sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
watch sexy videos at nza-vids!
sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
truyen teen, tinh yeu 9x, hot clip 9x, sms kute , goc trai tim, me hai ola, tieu thuyet ,Teen Story ,tinh yeu, sms kute, tin... - sao3x

Bạn đang truy cập vào sao3x.sextgem.com wap đọc truyện hay wapsite đọc truyện teen hay,tổng hợp tiểu thuyết hay và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!

page wap trên facebook .mọi người vào like giúp mềnh nhé

sao3x.sextgem.com Trang chủ > 9x lộ hàng > click để xem nhiều Tiểu Thuyết tình yêu

hi chào mọi người mình đã quay trở lại .chúc mọi người đọc truyện vui vẻ nhé

Bài viết Tiểu Thuyết Hay - Vì Sao Đông Ấm Full Chap

Author: Hạt Cát Vô Tình

Tình trạng :Mồ Côi Người Yêu ☺
bạn là người Thứ 1281089 đọc truyện ở www.sao3x.sextgem.com

Chúc bạn Đọc truyện vui vẻ !


hoàn toàn không có ý muốn đỡ anh ta.


Tịch Si Thần ngồi tựa dưới đất, chậm rãi cười nhàn nhạt, thân thể hơi hơi run rẩy, như thể đang cố gắng chống chọi cái gì, hay chịu đựng cái gì. – “Bậc thang cũ nát không được tu sửa, chi bằng để em đi trước xem? Dù sao tôi có chết cũng chẳng liên quan gì đến em không phải sao?”


“Đúng là chẳng liên quan!” – Câu trả lời của tôi gần như là phản xạ, nhưng thể chứng minh với chính mình điều gì đó, nhưng, không thể phủ nhận lời anh ta nói khiến tôi có cảm giác nhói đau…


“Hay là em quyến luyến? A, ‘sống cùng đi chết cùng chôn một mộ’ cũng thật lãng mạn.” – Giọng nói lạnh lùng thốt ra không nhanh không chậm, không biết xấu hổ mà làm tổn thương người ta…


Tôi cố gắng khống chế sự phẫn nộ của mình, không quan tâm anh ta có đi lên hay không nữa, lê lết thân thể suy yếu, bước lên những bậc đá vỡ lởm chởm.


Đi tới bậc thang cuối cùng, chân bước lên mặt đất đã lâu không thấy, cảm giác nhẹ nhõm sau khi thoát chết trong gang tấc này khiến tôi cảm thấy có chút hư ảo.


Mặc dù không có lý do, vẫn nhịn không được liếc mắt nhìn xuống một cái.


Trong ánh mặt trời tôi nhìn thấy nụ cười nhợt nhạt mênh mang ấy, mơ hồ như thể sắp tiêu tan.


Một dòng tơ máu chầm chậm chảy ra từ khóe miệng anh ta, con mắt thất thần lạc mất tiêu cự, rồi chảy xuống, cơ thể suy yếu ngả nghiêng, xung quanh vang vọng tiếng ầm ầm.


Ngay lúc tôi còn đang khó hiểu, những khối đá bên chân bỗng dưng đóng lại, tạo nên một trận bụi mù, những cơ cấu từ xa xưa kia cũng gầm rú ma sát theo. Mặt đất kín bưng không một khe hở, như thể cửa động vừa rồi chưa bao giờ xuất hiện.


“Tôi chết không liên quan tới em.” – Trong lúc hỗn loạn bên tai vẫn vang vọng những lời này. Bây giờ mới nhận ra, nó như thể lời dự báo trước về cái chết.


Dòng máu theo khóe miệng anh chảy ra khi cuối, càng giống như mấy cảnh sinh ly tử biệt trong võ hiệp. (A Tuyết: chú ý nhớ, từ đây chị thay đổi dần thái độ đối với anh, nên cách gọi cũng sẽ đổi dần dần.)


Trong hoảng hốt nhớ lại rất lâu trước kia khi xem phim võ hiệp rất bực mình cái kiểu hơi tý lại ho khạc máu – “Không phải lao phổi cũng chẳng phải viêm phế quản, ho ra máu như vậy rất giả tạo.”


Gia Trân sẽ bày ra khuôn mặt khóc như hoa lê, quả quyết rằng – “Bị nội thương cũng sẽ ho ra máu mà.”


