sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
watch sexy videos at nza-vids!
sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
truyen teen, tinh yeu 9x, hot clip 9x, sms kute , goc trai tim, me hai ola, tieu thuyet ,Teen Story ,tinh yeu, sms kute, tin... - sao3x

Bạn đang truy cập vào sao3x.sextgem.com wap đọc truyện hay wapsite đọc truyện teen hay,tổng hợp tiểu thuyết hay và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!

page wap trên facebook .mọi người vào like giúp mềnh nhé

sao3x.sextgem.com Trang chủ > 9x lộ hàng > click để xem nhiều Tiểu Thuyết tình yêu

hi chào mọi người mình đã quay trở lại .chúc mọi người đọc truyện vui vẻ nhé

Bài viết Trái tim của đá

Author: Hạt Cát Vô Tình

Tình trạng :Mồ Côi Người Yêu ☺
bạn là người Thứ 1278185 đọc truyện ở www.sao3x.sextgem.com

Chúc bạn Đọc truyện vui vẻ !


br />
Phương lắc đầu:



_ Không biết!



Bình hạ giọng bất lực:



_ Mặc kệ anh vậy... Này, anh đi du học, chi Yên có khóc dữ không?



Phương nhíu mày:



_ Sao em lại hỏi thế?



_ Thì em thấy chị ấy và anh thân nhau thế... Xa nhau thì...



Phương cười:



_ Bạn bè thôi mà...



_ Cái gì? Bạn bè? Em không phải con nít đâu nhé!



Phương nhún vai:



_ Sao em lại nghĩ thế? Người ta chi với nhau vì tình bạn mà...



_ Không phải mỗi mình em nghĩ thế mà cả trường cũng nghĩ thế... Cảchị Yên nữa...

Phương yên lặng. Có gì đó mơ hồ đang tan chảy trong lòng. Yên cũng nghĩ thế! Tội nghiệp Yên quá! Một cô gái hiền dịu luôn khiến người khác nghĩ rằng sẽ bảo vệ ngay từ lần gặp mặt. Phương cũng thế. Cái lần gặp đầu tiên, anh đã tìm được sự đồng điệu trong tâm hồn với Yên. Nhưng đó chỉ là tình bạn. Phương tin rằng cảm giác muốn che chở cho Yên chỉ là sự thôi thúc từ tình bạn cao đẹp. Phải, khi gặp Lam thì điều đó càng rõ ràng và tách biệt hơn.Bao giờ anh cũng cảm thấy khao khát được che chở cho Lam, mong muốn được ở cạnh Lam... Sự rung động từ tận đáy con tim khiến người ta biết khổ, biết vui thật sự... Lam sẽ trở thành người quan trọng nhất cuộc đời anh. Mãi mãi là như thế! Và anh sẽ không ngừng nỗ lực để có một tơưng lai chung bước cùng Lam.



Bình cất tiếng, cắt ngang suy nghĩ của Phương:



_ Em tin Yên là một cô gái hiền dịu và rất phù hợp với một gia đình yên ấm. Nhưng hình như chị ấy không thể chia sẻ những ước m rất xa của anh... Một người phải thật đặc biệt: vừa cứng rắn, vừa mềm mỏng; chanh chua một tí song cũng phải biết dịu hiền... Người đó mới hợp với anh!



..............



Phương ngạc nhiên nhìn Bình. Anh cứ ngỡ Bình đã hết thuốc chữa rồi, nhưng bây giờ trước những lời lẽ hết sức chân tình của Bình, Phương thấy mình đã đánh giá sai lầm.



_ Anh sao thế? Em đã khác rồi. Phải, hoàn toàn khác... Nhờ ơn một người đấy.



_ Ai mà tài vậy? – Phương tò mò



Bình cười nhẹ:



_ Một người gặp em luôn lừ mắt, nói với em bắng giọng bề trên... Một người tưởng gần gũi mà lại xa vời... Có lẽ, suốt cuộc đời này em sẽ chẳng với tới.



_ Bi quan thế? Em phi tin vào bản thân mình chứ? Mọi niềm tin đều mang lại một phần của chiến thắng!

