sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
watch sexy videos at nza-vids!
sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
truyen teen, tinh yeu 9x, hot clip 9x, sms kute , goc trai tim, me hai ola, tieu thuyet ,Teen Story ,tinh yeu, sms kute, tin... - sao3x

Bạn đang truy cập vào sao3x.sextgem.com wap đọc truyện hay wapsite đọc truyện teen hay,tổng hợp tiểu thuyết hay và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!

page wap trên facebook .mọi người vào like giúp mềnh nhé

sao3x.sextgem.com Trang chủ > 9x lộ hàng > click để xem nhiều truyện Góc trái tim

hi chào mọi người mình đã quay trở lại .chúc mọi người đọc truyện vui vẻ nhé

Bài viết Tiểu Thuyết,Anh xin đầu hàng(Tác giả: Mạc Nhan)

Author: Hạt Cát Vô Tình

Tình trạng :Mồ Côi Người Yêu ☺
bạn là người Thứ 1279183 đọc truyện ở www.sao3x.sextgem.com

Chúc bạn Đọc truyện vui vẻ !


nên người này cô hoàn toàn không biết.



“Giang Chấn Vũ năm nay hai mươi lăm tuổi, là cầu thủ trong đội tuyển quốc gia. Ba năm trước, chú phát hiện ra tài năng của cậu ấy nên ký hợp đồng làm người quản lý riêng. Năm ngoái, chú cùng cậu ấy đến Nhật Bản. Nhật Bản là một đất nước phát triển, có nhiều đầu tư cho bóng đá hơn cả nước ta. Cậu chàng cũng đã góp phần ghi nhiều bàn thắng cho đội tuyển khi đá trong các giải thế giới”. Ông nói cho cô biết những thông tin về Giang Chấn Vũ.



Cô gật gật đầu. Bóng đá trong nước không được đầu tư như nước ngoài là đúng. Nhưng cô thấy khó hiểu là tại sao người quản lý của một cầu thủ lại tới tìm cô? Nếu là quản lý của một nghệ sĩ thì có thể hiểu được, đằng này bóng đá đâu có liên quan gì tới sở trường của cô!



“Chú mới nói tới tìm cháu là vì…”



“Mời cháu chụp album ảnh cho Chấn Vũ”.



Đối với những vấn đề quan trọng, thái độ của Trần Thông Dương luôn chuyên nghiệp và uy tín.



“Vận động viên cũng giống như nghệ sĩ, rất coi trọng hình tượng trước công chúng. Tất nhiên tài năng là điều kiện hàng đầu không phải bàn cãi nữa. A Vũ bây giờ không chỉ nổi tiếng trong nước mà cả với bóng đá quốc tế. Có khá nhiều đài truyền hình và các hãng quảng cáo liên hệ với A Vũ. Nếu A Vũ với tư cách là một ngôi sao bóng đá xuất hiện trên các phương tiện thông tin đại chúng, rất có thể sẽ càng trở nên nổi tiếng. Cho nên chú mới cần phải tìm một nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp chụp album ảnh cho cậu ấy”.



Hai mắt An Mật Nhi sáng lên. Cuối cùng thì cô cũng hiểu.



“À, cháu hiểu rồi. Ở châu Âu và cả Nhật Bản nữa, các vận động viên nổi tiếng thường chụp album ảnh của chính họ”.



“Đúng thế. Chú cũng đã xem nhưng bộ sưu tập ảnh của cháu. Những tấm ảnh rất độc đáo và lạ mắt, còn đi vào lòng người nữa. Chú hy vọng A Vũ không chỉ là cầu thủ nổi tiếng mà còn trở thành đại diện của thể thao nước nhà. Chỉ cần qua những tấm ảnh của cháu làm sao để nâng cao tên tuổi và phong cách riêng cho cậu ta”.



Đây chắc hẳn là một thử thách mới đối với cô, An Mật Nhi tỏ ra rất thích thú với công việc này.



“Cháu hiểu ý của chú rồi. Trần tiên sinh hy vọng giống như thế giới, vận động viên thể thao cũng sẽ nhận được sự hâm mộ từ công chúng không thua kém gì các nghệ sỹ tên tuổi khác, gầy dựng một sự nghiệp vững chắc và hướng đi cho cậu ta trong giới thể thao”.



