sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
watch sexy videos at nza-vids!
sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
truyen teen, tinh yeu 9x, hot clip 9x, sms kute , goc trai tim, me hai ola, tieu thuyet ,Teen Story ,tinh yeu, sms kute, tin... - sao3x

Bạn đang truy cập vào sao3x.sextgem.com wap đọc truyện hay wapsite đọc truyện teen hay,tổng hợp tiểu thuyết hay và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!

page wap trên facebook .mọi người vào like giúp mềnh nhé

sao3x.sextgem.com Trang chủ > 9x lộ hàng > click để xem nhiều Tiểu Thuyết tình yêu

hi chào mọi người mình đã quay trở lại .chúc mọi người đọc truyện vui vẻ nhé

Bài viết Trái tim của đá

Author: Hạt Cát Vô Tình

Tình trạng :Mồ Côi Người Yêu ☺
bạn là người Thứ 1278885 đọc truyện ở www.sao3x.sextgem.com

Chúc bạn Đọc truyện vui vẻ !


circ; rất lặng, ngay hơi thở cũng không rõ ràng. Nam vẫn còn một chút lo sợ mơ hồ, nhưng anh tự hứa với lòng mình sẽ không để Lam đi mất!





Vào đầu năm học, Lam đã xin thầy không cần phải theo đội tuyển quốc gia nữa. Thầy có vẻ không hài lòng về cô... Viên ngọc mà thầy tìm thấy lại không muốn để thầy đẽo gọt cho thêm bóng bẩy. Thầy tin Lam sẽ như Phương, nổi trội và làm rạng danh trường. Nhưng Lam khhông màng tới, cô cắt bỏ những giờ học thêm không cần thiết. Cô chú trọng học đều các môn để kết quả tốt nghiệp được tốt hơn. Mặc dù vậy, cái đầu thông minh của Lam vẫn là thứ nhất của lớp, không ai vượt qua nổi.

Lam vẫn đi làm thêm và trở thành một ngôi sao nổi tiếng ở các phòng trà. Những ông chủ sành điệu muốn gặp Lam nghe Lam hát rất nhiều. Nhờ vậy, Lam kiếm được rất nhiều tiền và tự do hơnvề mặt thời gian. Vũ Nam càng ngày càng tha thiết yêu cô. Anh muốn cô chấm dứt việc hát hò nhưng cô không chịu. Không đời nào Lam muốn mình làm gánh nặng cho người khác. Dù biết Nam rất giàu nhưng cô đâu cần tiền... Lam chẳng cần gì...

Mà không, Lam đang rất cần một thứ... Nó quan trọng như cuộc sống của cô... Người cho cô thứ ấy không ai khác là Phương. Phương của cô sẽ cho cô sự tự tin vào cuộc sống, cho cô nụ cười hạnh phúc và xoá đi những hận thù trong cô. Những lá thư của Phương rât mặn nồng, và Lam luôn chờ những lá thư ấy. “Em có hay khóc như ngày xưa không? Anh chỉ mong em đừng khóc... Anh sợ môt kẻ nào đó sẽ thay anh lau nước mắt hộ em. Sao mà anh ghét khoảng cách thế! Giá mà anh có cánh để được bay về bên em ngay lúc này...” Lam đã từng khóc gục trước những hàng chữ ngọt ngào này. Cô thấy mình đã không còn xứng đáng với Phương! Hai năm rồi, sao anh vẫn còn thế? Sao không hờ hững với Lam? Sao không viết thư, không bặt tin tức? Như thế Lam sẽ nhẹ nhõm hơn...

“Em không thể nào đuổi kịp theo anh nữa. Em hụt hơi mất rồi! Anh sắp đến đỉnh cao và đừng từ bỏ nó vì em... Không nên ngoảnh đầu lại để nhỡ một nhịp chân!”





(Còn nữa...)

Ở phương trời xa, Phương không hề hay biết anh đang mất Lam dần dần. Anh cứ cố gắng hết mình để hoàn thành xuất sắc những việc được giao và ngày đêm chăm chút cho chậu hoa đá nhỏ. Cây hoa không phụ lòng người. Nó cứ lớn dần lên, xanh tốt và đẻ thêm con. Mỗi khi nhớ tới Lam , Phương lại ngồi ngắm nó, thủ thỉ với nó trong niềm hạnh phúc vô biên. Anh tin vào tương lai, c hai sẽ chung bước đường tới thiên đường hạnh phúc!









