sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
watch sexy videos at nza-vids!
sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
truyen teen, tinh yeu 9x, hot clip 9x, sms kute , goc trai tim, me hai ola, tieu thuyet ,Teen Story ,tinh yeu, sms kute, tin... - sao3x

Bạn đang truy cập vào sao3x.sextgem.com wap đọc truyện hay wapsite đọc truyện teen hay,tổng hợp tiểu thuyết hay và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!

page wap trên facebook .mọi người vào like giúp mềnh nhé

sao3x.sextgem.com Trang chủ > 9x lộ hàng > click để xem nhiều Tiểu Thuyết tình yêu

hi chào mọi người mình đã quay trở lại .chúc mọi người đọc truyện vui vẻ nhé

Bài viết Tiểu Thuyết Hay - Vì Sao Đông Ấm Full Chap

Author: Hạt Cát Vô Tình

Tình trạng :Mồ Côi Người Yêu ☺
bạn là người Thứ 1280920 đọc truyện ở www.sao3x.sextgem.com

Chúc bạn Đọc truyện vui vẻ !


m de Dieu! Đáng chết!” – Theo bản năng khẽ thốt ra một câu tiếng Pháp – “Buông tay, Tịch Si Thần!”


“Buông tay? Chẳng lẽ anh ta ôm em thì được?” – Trong ánh mắt Tịch Si Thần có ẩn chứa tức giận, nếu không phải nhìn ở khoảng cách quá gần như thế chắc cũng khó phát hiện. Tuy nhiên, tôi cũng không biết cơn tức giận của anh ta là do đâu, thậm chí còn cảm thấy có phần cực kỳ khó hiểu, dù sao trong tình huống này người nên tức giận phải là tôi mới đúng!


Tôi cười lạnh – “Tôi nghĩ anh không có tư cách nói tôi!”


Tịch Si Thần rõ ràng có bàng hoàng, nhưng ngay sau đó đem tất cả những cảm xúc biểu hiện ra ngoài giấu tiệt đi, lẳng lặng nhìn tôi, ánh mắt u ám tối tăm bức người.


Khoảng cách như thế ánh mắt như thế khiến tôi muốn trốn tránh, nhưng thật đáng ghét chính là giờ phút này tôi lại không thể suy chuyển được một bước.


Trầm mặc, Tịch Si Thần đã phục hồi được vẻ bình tĩnh vốn có, lại một lần nữa mở miệng – “Nếu tôi đoán không nhầm, ý tứ của Giản tiểu thư là…ngày mai em sẽ trở lại Pháp?”


“Đại loại thế.” – Chiều mai đi Thượng Hải thăm mẹ, sớm ngày kia về Pháp, có điều, tôi nghĩ mình không cần phải giải thích với anh ta nhiều như vậy.


“Đại loại thế?” – Tịch Si Thần nhắc lại lời tôi bằng một giọng cao ngạo – “Vậy thì Giản tiểu thư, đêm nay em nhất định phải về Giản trang.”


“Nực cười! Anh lấy thân phận gì mà nói với tôi cái kiểu ‘nhất định’ đó.”


“Về mặt pháp lý, tôi là anh họ của em.” – Khi Tịch Si Thần nói lời này giọng có phần lạnh lẽo.


Cái này mới đây! Tôi nín nhịn khỏi phải phá lên cười – “Đừng có lấy cái loại quan hệ vớ vẩn đó ra dọa tôi! Nghe chỉ khiến người ta ghê tởm!”


“Được thôi! Tôi cũng….” – Tiếng chuông điện thoại di động đột nhiên vang lên cắt ngang điều anh ta định nói, Tịch Si Thần lấy điện thoại trong túi quần ra, xem một chút, nhíu mày nhận điện – “….Dạ….Được…”


Giây tiếp theo, anh ta đưa di động ra – “Là cha em.”


Tôi nhìn anh ta, lại nhìn cái di động đen tuyền một màu trước mắt, thật lâu thật lâu sau mới nhận lấy.


“Tiểu Kiệt…..”


“…………….”


“Ta nhờ Si Thần đi đón con, hy vọng con không để ý.” – Cách nói chuyện nhàn nhạt khách sáo chẳng giống như người thân.


“Bây giờ có thể qua đây không?” – Giọng nói già nua thành khẩn.


