sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
watch sexy videos at nza-vids!
sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
truyen teen, tinh yeu 9x, hot clip 9x, sms kute , goc trai tim, me hai ola, tieu thuyet ,Teen Story ,tinh yeu, sms kute, tin... - sao3x

Bạn đang truy cập vào sao3x.sextgem.com wap đọc truyện hay wapsite đọc truyện teen hay,tổng hợp tiểu thuyết hay và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!

page wap trên facebook .mọi người vào like giúp mềnh nhé

sao3x.sextgem.com Trang chủ > 9x lộ hàng > click để xem nhiều Tiểu Thuyết tình yêu

hi chào mọi người mình đã quay trở lại .chúc mọi người đọc truyện vui vẻ nhé

Bài viết Trái tim của đá

Author: Hạt Cát Vô Tình

Tình trạng :Mồ Côi Người Yêu ☺
bạn là người Thứ 1279173 đọc truyện ở www.sao3x.sextgem.com

Chúc bạn Đọc truyện vui vẻ !


m không đợi anh nói, cô chậm chạp cất lời:



_ Em không trong sạch như anh nói và nghĩ đâu. Điều đầu tiên em dối anh là em không phải 20 tuổi, em chỉ mới 18 tuổi...



_ Sao? – Nam lặng đi, rồi vớt vát – Không sao! Anh có thể bỏ qua mà. Nhưng xin em...



Lam vẫn lạnh lùng;



_ Trước khi quen anh, em đã có rất nhiều mối quan hệ... Em chủ động làm quen với họ và chủ động chia tay, khiến họ đau khổ...



Lần này thì Nam hoàn toàn sụp đổ. Mắt anh mở trừng trừng nhìn Lam vẻ kinh hãi. Nhưng Lam không hề xao động. Dường như mối xúc động của anh không làm cô quan tâm:



_ Em cũng muốn chúng ta chấm dứt ở đây... Cám ơn anh vì những gì anh đã mang lại cho em...



_ Cô im đi! – Nam hét lên. Anh bật dậy một cách bực tức – Cô có biết cô là hạng người nào không? Hình như cô là kẻ vô lương tâm thì phải? Cô dày xéo lên những tấm lòng chân thật...

Cô quả là... độc ác...



Lam lạnh lùng:



_ Em còn ác hơn nhiều... Anh thì em còn kính nể chứ người khác thì em còn tàn nhẫn hơn nữa...



Đôi mắt Vũ Nam trở nên ngây dại. Anh không còn đủ bình tĩnh để kiềm chế hành động của mình, nên anh đã tát Lam một cái đau điếng. Lam hơi xoay người đi, song không kêu ca một câu nào.



Vũ Nam càng điên lên, anh gằn giọng:



_ Tôi không ngờ cô lại thế... Tôi thật là còn ngu dại lắm... Một con bé vắt mũi chưa sạch dạy khôn cơ đấy? Cô đang làm tổn thương lòng tự trọng của tôi... Thôi, được rồi! Để thoát khỏi cô, tôi sẽ không bao giờ quay lại đây nữa, cô toại nguyện rồi chứ?



Lam khẽ gật đầu:



_ Vâng! Em cám ơn anh. Anh lúc nào cũng rất bao dung. Thật sự thì em coi anh như một người bạn tốt, không bao giờ coi anh như bọn con trai đáng ghét ấy!



Vũ Nam mỉa mai:



_ Cám ơn! Vĩnh biệt nhé!



_ Khoan, còn cái nhẫn...



Vũ Nam quay lại ở ngưỡng cửa, anh lạnh lùng:



_ Tặng cô coi là kỉ niệm một chiến thắng... Nếu không thích thì vất đi.



Tiếng đóng cửa mạnh không làm Lam bận tâm. Cô cười nhẹ, nhưng nụ cười chua chát và đắng cay quá đỗi. Một kết thúc có hậu cho cả hai đấy chứ? Nam đã nhận ra bộ mặt độc ác, vô lương tâm của cô và rồi anh khinh rẻ cô... Lần đầu tiên khi chia tay, cô không phải là người ngạo mạn mắng nhiếc đối phương. Giờ cô lại như một khẻ bại trận với trái tim chảy nước đá lạnh. Hình như cô thấy thương cho Vũ Nam quá. Cô biết anh thât lòng với cô và thật lòng muốn cô cùng anh xây dựng một tổ ấm. Cô đã gây lỗi với anh... Thật sự cô ác quá!