Tôi nghi ngờ liếc nhìn cô nàng. Bùi Khải ở bên cạnh cũng rất có lòng phụ họa – “Nội thương có thể bị gây nên bởi những ngoại lực bên ngoài tác động đến con người như: ngã ngựa, đánh nhau, rơi từ trên cao xuống…hô hấp mất cân bằng, gan và dạ dày đảo lộn, sau đó sườn và bụng đau đớn, buồn nôn đầy hơi không ăn uống được, nhỡ đâu phạm tới phổi, đường dẫn khí…sau khi nội thượng bị máu tràn vào, gây khó thở, ho ra máu, chảy máu cam, nôn ra máu…”


“Thôi thôi thôi……” – Hàng loạt những giải thích thuộc về y học cổ truyền thật khiến người ta đau đầu, Gia Trân dở khóc dở cười – “Bùi Khải, sau này anh có thể tính đi làm giang hồ lang trung được đấy.”


Chương 28


Trong phòng bệnh, tường trắng muốt, drap giường trắng muốt, không khí lạnh lùng hòa cùng mùi thuốc sát trùng, tất cả những thứ này đều cho tôi cảm giác quen thuộc không thôi, nhưng mà lúc này đây, người nằm trên giường bệnh không phải là tôi.


Tôi chầm chậm bước tới, ngồi xuống cạnh mép giường, Tịch Si Thần đang hôn mê có vẻ tiều tụy và vô hại, toàn bộ đường nét trên khuôn mặt hoàn mỹ đều mềm mại hơn, thậm chí còn mang vẻ thơ trẻ, tóc đen tán loạn ôm lấy trán, đôi môi trắng bệch mím lại, vẻ cao ngạo thường ngày đã không còn nữa, chỉ còn lại phần nào nhợt nhạt.


Lợi dụng, lừa gạt, tranh thủ tình cảm, chiêu này nối tiếp chiêu kia, tính toán cẩn thận từng quân bài trong tay, những tưởng nếu cần, ngay cả chính sinh mệnh của mình cũng đưa vào toan tính được.


Nhưng mà thông minh như anh, trước chuyện tình cảm cũng vụng về ngốc nghếch.


Chậm rãi ngước mắt lên, trong khoảnh khắc đã rơi vào ánh nhìn sâu sắc của một đôi mắt không biết mở từ lúc nào đang nhìn tôi chăm chú, tôi sửng sốt, rồi vội vàng đứng dậy khỏi mép giường, nhưng không chờ tôi đứng vững cổ tay đã bị Tịch Si Thần nhẹ nắm lấy – “An……” – Tiếng nói khàn khàn cố thoát ra khỏi miệng.


“Tôi đi gọi bác sĩ.”


“Không cần.” – Tịch Si Thần khó khăn ngồi dậy, đôi mắt thăm thẳm như hồ sâu vẫn không dời đi, giọng điệu hơi tha thiết – “Thế này được rồi.”


Tôi bị ánh mắt của anh làm cho không được tự nhiên, nghiêng nghiêng đầu – “Tịch Si Thần, tôi sẽ không vì một lần cảm kích mà đón nhận tình yêu.”


“Tôi biết.” – Yên lặng một lúc lâu sau anh mới nói bình tĩnh một cách lạ lùng. – “Có điều, tôi đã nghĩ rằng em sẽ không quay lại.”


“Tiếc cho màn khổ nhục kế diễn quá hoàn hảo của anh.” – Tôi hơi trào phúng, giờ nhớ lại cái lúc ấy vẫn còn hơi hoảng, nếu không hiểu được sự đau đớn của anh ta không phải là giả, nếu không hiểu ra đằng sau từ “trừ phi…” ấy chính là trừ phi có người ấn nút mở cửa, nếu không đã không mở lại được cửa đá….. Thực tế là tôi vẫn luôn chán ghét sự giả dối không chân thực này, nhưng cho tới giờ vẫn chưa hề ghét đến như vậy, ghét đến nỗi mắt nhòa cả đi, nước mắt cứ tự nhiên chảy tràn đầy mặt.


“……Hối hận?” – Ánh mắt đang tươi sáng chợt tối sầm.


Tôi nhìn anh mặt không chút thay đổi – “Đừng cố thử tôi.”


Tịch Si Thần cười khổ một tiếng – “Thực sự, tôi có làm gì cũng vô ích phải không?”


Có lẽ bởi đang yếu bệnh, nên lúc này trông anh thoạt nhìn như thể một đứa trẻ phải chịu ấm ức.