Thật ra, nếu không có cuộc điện thoại này, lúc trước tôi định nhất quyết không trở về, cho dù trước khi về nước cũng muốn tới đó giải quyết một số việc, nhưng không sao cả, cái lúc tôi lần nữa kéo lành lý rời khỏi Giản gia, khi tôi biết mình còn có thêm một đứa em trai nữa thì tất cả đều không còn quan trọng nữa.


Tắt máy, trả di động lại cho Tịch Si Thần. Xoay người đến ven đường đưa tay vẫy xe.


Tịch Si Thần đuổi theo đứng chắn trước mặt tôi – “Em nhất định phải như vậy sao?”


Ngừng một chút – “Anh không phải đã nói tôi sợ anh sao?” – Tôi cười nói – “Tôi thừa nhận…tôi sợ anh.”


Tịch Si Thần nhướng mày, nhìn tôi ánh mắt ngay lập tức trở nên cực kỳ sâu sắc, muốn nói gì đó, nhưng lại đè nén xuống.


Một chiếc xe dừng lại trước mặt tôi, không chút do dự, tôi ngồi vào đó luôn.



Chương 10


Trên xe gọi điện về trình bày với Phác Tranh sự tình, nhân tiện cũng chợp mắt nghỉ ngơi một chút, dù sao những chuyện phải đối phó tiếp sau đây cũng sẽ làm tôi sức tàn lực kiệt.


Giản trang, vẫn phải tới đây.


Một người giúp việc xa lạ ra mở cửa, lần này may là lại không bỏ lại tôi ngoài cửa nữa, khách khi đưa tôi tới thư phòng.


Hành lang rộng rãi dài dằng dặc, đèn trên vách u ám, lan can khắc gỗ.


Sân sau, những khóm trúc trong ký ức đã chẳng còn nữa, mà thay vào đó là một khu vườn tràn ngập hoa hải đường, giữa không gian băng tuyết trắng muốt này quả thực rất rực rỡ……tới phòng cuối cùng, người giúp việc đó cung kính mở cánh cửa gỗ - “Tiên sinh, Giản tiểu thư tới rồi.”


Đèn sáng ngời, bài trí tỉ mỉ, cả một kho tàng sách, tất cả đều thể hiện một phong thái nghiêm nghị và uy nghi.


Quay đầu nhìn người đàn ông trung niên đang đứng thẳng trước cửa sổ cũng đang nhìn tôi, cũng chính là cha tôi, Giản Chấn Lâm.


Thời gian sáu năm khiến ông già đi rất nhiều.


“Lại đây.” – Trong lời nói lộ ra ít nhiều mất tự nhiên, còn có cả một chút hồi hộp. Lên tivi có thể xuất khẩu thành chương mà Giản Chấn Lâm đối với con gái ruột của mình lại có phần hồi hộp, ha, chuyện này hay đây.


“Có muốn uống gì không? Trà nhé….” – Giọng nói hơi run run có phần khó hiểu.


“Không, cảm ơn.” – Tôi thản nhiên từ chối. Thời gian lưu lại đây, mong là cũng chẳng quá thời gian một chén trà nhỏ.


Giản Chấn Lâm thở dài, trong mắt ánh lên cảm giác bất lực không hề giấu giếm.


Một sự tĩnh lặng ngại ngùng, cho đến khi người giúp việc gõ cửa tiến vào – “Tiên sinh, Tịch tiên sinh đã về, có cần mời ngài ấy lên không?”


Tôi theo bản năng nhíu nhíu mày.


Giản Chấn Lâm xoay người đi tới ngồi xuống cái bàn gỗ gụ - “Bảo nó lên đây.” – Sau đó lại hướng về phía tôi chỉ vào bộ sofa cách đó không xa – “Tiểu Kiệt…con cũng ngồi một chút đi.”


“Không cần”


Giản Chấn Lâm đành chịu, có một chút trầm mặc ngượng ngập.


“Chú Giản.” – Giọng nói trầm thấp tới cùng với tiếng mở cửa.


Tôi đứng yên tại chỗ không cử động, cũng không nhìn vào người đó.


“A, Si Thần, lại đây ngồi xuống đi.” – Giản Chấn Lâm cũng không hỏi vì sao tôi và anh ta chia làm hai ngả mà tới.


