sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
watch sexy videos at nza-vids!
sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
truyen teen, tinh yeu 9x, hot clip 9x, sms kute , goc trai tim, me hai ola, tieu thuyet ,Teen Story ,tinh yeu, sms kute, tin... - sao3x

Bạn đang truy cập vào sao3x.sextgem.com wap đọc truyện hay wapsite đọc truyện teen hay,tổng hợp tiểu thuyết hay và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!

page wap trên facebook .mọi người vào like giúp mềnh nhé

sao3x.sextgem.com Trang chủ > 9x lộ hàng > click để xem nhiều truyện Góc trái tim

hi chào mọi người mình đã quay trở lại .chúc mọi người đọc truyện vui vẻ nhé

Bài viết Tiểu Thuyết,Dư Vị Trà Chiều - Minh Hiểu Khê

Author: Hạt Cát Vô Tình

Tình trạng :Mồ Côi Người Yêu ☺
bạn là người Thứ 1276657 đọc truyện ở www.sao3x.sextgem.com

Chúc bạn Đọc truyện vui vẻ !


êu đầu vậy. Ôi, tim của tôi, tại sao chỉ nhìn anh thôi mà đã mê đắm mụ mị cả rồi >_<…”

“Hạ Dạ Huân trước nay lạnh lùng thế mà lại có biểu hiện tình cảm thế này sao? Mà cậu kiếm đâu được những tấm ảnh này thế?”



Đám nhân viên mới mắt thao láo nhìn cô.

“Nói bọn tôi nghe có được không, sao cậu lại làm được thế?”

Tiểu Tuyền nhướn nhướn mày, ngồi xuống salon, cười cười:

“Rất đơn giản.”

Đám nhân viên mới dỏng tai lên.

“Tôi biết được rằng giờ phút đó sẽ có một chiếc mô tô phân khối lớn xuất hiện, đón Hạ Dạ Huân chạy mất, vậy nên trước khi sự việc xảy ra đã nhờ Cao Kiều phục một bên, chuẩn bị sẵn sàng máy ảnh để chụp cảnh tượng đặc sắc đó. Còn những phóng viên khác do sự việc quá đột ngột, phản ứng không kịp, thế nên đã đánh

mất thời cơ.” Cô vắt chéo chân, cười rất đắc ý.

Lý Huệ giơ tay hỏi:

“Tại sao cậu lại biết lúc ấy sẽ có một chiếc mô tô xuất hiện?”



Đúng rồi, sao cô biết được?

Tiểu Tuyền ho một tiếng, đứng vụt dậy:

“Hà hà, trực giác! Trực giác của tôi mách bảo sẽ phát sinh những gì.”

Trực giác?

Câu trả lời kiểu gì thế này!

Đám nhân viên mới đứng phắt dậy, tức giận nhìn cô.

Tiểu Tuyền chộp lấy túi xách chạy ra ngoài, quẳng lại một câu:

“Trực giác của tôi mách bảo, các bạn đang tức giận! Để trừng phạt tôi không nói đúng sự thật, tôi ra ngoài làm việc đây!”

Cô vừa chạy vừa lè lưỡi.



Đành chịu thôi, nếu bị người khác phát hiện cô chính là người đã cứu thoát Hạ Dạ Huân, moi ra được tin tức “hot” độc quyền, cô chắc chắn sẽ trở thành phản đồ và kẻ thù công khai của cánh phóng viên!

Tha thứ cho cô, người trong giang hồ, có lúc đành phải nói dối thôi.



* * *



Trong phòng thu âm của Hạ Dạ Huân.

Dõi mắt nhìn Hạ Dạ Huân đang hát thử phía bên kia tấm kính, trợ lý thu âm Thanh Sơn nghiêng đầu nhìn Bảo La một cách kỳ lạ:

“Có thấy dạo gần đây Huân có vẻ đặc biệt không?”

Bảo La dựa vào tường, sờ sờ cằm:

“Cậu cũng có cảm giác đó à?”

“Ừ, gần đây cậu ta hình như trở nên…” Thanh Sơn nghĩ ngợi. “… nhân tính hóa rất nhiều.”

“Chính xác, không còn làm mặt lạnh như núi băng cả ngày nữa, trong đôi mắt hình như có tình cảm nhiều hơn.”

“Lại còn ngẩn ngơ xuất thần nữa.”