Lam bần thần nhìn chiếc nhẫn. Cô hình dung ra nụ cười rạng rỡ của anh khi đi mua nó. Tội nghiệp anh! Cô sẽ giữ nó để một lúc nào đó cô tặng lại cho vợ anh, người phụ nữ yêu thương anh. Lúc ấy hạnh phúc của anh mới thật sự trọn vẹn. Quá khứ, hiện tại, tương lai của anh sẽ chỉ là người vợ của anh mà thôi!



“Vũ Nam, mong anh hạnh phúc. Anh đã hiểu thế nào là tình yêu thật sự rồi còn gì... Và sau đó anh sẽ còn tìm được tình yêu vĩnh cửu của mình nữa đấy. Em sẽ đến chúc mừng anh, người bạn tốt của em!”



................



Hoa Của Đá





Ông bà Thịnh đang vui vẻ dùng bữa sáng thì cô người làm mang vào một gói quà được bọc rất kĩ. Bà Lương hỏi khẽ:



_ Cái gì vậy?



Cô người làm phác tay tỏ vẻ không biết:



_Người đưa thư vừa mang đến... Cháu nghĩ là quan trọng lắm!



Bà Lương đón món quà, lật đi lật lại vẻ tò mò. Ông Thịnh nheo mắt:



_ Hay là của thằng Phương? Nó là chúa thích bất ngờ lắm. Em mở ra xem đi.



Bà Lương cảm thấy lo sợ hơn là vui mừng. Có gì đó như thôi thúc bà mở quà nhưng cũng có thế lực khác ngăn cản bà lại: nguy hiểm lắm!



Cuối cùng, trước sự khuyến khích của chồng, bà run run bóc lớp giấy bọc. Bên trong là một hộp các tông loại nhỡ. Bà Lương dùng dao rạch những chiếc băng dính ra và bàng hoàng nhìn món quà bên trong. Bà ngồi phịch xuống, bần thần. Ông Thịnh ngạc nhiên, lại gần. Ông nhíu mày:



_ Sao kì lạ thế? Không phải của thằng Phương rồi... à, có thư này.



Ông Thịnh lật lá thư lên, bên dưới còn vài cái nữa. Bì thư được phong kín. Ông nhìn dấu bưu điện, kinh ngạc:



_ Sao thế này?



Bà Lưng thở hắt ra:



_ Những lá thư này là của em..., em gửi cho con bé Lam.



Ông Thịnh lập cập lật tung món quà lên, dưới đáy là một lá thư không có phong bì. Bà Lương run rẩy cầm lên, đôi chân bà như nhũn ra. Ông Thịnh như hiểu được tâm trạng của vợ, ông ôm lấy vai bà như làm chỗ dựa tinh thần.



Bà Lương như hoa mắt bởi những dòng chữ rất lạnh lùng và ngắn gọn:



“Tôi xin trả lại ông bà số tiền ông bà cho hơn một năm qua. Tôi không tiêu đến một đồng nào đâu. Tôi thành thật cám ơn lòng tốt của ông bà. Nhưng dù sao, tôi và ông bà cũng là người dưng.

Xin tạm biệt.

Lam.”



Nước mắt trào ra và rơi không ngừng trên khuôn mặt dày dặn gió sương của bà Lương. Nhìn những đồng tiền mới được gửi trả về, lòng bà như xát muối. Lam đã phụ tấm lòng bà! Và khủng khiếp hơn, Lam sống bằng cách nào trong thời gian đó... Bà đã hại người bà thương yêu nhất rồi...



Ông Thịnh dằn tờ giấy xuống bàn, bực bội:



_ Nó thật là vong ơn... Em không phải khóc như thế...



_ Nhưng nó là con em, anh hiểu không? Đứa con mà em đã mang nặng đẻ đau... nhưng lại bỏ nó mà đi... Em có tội...



Ông Thịnh lắc đầu. Ông thương vợ đến cháy lòng. Cả đời bà đã chật vật khổ sở nay lại đau đớn vì con...