Trần Thông Dương mừng rỡ, gật gật đầu.



“Đúng đúng. Cháu nói đúng suy nghĩ của chú rồi đó”.



An Mật Nhi còn cách nào để từ chối nữa đâu chứ. Cô liền gật đầu đồng ý.



“Dạ. Cháu rất thích công việc này, cũng rất vinh dự khi được chú mời”.



Hai chú cháu mới gặp mà như đã thân quen, trò chuyện vui vẻ, còn rất ăn ý nữa. Quan điểm của hai người cũng giống nhau, quyết định ký ngay hợp đồng.



Trần Thông Dương rất phấn chấn vì ông tin rằng mình không nhìn lầm người. Qua buổi nói chuyện này, ông biết An Mật Nhi chính là người ông muốn tìm.



Cô gái này cũng rất đáng nể, trẻ tuổi mà đã có khá nhiều bộ ảnh độc đáo, sáng tạo và nghĩ ra nhiều ý tưởng mới lạ nên ông rất kỳ vọng lần hợp tác này sẽ thành công.



“Lát nữa chú sẽ giới thiệu cháu với A Vũ”.



“Dạ, cháu cũng muốn làm quen với cậu ta”.



“Hai chú cháu cùng đến nhưng cậu ta đi wc rồi”. Nói tới đây, Trần Thông Dương không thể không buồn bực.“Cái thằng này cũng lạ. Đi cũng lâu. Giờ này đáng lý ra phải quay lại rồi chứ?”.



An Mật Nhi sửng sốt, chợt cảm thấy có gì đó không ổn.



“Chú à… Giang Chấn Vũ trông như thế nào?”.



“À, các vận động viên đều giống nhau ở cơ bắp cường tráng, cơ thể rắn chắc do kết quả của quá trình tập luyện dài kỳ”. Trần Thông Dương tâng bốc. “Không phải là chú nói quá, nhưng sức lực và chiều cao của A Vũ hoàn toàn phù hợp với tiêu chuẩn của một vận động viên tầm cỡ quốc tế. Nó cũng khá đẹp trai”.



An Mật Nhi thấy đầu mình lạnh lạnh.



“Cậu ta… Đừng nói với cháu là mặc đồ thể thao màu trắng?”.



Gặp rồi còn đỡ, đằng này cãi nhau một trận, còn đuổi người ta đi! Cô cười gượng gạo, trán lấm tấm mồ hôi, thầm than trong lòng. Kiểu này thảm rồi!Chương 3



“Bây giờ chú sẽ giới thiệu hai cháu với nhau. An tiểu thư, đây là Giang Chấn Vũ, cầu thủ ngôi sao của bóng đá nước ta. A Vũ, còn đây là nữ nhiếp ảnh gia trẻ tuổi nhất nước ta, An Mật Nhi”.



Trần Thông Dương cười ha ha giới thiệu. Lần này, ông muốn cho hai người gặp gỡ.



“……Chào anh!”.



An Mật Nhi gắng gượng nở nụ cười, tỏ vẻ lịch sự. Đúng là anh chàng cơ bắp mà bữa trước cô đuổi đi.



Gương mặt đẹp trai biến sắc ngay lập tức, hết ngạc nhiên đến cau mày, bờ môi hơi run vì giận dữ, sau đó ngậm chặt miệng, mặt tối thui, hai mắt trừng trừng.



Làm sao trách được anh ta sẽ có thái độ đó khi gặp cô, nếu là cô, bị nhiếp ảnh gia đuổi thẳng cẳng thì mặt còn rút gân, cười không nổi nữa là.



Khỏi cần phải nói cũng biết. Không cười, không nói câu nào, Giang Chấn Vũ đứng bật dậy, quay người bỏ đi… một hơi.



“Gì vậy?”. Trần Thông Dương mở to mắt ngạc nhiên, sau đó khó xử nói. “Cháu đợi chú một lát… Chú quay lại ngay”. Rồi ông đứng lên đi nhanh ra ngoài.



