sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
watch sexy videos at nza-vids!
sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
truyen teen, tinh yeu 9x, hot clip 9x, sms kute , goc trai tim, me hai ola, tieu thuyet ,Teen Story ,tinh yeu, sms kute, tin... - sao3x

Bạn đang truy cập vào sao3x.sextgem.com wap đọc truyện hay wapsite đọc truyện teen hay,tổng hợp tiểu thuyết hay và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!

page wap trên facebook .mọi người vào like giúp mềnh nhé

sao3x.sextgem.com Trang chủ > 9x lộ hàng > click để xem nhiều Tiểu Thuyết tình yêu

hi chào mọi người mình đã quay trở lại .chúc mọi người đọc truyện vui vẻ nhé

Bài viết Tiểu Thuyết Hay - Vì Sao Đông Ấm Full Chap

Author: Hạt Cát Vô Tình

Tình trạng :Mồ Côi Người Yêu ☺
bạn là người Thứ 1281085 đọc truyện ở www.sao3x.sextgem.com

Chúc bạn Đọc truyện vui vẻ !


!”


Lạnh lùng đảo mắt nhìn những người trước mặt, cha đang khiếp sợ, Trầm Tình Du nhìn tôi không tin nổi, cùng với Tịch Si Thần vẫn đang ngồi gục đầu ở ghế sô pha – “Các người…tôi không nợ gì cả!”


“Tiểu Kiệt, con đừng như vậy.”


“Đừng như thế nào? Chẳng lẽ các người vào hùa nhau đẩy tôi vào cái hôn nhân chính trị này, tôi cũng không ý kiến ý cò!! Thật xin lỗi, tôi đã không còn là Giản An Kiệt trước kia! Tôi không còn yếu đuối tùy ý để các người lợi dụng nữa đâu!”


“Không phải vậy đâu Tiểu Kiệt, cha thật sự chỉ muốn chọn cho con một người thích hợp, để hắn chăm lo cho con cả đời.”


“Buồn cười! Sáu năm qua tôi toàn tự chăm lo cho chính mình, vẫn sống yên ổn, giờ việc gì phải kiếm người nào đó tới mà làm hư thân đi?”


“Tiểu Kiệt, sao con phải cực đoan như thế…” – Thân thể Giản Chấn Lâm run rẩy như lá khô trước gió – “Còn nữa, hút thuốc là sao? Cơ thể con làm sao, vì sao tay phải lại tàn phế?”


“Cha à, có lúc tôi rất muốn…giết ông.” – Chết rồi còn chạy tới hỏi vì sao lại chết, ha! Mấy lời rẻ tiền và giả dối này bây giờ nghe đến chỉ làm tôi tăng càng thêm oán giận!


Giản Chấn Lâm chật vật lui về sau từng bước, nhìn tôi, kinh ngạc không chịu nổi.


Không ngờ, sự thực kết thúc sớm vậy, vẫn là bằng cách này, tuy nhiên, cũng tốt thôi…Ngay sau đó, tôi bình tĩnh đi tới trước mặt Giản Chấn Lâm, lấy ra cái thẻ tín dụng vẫn luôn để trong túi áo, ném xuống đất, trong mắt đã không còn chút hơi ấm – “Còn cái này của ông, bên trong cũng không ít, về sau…Tôi, cùng Giản tiên sinh ngài, không còn quan hệ.”


Sau đó, xoay người, rời đi, lưng rất thẳng, mang theo một chút kiêu ngạo cuối cùng, chứng minh lúc này đây mình cũng không phải là bị đuổi khỏi Giản gia! Đi ra khỏi hành lang, mưa lạnh như băng bên ngoài táp lên người, tiếng mưa rơi bàng bạc mà tôi lại không nghe ra âm thanh gì, yên tĩnh mà trống rỗng, chết lặng đi xuyên qua hoa viên, dùng cánh tay phải yếu ớtđẩy cánh cổng sắt có bao nhiêu ý nghĩa kia ra, tôi nghĩ, lần này thật sự đã xong hết cả rồi.




“Tiểu Kiệt ngoan, cha mới mua trang viên, ngày mai chúng ta sẽ chuyển nhà nha.”


“Mẹ à, sao lại trồng trúc trong vườn?”


“Vì Bộ Trúc trong Tứ Quý mang ý nghĩa vĩnh hằng.” (A Tuyết: Tứ Quý là “tùng, cúc, trúc, mai” ý)


“Phòng Tiểu Kiệt đẹp lắm nhé.”