Tịch Si Thần đi qua người tôi, lướt qua sát tôi, tới bàn gỗ gụ ngồi xuống.


Giản Chấn Lâm nhìn tôi, trong mắt lần nữa có ý bảo tôi đi tới ngồi xuống, nhưng không, tôi vẫn đứng đó, còn đứng rất ngay ngắn.


Một lúc lâu sau, Giản Chấn Lâm lại thở dài cái nữa, đứng lên – “Tiểu Kiệt….” – Môi giật giật, như còn phải suy nghĩ, một lúc lâu sau mới từ tốn nói – “Ta biết, con nhất định còn hận những việc ta đã làm năm đó.”


Tôi bàng hoàng chấn động trong giây lát, dù sao cũng không hề ngờ tới, ông có thể mau chóng, lại còn trực tiếp đề cập tới đề tài này.


- “Tiểu Kiệt, hôm nay con đồng ý trở lại Giản trang, ta thật sự rất vui mừng.



Những ngày tháng con ở bên ngoài…



Nhất định rất khổ sở….



Nhiều năm như vậy…..



Ta đã không hoàn thành tốt nghĩa vụ của một người cha….



Dù chỉ một chút



………………………”



Nghe những lời này đáng lẽ ra phải cảm động lắm, nhưng giờ phút này đây, tôi chỉ cảm thấy tê liệt và chẳng quan tâm.


“Cha, không cần phải nói thế.” – Cách cư xử ấy, sự khách sáo ấy, những lời lẽ dễ mủi lòng ấy thật sự không cần phải dùng cho tôi. Ít nhất là bây giờ một chút cũng khôngcần.


Giản Chấn Lâm mặt biến sắc, có chút khó khăn, muốn mở miệng mấy lần, nhưng một lúc sau mới thốt ra được – “Tiểu Kiệt, con là con gái duy nhất của ta.”


Mấy lời này khẽ lướt qua trái tim tôi, không phải đau lắm, nhưng lại để lại vết thương.


“Cha, con biết, con là con gái của cha, nhưng mà, không phải cha còn một đứa con nữa sao?” – Mở miệng một cái, rốt cuộc lại không giấu được ý châm chọc.



Chương 11


Không ngoài ý muốn khi thấy biểu tình kinh ngạc hơi bối rối của cha, bỗng nhiên cảm thấy có chút buồn cười, tôi chẳng muốn làm tổn thương bất kỳ ai, nhưng bị tổn thương lần nữa khiến tôi thấy gây áp lực vẫn hơn là chịu thiệt thòi.


“Em không nên nói như vậy.” – Một tiếng nói trong trẻo mà lạnh lùng thâm trầm lọt vào tai tôi.


Tôi sửng sốt, hướng về phía phát ra tiếng nói ấy, lập tức cười nói – “Tôi nên nói hay không nên nói cái gì, chẳng lẽ còn phải chờ Tịch tiên sinh đồng ý sao?”


Con ngươi âm u thanh thúy ngưng lại nhìn thẳng vào tôi, ẩn chứa một loại thâm trầm quỷ quyệt.


Im lặng một lát, Tịch Si Thần thản nhiên nói – “Thời gian sáu năm thực sự đã làm em thay đổi không ít.”


Đôi mắt như đêm tối kia như muốn đem tất cả tình cảm thu vào, che giấu kỹ lưỡng, nhưng tia khổ sở kia nghĩa là gì? Đau đớn ư? Không hiểu vì sao tôi cảm thấy bản thân anh ta không thể biết đau. Đè nén cảm xúc trong lòng không hiểu sao cứ muốn thoát ra khỏi cổ, chuyển hướng sang phía cha – “Tìm con có việc gì” – Không muốn ở đây lãng phí thêm thời gian.


“Tiểu Kiệt.” – Giản Chấn Lâm lấy lại tinh thần – “Thực ra Si Thần…”


“Con nghĩ con tới đây không phải để nói chuyện Tịch tiên sinh.” – Lạnh lùng ngắt lời Giản Chấn Lâm nói đỡ cho Tịch Si Thần.


“Hừ.” – Giản Chấn Lâm thở dài, gật gật đầu với Tịch Si Thần, mà Tịch Si Thần vẫn nhìn tôi như cũ, ánh mắt lạnh lẽo u ám.


