sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
watch sexy videos at nza-vids!
sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
truyen teen, tinh yeu 9x, hot clip 9x, sms kute , goc trai tim, me hai ola, tieu thuyet ,Teen Story ,tinh yeu, sms kute, tin... - sao3x

Bạn đang truy cập vào sao3x.sextgem.com wap đọc truyện hay wapsite đọc truyện teen hay,tổng hợp tiểu thuyết hay và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!

page wap trên facebook .mọi người vào like giúp mềnh nhé

sao3x.sextgem.com Trang chủ > 9x lộ hàng > click để xem nhiều Tiểu Thuyết tình yêu

hi chào mọi người mình đã quay trở lại .chúc mọi người đọc truyện vui vẻ nhé

Bài viết Trái tim của đá

Author: Hạt Cát Vô Tình

Tình trạng :Mồ Côi Người Yêu ☺
bạn là người Thứ 1278186 đọc truyện ở www.sao3x.sextgem.com

Chúc bạn Đọc truyện vui vẻ !


r />

Thuỷ lắc đầu nhẹ:

_ Lam buồn sao không tìm người tâm sự? Thổi sáo cũng chỉ bớt đi được phần nào thôi.



Lam cười nhẹ:

_ Người tâm sự Lam không cần... Đã có một người luôn hiểu được Lam dù cho Lam không hề nói một điều gì.



Thuỷ tròn mắt nhìn Lam:

_ Ai vậy?



_ Bí mật! – Lam đưa một ngón tay lên miệng, ra dấu im lặng. Thuỷ cười nhẹ, quay lên phía bảng. Bài học cuối năm khiến cho học sinh uể oải. Lam cũng không thể chú ý vào bài giảng được. Trong đầu cô, hình ảnh về buổi nói chuyện với Phương hiện ra rõ mồn một. Đôi má Lam ửng đỏ.



..................



Lam và Phuơng cùng đạp xe dưới con đường râm mát. Trời đã về chiều. Xe cộ tấp nập nhưng Phương không để ý. Anh chỉ nghe thấy tiếng cười trong trẻo của Lam .



Lam nghiêng đầu hỏi:



_ Đi đâu đây?



_ Em đi đâu, anh theo đấy! – Phương đùa.



_ Thật nhé?



_ Sao lại không nhỉ? – Phương trợn mắt theo Lam.



Lam lại cười. Cô tấp xe vào vỉa hè, nơi có gánh hàng bán bánh bèo. Phương nhìn xung quanh, ngại

ngùng. Lam quay ra, cười trêu ghẹo:



_ Xem anh kìa! Lúc vừa mới nói là theo em, thế mà...



Phương nhăn nhó:



_ Anh... anh... không quen lắm...



_ Em thích ăn kiểu này lắm. Nếu anh thấy không tiện thì “bye” nha!



_ Y, sao em nói thế? Anh sẽ theo em vậy!

Phương vội dừng xe và ngồi xuống một chiếc ghế con. Lam đã gọi hai đĩa bánh. Cô bán hàng nheo mắt nhìn. Cô trêu:



_ Có rất nhiều đôi “khoái” bánh bèo đấy!

Lam cười cười. Cô ăn một cách tự nhiên. Phương ngần ngừ cầm dĩa. Ăn kiểu này thật ngại. Đụng độ với người quen nào đó thì thật khổ... Vậy mà Lam cứ như không! Đúng là con gái!



Lam giục:

_ Anh ăn đi! Nhìn gì thế?



_ A`. Không! – Phương lắc đầu. Rồi anh cũng nhỏ nhẹ ăn như một nàng dâu ra mắt mẹ chồng tương lai. Lam lấy thêm đĩa thứ hai và xong thì Phương mới hoàn thành nhiệm vụ. Lam có vẻ tội nghiệp Phương, điểm chọn dừng chân tiếp theo, Lam kéo anh vào quán sữa chua. May quán vắng khách. Phương thở phào. Anh nhìn Lam, cô cười thật tưi. Nụ cười của cô có vẻ như e lệ, như khuyến khích mà cũng có vẻ như là đang châm chọc. Phương cau có:



_ Em có thể cười kiểu khác được không?



Lam trêu già:



_ Không! Chỉ có một kiểu này đối với anh thôi.



_ Còn người khác thì sao?



