sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
watch sexy videos at nza-vids!
sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
truyen teen, tinh yeu 9x, hot clip 9x, sms kute , goc trai tim, me hai ola, tieu thuyet ,Teen Story ,tinh yeu, sms kute, tin... - sao3x

Bạn đang truy cập vào sao3x.sextgem.com wap đọc truyện hay wapsite đọc truyện teen hay,tổng hợp tiểu thuyết hay và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!

page wap trên facebook .mọi người vào like giúp mềnh nhé

sao3x.sextgem.com Trang chủ > 9x lộ hàng > click để xem nhiều Tiểu Thuyết tình yêu

hi chào mọi người mình đã quay trở lại .chúc mọi người đọc truyện vui vẻ nhé

Bài viết Tiểu Thuyết Hay - Vì Sao Đông Ấm Full Chap

Author: Hạt Cát Vô Tình

Tình trạng :Mồ Côi Người Yêu ☺
bạn là người Thứ 1280970 đọc truyện ở www.sao3x.sextgem.com

Chúc bạn Đọc truyện vui vẻ !


mà xa lạ…Khi tỉnh lại đã thấy ở bệnh viện. Lại là bệnh viện, tôi cười khổ.


“Hút thuốc quá nhiều, tuy là trước kia, nhưng rõ ràng cơ thể của cô ấy đã tạo thành thương tổn quá lớn, hệ miễn dịch cơ bản đã bị hư hại, ốm đau chóng mặt là chuyện bình thường, sau này cố gắng đừng để cô ấy…”


“Tỉnh.” – Tịch Si Thần bước mấy bước đến trước giường tôi.


Vị bác sĩ trẻ tuổi mặc áo choàng trắng cũng bước tới theo – “Tỉnh là không sao rồi! Đã bảo cậu là cô ấy không sao mà! Cậu còn…”


“……………”


“Ờ Ờ Ờ! Hứ, thật là vô tình quá, vừa rồi còn lôi kéo tôi như thế như thế, bây giờ thì lại như này như này…”


“……………”


“Ờ Ờ Ờ! Ôi, số khổ quá đi! Ai bảo tôi là bạn đại học với người ta.”


“Bác sĩ Lâm……” – Tịch Si Thần cuối cùng cũng mở miệng.


“Ôi ôi ôi! Tôi đi ra ngoài, tôi đi ra ngoài……” – Đi được nửa đường cái bóng màu trắng lại quay lại – “Ấy ấy, đây là địa bàn của tôi mà.”


“Cậu có thể ở lại đây, không vấn đề.” – Lời nói bình tĩnh.


“Tôi đi ra ngoài, tôi đi ra ngoài. Tôi đi ra ngoài không thèm quay lại.” – Bóng trắng lướt đi.


“…….Cảm thấy thế nào?” – Câu nói như thể vô tình.


Tôi tựa đầu quay ra phái cửa sổ, không muốn trả lời, cũng không có sức mà trả lời.


“Nằm viện hai ngày, em cần nghỉ ngơi.”


Hai ngày? Ánh nhìn kia vĩnh viễn không thể cho người ta hiểu thấu. Giây tiếp theo đứng dậy gạt đi kim truyền dịch trên tay, xuống giường, xỏ giày, cầm lấy áo khoác sau lưng mở cửa đi ra ngoài.


Anh ta, không ngăn lại.


“Giản An Kiệt.” – Vừa bước ra khỏi tòa nhà đã nghe tiếng người gọi mình.


“Bùi Khải?” – Tôi lập tức dừng bước, giọng dáp lại có phần mơ hồ.


Bùi Khải bước nhỏ lại gần – “Sao lại ở đây, lại ốm à?”


“Không.” – Tôi cười cười, nghĩ hai giây lại nói – “Bùi Khải, đưa em về được không?”


“Ơ? À được.” – Bùi Khải có phần không phản ứng kịp – “Nhưng mà em phải chờ một chút, anh đi đưa mấy bản sao tài liệu này rồi ra.” – Nói xong chạy tới tòa nhà phía bên trái.


Đi tới ngồi xuống chiếc ghế cách đó không xa, lặng yên chừng ba phút sau thì Bùi Khải đi ra – “Để em chờ lâu, giờ đi được rồi.”