“Phác Tranh, là màu hồng đó.”


“Con bé này thích ban công này lắm à?”


“Thích, có thể nhìn được những nơi rất xa.”


“Tiểu Kiệt, phòng tranh này là cha tặng cho con nhé.”


“Tranh Tiểu Kiệt vẽ đẹp lắm.”


“Có thích nơi này thế nào, Tiểu Kiệt cũng không ở đây mãi được.”




Cuối cùng nước mắt không ngăn được mà tràn xuống theo mưa, sau đó đi tới chui vào trong áo của người đàn ông đã đứng rất lâu trong mưa kia – “…Em mệt mỏi quá, thực sự mệt mỏi quá…Anh, đưa em rời khỏi đây đi…”



Chương 23


Tháng tư, thời tiết Paris ôn hòa và dễ chịu.


Trở về hai tháng rồi, tâm tình cũng đã lắng đọng lại.


Sáng thứ bảy, đường phố lát gạch đỏ sạch sẽ, người qua lại rất ít, mang theo giá vẽ đi ra một hồ nước ở ngoại ô, ở đó có một nhà thờ theo phong cách Gothic thời kỳ đầu, sáng thứ bảy sẽ có rất nhiều người tới cầu nguyện.


Gần nhà thờ có một ngôi trường tiểu học cũ kỹ mà xinh đẹp, những đứa trẻ ở đó đều là dân của thị trấn, chất phác và trong sáng. Đôi khi tôi cũng được nhà trường nhờ dạy cho các em một số kỹ thuật vẽ tranh cơ bản, thường là chiều thứ năm, bởi thời gian đó tương đối rảnh rỗi. Đi đến ven hồ, dựng giá vẽ cẩn thận, lấy từ balo ra những vật liệu cần thiết, xong xuôi liền chậm rãi bắt đầu khắc họa lại khung cảnh đẹp đẽ dưới ánh nắng mặt trời rực rỡ này.


Trên đường có mấy đứa trẻ con chạy chơi đùa nghịch, nhưng sẽ không tới gần quấy rầy tôi.


Mấy cặp tình nhân nằm trên bãi cỏ tận hưởng ngày nắng đẹp hiếm có này.


Hai giờ sau, tay phải cầm bảng pha màu đã hết chịu nổi, cho nên không thể không tạm dừng bức tranh mới chỉ được một nửa, hy vọng lần sau có cơ hội có thể hoàn thành bức tranh này. Nghĩ đến năm hôm nữa sẽ đi Phần Lan, thế mà lại có phần lưu luyến với cái nơi mình vốn không hề thích này.


Tuần trước, lấy văn bằng ngành luật của Pháp từ trường đại học Descarteschuyển sang học thạc sĩ ngành luật quốc tế tại trường đại học Helsinki của Phần Lan. Mặc dù mình vẫn còn nửa năm học môn Tâm lý học thạc sĩ, nhưng bởi quan hệ máu mủ, cũng phải nghe lời cô mà sớm sớm sang Phần Lan.


Buổi chiều trở về ký túc xá. Từ xa đã nhìn thấy bà Marouges, mái tóc lưa thưa bay trong gió, khuôn mặt sáng ngời dưới ánh nắng mặt trời nhạt nhòa.


Bà Marouges chạy tới thân thiết hôn hai má tôi, giọng nói hơi xúc động – “Ôi, Ann, cháu cuối cùng cùng về rồi, có một chàng trai trẻ châu Á rất ưa nhìn tới tìm cháu đấy, thằng bé chờ cháu suốt cả buổi sáng.”


Có chút ngạc nhiên, ở nơi này tôi có thân quen người châu Á nào đâu, cho dù có cũng chỉ là quen biết sơ sơ, hầu như không thân tới mức có thể tìm tới được.


“Cám ơn bác Marouges.” – Chậm rãi rảo bước đi tới, trong lòng thầm đoán rốt cuộc là ai vậy.


Có lẽ cũng đã đoán ra được là anh rồi, chàng trai châu Á ưa nhìn, cho nên khi nhìn thấy anh trong nháy mắt cũng không quá ngạc nhiên và bối rối.


Diệp Lận đứng dưới tán cây trước cửa ký túc xá, một thân áo trắng sạch sẽ, mái tóc hơi dài đã được cắt ngắn bớt, thoạt nhìn rất sáng sủa và tinh anh.


