sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
watch sexy videos at nza-vids!
sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
truyen teen, tinh yeu 9x, hot clip 9x, sms kute , goc trai tim, me hai ola, tieu thuyet ,Teen Story ,tinh yeu, sms kute, tin... - sao3x

Bạn đang truy cập vào sao3x.sextgem.com wap đọc truyện hay wapsite đọc truyện teen hay,tổng hợp tiểu thuyết hay và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!

page wap trên facebook .mọi người vào like giúp mềnh nhé

sao3x.sextgem.com Trang chủ > 9x lộ hàng > click để xem nhiều Tiểu Thuyết tình yêu

hi chào mọi người mình đã quay trở lại .chúc mọi người đọc truyện vui vẻ nhé

Bài viết Tiểu Thuyết | Đêm tân hôn đến muộn

Author: Hạt Cát Vô Tình

Tình trạng :Mồ Côi Người Yêu ☺
bạn là người Thứ 1278490 đọc truyện ở www.sao3x.sextgem.com

Chúc bạn Đọc truyện vui vẻ !


[br">− Không! Em rất thích những cơn gió trong lành ở đây, dễ chịu lắm anh ạ. [br">Hai người ngồi cạnh nhau thật lâu. Cho đến lúc những người khách ngồi gần đã ra về gần hết, Hoài Bảo nhìn Quế Lâm với ánh mắt khác lạ. Anh hỏi nhỏ: [br">− Mình vào nghỉ chứ em? [br">Quế Lâm nhẹ nhàng: [br">− Em muốn ngồi đây thêm một chút nữa. [br">Chợt có tiếng chân người đi đến, Hoài Bảo nhìn lên thì nghe giọng nói của một nhân viên phục vụ: [br">− Thưa, ông bà chủ có cần uống chút rượu không ạ. [br">Hoài Bảo gật đầu ngay: [br">− Cho tôi một chai Sâm-banh. [br">Anh nhân viên gật đầu quay vào rồi quay ra với chiếc khay có để chai rượu và hai cái cốc rồi anh lễ phép nói: [br">− Mời ông chủ! [br">Hoài Bảo đón lấy chiếc khay. Khi anh nhân viên đã đi vào, anh quay sang Quế Lâm với ly rượu trên tay: [br">− Mời em! [br">Quế Lâm lắc đầu: [br">− Em không biết uống. [br">Hoài Bảo thuyết phục: [br">− Uống một chút vào rồi em sẽ thấy dễ chịu hơn với những cơn gió lạnh thế này. [br">Thấy sự nhiệt tình của Hoài Bảo, Quế Lâm đành nâng ly rượu uống cạn. [br">Uống xong, cô nghe hơi ấm lan tỏa trong cơ thể, cảm giác thật là thích thú. [br">Hoài Bảo cũng uống cạn ly rượu của mình. Anh lại rót thêm cho Quế Lâm một ly nữa: [br">− Em có thể uống thêm chứ? [br">Quế Lâm cảm thấy cô đơn, dù Hoài Bảo đang ở bên cạnh săn sóc cho cô. Nhưng cô biết trong tim anh hình bóng Bách Điệp vẫn còn đó và anh vẫn không phải hoàn toàn là của cô như mọi người vẫn nghĩ. [br">Giá như đêm nay anh và cô thật sự là một cặp vợ chồng thì cô chắc sẽ hạnh phúc biết bao nhiêu khi được ngồi ngắm trăng bên anh như thế này. Càng nghĩ, nỗi buồn càng trĩu nặng trng lòng. Một cách vô thức, Quế Lâm uống cạn ly rượu của mình và cô giành lấy chai rượu từ tay Hoài Bảo. Rót đầy ly của anh và cô rồi, Quế Lâm mỉm cười nói với anh: [br">− Đêm nay anh và em sẽ uống hết chai rượu này, có như vậy mới mong xua đi nỗi buồn, phải không anh? [br">Nãy giờ Hoài Bảo tự rót uống đã nhiều, giờ nghe Quế Lâm tâm sự như