“Đặc biệt là ngồi ngẩn ra với cái di động mà cậu ta mới mua.”



Hai người đàn ông cười lên hệt các mụ già nhiều chuyện.

“Cậu thử nghĩ xem, có phải cậu ta yêu ai rồi không?” Thanh Sơn to gan đoán mò.

“Yêu à?” Bảo La mở to mắt nhìn Hạ Dạ Huân đang hát trước micro, chậm rãi nói: “Cậu nói vậy khiến tôi thấy cũng có vẻ giống lắm”.

“Chàng thiếu niên tương tư…”

“Cậu ta cũng nên yêu một lần xem sao.”

“Không biết có phải tình yêu đầu đời không nhỉ.” Thanh Sơn cười trộm.

Bảo La cũng cười: “Ai mà biết được, hỏi thì cậu ta không nói”.

“Không đâu…” Thanh Sơn càng nghĩ càng thấy thích thú. “Huân chắc vẫn chưa yêu đương gì.”

Cằm Bảo La như muốn rớt xuống:

“Chưa từng yêu? Huân?” Trời ạ, thần tượng siêu “hot” Hạ Dạ Huân có khả năng chưa yêu đương? Thế thì các cô thiếu nữ dưới gầm trời này sẽ kêu thét đến bất tỉnh mất!



“Im lặng!” Một tiếng quát tháo.

Người phụ trách ghi âm siêu đẳng nhất của công ty Mỹ Hoàng – Thạch Uyên – không chịu nổi hai gã đàn ông cứ vo ve như muỗi như thế, liệu có đạo đức nghề nghiệp chút nào không?

Thanh Sơn, Bảo La vội vã cúi gằm đầu xuống.

Thạch Uyên trừng mắt nhìn họ một cái, quay người đi tiếp tục thu âm.



Bỗng nhiên.

Vẳng đến tiếng chuông điện thoại réo rắt.

Thạch Uyên nổi trận lôi đình: “Điện thoại của ai?”. Lúc thu âm không cho phép mang di động vào, đó là kỷ luật mà ai ai cũng biết. Dám to gan quấy rối quá trình thu âm, giết không tha!

Thanh Sơn, Bảo La hoảng hốt mò mẫm túi áo mình, cuống đến nỗi trán vã mồ hôi:

“Không phải… không phải của tôi…”

Rõ ràng là tắt máy rồi, hơn nữa tiếng nhạc chuông cũng khác của họ mà.



“… Của tôi.” Tiếng Hạ Dạ Huân vẳng đến từ phía bên kia tấm kính.

Giữa các ngón tay thon dài của anh là một chiếc di động màu xám bạc, áp vào bên tai, khóe môi nở nụ cười, giọng nói dịu dàng:

“… Ừ… Tôi rảnh… được…”

Thanh Sơn, Bảo La đưa mắt nhìn nhau.

Hạ Dạ Huân thường ngày tuy tính tình khó ưa, nhưng lúc làm việc thường rất nghiêm túc, nghe điện thoại khi thu âm càng là điều chưa hề xảy ra.

“… Biết rồi… nửa tiếng sau gặp… được…”

Hạ Dạ Huân gập máy lại, nhắm mắt, hít một hơi sâu. Chưa từng biết được rằng, không khí trong căn phòng thu âm khép kín cũng thanh tân như thế này.



Hạ Dạ Huân mở cửa bước ra.

Ánh hào quang hạnh phúc đang bao phủ lấy anh, nụ cười nhảy nhót giữa đôi lông mày và khóe môi, anh rạng rỡ vui tươi như một thể phát quang, Thanh Sơn, Bảo La bị chấn động đến mức quên cả thở.

Anh bước đến trước mặt Thạch Uyên, cúi gập người:

“Tiền bối…”

Thạch Uyên khoát tay, ngắt lời:

“Hôm nay cũng mệt rồi, thu âm đến đây thôi!”

Hạ Dạ Huân lại cúi người một lần nữa, rồi rời khỏi phòng thu âm.



Thanh Sơn, Bảo La đờ đẫn nhìn Thạch Uyên phân biệt đối xử quá lớn như thế.

Thạch Uyên đứng dậy, nhìn theo hướng Hạ Dạ Huân biến mất, cười hà hà lẩm bẩm:

“Yêu rồi chứ gì? Được thôi, cũng là lúc nên yêu một lần rồi nhỉ.”