“A Vũ! Đợi đã!”. Trần Thông Dương gọi lớn đằng sau lưng lúc Giang Chấn Vũ đã đi ra đến cổng tòa nhà. Ông chận anh lại nhưng Chấn Vũ người thì đô con, sức thì khỏe như trâu, đi mà cũng như chiến binh hành quân, ông phải cố lắm mới giữ anh lại được.



“Tại sao không nói tiếng nào bỏ đi vậy?”



“Không bàn việc gì nữa!”. Giang Chấn Vũ trả lời chắc nịch.



Trần Thông Dương nhìn mặt anh đoán chắc đã có việc gì xảy ra đây.



“Cháu biết cô gái đó?”



“Không biết”.



Ông càng thấy khó hiểu.



“Nếu cháu không biết thì tại sao cháu lại bỏ đi”.



“Không biết, nhưng cháu từng gặp cô ta”.



“A ha? Vậy sao? Chuyện là thế nào?”



Chợt có giọng con gái ở đằng sau trả lời giùm cho Giang Chấn Vũ.



“Là hôm qua, đúng lúc chú tới tìm cháu nói về việc chụp ảnh ạ”. An Mật Nhi bỏ hai tay vào túi quần, đi từ từ tới, sau đó dựa lưng vào vách tường.



Giang Chấn Vũ tức giận đưa mắt nhìn lướt qua chú Trần rồi phóng ánh mắt hình viên đạn về phía cô. Tia lửa hừng hực hôm qua bùng lên tới bây giờ chưa tắt.



“Các cháu gặp nhau rồi à? Sao chú không biết ?”. Trần Thông Dương ngạc nhiên hết nhìn Chấn Vũ lại nhìn Mật Nhi.



“Do cháu không muốn nói với chú. Chính con cọp cái kia đuổi cháu đi”.



Trần Thông Dương sững người nhìn An Mật Nhi.



An Mật Nhi nhún nhún vai, giải thích:



“Đây chỉ là hiểu nhầm”.



“Hiểu nhầm?”. Giang Chấn Vũ cáu. “Cô đụng vào tôi còn kiên quyết nói tôi ngáng đường cô rồi mắng tôi đầu đất, đuổi tôi đi mà giờ nói hiểu nhầm là sao?”. Anh quay lại nhìn chú Trần nói. “Chú, thà chú tìm người khác chụp ảnh chứ cháu không muốn con bê đê này chụp”.



“Con bê đê”, ba chữ này như một mũi tên bắn sâu ngoắm vào cô, An Mật Nhi hít một hơi thật sâu, đem toàn bộ sự phẫn nộ của mình thở ra ngoài theo không khí, tự nhủ phải vì việc lớn mà bỏ qua, không thể vì tâm trạng hiện giờ mà bỏ lỡ cơ hội.



Dù sao đi nữa biệt danh “cô nàng tomboy” cũng được gắn với cô từ lâu chứ không phải mới đây. Cô cũng quen rồi. Thích cắt tóc ngắn, mặc quần áo trung tính, tất cả chỉ để thuận lợi cho công việc.



Tất cả vì sự nghiệp, nên cô càng phải nhẫn nhịn. Vả lại cũng tại cô đuổi anh ta đi nên gã mới tức giận như thế.



Cô liền cố gắng nhoẻn miệng cười để mặt mình trở nên tươi tỉnh, sửa chữa thái độ hung hăng hôm qua, nhìn anh chàng từ tốn:



“Hôm qua đúng là tôi rất quá đáng. Không biết anh là cầu thủ Giang nổi tiếng. Giờ tôi thật tình xin lỗi anh, mong anh thông cảm cho tôi,… ha ha”.



“Hừ!”. Giang Chấn Vũ thẳng tính gừ giọng.



Trần Thông Dương dù sao cũng là người đại diện của anh, chủ động giơ tay hòa giải. “Được rồi, nếu chỉ là hiểu nhầm, giải thích cũng giải thích rồi, hai đứa hòa đi”.



“Chú chưa thấy thái độ kiêu ngạo của cô ta hôm qua đâu. Cô ta đụng vào cháu còn văng tục. Đúng là đồ đàn bà hung dữ. Cháu không tin kỹ thuật chụp ảnh của cô ta đáng để chúng ta hợp tác. Không bàn bạc gì nữa!”.



