sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
watch sexy videos at nza-vids!
sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
truyen teen, tinh yeu 9x, hot clip 9x, sms kute , goc trai tim, me hai ola, tieu thuyet ,Teen Story ,tinh yeu, sms kute, tin... - sao3x

Bạn đang truy cập vào sao3x.sextgem.com wap đọc truyện hay wapsite đọc truyện teen hay,tổng hợp tiểu thuyết hay và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!

page wap trên facebook .mọi người vào like giúp mềnh nhé

sao3x.sextgem.com Trang chủ > 9x lộ hàng > click để xem nhiều Tiểu Thuyết tình yêu

hi chào mọi người mình đã quay trở lại .chúc mọi người đọc truyện vui vẻ nhé

Bài viết Tiểu Thuyết - Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy

Author: Hạt Cát Vô Tình

Tình trạng :Mồ Côi Người Yêu ☺
bạn là người Thứ 1280817 đọc truyện ở www.sao3x.sextgem.com

Chúc bạn Đọc truyện vui vẻ !


có nói linh tinh!”

Giống như “đỉa phải vôi”, Tiểu Hạ liền giãy nảy lên, còn mặt Nhược Phi thì sa sầm lại.

Cô cảm thấy hơi thở mình gấp gáp tột độ, giống như bí mật nho nhỏ cố chôn kín trong lòng bị trải ra vô hạn, không thể khỏa lấp dưới đôi mắt cú vọ của Nhược Phi vậy.

“Phan Tiểu Hạ, đừng tưởng ai cũng ngốc như chị.”

“Không thèm đôi co với cậu nữa! Tôi đi ra ngoài dạo đây!”

“Đi đâu?” Nhược Phi bèn hỏi.

“Dạo loanh quanh thôi, lát nữa tôi về!”

Tiểu Hạ nói xong liền rời nhà, thẫn thờ bước đi không mục đích. Đầu cô trống rỗng, không biết đã đi được bao lâu và đã đi đến đâu, khi định thần lại thì mới hay mình đã tới sân bóng rổ của trường tự khi nào. “Đã đến thì an tâm ở lại”, cô cười tự chế giễu rồi trèo lên hai thanh xà, ngẩng đầu ngắm sao.

Làn gió nhè nhẹ lướt qua mang theo hương hoa cỏ mùa xuân thơm ngát, một đôi tình nhân cách đó không xa đang rì rầm tán tỉnh nhau, vẻ yên tĩnh của vườn trường kỳ thực lại chất chứa sức sống tiềm tàng của vạn vật. Không giống với âm thanh huyên náo ồn ã ban ngày, sự thanh tĩnh của ban đêm khiến Tiểu Hạ nhẹ nhõm muôn phần. Dưới bầu trời đầy sao lấp lánh, cô nhớ tới rất nhiều người và cũng nhớ lại rất nhiều chuyện.

Cô nhớ, khi còn bé, mình luôn thích ngồi tại khán đài của sân vận động để ngắm sao,hồi đó bầu trời quang đãng hơn bây giờ nhiều.

Các ngôi sao chỉ cần chớp mắt đã qua mấy tỉ năm, tuy khoảng cách nhìn rất gần nhưng thực chất là không thể nào với tới được. Vật đổi sao dời, đến cả sao trên trời cũng phải đổi ngôi, còn lòng người thì sao…

“Phan Tiểu Hạ! Quả nhiên chị ở đây! Mười giờ rồi đó, chị còn không chịu về à?”

Nhược Phi không biết từ lúc nào đã xuất hiện trước mặt Tiểu Hạ. Tiểu Hạ không tin đã muộn như vậy rồi, cô nhìn đồng hồ trên tay cậu rồi thốt lên kinh ngạc : “A! Mười giờ rồi! Tôi đã ở ngoài lâu như vậy sao?”

“Hừ!” Nhược Phi hừ lạnh một tiếng.

*****

Tại sao lại tốt với tôi như vậy?

“Sao cậu biết tôi ở đây?”

“Trực giác.” 0

Nhược Phi liếc Tiểu Hạ một cái rồi uyển chuyển nhảy lên xà ngồi bên cạnh Tiểu Hạ. Cậu đưa cho Tiểu Hạ một que kem ốc quế Cornetto*cô liền mừng rỡ đón lấy, vỗ vỗ vai cậu : “Thẩm Nhược Phi, thằng nhóc cậu hôm nay bị làm sao thế? Tự dưng lại đối xử tốt với chị đây. Nói đi, nịnh chị đây rốt cuộc là có ý đồ gì?”