_ Thì có nhiều kiểu chứ sao. – Lam lại cười. Phương lắc đầu. Anh nhún vai vẻ bất cần. Lam cúi xuống nhìn anh, hỏi:



_ Anh giận à? Đừng thế chứ? Anh là con trai mà?



_ Con trai thì không có quyền dỗi sao?



Lam gật gù:



_ Rà từ bấy giờ anh dỗi, vậy mà em tưởng trẻ con ...làm th...

Phương trợn mắt, Lam cười rũ rượi. Cô cứ cười mãi. Phương chống tay vào cằm, nhìn Lam một cách lạ lùng. Lam cau có:



_ Nhìn gì?



Phương lắc đầu:



_ Nhìn cô bé thiên thần... Cô bé có bao giờ được nghe người khác đọc thơ cho nghe không?

Lam cụp mắt xuống hiền dịu hẳn đi. Cô lắc đầu, ngước đôi mắt to tròn nhìn Phương. Phương khẽ cười:



_ Anh biết tâm hồn em nhạy cảm lắm. Ngay từ lần đầu anh đã bị nhầm lẫn rồi... Em nghe nhé... Chỉ có 4 câu thôi mà anh rất thích và phù hợp với hoàn cảnh hiện nay của chúng ta:

“ Giá như em lắng nghe dự cảm

Người đang ở gần

Đồng nghĩa

Sắp đi xa...”

Lam càng mở to mắt hơn. Cái giọng trầm buồn của Phương khiến ngực cô đau nhói... Không hiểu vì sao khi Phương đưa mắt nhìn Lam, giọt nước mắt rơi nhẹ trên má cô... Lam hiểu bắt đầu từ giờ, đời cô sẽ khác, khác lắm. Phương thở dài:



_ Anh phi đi du học rồi...



_ Bao giờ? – Lam cố gắng lấy giọng điềm tĩnh.



_ Tuần sau. 5 năm ở bên Mỹ... Em chờ anh chứ?



Lam lắc đầu:



_ Em không biết được... Em...

Phương nắm tay Lam, bóp nhẹ:



_ Em phải biết chứ? Những ngày qua chúng ta đã rất vui vẻ bên nhau. Đó là những kỉ niệm đẹp mà anh chẳng thể nào quên được... Lam hãy tin anh nghe không?



_ Em không biết... – Lam run lên... cô thấy sợ khi nghĩ Phương đi xa, xa mãi...

Phương bật dậy, anh kéo Lam đi. Lam giằng ra và hét lên:



_ Anh mặc em đi! Rồi anh cũng đi mà... đi xa mà...

Lam bỏ chạy nhanh ra xe. Phương đờ người, không biết làm gì nữa. Bóng Lam nhỏ dần và mất hút.

Phương không ngờ Lam yếu đuối thế. Anh có cm giác mình mắc tội. Anh đã làm sụp đổ chỗ dựa duy nhất trong tâm hồn của Lam. Lam khóc, giọt nước mắt tủi hờn xen lẫn xót xa... Phương thấy đau lòng quá! Anh phải làm gì? Nửa muốn đi học để tạo sự nghiệp vững vàng, nửa lại không nỡ xa Lam...



..............



Phương cho xe vào ga ra, rồi mệt mỏi đi lên nhà. Chú anh đã về, ông ngồi ở salong xem ca nhac. Chú anh đặc biệt là mê nhạc vàng. Vì thế nhà toàn đĩa các thứ nhạc buồn, nỉ non đó. Phương và cậu em họ không bao giờ *****ng vào đống đó, có muốn nghe cả hai toàn dùng đầu đĩa tại phòng mình. Phương toan cất tiếng chào thì chú đã lên tiếng trước:



_ Chú vừa nhận điện của bố cháu đầy! Ông muốn cháu về Hà Nội ngay...



_ Sao ạ? – Phương cố tỏ ra quan tâm.



_ Bố cháu muốn gần cháu trước khi cháu đi du học. Phương này! Đừng chống đối nữa. Dì Ngọc Lưng là người tốt chỉ tội có cuộc đời quá lận đận mà thội.

Phương phẩy tay:



_ Chú đừng nói nữa... Cháu sẽ về nhưng không phải bây giờ.

Người chú lắc đầu:



_ Sao cháu bướng thế? Bố cháu vất vả vì cháu...