Tôi hơi nghiêng đầu – “Tịch Si Thần, tôi đã không còn hận anh, cho nên, anh cũng không phải làm gì nữa.”


Đột nhiên, khuôn mặt anh có chút tươi tỉnh lên, nhẹ nhàng kéo tôi lại gần, đưa tay tôi lên miệng thản nhiên đặt xuống một nụ hôn, cảm giác từ đầu ngón tay lành lạnh truyền tới làm tim tôi đập mạnh – “Anh……”


Tịch Si Thần ngước mắt lên – “Cám ơn, trước mắt, như vậy là được rồi.”


Tôi không ngờ Tịch Si Thần mà cũng dễ dàng thỏa mãn như vậy, anh như vậy, vừa xa lạ lại vừa mang tới sự ấm áp trong tôi.


Về tất cả những chuyện chính, chúng tôi đều vô tình không nhắc tới.


“Anh nghỉ ngơi đi, ngày mai tôi lại tới.” – Tránh khỏi bàn tay của anh, cầm lấy áo khoác đi về phía cửa.


“An Kiệt.” – Tiếng nói dịu nhẹ từ phía sau truyền tới, chứa dựng biết bao ý vị - “…Tôi xin lỗi.”


Muộn thì cũng đã muộn rồi, không dừng lại, mở cửa đi ra ngoài, câu xin lỗi sau cuối ấy tới chậm sáu năm, bây giờ nghe được chỉ có cảm giác nhẹ tênh như mây gió, trên thực tế, tất cả còn lại đến giờ cũng chỉ như mây gió mà thôi.


Tịch Si Thần nằm viện một tuần, tôi về trường xử lý nốt những việc dang dở, còn báo với cô hoãn kế hoạch lại.


Bạn cùng phòng cũng chẳng thắc mắc chuyện mấy ngày nay tôi lục tục vắng bóng, chúng tôi vốn rất ít giao thiệp, chỉ có cô nàng Singapore kia cứ hơi tý lại hỏi tôi về “Diệp Lận”, tôi chỉ có thể cười khổ đáp rằng anh ấy sắp lập gia đình, cô nàng thất vọng rõ rệt, nhưng cũng ngoan ngoãn không hề làm phiền tôi.


Trưa hôm nay mang cơm hộp của nhà hàng Ý tới bệnh viện, Tịch Si Thần đang ngủ, vết thương trên người đã lên sẹo, nhưng sắc mặt vẫn tái nhợt như trước.


Vuốt lên vết thương trên bàn tay anh, sâu đến đáng sợ như vậy, nhẹ nhàng lướt qua, mang theo mấy phần đau lòng mà ngay cả chính mình cũng không nhận ra. Ngay sau đó cảm thấy những ngón tay của anh chậm rãi nắm lấy năm ngón tay tôi, chặt chẽ ràng buộc – “Lại đây…” – Tịch Si Thần đã coi như không hận thành đón nhận, được một bước lại muốn tiến thêm một thước.


“Hôm nay thấy sao?” – Cô sĩ nói anh hồi phục rất nhanh, hôm qua còn nói có thể ra viện sớm.


“Không tệ.” – Ánh mắt Tịch Si Thần thật tươi sáng.


Tôi rụt tay lại, rót một ly nước đưa tới – “Vết thương của anh, tôi ít nhiều cũng phải có trách nhiệm.”


“…….rất xin lỗi, tôi đã làm em khó xử.” – Cúi đầu, nhìn cái cốc thủy tinh trong tay.


Trước chuyện tình cảm anh ta thực sự như một đứa trẻ, rất cẩn thận mà lại mẫn cảm lạ lùng, thăm dò từng chút một, không thể kiềm chế được tình cảm, sau khi tôi từ chối tình cảm, lại tự giác lùi tới một khoảng cách hữu hiệu, rồi chờ đợi đến bước hành động tiếp theo.