vậy, anh càng thấm thía: [br">− Ừ, em cứ rót ra đi. Nếu uống hết chai này mà vẫn còn buồn thì anh em mình sẽ tìm một chai khác uống tiếp. [br">Nghe qua, Quế Lâm thích thú cười nhưng đôi mắt đã muốn khép lại vì hơi rượu: [br">− Anh nói thật là chí lý! [br">Vừa nói Quế Lâm vừa rót rượu vào đầy hai ly. Hai người cứ thế uống hết ly này đến ly khác, cho đến khi Quế Lâm không còn tỉnh táo nữa, cô phải ngả đầu vào thành ghế mới giữ được thăng bằng. [br">Còn Hoài Bảo thì cũng đã thấm rượu nhưng anh vẫn còn đi đứng được. Anh lay lay Quế Lâm, nói: [br">− Em đã say rồi đó. Anh đưa em về phòng nghỉ nhé Quế Lâm. [br">Quế Lâm ậm ừ: [br">− Sao anh dám nói là tôi say chứ... Anh cứ rót tiếp đi, tôi còn uống được mà... [br">Hoài Bảo phì cười: [br">− Em không uống được nữa đâu. Nào, đứng lên để anh đưa em về phòng! - Vừa nói Hoài Bảo vừa dìu Quế Lâm đứng lên. [br">Quế Lâm bước những bước không tự chủ theo Hoài Bảo nhưng miệng vẫn lảm nhảm: [br">− Em có thể tự đi được mà... Anh buông em ra đi! [br">Hoài Bảo ngọt ngào: [br">− Ừ, em đi được nhưng anh vẫn muốn được giúp đỡ em, vậy được chưa. Em hiểu không Lâm? [br">Vừa nói xong thì anh cũng vừa mở xong cánh cửa phòng. Dìu Quế Lâm đến chiếc giường cuối phòng, anh dịu dàng đỡ cô nằm xuống giường rồi ân cần nói: [br">− Em ngủ đi! [br">Quế Lâm với đôi mắt vẫn khép hờ, cô nói nhỏ: [br">− Anh Bảo! Đừng bỏ em một mình, em sợ lắm - Vừa nói cô vừa nắm tay Hoài Bảo kéo mạnh xuống. [br">Mất thăng bằng, Hoài Bảo ngã luôn xuống giường nằm đối mặt với Quế Lâm. Gương mặt cô, đôi môi cô đang rất gần anh. Hoài Bảo nhìn cô thật lâu. Trong khi Quế Lâm vẫn tiếp tục lảm nhảm: [br">− Anh Bảo! Đừng bỏ em nghe... [br">Dù biết những câu nói này chỉ là những câu nói trong cơn say nhưng Hoài Bảo vẫn bị thu hút. Anh vòng tay qua, ôm cô vào lòng, ngọt ngào nói: [br">− Anh đây, anh đây! Mãi mãi anh sẽ không rời bỏ em đâu. Tin anh đi! [br">Quế Lâm lại tiếp tục nói mà mắt vẫn nhắm: [br">− Anh nói thật không? Anh đừng bỏ em đi nghen. Em cô đơn lắm, giờ em chỉ còn có mình anh mà thôi. [br">Nghe xong câu này thì Hoài Bảo không còn kiềm chế được nữa, vòng tay anh siết mạnh cô vào lòng như muốn che chở cho cô. Không nói gì thêm, anh nhẹ nhàng đặt lên môi cô một nụ hôn. [br">Rồi những nụ hôn lại tiếp nối những nụ hôn. Giờ đây Hoài Bảo không còn suy nghĩ gì thêm nữa, anh thầm thì: [br">− Quế Lâm! Anh yêu em lắm. [br">Quế Lâm không phản đối, cô đón nhận tất cả sự âu yếm từ anh, không biết là do men rượu hay thật lòng cô cũng muốn như vậy. [br">− Em cũng yêu anh lắm... Và em cũng đau khổ nhiều lắm. [br">Hoài Bảo dịu dàng đáp: [br">− Anh sẽ không để cho em phải khổ nữa đâu, em yêu ạ. [br">Và vòng tay anh siết trọn thân thể mảnh dẻ của cô với một cảm giác tuyệt vời. [br">Ngoài kia gió vẫn thổi ào ạt từng cơn trong đêm thanh vắng như tiếng nhạc du dương đưa hai người hoà thành một. [br">