_ Vì cháu sao? – Phương hét lên – nếu vì cháu thì ông ấy đã không lấy người đàn bà đó... Phải, nếu vì cháu thì bố cháu đã tới đón cháu ngay khi cháu bỏ đi... Nhưng ông ấy có làm thế đâu chứ?



_ Phương! – Chú gắt khẽ – Bố cháu ngày nào mà chẳng gọi điện hỏi thăm tình hình cháu. Bố cháu hài lòng vì quyết định tự lập của cháu thôi...

Phương nhún vai:



_ Vậy thì đừng nên ép cháu vào điều cháu không thích! Thôi, cháu lên phòng đây. Mệt quá!

Phương bỏ lên lầu mặc cho ông chú lầu bầu trong miêng. Anh đã quá mệt mỏi trong những cuộc nói chuyện vô bổ như thế rồi. Chú anh chẳng bao giờ đưa ra những lý lẽ khác thuyết phục hn ngoài chuyện “dì ấy khổ, bố cháu thưng cháu lắm”. Ai cần chứ? Lòng một đứa trẻ một khi bị tổn thưng thì rất khó chữa lành. Khó lắm!



Phương mở cửa và vội né vật lạ bay ra. Một chiếc tàu bay giấy đâm vào tường và ri xuống. Phương ngước mắt nhìn kẻ vừa phi ra. Bình cười sằng sặc:



_ Có người gửi cho đấy!

Phưnơg nhặt lên và giở ra xem. Chữ của Yên... một cái hẹn chia tay... Phương khẽ nhíu mày. “Yên sao thế nhỉ? Gởi giấy chẳng thể bằng nói qua điện thoại!”



_ Lời hẹn của nàng hay ho đó chứ? Lòng chàng như có sóng trào...

Phương lừ mắt nhìn Bình:



_ Em bày trò này h?



_ Anh không vui sao? – Bình cười toe hỏi lại – Chị Yên tới mà không gặp được anh. Chị ấy nói dạo này anh cứ như có phép ấy, biến mất không tung tích....



Phương ngồi xuống giường thở dài:



_ Đang mệt chết thì bị ông già cậu lên lớp...



Bình gật gù:



_ Kể bố em cũng lạ... Biết rõ anh cứng đầu khó dạy rồi mà còn...



_ Này, chớ có xỏ xiên nhé! Chỉ có cậu là cứng đầu khó dạy thôi.



Bình cười rồi nằm xoài ra giường. Phương vừa cởi áo vừa nói:



_ Tụi cậu được nghỉ rồi sao không đi đâu cho thoi mái?

Bình nheo mắt:



_ Nếu em nói em phi học thì anh có tin không?

Phương chép miệng:



_ Có thể! Dạo này anh thấy cậu có vẻ bớt nghịch đi rồi đấy! Chịu lấy “ánh sáng” từ anh rồi đúng không?



Bình cười khùng khục vì kiểu bình luận điêu của ông anh họ. Dù cho có cả đời bên ông anh sáng ****i như vàng mười Bình cũng chẳng thể nào sáng ra... Chỉ có Lam... tác động kỳ lạ đến cậu, biến cậu từ ích kỉ đến tốt đẹp...



Phương vò đầu rồi cũng nằm xuống, thở dài. Bình quay sang hỏi:



_ Anh có chịu về không?



_ Phải về chứ! Đấy là nhà anh, có mẹ anh ở đó, có cả bố anh nữa...



Bình chép miệng:



_ Bác Lưng coi mà tội nghiệp. Bác ấy quan tâm anh lắm đấy. Em nói thật, mọi cái trong phòng anh đều do bác bảo bố em mua cho...



Phương giật mình:



_ Thật ư? Sao không nói cho anh rõ?



_ Để anh ném đi những thứ anh thích à? – Bình nói lớn – Anh ích kỉ vừa thôi. Bác ấy có tội gì c chứ?<
<<1 ... 1011121314 ... 34>>

.


Top update NEW XtScript Error: Timeout.

Bạn xem chưa?̣

XtScript Error: Timeout.
Bạn yêu thíck
Thế giới truyện :
Thư Tình | Teen Story | Góc trái tim | Tiểu Thuyết | Truyện Ma | Truyện Ngắn facebook | Sưu Tầm, me ola Truyện luôn luôn cập nhật 24/24

tìm thêm phim ,Truyện , ảnh trong wap:


..
Load pages: sec.