Tôi đứng dậy – “Làm phiền anh rồi.”


Bùi Khải đi phía trước dẫn đường – “Không phiền không phiền, dù sao anh cũng phải về rồi.”


Ngay sau đó đi tới một chiếc xe màu xám.


“……….Em ngồi ghế sau.”


“À? Được rồi.”


Mở cửa ngồi vào ghế sau, rồi nằm ngay xuống.


Bùi Khải sững người, lập tức cũng lên xe theo – “Em….thực sự không có vấn đề gì sao? Nhìn qua cũng không ổn.”


“Để cho em ngủ một chút.” – Giọng nói không chút sức lực.


“….À được. Đến nơi anh gọi em.”


Khi ngủ nghe thấy Bùi Khải nói chuyện điện thoại với Phác Tranh. Ôi, tôi than nhẹ, xem ra lại sắp được ăn một trận quát tháo rồi.


Đang mơ màng thì bị người ta gọi dậy, hé mắt ra thấy một khuôn mặt quen thuộc – “Này… Tranh.”


Đầy một bụng những lời mắng mỏ sau khi nhìn tôi một hồi lại hóa thành chỉ một câu thở dài bất đắc dĩ – “Muốn mắng em mà không biết mở miệng thế nào!”


Ra khỏi ghế sau, dựa vào vai Phác Tranh, quay đầu cám ơn Bùi Khải.


“Đừng khách khí. Không việc gì anh đi trước đây.”


Sau khi tiễn Bùi Khải, Phác Tranh đỡ tôi lên lầu.


“Cần ăn gì không hay ngủ luôn?”


“Ngủ, mệt quá.”


“Anh đi dọn giường, em tắm rửa qua đi.”


“Vâng.”


Tôi không biết mình đã ngủ bao lâu, cảm giác như mơ màng và tỉnh táo lẫn lộn, không chia tách ra, trầm trầm nổi nổi.


Lúc này cũng có một vài giấc mơ, nhưng mơ thấy gì, như thế nào cũng không thấy chân thật…


Chương 17


Lúc rạng sáng bừng tỉnh rốt cuộc sau đó không tài nào ngủ lại được, mở to mắt nhìn trần nhà cho đến tận khi trời sáng hẳn.


“Vẫn muốn về sao?” – Phác Tranh dựa cửa vè mặt nghiêm túc hỏi.


“Vâng.”


“Vì sao?”


“Em có lý do riêng.” – Khoác áo, tiện tay lấy từ trong hành lý ra một chiếc khăn.


“Lý do của em bình thường luôn khiến người ta khó mà chấp nhận được.”


Tôi cười – “Phác Tranh, anh giận dỗi vô lý.”


“Không đến năm ngày mà nhập viện hai lần, lý do này có thể chấp nhận được không?”


Tôi bĩu môi – “Ok, coi như em chưa nói.”


“Nói vậy, lời anh nói lúc nãy coi như không có.”


“Tranh này, anh thử xem xét chuyển nghề đi, kiểu như…luật sư?”


“Cám ơn, trước mắt anh thấy hài lòng với công việc của mình.”


Dừng tay lại, ngồi bên mép giường, nhìn thẳng vào đôi mắt mười phần lửa giận kia, giận dữ nói – “Anh có biết không, có một số việc, em không muốnngười khác nhúng tay.”


“Thật vinh hạnh anh mà lại được em thăng chức thành ‘người khác’.”


“Anh biết em không có ý đó.”


“Được! Vậy…”


“Phác Tranh, em nhất định phải về đó.”


“……..”


Nhìn bóng dáng Phác Tranh tức không thở được xoay người bỏ đi, đầu óc có chút hỗn loạn, áy náy và tự trách.


Giản trang, người giúp việc mở cửa, tồi vào rồi bước thẳng một mạch lên lầu hai về phòng mình. Mà phòng đã bị người ta dọn sạch, chăn ga gối đệm cũng bị thay mới, đang tự hỏi thì nghe ngoài cửa sổ bên trái truyền tới những tiếng cười nói, hướng đó là bể bơi và hoa viên, bèn dời bước đi ra ngoài.