“Tới Pháp bao giờ vậy?” – Đến gần anh rồi lên tiếng trước, tôi không ngờ mình còn có thể bình tĩnh như thế, có lẽ bởi chuyện gì cũng có thể buông xuôi được rồi.


Diệp Lận nhìn tôi một hồi lâu rồi mới thản nhiên nói – “Hôm qua.” – Ánh mắt có phần phức tạp, cũng có phần áp lực – “Có rảnh không? Cùng ăn một bữa.”


“Được. Nhưng chờ em vào cất mấy thứ này đã.” – Chỉ chỉ giá vẽ phía sau.


“Anh chờ em.”


“Ừm.”


Trở về phòng ngủ, chỉ có cô bạn người Singapore mới đến đang viết ca từ, những người khác đều không ở, tôi trèo lên gác xép cất giá vẽ.


“Ann. Buổi sáng có người tìm cậu, anh ta chờ cậu cả buổi.”


“Ừ.” – Đi vào phòng tắm rửa sạch màu vương trên tay.


Cô bạn cùng phòng có vẻ rất hứng thú với chuyện này – “Cậu gặp anh ta rồi à?”


“Ừ.”


“Tớ tưởng anh ta đi rồi cơ. Nói thật, anh ta cũng thật đẹp trai, người nhà à?”


“Không phải.” – Rửa tay xong rồi nhưng lại phát hiện ra trên ống tay áo cũng bị dính màu, hơi ngán, đi đến tủ quần áo lấy bừa ra một cái áo khoác len rồi đi vào phòng tắm.


“Bạn trai?”


“Không phải.” – Đối với mấy câu hỏi tò mò này tôi vốn không thích, thường không trả lời, nhưng mà thế này cũng chẳng thể coi là trả lời.


“Ha! Ann, cho tớ số điện thoại của anh ta đi!” – Thay xong quần áo bước ra từ phòng tắm, cô bạn cùng phòng tay cầm cây bút chì cùng mảnh giấy viết đầy ca từ chảy đến trước mặt tôi – “Nếu không phải bạn trai của cậu, vậy tớ theo đuổi cũng không sao nhỉ.”


Tôi không khỏi buồn cười, nhưng cũng rất chân thành nhắc nhở cô nàng – “Anh ta có lẽ sẽ về Trung Quốc ngay thôi.”


“Khoảng cách không phải vấn đề.” – Cô bạn cùng phòng khoát tay, làm bộ không hề quan tâm.


Tôi không ngờ cô ấy sẽ nói như vậy, trông cũng không có vẻ đang đùa, nhưng mà – “Tớ không biết số điện thoại của anh ta.”


Cô bạn cùng phòng liếc mắt nhìn tôi một cái, sau đó nhíu mày kêu lên – “Phải rồi. Lần trước Audrey coi trộm điện thoại của cậu cũng chỉ thấy lưu mỗi hai số của cô với anh cậu.” – Cô nàng có vẻ mất hứng, thì thào lẩm bẩm – “Khó lắm mới có một người coi được.”


“Tớ ra ngoài đây.” – Không có nói gì thêm, vậy sẽ tốt hơn với…cái người đang chờ dưới lầu kia, dù sao, không cần phải can thiệp vào chuyện của người khác.


“…..hoàng tử mặc âu phục đen…” – Khi khép lại cửa phòng nghe được một câu của cô bạn cùng phòng.


Âu phục màu đen? Tôi nhíu mày, nhưng cũng không để ý. (A Tuyết: nhưng mà ta để ý :”> anh ý lại vừa xẹt qua)


Ăn tối cùng Diệp Lận, tôi dẫn anh tới một nhà hàng Ý cách trường không xa, nói tới cũng thật buồn cười, ở Pháp sáu năm rồi nhưng mới chỉ nếm qua đồ ăn Pháp có một hai lần, chẳng qua cũng chỉ bởi không hợp khẩu vị.


“Nhà hàng này đồ ăn rất ngon.” – Tôi nói.


“Thường đến?”


“Hồi trước từng làm thêm ở đây.” – Uống một ngụm nước lọc – “Anh ở đây đến khi kết thúc tuần lễ thời trang Pháp à?”


“Không, anh còn ở thêm hai ngày nữa.” – Ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn chiếu lên khuôn mặt vẻ thần bí khó lường.