* Kem Cornetto : Kem ốc quế rất nổi tiếng tại Trung quốc, vị ngon độc nhất của nó đã chinh phục hàng vạn thanh thiếu niên và người tiêu dùng. Tên của nó dịch ra nghĩa là “siêu dễ thương”………….. (Nói đến kem lại thèm…….)

”Có ý đồ, chị có muốn nghe không?”

“Thôi vậy……….Coi như không biết gì cả! Một que Cornetto đã đòi mua lấy chị mày, quá keo kiệt rồi đó!”

“Haha! Chị thật khó hầu hạ!”

“Thẩm Nhược Phi, phòng triển lãm tranh của cậu thế nào rồi?

“Vẫn đang tu bổ. Hôm qua chị hỏi em câu này rồi đó!” Nhược Phi vừa nói vừa kỳ quái nhìn Tiểu Hạ.

“Tôi quan tâm đến tiến độ làm việc của cậu không được sao? Đúng rồi! Cậu có biết gần đây có quán nào ngon không? Tôi nói cho cậu nghe nhé………”

Tiểu Hạ thao thao bất tuyệt giới thiệu cho Nhược Phi về các món ăn ngon của Tô Châu, càng nói càng hào hứng, còn biểu hiện của Nhược Phi càng ngày càng bất lực. Cậu nhìn Tiểu Hạ hỏi : “Tâm trạng chị… không tốt à?”

“Đâu có đâu” Tiểu Hạ sững lại đôi chút sau đó giả vờ ra vẻ hết sức phấn khởi.

“Thế tại sao chị lại khóc, hết xem phim kinh dị rồi lại nói nhăng nói cuội với em?”

Người khác đau lòng sẽ trốn vào một góc liếm láp vết thương, còn Tiểu Hạ nhà ta càng buồn càng nói nhiều, càng thích làm những việc bình thường mình ghét nhất. Lại còn tưởng “vải thưa che mắt thánh”, giả bộ vui vẻ để che giấu đau thương thì sẽ không ai biết, nhưng thật ra Nhược Phi đều nhìn thấu tâm tư của cô. Lời cậu nói làm Tiểu Hạ từ trước tới giờ chưa từng cảm thấy thất vọng vì bản thân như vậy , nhưng cô vẫn ngoan cố nói : “Tôi thật sự không có sao mà”

“Buồn thì khóc ra, Phan Tiểu Hạ. Nhìn chị thế này càng khó chịu”

“Tôi thật sự không có buồn, muốn nói bao nhiêu lần thì cậu mới hiểu hả?” Tiểu Hạ cáu lên.

“Được, được, được, chị không có buồn, không có buồn……” Nhược Phi thuận theo lời cô, dỗ như dỗ trẻ con.

“Thẩm Nhược Phi, sao cậu lại tìm được tôi? Cậu theo dõi tôi đấy à?”

“Em thừa hơi hay sao mà theo dõi chị? Phan Tiểu Hạ, từ bé đến giờ mỗi khi buồn là chị lại ra sân bóng ngắm sao, nhiều năm trôi qua rồi mà chị vẫn như vậy”

“Ờ! Nó thành thói quen rồi……….” Tiểu Hạ khựng lại sau đó cười : “Thẩm Nhược Phi, chúng ta biết nhau được 25 năm rồi nhỉ?”

“25 năm? Không phải 20 năm sao?” Nhược Phi hỏi lại.

“Câu vừa mới sinh ra một cái là tôi đã nhòm thấy, tất nhiên là cậu không có ấn tượng gì với tôi rồi. Lúc đó cậu rất xấu, lại hay khóc, thật sự rất đáng ghét”

“Em mà xấu sao? Đừng có gạt người nữa đi!” Nhược Phi không tin.

“Thật đó! Cậu trông như con thỏ bị cạo sạch lông vậy! Vừa đỏ vừa nhăn nheo! Sau đó, khi cậu chuyển đến gần nhà tôi sống thì đã 5 tuổi rồi, vẫn xấu như ma, nhưng mẹ tôi lại vô cùng thích cậu. Hại tôi có một quãng thời gian tưởng cậu là con ruột của bà, từng bỏ nhà mà đi đó!”

“Haha……..Có việc như thế sao?”

“Đúng thế! Đúng thế! Khi cậu vừa mới chào đời…………”

Nụ cười của Nhược Phi vẫn dịu dàng như vậy, lại vẫn khiến người khác an tâm như vậy, Tiểu Hạ nhìn nụ cười đó, đột nhiên nhớ lại cảnh lần đầu tiên nhìn thấy cậu………..

Thì ra, đã nhiều năm trôi qua như vậy rồi…………….

Lần đầu nhìn thấy cậu ta, cậu ấy vẫn chỉ là một con chuột con mà thôi!