Phương vỗ vai em trai, rồi hướng mắt nhìn lên trần nhà. Niềm tin của anh có mang lại lợi ích gì cho anh không nhỉ? Anh luôn tin vào bản thân mình, vào mọi cái, vào Lam. Nhưng lại không thể có niềm tin vào mối quan hệ tình cảm với Lam... Năm năm xa cách, anh chỉ sợ sợi dây chỉ hồng mỏng manh sẽ bị dứt vĩnh viễn. Vậy thì anh sẽ ra sao? Mất Lam và mất tất cả... Một tương lai mà anh xây dựng cũng sẽ sụp đổ...



Bình thở dài:



_ Đứng trước người ấy mọi niềm tin của em đều sụp đổ hết... Người ấy luôn bí ẩn, luôn mới mẻ...

Lam của anh cũng thế... Nhưng Phương chẳng bao giờ mất lòng tin cả, mà lòng tin của anh như được chắp cánh thêm. Phương cười tủm tỉm khi nhớ lại buổi đi chơi ngày hôm nay. Lam ngây thơ như một con chim non bé nhỏ... Nhưng giọt nước mắt lại ri trên khuôn mặt đó. Nó tựa như nỗi đau chắt chiu lại và ùa ra làm lòng anh nhói đau... Làm thế nào đây?

Bình lại thủ thỉ:



_ Anh ngủ rồi à?



_ Chưa. Nhưng mệt.



_ Anh có thấy em vớ vẩn không?



Phương xoay người nhìn Bình. Đôi mắt anh dịu hiền, động viên:



_ Không phải vớ vẩn! Đấy là tiếng nói của con tim. Em biết lấy nó làm động lực để hoàn thiện bản thân thì rất tốt. Hãy biết cố gắng, thế nào em cũng sẽ được một cái gì được cho tương lai.



Bình cười nhẹ:



_ Cả anh cũng thế nhé?



_ Ừ. Chúng ta cùng cố gắng.



Phương nắm lấy tay Bình như truyền sức mạnh niềm tin cho cậu em họ. Có lẽ đây là buổi nói chuyện cuối cùng của hai anh em. Sau này, không biết còn những buổi nằm thủ thỉ tâm sự như những người bạn với nhau không, bởi thời gian luôn làm già đi tất cả: tuổi trẻ, tâm hồn và cả trí óc nữa.

Lam không hiểu vì sao mình lại khóc nhiều thế... Chỉ có một tin là Phương sẽ đi du học thôi đã khiến cô xúc động. Anh và cô sẽ xa nhau tới năm năm và có thể dài hơn nữa... Lam thấy sợ, không hề tin vào khỏang thời gian đó chút nào. Phương đi và sẽ đi mãi...

Bây giờ thì Lam hiểu thế nào là cảm xúc thật sự. Thì ra bấy lâu nay trái tim cô vẫn chưa chết. Nó chỉ bị phủ băng giá mà thôi. Mối quan hệ mờ ảo với Phùng, rồi với Quyền không là gì hết. Cô sẽ chấm dứt nó trong nay mai... Còn với Phuơng, cô không thể trở lại được, chỉ có lún sâu vào. Thế nên trái tim cô mới khổ thế này, chật vật với ý nghĩ xa cách thế này... “Phuơng phải đi, vì tương lai của anh ấy. Còn ta ở lại, chờ đợi ư? Ta đâu phải là hòn Vọng Phu thuỷ chung?” Lam muốn bảo Phuơng đừng đi, hãy ở lại bên Lam, mà không sao nói được. Lam ích kỉ quá!



Bà Lam lên nhà, ngạc nhiên:



_ Lam, nghĩ gì mà không để ý điện thoại thế?



Lam vội vàng quay vào trong lau nước mắt, còn bà thì nhấc điện thoại:



_ Ai gọi vậy?



_ Cháu chào bà ạ! – Phuơng nhỏ nhẹ – Bà cho cháu gặp em Lam được không ạ?



_ ừ, cháu đợi một chút. Lam à! Có ai gọi cho cháu này!



Bà đưa máy cho Lam và hi tò mò nhìn vào mắt cháu. Lam vội vang cụp xuống, nói nhỏ:



_ Alô! Lam đây ạ.



_ Cho anh xin lỗi chuyện ban chiều nhé!



Đợi bà xuống bếp, Lam mới nói to lên:



_ Lỗi là tại em... Nhưng em chỉ xúc động nhất thời thôi.,.



_ Anh biết! – Phương nhỏ nhẹ – Anh không yên lòng một chút nào. Anh không ngờ chuyện anh đi du học lại khiến em khổ sở thế. Anh đau lòng lắm...