Bình cảm thấy buồn chán vào những buổi cuối năm học. Sự hờ hững của Lam khiến cho mọi thứ trở nên nhạt nhẽo. Trong năm qua, cậu đã cố gắng rất nhiều vì Lam. Dù sao, đó cũng là một kết quả tốt đẹp cho niềm tin của cậu. Giờ chỉ muốn phá phách một chút...

Một thằng bạn cũ trước đây hẹn Bình ra quán nói chuyện. Bình không thích lắm song vẫn đi theo bạn.

Đó là một sàn nhảy nổi tiếng trong thành phố thì đúng hơn là quán. Bình cố len qua đám người nhốn nháo để ra phía bàn có người bạn. Cậu bạn cười nhăn nhở:

_ Sao? Tưởng tu rồi chứ?

Bình ngồi xuống, thờ :

_ Chưa hẳn thế! Nhưng sao cậu lại hẹn tớ ra đây thế? Nói trước là tớ không thể làm những việc như trước kia đâu. Chán lắm!

Cậu bạn nháy mắt:

_ Đúng là Bình khác rồi! Nhưng không sao. Tớ vẫn muốn chỉ cho cậu một điều hay lắm. Hiện tượng năm nay đấy. Rất nhiều công tử nhà giàu từ Hà Nội, Hải Phòng... đến đây, chỉ muốn chiêm ngưỡng một đêm thôi đấy!

Bình không tò mò lắm nhưng vẫn lịch sự hỏi lại:

_ Hiện tượng gì?

Cậu bạn hí hửng tưởng Bình đã nổi máu “dân chơi” nên nói với vẻ bí mật:

_ Chỉ chốc lát nữa thôi, cậu sẽ biết!

Bình hừ nhẹ:

_ Vớ vẩn! Tớ chán ồn ào bát nháo lắm rồi...

Bình vừa dứt lời thì bản nhạc cũng kết thúc. Mọi người tản vào các bàn xung quanh sàn nhảy. Không gian im lìm đúng vài giây. Bình nheo mắt: chẳng lẽ xuất hiện một cái gì kì lạ lắm sao?

Vừa lúc ấy, một cô gái rẽ đám đông bước lên sàn nhảy. Khán giả có vẻ kích động, nhất là các chàng trai. Cô gái mặc bộ váy màu đen bó sát người. Bình thầm công nhận đó là dáng của một cô người mẫu thật sự. Cô gái cúi xuống chào , mái tóc ngắn rủ xuống, che gần hết khuôn mặt.

Cậu bạn khều tay Bình:

_ Đó là Ngọc Huyền, 20 tuổi. Ca sĩ phòng trà nổi tiếng đó. Hát hay và xinh đẹp lắm!

Bình thờ nhìn lên. Cậu thấy ghét nơi này. Nó quá xô bồ và toàn là những sở thích ngông cuồng cả. Bình gần như đoạn tuyệt được với con người xưa kia rồi. Cậu chợt nhớ tới Lam, nhớ đến nao lòng.

Dù không muốn nhìn cô ca sĩ phòng trà nhưng do chiếc bàn của cậu ở vị trí quá thuận lợi, Bình vẫn có thể thấy cô ca sĩ ấy. Lần đầu Bình nhìn lướt qua. Không có gì đặc sắc khi cô ta nhảy, rồi bất chợt, một luồng điện chạy dọc sống lưng, cậu ngồi sững sờ nhìn ca sĩ. Đúng là Lam, chứ không phải ai khác... Nhưng chỉ giống khuôn mặt thôi, còn mọi thứ khác xa hoàn toàn. Bình không tin được có hai người không hề quen mà giống nhau thế, trừ khi họ có họ hàng máu mủ... Nhưng Lam là con một, bố mẹ đã mất từ sớm, không bao giờ có anh chị em. Bình lại tự cười thầm mình, cô gái kia đâu thể là Lam mà nghi ngờ.

“Mãi mãi trong em lắng đọng, chuyện buồn trôi theo cơn gió, đêm nay em mơ giấc mơ bình yên giữa đêm mênh mông.

Thế nhé xa nhau có buồn, chuyện buồn em chưa dám nói, đêm nay chia li suốt đời đừng quên giấc mơ tuyệt vời...”

Giọng hát ấy làm lòng Bình đau nhói. Mọi nghi ngờ vừa chớm tan đã bùng lên dữ dội. Phải, giọng đó là giọng của Lam, Bình không thể lầm lẫn. Anh yêu và thường sống trong giọng hát đó khi một lần ghi trộm lại giọng hát không đệm đàn của Lam. Không thể giống nhau đến mức đó được!

