong chưa?”



Các nhân viên tổ chức liveshow đứng ngoài phòng trang điểm gào lớn.



Hạ Dạ Huân cuống cuồng bịt chặt lấy di động.



Nhưng Tiểu Tuyế
<<1 ... 7891011 ... 21>>

.


Top update NEW
cick để đọc nhìu truyện sex hơn xxx DƯỚI MỘT MÁI TRƯỜNG xxx {views}
♦ post 4022 ngày trước
ω 15:22:17 / 2015-01-10
click để xem nhiều truyện Sưu Tầm Chuyện ‘ông lão ăn mày và đại gia Rolls Royce’ xôn xao mạng {views}
♦ post 4066 ngày trước
ω 14:20:56 / 2014-11-27
cick để đọc nhìu truyện sex hơn osin _ tuyệt phẩm tình yêu 18 {views}
♦ post 4221 ngày trước
ω 01:30:46 / 2014-06-25
cick để đọc nhìu truyện sex hơn CHỒNG CHỊ, BỒ EM {views}
♦ post 4255 ngày trước
ω 16:32:33 / 2014-05-22
1234...340341342»

Bạn xem chưa?̣

» Truyện tình năm cuối cấp cực hài.
[ 4275 ngày trước - Xem: ]
» Hì, em không sao, em sẽ bảo vệ anh suốt
đời ..bảo vệ cho tới lúc em chết.

[ 4279 ngày trước - Xem: ]
» Nhiều phi vụ cưa trai của các cô nàng
“cọc đi tìm trâu” thật xứng đi vào huyền thoại.

[ 4284 ngày trước - Xem: ]
» Đừng cố quên khi chưa thôi tiếc nuối
[ 4285 ngày trước - Xem: ]
» NẾU SỐNG, THÌ PHẢI SỐNG CHO THẬT ĐÚNG NGHĨA
[ 4329 ngày trước - Xem: ]
1234...828384»
Bạn yêu thíck
Thế giới truyện :
Thư Tình | Teen Story | Góc trái tim | Tiểu Thuyết | Truyện Ma | Truyện Ngắn facebook | Sưu Tầm, me ola Truyện luôn luôn cập nhật 24/24

tìm thêm phim ,Truyện , ảnh trong wap:


..
Load pages: sec.