Đã là người theo dõi thế giới giải trí này hai mươi mấy năm rồi, một người theo nghệ thuật vừa có tư chất tốt lại vừa trong sáng giữ mình như Hạ Dạ Huân có thể xem là hiếm như lông chim phượng vậy, thật sự mong rằng cậu ta sẽ được hạnh

phúc.

Bảo La hồi lâu sau mới định thần lại, vụt chạy đuổi theo như điên:

“Huân! Cậu không được đi! Buổi chiều đài truyền hình có thông báo!”

Chương 3



Mặt trời mùa hè nóng nực đến mức như muốn đốt cháy da người.

Đúng vào giữa trưa.

Rất hiếm người qua lại trên quảng trường, những cô gái che đủ mọi loại ô đi nắng màu sắc sặc sỡ, những chàng trai cố gắng đi bên dưới bóng râm, mọi người đều gấp gáp, sợ hãi ánh nắng ngạo nghễ đang phun ra lửa phía trên đầu.



Bên hồ nước phun nhạc ở trung tâm quảng trường.

Chỉ có một chàng trai.

Trong tay anh đang cầm một ly trà sữa trân châu.

Nước hồ phun lên vui vẻ nhảy múa, rơi xuống, bắn lên vô số những bụi nước màu bạc.

Chàng trai đã đợi lâu lắm rồi.

Ly trà sữa trân châu vốn mát lạnh đã bắt đầu ấm nóng.

Ánh mặt trời nóng bỏng phủ chụp người anh, chiếc áo lụa màu tím đã hơi ẩm ướt, đôi mắt màu violet dần dần ảm đạm.



“Huân!”

Cuối cùng, phía xa xa, một cô gái tóc đỏ như ngọn lửa chạy đến với tốc độ của vận động viên chạy một trăm mét.

Đôi mắt chàng trai vụt sáng rực.

Bên hồ nước.

Tiểu Tuyền chạy đến trước mặt Huân, há hốc miệng thở hổn hển, mồ hôi trên mặt cô nhỏ xuống tí tách, cô chụp lấy cánh tay anh, lắp bắp:

“Xin lỗi… xin lỗi… tôi đến trễ…”

Huân đỡ lấy cô, dịu dàng lắc đầu:

“Không sao, tôi cũng mới tới thôi.” Chỉ có mỗi hai tiếng đồng hồ thôi mà, đúng vào khoảnh khắc nhìn thấy cô, mọi thứ đã không nghĩ gì được nữa.

Cô cố gắng hít thở, cười vẻ hối lỗi với anh.

Đột nhiên, cô chau mày.



Khuôn mặt Huân bị ánh nắng chiếu đến đỏ rực, nhìn như sắp bị lột da.

Cô vội vã lấy chiếc ô màu xanh táo ra khỏi túi, căng ra che trên đầu anh, luôn miệng than vãn khổ sở:

“Ôi trời, anh không thể tìm chỗ nào mát hơn hay sao? Bị phơi nắng như thế, đỏ hết cả rồi đây này! Ngốc quá!”

Huân sờ sờ mặt mình, cười:

“Vẫn rất ổn mà, tôi không thấy gì cả.” Chỉ vì đã hẹn nhau ở bên hồ nước, sợ cô không tìm thấy anh thôi.

Nhìn thấy gương mặt mồ hôi đầm đìa của cô, anh đưa ra một gói khăn giấy, lại nhớ đến ly nước trong tay mình. Anh lắc lắc trà sữa, bỗng phát hiện ra đá trong ly đã tan chảy, không còn lạnh nữa.



Tiểu Tuyền lau mồ hôi, để ý thấy vẻ mặt anh có phần ủ rũ:

“Huân, chuyện gì vậy?”

Huân đặt ly trà sữa xuống, mỉm cười:

“Không có gì. Trà sữa hết lạnh rồi, tôi đi mua cho cô ly khác.”

Tiểu Tuyền nhanh nhẹn chộp lấy, giữ tay anh lại, uống ừng ực liền mấy ngụm to, ngửa cổ lên rồi thở ra đầy sung sướng:

“A, tôi sắp khát chết rồi đây, đúng là nước giải khát cứu mạng!” Cô lại cười. “Có biết là khi trời quá nóng mà uống ngay nước lạnh thì sẽ không tốt cho cổ họng không, âm ấm một chút là tốt nhất!”