“Mấy hôm nay em có việc, khá bận rộn, nếu không em sẽ đưa anh đi dạo chơi Paris một chút.” – Tôi nói thật lòng.


Tiếp theo chẳng ai nói gì thêm, một khoảng thời gian tĩnh lặng trải ra.


Rất lâu sau Diệp Lận mới mở miệng nói – “Anh phải kết hôn.”


“……..Ừm.” – Tôi đảo đảo đĩa spaghetti trên bàn – “Chúc mừng anh.”


“Giản An Kiệt, anh không muốn nghe nhất chính là câu chúc mừng này của em.” – Diệp Lận ngẩng đầu lên nhìn tôi, trong ánh mắt ẩn chứa sự cố chấp.


“Nhưng mà, Diệp Lận, em cũng chỉ có thể nói một câu chúc mừng này.” – Bình tĩnh nói thẳng.


“Đáng lẽ ra anh không nên đánh mất tất cả cơ hội, sáu năm trước, sáu năm qua…” – Khi Diệp Lận nói lời này đã hoàn toàn mất hết hy vọng.




Có lẽ, nhưng đã chẳng còn gì để nói nữa rồi…em sẽ coi anh như một bóng hình đã xen vào cuộc đời em suốt sáu năm, quét đi tất cả những mảng màu xám xịt, với anh, chỉ giữ lại đơn thuần sáu năm kia, để sau này ngày nào đó nhớ lại, sẽ mỉm cười, như vậy cũng đủ rồi.




Ngày hôm sau, bắt đầu lục tục thu dọn một ít hành lý, cô nói sẽ đích thân tới đón, nhưng tôi nghĩ sáu năm ở đây cũng có đến cả trăm cả ngàn thứ lỉnh kỉnh, thực sự một chiếc xe không chở hết được, cho nên nhân lúc còn thời gian rảnh rỗi đem soạn lại, thứ vô dụng thì thẳng tay vứt luôn, nếu còn có ích thì đi quyên góp cho giáo hội.


Dụng cụ vẽ có lẽ sau này không cần nữa, bởi tự mình cũng cảm thấy gần đây vẽ càng lúc càng khó khăn; một đống đĩa hình của Christine, quyên góp thôi, giáo hội chắc cũng gần thiên đường; gấu bông, à, quà sinh nhật Phác Tranh tặng, lớn quá, không biết vứt đi có bị mắng không nữa; găng tay màu phấn hồng cô tặng, dường như hơi trẻ con, tặng cho đứa bé nào ở giáo hội luôn cho rồi…Sửa soạn qua lại được chừng hai mươi phút, mà thực ra nhoáng một cái đã tới đáy tủ quần áo để lộ ra một chiếc áo, nhíu mày cầm lên…Thật xa lạ, một chiếc áo vest màu đen tuyền, không có hoa văn hay họa tiết gì đặc biệt, thương hiệu lớn nên chắc là đắt tiền lắm…


… Ký ức mơ mồ, một cơn mưa xối xả, ngã tư đường bụi bặm, không sao nhớ được đường về, đứng dưới mưa hai tiếng liền rốt cuộc thể lực
<<1 ... 1213141516 ... 28>>

.


Top update NEW
cick để đọc nhìu truyện sex hơn xxx DƯỚI MỘT MÁI TRƯỜNG xxx {views}
♦ post 4038 ngày trước
ω 15:22:17 / 2015-01-10
click để xem nhiều truyện Sưu Tầm Chuyện ‘ông lão ăn mày và đại gia Rolls Royce’ xôn xao mạng {views}
♦ post 4082 ngày trước
ω 14:20:56 / 2014-11-27
cick để đọc nhìu truyện sex hơn osin _ tuyệt phẩm tình yêu 18 {views}
♦ post 4237 ngày trước
ω 01:30:46 / 2014-06-25
cick để đọc nhìu truyện sex hơn CHỒNG CHỊ, BỒ EM {views}
♦ post 4271 ngày trước
ω 16:32:33 / 2014-05-22
1234...340341342»

Bạn xem chưa?̣

XtScript Error: Timeout.
Bạn yêu thíck
Thế giới truyện :
Thư Tình | Teen Story | Góc trái tim | Tiểu Thuyết | Truyện Ma | Truyện Ngắn facebook | Sưu Tầm, me ola Truyện luôn luôn cập nhật 24/24

tìm thêm phim ,Truyện , ảnh trong wap:


..
Load pages: sec.