_ Anh cứ đi đi! – Lam cố tỏ ra thản nhiên – Dù sao đó cũng là tương lai của anh, em không thể cản trở. Chỉ hy vọng anh không quên em nhé?



_ Anh sẽ không bao giờ quên em... vì chúng ta có duyên số mà! Thứ ba tuần tới anh phải về Hà Nội để chuẩn bị đi.... Em dành cho anh cả ngày thứ hai được không?



Lam thấy mắt mình lại cay cay, cô ngậm ngùi:



_ Vâng ạ !Em sẽ chờ...



Phương hạ máy. Anh thở dài, chán nản. Mới thử tưởng tượng cuộc sống buồn tẻ không có Lam anh đã thấy chán... Giá Lam có thể theo anh đi, thì thật hạnh phúc. Nhưng đó chỉ là giấc mơ rất đẹp mà không bao giờ thành sự thật!

Phương dành ngày chủ nhật để chia tay bạn bè, gia đình và Yên. Yên đã khóc và nói sẽ nhớ anh lắm... Rồi từ từ anh sẽ giải thích sự hiều lầm này....

Chỉ có ngày chia tay với Lam là khổ sở. Lam trở nên trầm lặng kì lạ. Cô không còn cười và đùa với anh nữa, mặc dù anh cố gợi chuyện. Lam chấm dứt buổi đi chi giữa chừng vì bà ở nhà chờ cơm. Hôm nay là ngày giỗ bố cô.



Phưng lắc đầu buồn bã:



_ Một buổi chia tay không giống ai.... Em có thể ở lại thêm chút nữa không? Anh sẽ đi xa tới năm năm...

Giọng Phương chùng xuống. Lam ngước cặp mắt buồn sâu thẳm nhìn Phưng. Anh nhận ra một sự bất lực tràn ngập đôi mắt ấy. Đôi mắt khiến Phương chơi vơi...



Lam mở túi xách lấy ra một hộp quà được gói cẩn thận. Cô nói:



_ Anh hãy giữ gìn nhé. Sau 5 năm, món quà vẫn còn thì anh sẽ gặp lại em...



_ Sao? – Phương thoảng thốt



_ Em không biết trước được tương lai đâu. Anh cố gắng nhé... Em cảm ơn anh về chiếc nhẫn, em sẽ giữ... giữ mãi...



Lam khóc nấc lên. Phưng cầm tay cô, nhẹ nhàng an ủi:



_ Em hãy tin rằng, tương lai chúng ta sẽ đi chung một con đường, cùng phấn đấu vì một tương lai... Nhìn này, anh có một món qùa khác mà em rất thích...

Phương lấy ra một bọc cứng, trao cho Lam. Anh cười tủm tỉm:



_ Em còn nhớ lần đầu tiên ta gặp nhau không? Anh tình cờ nhìn thấy quyển sách “Trái tim đá” của em... Và bây giờ em sẽ được đọc quyển sách “song sinh” của nó “Trái tim yêu”.



Lam tròn mắt kinh ngạc nhìn bìa quyển sách. Cô không thốt lên lời vì món quà bất ngờ này.

Phương cười:



_ Người vợ viết quyển “Trái tim đá” còn người chồng viết “Trái tim yêu” để bày tỏ tình yêu của mình, để hi vọng người vợ có thể hiểu được... Anh cũng mong em hiểu được lòng anh và hứa sẽ chờ anh nhé?



Lam gật đầu:



_ Em sẽ chờ... Nhất định là thế!

Phương nhìn vào đôi mắt đen láy của Lam, anh đọc được sự yêu thương tin cậy trong đó. Mai sau, nhất định anh và cô sẽ được toại nguyện! Thời gian và lòng tin sẽ được “đọ gan” cùng nhau...



(Còn nữa..)Mặt nạ của đá





Phương ôm chặt món quà của Lam vào lòng. Chiếc máy bay đưa anh đi xa đã cất c
<<1 ... 1112131415 ... 34>>

.


Top update NEW XtScript Error: Timeout.

Bạn xem chưa?̣

XtScript Error: Timeout.
Bạn yêu thíck
Thế giới truyện :
Thư Tình | Teen Story | Góc trái tim | Tiểu Thuyết | Truyện Ma | Truyện Ngắn facebook | Sưu Tầm, me ola Truyện luôn luôn cập nhật 24/24

tìm thêm phim ,Truyện , ảnh trong wap:


..
Load pages: sec.