Nhìn chăm chăm vào túi tiền để trên bàn, đôi mắt Bách Điệp nheo lại đầy vẻ căm phẫn. Cô nói với Hồng Loan, giọng còn đầy vẻ bực tức: [br">− Hắn vừa mới ra về. [br">Thấy vẻ mặt Bách Điệp, Hồng Loan quan tâm hỏi: [br">− Có chuyện gì à? [br">Đưa tay chỉ túi tiền trên bàn, Bách Điệp rít qua kẽ răng: [br">− Hắn ta nói với số tiền này, hắn mong mình sẽ chữa trị hết cho đôi chân, và đừng làm phiền đến hắn nữa, bởi vì mình và hắn không thể sống chung với nhau được. [br">Nhìn cọc tiền, Hồng Loan đoán: [br">− Anh Bảo đưa cho mày năm mươi triệu à? [br">Bách Điệp tỏ ra chẳng hề quan tâm: [br">− Mình cũng không để ý xem là bao nhiêu nữa. Mình cảm thấy buồn chán lắm, Hồng Loan ạ. Bạn hãy nghĩ cách giúp mình đi. [br">Hồng Loan nhận xét: [br">− Ảnh cư xử với Bách Điệp như vậy cũng trọn tình trọn nghĩa lắm rồi, bởi vì ảnh chưa hề lợi dụng bạn mà. Chuyện tình cảm thời buổi bây giờ, quen nhau yêu nhau rồi chia tay là chuyện bình thường thôi mà. Vả lại, bạn cũng đâu có mất mát gì đâu. [br">Bách Điệp nhăn nhó: [br">− Nhưng mà mình không chịu nổi cảm giác khó chịu khi thấy Quế Lâm sánh bước bên anh Bảo. Đã từ lâu mình quen thấy anh Bảo là của mình rồi, kể từ khi còn học chung bên Úc lận. [br">Nhớ lại những ngày học chung, Bách Điệp kể tiếp: [br">− Trong lớp có không biết bao nhiêu người để ý đến mình nhưng mình không thích ai hết, mình chỉ thích anh Bảo mà thôi bởi tính hiền lành, chăm chỉ và nghiêm túc của anh ấy. Hồi đó... là do mình chủ động đến làm quen với ảnh. [br">Hồng Loan như chia xẻ những cảm nghĩ của bạn, cô hỏi: [br">− Vậy là từ khi ở bên Úc, anh Bảo chỉ quen với một mình bạn thôi à? [br">Bách Điệp gật đầu: [br">− Anh Bảo rất đứng đắn, nghiêm túc trong chuyện tình yêu, bởi vậy mình rất tin tưởng ảnh. Chẳng ngờ bây giờ chuyện của mình lại ra nông nỗi này. [br">Nhớ đến chuyện Hồng Loan đang học chung trường với Quế Lâm, mắt Bách Điệp ánh lên niềm hy vọng, cô nói: [br">− Hôm đó mình gọi điện thoại cho bạn nhưng bạn không có ở nhà. [br">Hồng Loan suy nghĩ hỏi: [br">− Có chuyện gì quan trọng không? [br">Bách Điệp vào thẳng vấn đề: [br">− Hình như bạn đang học chung trường với Quế Lâm, phải không? [br">Hồng Loan gật đầu: [br">− Quế Lâm là một sinh viên ngoan hiền, các thầy cô đều quý - Sực nhớ, Hồng Loan thích thú nói tiếp - Hình như thầy Chí Văn, một ông thầy của mình rất thích Quế Lâm. [br">Bách Điệp nôn nóng hơn: [br">− Bạn thấy Quế Lâm thế nào? [br">Suy nghĩ một chút, Hồng Loan đáp: [br">− Bạn ấy không tỏ vẻ gì quan tâm, vẫn chăm chỉ học thôi. [br">Bách