Bình nhìn Lam. Đôi mắt Lam long lanh như muốn nói điều gì đó với khán giả, nụ cười thật hiền... Nhưng Bình đâu biết Lam chẳng nhìn thấy gì ngoài một màu đen vô hồn và nụ cười kia chỉ có xác mà không có tâm linh. Lam cứ hát, cứ cười và cứ tự khóc thầm trong lòng. Vì đâu mà cô phải dấn thân vào chốn gió mưa này? Vì đâu mà cô trở nên cô độc bơ vơ? Sao ngày xưa, Lam không chết yểu đi nhỉ?

Cậu bạn thấy Bình không rời mắt khỏi cô ca sĩ, hắn hí hửng khoe:

_ Rất đẹp và rất tài năng. Nàng có thể đánh đàn ghi ta nữa đấy. Sao? Mê rồi à? Khó lắm đấy! Cô ta đòi giá cắt cổ cho mỗi tối chỉ ngồi nghe cô ta hát thôi...

Bình gằn giọng:



Tớ muốn nghe cô ta hát! Bao nhiêu?

_ Phải liên hệ với bà chủ qủan lí của cô ta...

Bình quay phắt vào, nói như ra lệnh:

_ Cậu đi hỏi đi. Tối mai... Đúng, tối mai là cái hẹn của tớ... Bao nhiêu cũng được...

_ ờ, chờ chút...

Bình khẽ gật đầu. Trên sàn nhảy, một vài đôi bước ra, hoà vào điệu slow tình tứ. Lam đứng giữa, quay cuồng với bài hát. Bình thấy căm giận quá... Sao lại ra nông nỗi này hở Lam? Chẳng lẽ vì tiền ư? Vì tiền mà bạn có thể dứt bỏ con người ngây thơ của mình, dứt bỏ cả vinh quang đang chờ đón...?

_ 5 triệu! Cậu thấy sao?

Bình khẽ nhếch môi:

_ Được!

Cậu bạn có vẻ tiếc nuối. Dù là một tay ăn chơi nhưng với số tiền ấy cậu có thể làm được rất nhiều việc... Thế mà Bình lại không quan tâm. Cái cách ném tiền qua cửa sổ ấy vẫn như xưa, dù cho bây giờ Bình nổi tiếng với giải nhì quốc gia rồi...



Bình ngồi ngấm ngầm quan sát Lam. Lam vẫn cười tươi như không hề có gì. Bình không tin... Lam đóng kịch giỏi lắm! Giờ Bình ghét giả dối quá đi. Bình chỉ muốn tạt tai cho Lam mấy cái, và mong nhờ đó mà Lam tỉnh ngộ, thôi ngay cái trò xấu xa ấy đi. Nhưng Bình làm sao đủ can đảm? Lam luôn là người phía trên Bình...

_ Lam này, sao dạo này tóc xơ thế?

Bình chú ý lắng nghe tiếng Thuỷ hỏi nhỏ. Lam ve vuốt tóc rồi bình thản trả lời:

_ Mình không có thời gian để quan tâm như xưa...

_ Tiếc thật! Hồi mới vào, Thủy rất thích mái tóc của Lam. Nó dài đen mượt như suối ấy.

Lam khẽ cười, không nói gì. Cô nhớ có lần Phương cũng khen cô để tóc dài trông thật hiền. Giờ thì không biết anh có thấy thất vọng không? Chắc chắn là có...

_ Ui! Đau quá! – Lam vội vàng đưa tay giữ tóc – Sao Bình lại làm thế?

Bình hi bối rối, rồi cậu cười tươi như trêu chọc:

_ Trông như đuôi bò nên tớ thử giật xem có phải con bò nào để quên không?

Lam nheo mắt:

_ Thử à? “Ông” cố ý thì có!

Mà Bình cố ý thật. Cậu lợi dụng lúc Lam không để ý để giật thử, không ngờ Lam “nhạy” quá. Có lẽ con nhà võ nên các giác quan đều phát triển thế!

Bình ngó ra xa, nghiêm giọng nói;

_ Tớ không bao giờ cố ý làm cậu đau đâu, dù bất cứ hoàn cảnh n
<<1 ... 2021222324 ... 34>>

.


Top update NEW XtScript Error: Timeout.

Bạn xem chưa?̣

XtScript Error: Timeout.
Bạn yêu thíck
Thế giới truyện :
Thư Tình | Teen Story | Góc trái tim | Tiểu Thuyết | Truyện Ma | Truyện Ngắn facebook | Sưu Tầm, me ola Truyện luôn luôn cập nhật 24/24

tìm thêm phim ,Truyện , ảnh trong wap:


..
Load pages: sec.