*****

Hồi ức (1)

Năm lên ba Tiểu Hạ đã gặp được Nhược Phi. Cha Tiểu Hạ là sĩ quan, mẹ là quân y , từ nhỏ cô đã quen với cuộc sống trong đại viện quân khu của một khu phố nhỏ ở Giang Tô. Trong đại viện “nam nhiều nữ ít”, cô lại vô cùng đáng yêu nên ai ai cũng quý, do đó đã tạo cho cô cái tính ngây thơ nhưng lại tự do phóng khoáng.

Năm đó cô đã học thuộc mười phép tính cộng trừ, đọc được cả thơ Đường và còn biết nhảy múa theo nhạc nữa. Cũng vào năm ấy cô gặp được Nhược Phi.

Ngày hôm đó tuyết rơi đầy trời,cô đang nằm mơ mơ màng màng thì bỗng láng máng nghe thấy bố mẹ nói phải đi tới bệnh viện thăm “em trai” gìđó, cô cũng khóc mếu đòi theo. Má-mi nhìn cô vừa giận vừa cười : “Dì Vương Tuệ vẫn chưa xuất viện, đợi khi dì về rồi tự nhiên con cũng gặp được thôi, bây giờ mọi người đang rối lên như thế, con nít ranh như con theo sau chỉ thêm vướng chân vướng cẳng thôi. Mau đi ngủ đi!”

“Con không chịu! Con muốn đi! Con muốn đi xem em bé!”

Tiểu Hạ thấy má – mi không chịu dẫn mình đi chơi liền ngồi bệt xuống đất, giãy lên đành đạch, la khóc ỏm tỏi. Má – mi nhẫn nhịn nhìn cô ăn vạ, sau đó thì chịu không nổi, giơ tay phát đét vào mông cô một cái, cô càng gào khóc ầm ĩ hơn. Cuối cùng vẫn là bố cô không cầm được lòng : “Được rồi! Con nó muốn đi thì cứ mang nó theo! Vương Tuệ thích Tiểu Hạ nhà ta, gặp nó nhất định sẽ phấn khởi hơn mà.”

“Hừ!” Má-mi tuy mặt mày cau có nhưng vẫn đồng ý cho cô đi.

Cuối cùng Tiểu Hạ cũng nhìn thấy bé Nhược Phi tròn 3 ngày tuổi đang nằm bên cạnh dì Vương Tuệ, nhưng mặt cô lại bí xì xị.

Dì Vương Tuệ rất rất xinh đẹp, chú Thẩm cũng rất rất anh tuấn, nhưng con của họ thì đỏ hỏn như thỏ bị cạo lông,mắt híp chặt như mắt lợn, mũi tẹt như mũi sư tử, nhăn nheo dúm dó, nghía kiểu gì cũng không ra đẹp, chỉ thấy khó coi chết được. Dì Vương Tuệ dịu dàng xoa đầu hỏi cô : “Tiểu Hạ, con thích em bé không? Sau này làm con dâu dì, chịu không nào?”

“Không chịu!” Tiểu Hạ lắc đầu nguầy nguậy : “Em xấu chết được, con không thèm!”

Có lẽ nghe được lời “bình loạn” của Tiểu Hạ, bé Nhược Phi bỗng nhiên khóc ré lên, còn người lớn ở trong phòng lại cười vang. Tiểu Hạ không hiểu họ đang cười cái gì liền dùng ngón tay mũm mĩm chọc chọc vào mặt của Nhược Phi, bực mình nói : “Đừng khóc nữa! Cùng lắm thì chị đem đồ cho mà chơi, cũng không chê em xấu nữa!”

“Vậy thì phải cảm ơn Tiểu Hạ rồi!” Dì Vương Tuệ cười tít mắt.

Tuy má mi và dì Vương Tuệ rất gắn bó nhưng chú Thẩm lại là cán bộ chủ chốt phụ trách kĩ thuật trong một đơn vị nghiên cứu ở vùng khác trong thành phố nên mãi đến khi Tiểu Hạ 7 tuổi, họ mới chuyển về đại viện quân khu sống cùng nhà cô.

Chú Thẩm vừa vào đại học đã giữ chức trưởng khoa của phòng nghiên cứu số 2. Chú vừa trẻ vừa đẹp trai, tiền đồ thì lại thênh thang, cho nên ai cũng ngưỡng mộ gia đình chú. Nhà chú ngay sát vách nhà Tiểu Hạ và được chia làm ba phòng ngủ cộng với một phòng khách. Khi hay tin họ chuyển đến làm hàng xóm với nhà Tiểu Hạ, má mi đã mừng phát khóc. Ngày chuyển nhà, dì Vương Tuệ xuống bếp làm một mâm cỗ thịnh soạn mời cả nhà Tiểu Hạ cùng đến chung vui, còn bắt Nhược Phi gọi một tiếng “chị Tiểu Hạ” nữa, nhưng cái thằng cu con trắng nõn mà gầy nhòm ấy chỉ ngẩng đầu, lạnh lùng liếc Tiểu Hạ một cái, rồi cúi đầu, tiếp tục ngồi ở một góc chơi lắp ráp robot.