Điệp hỏi thêm: [br">− Bạn có quen với Quế Lâm không? [br">− Mình cũng có nói chuyện với Quế Lâm một hai lần gì đó. Cô ấy rất hiền. [br">Nghe Hồng Loan khen như vậy, Bách Điệp càng nóng mũi hơn: [br">− Hình như bạn cũng thích cô ấy lắm phải không? Thật uổng công mình cứ nghĩ bạn là người bạn tốt và hiểu mình nhất. [br">Hồng Loan tỏ vẻ hối hận trước lời trách móc của Bách Điệp. Cô nói: [br">− Chớ bạn muốn mình phải làm sao đây. Mình chỉ có một người bạn thân là bạn thôi mà Bách Điệp. [br">Bách Điệp như hài lòng khi thấy vẻ hối hận của Hồng Loan. Cô bày vẽ: [br">− Mình muốn tạo ra một sự hiểu lầm nào đó giữa Hoài Bảo và Quế Lâm để Hoài Bảo bất mãn với cô ấy. [br">Thoáng suy tính rồi Hồng Loan ngần ngừ nói: [br">− Mình sẽ giúp bạn. Đang có một dịp tốt sắp đến đấy, không biết bạn có muốn không. [br">Bách Điệp nôn nao: [br">− Bạn nói ra nghe thử xem. Nếu không được thì thôi, có gì mà bạn phải ngại. [br">Nghe bạn thúc giục, Hồng Loan nói luôn: [br">− Sắp đến ngày hai mươi tháng mười một, nhà trường có tổ chức cho các sinh viên đi Vũng Tàu chơi, vừa để kỷ niệm ngày nhà giáo vừa tổ chức cho sinh viên giải trí. Mình chắc là hôm đó sẽ có thầy Chí Văn và Quế Lâm. [br">Với nét mặt lo lắng, Bách Điệp phân vân hỏi: [br">− Mình sợ anh Bảo sẽ không cho Quế Lâm đi đâu. [br">Hồng Loan nói chắc nịch: [br">− Mình chắc chắn là Quế Lâm sẽ đi chuyến này, bởi vì Quế Lâm không thể vắng mặt trong những dịp sinh hoạt tập thể được. [br">Bách Điệp hỏi tới: [br">− Còn thầy Chí Văn? [br">Hồng Loan thông thạo: [br">− Thầy Văn lại càng không thể vắng mặt. [br">Nghe qua, gương mặt Bách Điệp đầy vẻ hân hoan: [br">− Còn bạn, bạn có đi được không? [br">Hồng Loan hơi sượng nhưng rồi cũng nói thật: [br">− Chắc mình phải năn nỉ lớp trưởng giảm cho khoản tiền đóng thì mới được đi. [br">Bách Điệp ra vẻ: [br">− Vậy bạn còn ngại ngùng gì nữa! Cần bao nhiêu tiền bạn cứ nói, mình đóng cho. Miễn sao ra ngoài đó bạn chụp cho mình mấy tấm hình có thầy Văn và Quế Lâm trong đó là được rồi. [br">Hồng Loan búng tay thật kêu: [br">− Chuyện đó thì có khó khăn gì đâu. Mình chỉ cần ngồi ở một nơi kín đáo rồi theo dõi hai người đó là chụp thoải mái thôi. [br">Như sợ không chắc ăn lắm, Bách Điệp đề nghị: [br">− Hay là ra ngoài đó, bạn cứ tìm đại một ông thợ chụp hình nào đó nhờ ông chụp cho chắc ăn. [br">Có vẻ suy nghĩ hồi lâu rồi Hồng Loan lắc đầu: [br">− Mình thấy như vậy không tiện lắm đâu, đổ bể ra thì tiêu luôn. Cứ để mình chụp là được rồi. - Rồi như tự khen mình, Hồng Loan nói - Bạn đừng quên mình