Dưới ban công người ta trồng một bãi cỏ, Giản Ngọc Lân đang chơi đùa cùng một con samoyed lớn, mà bên kia Tịch Si Thần đang ngồi trên ghế, nhàn nhã lật xem một cuốn sách. Khó mà có được ánh mặt trời ngày đông sáng lạn thế này, hai người này thực biết hưởng thụ.


“Hơ? Chị?! Chị chị chị……..” – Giản Ngọc Lân nhìn thấy tôi trước tiên, ngửa đầu chạy tới gần tôi mấy bước, kết quả không chạy được hai bước thì đã bị con samoyed phía sau đẩy ngã xuống đất.


“Ruide!” – Một tiếng gọi nhỏ trầm thấp, con samoyed ngoan ngoãn nằm một bên trên cỏ, không hề nghịch ngợm quấn người.


“Có bị thương không?” – Tịch Si Thần buông cuốn sách trên tay, đi tới nâng Giản Ngọc Lân dậy, tay kia thì gạt đi cỏ bám trên áo cậu bé, động tác rất hiền hòa.


“……Chị……..”


Tịch Si Thần ngẩng đầu, đón lấy ánh mắt tôi, sau hai giây lặng im liền hướng tôi gật đầu.


“Giản tiểu thư, bên ngoài có vị tiên sinh họ Diệp tìm cô.” – Người giúp việc gõ cửa tiến vào.


Diệp? Diệp Lận!


Thảng thốt trong giây lát! Cuộc hẹn hôm qua, tôi đã quên không còn một mảnh!


Chạy xuống lầu, đến cửa lớn của biệt thự, Diệp Lận đứng ở đó, ánh mắt chăm chú nhìn tôi qua làn sương mỏng bàng bạc không nói một lời.


“Diệp Lận…” – Chầm chậm đến gần anh, trong lòng có gì đó nhộn nhạo không yên? Tội lỗi, có lẽ… Khóe miệng vô tình nở ra một nụ cười, lại bị tiếng gầm kia đánh gãy, toàn thân sững sờ.


“Đừng có nói chuyện với tôi!”(A Tuyết: ta cũng thấy khó hiểu, không cần thì anh tòn tọt chạy đến đây làm gì =.=”) – Gần như cuồng loạn gầm lên, trong nháy mắt lại trầm xuống u uất – “Ít nhất lúc này, anh không muốn nói chuyện với em.” (A Tuyết: quá khó hiểu =.=”)


Không hề cố gắng mở miệng, đứng bên cạnh, chờ anh.


Rất lâu sau, Diệp Lận lên tiếng, giọng nói khô khốc lạ thường – “Giản An Kiệt…”


“Giản An Kiệt, em còn cần anh không?” – Lời nói mơ hồ mong mỏi.


Tôi ngây ngẩn chừng năm giây. Tuy đã biết thừa cái tính buồn vui thất thường của Diệp Lận, nhưng lời nói khó lường như thế vẫn khiến tôi có phần không ứng phó kịp.


“Anh…..”


Khi tôi đang ngẩn ngơ hết sức, Diệp Lận đã nhanh tay kéo tôi vào trong lồng ngực, cứ thế rất nhẹ nhàng và thận trọng – “Còn cần anh nữa không?”


Tôi không hề giãy giụa – “Diệp Lận?”


“Không buông.” – Diệp Lận nhẹ gục đầu vào cổ tôi – “Nếu anh cố gắng thế nào cũng không buông ra được thì sao? Nếu vậy, phải làm sao bây giờ?”


Lời anh nói, tôi hiểu, cũng sẽ không vờ như không hiểu – “Diệp Lận, anh bảo em phải làm thế nào?”


Cảm giác được anh sững người – “Em……” – Ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt lấp lánh.


“Diệp Lận.” – Vươn tay khẽ vuốt hai gò má hơi cao thanh nhã kia – “Anh hy vọng em trở về bên cạnh anh ư? Nhưng mà Diệp Lận à, anh có biết chúng ta không thể quay lại ngày xưa, anh đã không còn là Diệp Lận ngày ấy có thể che mưa chắn gió cho em, mà em cũng không còn là Giản An Kiệt yếu đuối bất lực trước kia, như vậy, dù em có làm gì, dù anh muốn em làm gì, cũng đã không còn ý nghĩa gì nữa rồi.”


Anh bắt đầu nhăn mày – “Em…có ý tứ gì?” – Tiếng nói nghèn nghẹn có phần run rẩy.