“Thằng bé Phi Phi này chẳng chịu nghe lời gì cả! Haizzzz! Nó sinh non một tháng nên rất hay đau ốm, nay đến tính cách của nó cũng quái gở, chúng em thật……….”

Dì Vương Tuệ vừa nói vừa than ngắn thở dài, ba mẹ Tiểu Hạ tất nhiên phải an ủi dì liên hồi rồi. Má-mi không đành tâm để bạn tốt lo lắng nên vội vàng chuyển chủ đề, bà vội quay sang hỏi Tiểu Hạ : “Tiểu Hạ, con còn nhớ em Phi Phi không? Nhớ hồi nào con còn khóc lóc ăn vạ đòi đi xem em, giờ con không nhận ra em nữa à?”

“Có chứ ạ! Nó là cái thằng cu tí xấu òm hồi xưa chứ gì?”

“Con ăn nói linh tinh gì vậy? Trẻ con sinh ra là phải như vậy! Lúc con đẻ ra còn khó coi hơn nhiều, sao con có thể nói Phi Phi xấu òm?”

“…….”

*****

Hồi ức (2)

Trí nhớ của Tiểu Hạ rất tốt, chỉ một loáng đã nhớ ra bộ dạng vừa đỏ hỏn vừa nhăn nheo của Nhược Phi, cô liền bụm miệng cười khúc khích. Má-mi thấy vậy liền lấy đũa gõ vào đầu cô một cái. Cô bất mãn quay sang lườm má – mi rồi bắt đầu đụng bát đũa ăn ngấu nghiến, đột nhiên cảm thấy như có ai đó đang nhìn mình, cô vội quay đầu lại thì bắt gặp Nhược Phi đang nhìn cô giễu cợt, vẻ mặt lại còn khinh khỉnh nứa chứ!

Năm 7 tuổi, cô cắt tóc vành để mái bằng, da trắng hồng, mắt to đen láy, nhìn dễ thương như búp bê Barbie.

Qua giáo dục không ngừng của bố mẹ, Tiểu Hạ đã biết nhìn nét mặt, lời nói để đoán tâm trạng, cũng đã biết ra ngoài đường thì phải giả vờ ngoan ngoãn, cư xử khéo léo để bố mẹ được tiếng thơm, tính hiếu thắng trước đây cũng bị cô dìm triệt để. Cô liếc thằng nhóc Nhược Phi đang khiêu khích mình một cái rồi lè lưỡi biểu thị khinh thường, còn Nhược Phi thì đột nhiên cúi đầu.

Bộ dạng lè lưỡi của cô bị dì Vương Tuệ bắt ngay tại trận, dì mỉm cười hỏi cô : “Tiểu Hạ, con bị sao thế? Sao lại lè lưỡi vậy?”

“Con, con nóng ạ”

Qua đợt nghỉ hè này, Tiểu Hạ sẽ thành học sinh tiểu học đầy quang vinh và hiển hách. Bản thân cô luôn cảm thấy mình đã trưởng thành rồi, song bây giờ lại bị dì Vương Tu
<<1 ... 56789 ... 38>>

.


Top update NEW
cick để đọc nhìu truyện sex hơn xxx DƯỚI MỘT MÁI TRƯỜNG xxx {views}
♦ post 4033 ngày trước
ω 15:22:17 / 2015-01-10
click để xem nhiều truyện Sưu Tầm Chuyện ‘ông lão ăn mày và đại gia Rolls Royce’ xôn xao mạng {views}
♦ post 4077 ngày trước
ω 14:20:56 / 2014-11-27
cick để đọc nhìu truyện sex hơn osin _ tuyệt phẩm tình yêu 18 {views}
♦ post 4232 ngày trước
ω 01:30:46 / 2014-06-25
cick để đọc nhìu truyện sex hơn CHỒNG CHỊ, BỒ EM {views}
♦ post 4266 ngày trước
ω 16:32:33 / 2014-05-22
1234...340341342»

Bạn xem chưa?̣

XtScript Error: Timeout.
Bạn yêu thíck
Thế giới truyện :
Thư Tình | Teen Story | Góc trái tim | Tiểu Thuyết | Truyện Ma | Truyện Ngắn facebook | Sưu Tầm, me ola Truyện luôn luôn cập nhật 24/24

tìm thêm phim ,Truyện , ảnh trong wap:


..
Load pages: sec.