cũng là một tay chụp ảnh có hạng chứ không phải vừa đâu. [br">Thấy cũng vững tin, Bách Điệp dặn dò thêm: [br">− Bạn phải giấu kín chuyện này không được để cho ai biết nhé! [br">Ra vẻ sành đời, Hồng Loan đáp nhanh: [br">− Mình biết mà. [br">Giờ thì Bách Điệp đã hoàn toàn hài lòng với kế hoạch vừa sắp đặt. Chợt nhớ ra, cô hỏi tiếp: [br">− Chụp xong bạn giữ máy cẩn thận nhé, để về đây bạn và mình cùng đi rửa ảnh. [br">Hồng Loan gật đầu: [br">− Dĩ nhiên là để về đây rửa rồi. Mình chỉ nghĩ một điều là phải chụp càng nhiều càng tốt thôi. [br">Thắc mắc không biết Bách Điệp làm gì với những tấm ảnh đó, Hồng Loan hỏi thêm: [br">− Rồi bạn sẽ làm gì với những tấm ảnh đó? [br">Bách Điệp không giấu được nụ cười đắc ý: [br">− Mình sẽ gởi chúng cho Hoài Bảo theo địa chỉ công ty anh ta. Nếu thấy thích, mình sẽ cho đăng báo luôn. Mình muốn coi gương mặt của mẹ Hoài Bảo lúc đó khi thấy hình con dâu mình và người đàn ông khác. [br">Như cảm thấy quá đáng, Hồng Loan khuyên: [br">− Mình nghĩ chỉ cần gởi cho Hoài Bảo là đủ rồi. Nếu mình đăng lên báo thì có phần hơi quá đáng. Và mình cũng chẳng an tâm mấy, vì Hoài Bảo sẽ không khó khăn gì tìm ra người đăng tin, như thế mọi chuyện sẽ đổ bể ngay Bách Điệp ạ. [br">Bách Điệp gật gù: [br">− Ừ, bạn nói cũng có lý. Bạn cố gắng thành công đi, khi có hình rồi thì hẵng tính. [br">Với gương mặt đầy vẻ thỏa mãn, Bách Điệp bước lại cầm cọc tiền trên tay, cô rút ra một xấp đưa cho Hồng Loan: [br">− Bạn cầm đỡ năm triệu mà dùng. Bao giờ thiếu, mình sẽ đưa thêm. [br">Hồng Loan cầm lấy rất tự nhiên, kèm theo câu nói: [br">− Bạn cứ yên tâm đi, mình sẽ cố gắng hết sức! Mọi chuyện rồi sẽ như bạn muốn thôi. [br">Nhìn chiếc xe lă
<<1 ... 910111213 ... 19>>

.


Top update NEW
cick để đọc nhìu truyện sex hơn xxx DƯỚI MỘT MÁI TRƯỜNG xxx {views}
♦ post 4024 ngày trước
ω 15:22:17 / 2015-01-10
click để xem nhiều truyện Sưu Tầm Chuyện ‘ông lão ăn mày và đại gia Rolls Royce’ xôn xao mạng {views}
♦ post 4068 ngày trước
ω 14:20:56 / 2014-11-27
cick để đọc nhìu truyện sex hơn osin _ tuyệt phẩm tình yêu 18 {views}
♦ post 4223 ngày trước
ω 01:30:46 / 2014-06-25
cick để đọc nhìu truyện sex hơn CHỒNG CHỊ, BỒ EM {views}
♦ post 4257 ngày trước
ω 16:32:33 / 2014-05-22
1234...340341342»

Bạn xem chưa?̣

XtScript Error: Timeout.
Bạn yêu thíck
Thế giới truyện :
Thư Tình | Teen Story | Góc trái tim | Tiểu Thuyết | Truyện Ma | Truyện Ngắn facebook | Sưu Tầm, me ola Truyện luôn luôn cập nhật 24/24

tìm thêm phim ,Truyện , ảnh trong wap:


..
Load pages: sec.