Rất lâu sau, Tịch Si Thần mới lấy từ trên mặt bàn gỗ gụ ra một tập tài liệu đứng dậy đi tới trước mặt tôi.


Tôi ngoan cố đứng một chỗ…anh ta đành phải mang tập tài liệu tới, tôi không thèm đưa tay ra, chỉ thản nhiên thoáng liếc qua…là tài liệu chuyển nhượng bất động sản.


Mặt trên viết: Giản trang.


Đột nhiên cảm thấy đau đầu, dự cảm sắp có chuyện phiền toái xảy ra.


Lúc này, giọng nói già nua của Giản Chấn Lâm lại vang lên – “Tiểu Kiệt, nơi này, dù sao cũng là nhà thời thơ ấu của con, ta…muốn đem Giản trang để lại cho con.”


“Không cần.” – Tôi nhỏ giọng nói, mang theo không nhiều lắm cảm xúc dao động.


“Ta đã mua một vài nơi ở gần đây, nếu như con không thích chúng ta….” – Giản Chấn Lâm đột nhiên phát hiện cái từ “chúng ta” này có chút không ổn, bỗng dưng im bặt, ngừng một chút mới lại nói, lần này có phần cẩn thận hơn – “Ta và dì Trầm của con, cả bọn họ cùng ở đây, ta, bọn họ…có thể bàn bạc lại.” – Câu cuối cùng kia đứt đoạn như chịu không nổi.


Ông ta vì sao phải làm như thế? Tôi chẳng phát biểu ý kiến gì, mặt vẫn không chút thay đổi nhìn ông.


“Tiểu Kiệt…” – Cha lại nói, lần này mở miệng giọng nói đã mang theo vài phần run rẩy – “Khi đó, đuổi con tới Pháp…ta…hối hận đã không kịp nữa…sáu năm dường như cắt đứt quan hệ với con…Con là con gái duy nhất của ta…” – Giản Chấn Lâm nói xong, có vẻ lộn xộn.


Đây có thật là người cha hay quát mắng dối lừa của tôi không vậy, đột nhiên tôi nhận ra ông ta cũng chỉ là một người trung niên mỏi mệt bởi sự đời mà thôi.



Chương 12


Ở lại, thật vậy, lại dễ mềm lòng, so với…tính toán ban đầu đáng lẽ ra lúc này phải xong xuôi rồi.


Những tia nắng mặt trời đầu tiên buổi sớm… rạng rỡ xuyên qua những chấn song màu xám, tôi nhận ra cái nhà này của mình thế mà ngủ cũng ngon. Nhắm mắt lại, vẫn là một mảng màu đen, tĩnh lặng lạnh lùng như không sức sống.


Bên tay cảm thấy bồn chồn, trong lòng hốt hoảng, cổ họng cố nén lại một cơn buồn nôn.


Tất cả những gì không nên
<<1 ... 56789 ... 28>>

.


Top update NEW
cick để đọc nhìu truyện sex hơn xxx DƯỚI MỘT MÁI TRƯỜNG xxx {views}
♦ post 4035 ngày trước
ω 15:22:17 / 2015-01-10
click để xem nhiều truyện Sưu Tầm Chuyện ‘ông lão ăn mày và đại gia Rolls Royce’ xôn xao mạng {views}
♦ post 4079 ngày trước
ω 14:20:56 / 2014-11-27
cick để đọc nhìu truyện sex hơn osin _ tuyệt phẩm tình yêu 18 {views}
♦ post 4234 ngày trước
ω 01:30:46 / 2014-06-25
cick để đọc nhìu truyện sex hơn CHỒNG CHỊ, BỒ EM {views}
♦ post 4268 ngày trước
ω 16:32:33 / 2014-05-22
1234...340341342»

Bạn xem chưa?̣

XtScript Error: Timeout.
Bạn yêu thíck
Thế giới truyện :
Thư Tình | Teen Story | Góc trái tim | Tiểu Thuyết | Truyện Ma | Truyện Ngắn facebook | Sưu Tầm, me ola Truyện luôn luôn cập nhật 24/24

tìm thêm phim ,Truyện , ảnh trong wap:


..
Load pages: sec.