………..Mà tôi có hơn gì anh không? Có lẽ, hận anh, chỉ là một sự trút giận, đối với sự yếu đuối khoan dung dành cho cha, đem tất cả những phẫn hận và uất ức không chỗ nào trút ra của mình đổ hết lên đầu anh, lại còn, tự nhủ với mình rằng đó là điều đương nhiên, vuốt ve má phải của mình, nơi đó sớm đã không còn đau nữa, chỉ là……Có lẽ, chỉ là muốn qua anh mà khẳng định mình vẫn còn tồn tại, có lẽ, anh mới chính là người bị lợi dụng……


Tôi thừa nhận lòng mình đã khác nhiều so với trước kia, tôi cũng biết mình đối với anh ngoài “cảm kích” ra còn có điều gì đó, lại chợt nhớ về những bối rối của mình ngày hôm ấy, không khỏi cười khổ một trận, tôi cố chấp đến cùng để làm gì cơ chứ……Đêm qua, suynghĩ rất nhiều, nhớ tới cô, Phác Tranh, Christine, Diệp Lận, Tịch Si Thần, mẹ, cha, Lâm Tiểu Địch, Mạc Gia Trân……Tôi nhớ lại một lượt về tất cả những người đã từng gắn bó, tôi không biết mình sao lại liên quan tới mỗi Tịch Si Thần nhiều thế, có lẽ là vận mệnh an bài……Nhưng buồn thay hai kẻ thờ ơ lạnh nhạt đều không dễ bộc lộ cảm xúc, rồi lại ở bên nhau nảy sinh những điều mới mẻ, cho tới bây giờ…Giờ đây sau chuyện đó Tịch Si Thần trở nên ôn hòa và dịu dàng lạ lùng, như thể buông thả cái gì đó, chỉ là EQ có hạn nên anh không biết xử lý tình cảm như thế nào.


“An Kiệt, sao vậy, mệt mỏi ư?” – Tiếng nói thản nhiên vang lên, mang theo sự dịu dàng.


Tôi đứng dậy, tự dưng cảm thấy dễ dàng hơn, nhưng vẫn có chút bất đắc dĩ, từ từ thả ra một câu – “Tịch Si Thần, chúng ta hòa thuận với nhau đi.”


Tâm tình bình thản chờ xem anh, không mang theo chút thành kiến nào, có lẽ, tôi với anh có thể thực sự hòa thuận với nhau.


Đương nhiên nếu muốn định nghĩa hòa thuận với nhau này là tình yêu thì còn sớm quá, dù sao muốn lòng tôi hoàn toàn đón nhận một người không phải là chuyện dễ. Cho nên bây giờ chỉ có thể bước từng bước, tương lai, có thể sẽ hòa thuận bên nhau, cũng có thể sẽ lạnh nhạt chia xa.


Mà giờ phút này tôi chỉ biết là, tôi chỉ không muốn hận anh nữa, chỉ thế mà thôi.

Chương 29


Hai hôm sau Tịch Si Thần chuẩn bị làm thủ tục ra viện, tôi tính sơ sơ, sau khi hồi phục kha khá anh sẽ quay về Trung Quốc, cho nên mình cũng phải rục rịch chuẩn bị việc đi Phần Lan, dù sao việc này cũng đã ấn định rồi, cô ở bên kia cũng thúc giục đi mau.


Đẩy cửa phòng bệnh đi vào, Tịch Si Thần ngồi trên giường lật xem một ít tài liệu, mặc bộ pijama màu trắng (A Tuyết: hơ, chị Cố dùng từ “miên bố” tức là áo ngủ ý, cơ mà ta thay băng pijama cho nó sang ) đeo thêm một chiếc kính gọng bạc, lại có vẻ ôn hòa và tao nhã khó tả.


“Hôm nay hơi mu
<<1 ... 1617181920 ... 28>>

.


Top update NEW
cick để đọc nhìu truyện sex hơn xxx DƯỚI MỘT MÁI TRƯỜNG xxx {views}
♦ post 4038 ngày trước
ω 15:22:17 / 2015-01-10
click để xem nhiều truyện Sưu Tầm Chuyện ‘ông lão ăn mày và đại gia Rolls Royce’ xôn xao mạng {views}
♦ post 4082 ngày trước
ω 14:20:56 / 2014-11-27
cick để đọc nhìu truyện sex hơn osin _ tuyệt phẩm tình yêu 18 {views}
♦ post 4237 ngày trước
ω 01:30:46 / 2014-06-25
cick để đọc nhìu truyện sex hơn CHỒNG CHỊ, BỒ EM {views}
♦ post 4271 ngày trước
ω 16:32:33 / 2014-05-22
1234...340341342»

Bạn xem chưa?̣

XtScript Error: Timeout.
Bạn yêu thíck
Thế giới truyện :
Thư Tình | Teen Story | Góc trái tim | Tiểu Thuyết | Truyện Ma | Truyện Ngắn facebook | Sưu Tầm, me ola Truyện luôn luôn cập nhật 24/24

tìm thêm phim ,Truyện , ảnh trong wap:


..
Load pages: sec.