Tay cô vẫn nắm chặt tay anh, Huân thảng thốt xuất thần, không nói nổi câu nào.

“Chúng ta đi đâu đây?”

Dưới tán ô màu xanh táo, Tiểu Tuyền cười toe toét.

Huân che ô cho cô: “Cô muốn đi đâu?”.

“Anh ăn cơm chưa?” Thấy da anh bị nắng cháy đến vậy, chắc chắn là đã đợi cô lâu lắm rồi. Tiểu Tuyền đảo đảo mắt, nói với vẻ đáng thương: “Tôi vẫn chưa ăn cơm, chúng ta đi ăn chút gì đó được không?”.

Bụng Huân bỗng ục ục khe khẽ.

Hai người cười nghiêng ngả.



* * *



Quán ăn của Ý.

Tiểu Tuyền dùng nĩa xỉa món mì trong đĩa, nhìn Huân ngồi đối diện đang ăn một cách tao nhã, nói:

“Sáng nay tôi tham dự họp báo của Nguyệt Sa Anh, vốn thông báo là bắt đầu lúc chín giờ, khoảng bốn mươi phút là xong, nên tôi mới hẹn anh, thấy thời gian cũng thư thả. Ai biết được Nguyệt Sa Anh lại trễ hẹn đến ba tiếng đồng hồ, làm chúng tôi đợi mòn mỏi. Di động của anh lại hết pin nữa.”

Huân hơi ngẩn ra:

“Có lẽ cô ta bận việc nên đến trễ.”

Tiểu Tuyền cười nửa miệng:

“Phải rồi, xưa nay đều giải thích thế mà. Các ngôi sao để phóng viên phải đợi là chuyện thường, có gì phải oán thán? Ai bảo chúng tôi sống nhờ vào các ngôi sao, đương nhiên phải chịu đựng người ta rồi.”

Huân cúi đầu ăn.



Tiểu Tuyền chống cằm, nói với vẻ không vui:

“Tại sao quan hệ giữa các ngôi sao và cánh phóng viên nhà báo lại ác liệt như thế chứ? Mọi người phải nên cá giúp nước, nước giúp cá mới phải chứ. Nếu không có sự lăng xê của giới truyền thông, các ngôi sao làm sao có thể “hot” đến mức nhà nhà đều biết; không có ngôi sao, cánh phóng viên giải trí cũng không có cơm mà ăn. Các tiền bối có nói, trước kia mối quan hệ giữa họ và các ngôi sao đều rất tốt, các ngôi sao có lúc còn mời họ về nhà, đích thân xuống bếp nấu vài món ăn. Nhưng hiện nay, có một số ngôi sao, nhìn thấy phóng viên là cứ như thấy kẻ thù không bằng, đau khổ quá…”

“Bọn họ quá ưa thích khoét sâu vào đời tư của người khác.” Huân đặt

dao nĩa xuống. “Họ không thích tin tức, chỉ thích tin xấu.” Cho dù là những thị phi scandal không có thật, đám chó săn tin đó cũng sẽ chồm đến, xào nấu để mùi thối bốc lên t
<<1 ... 56789 ... 21>>

.


Top update NEW
cick để đọc nhìu truyện sex hơn xxx DƯỚI MỘT MÁI TRƯỜNG xxx {views}
♦ post 4022 ngày trước
ω 15:22:17 / 2015-01-10
click để xem nhiều truyện Sưu Tầm Chuyện ‘ông lão ăn mày và đại gia Rolls Royce’ xôn xao mạng {views}
♦ post 4066 ngày trước
ω 14:20:56 / 2014-11-27
cick để đọc nhìu truyện sex hơn osin _ tuyệt phẩm tình yêu 18 {views}
♦ post 4221 ngày trước
ω 01:30:46 / 2014-06-25
cick để đọc nhìu truyện sex hơn CHỒNG CHỊ, BỒ EM {views}
♦ post 4255 ngày trước
ω 16:32:33 / 2014-05-22
1234...340341342»

Bạn xem chưa?̣

XtScript Error: Timeout.
Bạn yêu thíck
Thế giới truyện :
Thư Tình | Teen Story | Góc trái tim | Tiểu Thuyết | Truyện Ma | Truyện Ngắn facebook | Sưu Tầm, me ola Truyện luôn luôn cập nhật 24/24

tìm thêm phim ,Truyện , ảnh trong wap:


..
Load pages: sec.