An Mật Nhi tái mặt đi vì tức giận, lạnh lùng nói rít qua kẽ răng:



“Giang tiên sinh, anh chỉ giỏi suy đoán”.



Giang Chấn Vũ nhìn thẳng vào cô, hỏi lại:



“Sao cô lại nói tôi suy đoán?”.



“Tôi đã giải thích với anh hành động thô lỗ hôm qua nhưng anh lại đánh giá thấp kỹ thuật của tôi, như thế không phải quá đáng lắm sao”.



Giang Chấn Vũ mặt đối mặt với cô nàng thấp hơn anh một cái đầu, thẳng thắn nói:



“Thế sao? Vậy kỹ thuật chụp ảnh của cô rất tốt à?”.



“Đúng thế”. Cô tự tin trả lời không chút suy nghĩ.



“Vậy cô nói thử xem. Tốt chỗ nào?”



“Chụp ảnh là phải quan sát bằng mắt. Không phải nói miệng ba hoa khoác lác là được. Tôi đề nghị anh hãy xem những bộ sưu tập ảnh mà tôi đã chụp trước rồi bàn việc hợp tác sau”.



Đang kinh hồn nhìn hai người trẻ đấu khẩu, Trần Thông Dương liền chen ngang nói:



“Đúng đúng đúng. An tiểu thư có nhiều bộ sưu tập rất đặc sắc, cũng là một nhiếp ảnh gia nổi tiếng trong giới. Chú tin con bé sẽ cho cháu một bộ ảnh rất độc đáo”.



Giang Chấn Vũ chẳng lộ vẻ cảm kích. Anh nghi ngờ mắt nhìn người của chú Trần có vấn đề.



“Cháu cũng không muốn làm khó dễ nhau. Nhưng hiện tại tâm trạng của cháu không được tốt cho lắm. Cô ta đàn ông không ra đàn ông, đàn bà cũng không ra đàn bà, làm sao cháu tin vào tài năng của cô ta được”.



“A Vũ! Cái thằng này… nói như vậy mà được à…”.



“Tính cháu nói thẳng, không thích lòng vòng”.



An Mật Nhi chưa bao giờ muốn đánh đấm người như lúc này. Cô nắm chặt hai tay thành nắm đấm để có thể bình tĩnh.



Cô không thể chịu được sự sỉ nhục này, muốn quánh lộn với anh ta một trận cho nguôi giận, càng không thể bị người khác coi thường như thế, nhất là cái tên chết bằm này. Nhưng mà từ trước tới giờ cô chưa từng hợp tác với bất kỳ vận động viên nào. Đây là cơ hội được làm việc cùng với một người nổi tiếng trong giới thể thao như anh ta. Phải nhẫn nhịn. Nhẫn nhịn. Nhẫn nhịn. Con gấu bự này dám đánh giá thấp cô. Cô sẽ dạy cho anh ta một bài học, không thể n
<<1 ... 34567 ... 17>>

.


Top update NEW
cick để đọc nhìu truyện sex hơn xxx DƯỚI MỘT MÁI TRƯỜNG xxx {views}
♦ post 4025 ngày trước
ω 15:22:17 / 2015-01-10
click để xem nhiều truyện Sưu Tầm Chuyện ‘ông lão ăn mày và đại gia Rolls Royce’ xôn xao mạng {views}
♦ post 4069 ngày trước
ω 14:20:56 / 2014-11-27
cick để đọc nhìu truyện sex hơn osin _ tuyệt phẩm tình yêu 18 {views}
♦ post 4224 ngày trước
ω 01:30:46 / 2014-06-25
cick để đọc nhìu truyện sex hơn CHỒNG CHỊ, BỒ EM {views}
♦ post 4258 ngày trước
ω 16:32:33 / 2014-05-22
1234...340341342»

Bạn xem chưa?̣

XtScript Error: Timeout.
Bạn yêu thíck
Thế giới truyện :
Thư Tình | Teen Story | Góc trái tim | Tiểu Thuyết | Truyện Ma | Truyện Ngắn facebook | Sưu Tầm, me ola Truyện luôn luôn cập nhật 24/24

tìm thêm phim ,Truyện , ảnh trong wap:


..
Load pages: sec.