“Diệp Lận, buông em ra đi.” – Tôi nói một lời mà hai nghĩa, cũng tách khỏi anh một đoạn – “Hơn nữa, Dương tiểu thư tìm anh.” – Tầm mắt lướt qua bả vai Diệp Lận đến chỗ Dương Á Lợi phía bên kia đường – “Cô ấy yêu anh. Ít ra, vẫn hơn em yêu anh.”


Chậm rãi quay đầu đón lấy ánh mắt của Diệp Lận, trong cặp mắt kia, có thống khổ cùng với… oán hận?


Dần dần, hai tay Diệp Lận thả lỏng, rồi, buông ra…


“Giản An Kiệt, thật là, so về tàn nhẫn, không ai có thể tàn nhẫn hơn em!” – Diệp Lận dùng sức đẩy tôi ra, thì thầm tiếng nói gần như đã chết – “Anh sẽ không đến tìm em nữa, cũng không quấn lấy em nữa. Cho nên, bây giờ, em đi đi.”(A Tuyết: anh này toàn nói chuyện khó hiểu, đứng ở cửa nhà người ta rồi bảo người ta đi đi =.=”)


Tôi ngây ngốc đứng nhìn anh, cuối cùng chậm rãi xoay người, đi về phía cửa lớn của biệt thự, không hề quay đầu lại, cũng buộc mình đừng bận tâm đến tia hận ý trong mắt anh! Tứ chi chết lặng, toàn thân lạnh như băng, mỗi một tế bào đều cảm nhận rõ ràng mình đang run rẩy. Thật sự, đã xong rồi sao? Lần này, là chấm dứt thật rồi, chấm dứt tình cảm của mình, cũng chấm dứt những tham luyến của mình, rõ ràng biết sẽ chẳng có kết quả. Cho nên bây giờ, Giản An Kiệt vô tình máu lạnh mới có thể…. rơi lệ. Rơi lệ, đó là một ký ức rất xa xôi.


Nhưng mà, có phải may mắn hay không, ít ra lúc này đây tôi nhớ rõ mình đã xoay người rời đi như thế nào.


Chương 18


Ngồi sụp xuống khóm cây bên thềm, gắt gao ôm lấy hai chân, muốn ngăn bản thân khóc òa, nhưng nước mắt vẫn cứ thế cứ thế rơi…


Cái từ “không yêu” kia đến tột cùng có thể lừa gạt ai chứ, giờ nghĩ tới, lại như cả chính mình cũng không lừa dối được.


“Bên ngoài lạnh lắm, vào trong đi thôi.”


Tiếng nói trầm lạnh đột nhiên vang lên làm tôi rùng cả mình.


Cái gì thế này? Tới giễu cợt sao? Ừ, đây quả là một cơ hội tốt hiếm hoi.


“Đi vào cùng ăn sáng.” – Giọng nói chậm rãi lạnh nhạt như mọi khi
<<1 ... 89101112 ... 28>>

.


Top update NEW
cick để đọc nhìu truyện sex hơn xxx DƯỚI MỘT MÁI TRƯỜNG xxx {views}
♦ post 4036 ngày trước
ω 15:22:17 / 2015-01-10
click để xem nhiều truyện Sưu Tầm Chuyện ‘ông lão ăn mày và đại gia Rolls Royce’ xôn xao mạng {views}
♦ post 4080 ngày trước
ω 14:20:56 / 2014-11-27
cick để đọc nhìu truyện sex hơn osin _ tuyệt phẩm tình yêu 18 {views}
♦ post 4235 ngày trước
ω 01:30:46 / 2014-06-25
cick để đọc nhìu truyện sex hơn CHỒNG CHỊ, BỒ EM {views}
♦ post 4269 ngày trước
ω 16:32:33 / 2014-05-22
1234...340341342»

Bạn xem chưa?̣

XtScript Error: Timeout.
Bạn yêu thíck
Thế giới truyện :
Thư Tình | Teen Story | Góc trái tim | Tiểu Thuyết | Truyện Ma | Truyện Ngắn facebook | Sưu Tầm, me ola Truyện luôn luôn cập nhật 24/24

tìm thêm phim ,Truyện , ảnh trong wap:


..
Load pages: sec.