Bà Lương vẫn không thôi nức nở:



_ Nó làm sao mà sống khi không dùng tiền của chúng ta... Và hình như nó biết hết rồi...



Ông Thịnh khẽ kéo đầu vợ vào lòng mình an ủi;



_ Thôi, đừng khóc nữa em... Bây giờ để anh gọi điện hỏi Bình xem nó có biết gì về Lam không? Nó vẫn còn đi học thì không sao đâu. Em phấn chấn lên đi. Đợi anh một chút!

Bà Lương khẽ gật đầu. Bà lật lại những lá thư của mình, lòng không khỏi đau xót. Lam không thèm bóc một lá thư nào. Nó nhất quyết coi bà là người dưng. Sao nó lại lạnh lùng thế? Bà không thể hiểu nổi nó dù chỉ là một chút. Ôi! Bà thèm được vuốt ve mái tóc của nó, thì thầm vào tai nó những lời xin lỗi thật lòng nhất... Đứa con yêu quý của bà, bà sẽ làm tất cả để chuộc lại lỗi lầm xưa kia.



Ông Thịnh nhìn dáng vợ ngồi mà lòng bồn chồn thương cảm. Cái tin mà Bình vừa cung cấp khiến cho ông chần chừ. Vợ ông chắc chắn dẽ bị sốc dữ lắm!



Bà Lương ngước lên, lo lắng hỏi:



_ Sao rồi hả anh? Bình nói thế nào? Lam có sao không? Anh nói đi!



_ Bình tĩnh đi em! - Ông Thịnh cố lấy giọng thật nhẹ – Cũng không có gì lớn lắm. Lam nó không sao đâu... Nó không còn ở Hải Dương nữa, đến Hà Nội rồi.



Bà Lương hấp tấp:



_ Thế anh có biết...



_ Không! - Ông Thịnh lắc đầu – Không một ai biết cả. Thằng Bình cũng rối lắm.



Bà Lương ngồi bất động rồi oà khóc như trẻ con. Vậy là bà mất đứa con gái rồi ư? Nó biến mất trong chốn phồn hoa đô hộ này... Nhỡ như có gì xảy ra? Rồi đời nó cũng như đời bà thì sao? Ôi, lúc đó bà sẽ chết mất!



Ông Thịnh dịu dàng:



_ Lương... Anh tin bé Lam không sao đâu. Nó là một con bé cứng rắn và biết cách sống lắm. Anh sẽ cho người đi tìm nó, được chứ?



_ Vâng, em cám ơn anh.



Hình ảnh bé Lam lầm lũi đi vào chốn bảo bùng khiến con tim bà nổi cơn đau. Bà không thể sống yên nếu con gái bà khổ sở ngoài đời được!



-------------



Lam rụt rè bước vào một vũ trường lớn. ở đây chưa ồn ào lắm nên Lam không thấy hết được quy mô của nó. Có một vài người đang lau dọn. Lam lại gần một cô gái, hỏi nhỏ:



_ Chị ơi... cho em hỏi một chút!



Cô gái cởi mở:

_ Em hỏi cái gì?



_ Em muốn tìm chủ vũ trường...



_ à! Bà chủ hả? Em đến xin việc ư? Vậy thì ngồi đây chờ chị đi gọi nhé?



Cô gái bỏ đi cung với nụ cười khích lệ. Một vài cô gái khác cũng nhìn Lam vẻ tò mò, vẻ như thầm đánh giá. Lam ngó xung quanh tỏ vẻ lạ lẫm. Cô khẽ cười thầm trong lòng. Có lẽ ai cũng tưởng là một cô gái quê ra kiếm việc...Và vẻ ngơ ngác của Lam làm hài lòng người chủ đang đứng ở đằng xa. Bà ta lại gần, và tự nhiên ngồi xuống ghế. Lam v
<<1 ... 2223242526 ... 34>>

.


Top update NEW XtScript Error: Timeout.

Bạn xem chưa?̣

XtScript Error: Timeout.
Bạn yêu thíck
Thế giới truyện :
Thư Tình | Teen Story | Góc trái tim | Tiểu Thuyết | Truyện Ma | Truyện Ngắn facebook | Sưu Tầm, me ola Truyện luôn luôn cập nhật 24/24

tìm thêm phim ,Truyện , ảnh trong wap:


..
Load pages: sec.