sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
watch sexy videos at nza-vids!
sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
truyen teen, tinh yeu 9x, hot clip 9x, sms kute , goc trai tim, me hai ola, tieu thuyet ,Teen Story ,tinh yeu, sms kute, tin... - sao3x

Bạn đang truy cập vào sao3x.sextgem.com wap đọc truyện hay wapsite đọc truyện teen hay,tổng hợp tiểu thuyết hay và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!

page wap trên facebook .mọi người vào like giúp mềnh nhé

sao3x.sextgem.com Trang chủ > 9x lộ hàng > click để xem nhiều Tiểu Thuyết tình yêu

hi chào mọi người mình đã quay trở lại .chúc mọi người đọc truyện vui vẻ nhé

Bài viết Tiểu Thuyết - Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy

Author: Hạt Cát Vô Tình

Tình trạng :Mồ Côi Người Yêu ☺
bạn là người Thứ 1280926 đọc truyện ở www.sao3x.sextgem.com

Chúc bạn Đọc truyện vui vẻ !


g chúa!

Kiểm tra cuối kỳ năm lớp 2 kết thúc, Tiểu Hạ liền nghênh đón kì nghỉ hè mà mình vô cùng kỳ vọng. Không biết có bao nhiêu đêm, khi bố mẹ Tiểu Hạ đều say ngủ, Nhược Phi khe khẽ gõ cửa sổ phòng Tiểu Hạ, còn cô rón rén mở cửa, nhảy xuống cạnh cậu.

Hai đứa bèn lẩn đi bắt dế, bắt đom đóm, còn cần đèn pin đi đến ao sen ở đại viện, nghe đồn có nhiều côn trùng vô kể để thám hiểm. Vốn ưa chọc phá, hai đứa bèn hái trụi gần hết phân nửa số hoa mẫu đơn trong viện, còn buộc bươm bướm vào đuôi con mèo mun nhà Lí tư lệnh, rồi nghịch ngợm lật ngửa con rùa đen nhà bà nội lên…………

Khi người lớn nổi cơn thịnh nộ, triệu tập rồi trừng mắt uy hiếp đám con nít hay nghịch ngợm phá phách trong đại viện, thì Tiểu Hạ cùng Nhược Phi đang vui vẻ chơi trốn tìm!

Tiểu Hạ nấp sau gốc cây to, còn Nhược Phi chỉ thảnh thơi thò đầu , đắc ý nói : “Đừng trốn nữa, tôi tìm thấy bà rồi!”

“A? Sao lại bị tìm thấy chứ? Thật đáng ghét……..” Tiểu Hạ bất mãn bặm môi.

Hai đứa vô cùng thích chơi trốn tìm, nhưng không hiểu tại sao, Tiểu Hạ trốn đi đâu cũng bị Nhược Phi tìm ra.

Cả hai thường ngồi trên lan can, ngửa cổ ngắm sao, đón gió nhè nhẹ thổi, hưởng thụ cảm giác hạnh phúc đơn giản nhất trên thế gian. Nhược Phi lấy một viên kẹo trong túi ra đưa cho Tiểu Hạ, Tiểu Hạ vừa nhai rau ráu vừa hàm hồ hỏi : “Thẩm Nhược Phi, sao cậu lại luôn đem kẹo theo giống như đàn bà vậy?’

“Không ăn thì thôi nhé!” Nhược Phi giả đò rụt tay lại.

“Đừng! Đừng như thế! ThẩmNhược Phi! Tôi dạy cậu ngắm sao nhé!”

Tiểu Hạ định dạy Nhược Phi tìm các chòm sao theo cung Hoàng đạo theo bài giảng của cô giáo trên lớp, nhưng nhìn ngắm cả buổi, đầu đau, mắt hoa mà không chịu thừa nhận là mình không biết, chỉ còn cách đánh trống lảng. Cô nhìn Nhược Phi hỏi : “Thẩm Nhược Phi, bao giờ thì cậu đeo khăn quàng?”

“Cô giáo nói, học kỳ sau là cho tôi đeo!”

“Á? Học sinh lớp 1 sao có thể thắt khăn quàng?”

“Nhưng, tôi là học sinh giỏi nhất khối!”

“Nhất khối thì hay ho lắm à? Tại sao khi tôi học lớp 1,cũng đứng đầu khối, cô giáo không cho tôi thắt khăn quàng?” Tiểu Hạ quạu.

Học tiểu học, ai cũng đều rất kỳ vọng được thắt khăn quàng, Tiểu Hạ và Nhược Phi cũng không ngoại lệ. Cô nghĩ tới việc mình phải lên lớp phát biểu mà không phải là người đầu tiên được kết nạp vào Đội thiếu niên thì cảm thấy khá khó chịu. Tiểu Hạ bèn nhìn Nhược Phi : “Thẩm Nhược Phi! Cô giáo nói, màu đỏ trên khăn quàng là do máu của các liệt sĩ đã ngã xuống dệt thành. Cậu nghĩ xem, Trung quốc có nhiều đội viên tiền phong như vậy, phải dùng bao nhiêu máu của các chiến sĩ mới nhuộm đỏ hết đây?”

“Làm sao tôi biết được?” Nhược Phi sững người, sau đó trả lời.

“Haizzzzzz, Má-mi nói lên cấp 2 tôi sẽ được vào Đoàn, so với vào Đội còn quang vinh hơn hẳn, nếu tôi ngoan ngoãn tuân thủ quy định, không biết chừng còn được làm Đảng viên nữa cơ, cậu thì sao? Cậu có lý tưởng gì không?”

Thời niên thiếu, bọn họ cứ luôn coi “lý tưởng” là câu cửa miệng, cứ nói ra cơ hồ là có thể biến thành hiện thực được ngay. Nhược Phi nhìn Tiểu Hạ một cái, không trả lời, đột nhiên chụm hai bàn tay lại, sau đó cẩn thận hé ra. Tiểu Hạ nhìn ánh sáng xanh của tiểu tinh linh phát ra từ lòng bàn tay cậu, vui sướng reo lên. Cô cúi đầu cùng Nhược Phi nhìn đom đóm đang bay lượn trong lòng bàn tay cậu, quên cả truy vấn câu trả lời.

“Dễ thương quá! Tôi cũng muốn chơi!”

“Cẩn thận, kẻo bóp chết nó đó…………”

C42: Thi đấu bóng đá

Chớp mắt đã trôi qua nhiều năm như vậy rồi. Thiên không trong trẻo, đom đóm bay lượn khắp nơi giờ thành mờ mịt, khó tìm thấy bóng dáng một chú đom đóm, nhưng hai người vẫn ngồi cạnh nhau, vẫn là bạn tốt của nhau, vẫn cùng nhau ngắm sao —– Như vậy thật tuyệt.

“Thẩm Nhược Phi! Tôi rất thích đom đóm, tuy nó chỉ phát ra ánh sáng yếu ớt, nhỏ nhoi, nhưng lại có thể thắp sáng ước mơ của tất cả mọi người. Chỉ là, giờ khó mà có thể nhìn thấy nó!”

“Có rất nhiều thứ rất dễ bị mất đi, rất dễ bị thay đổi!”

“Đúng vậy………Thẩm Nhược Phi, có cậu bên cạnh thật là tốt!” Tiểu Hạ khẽ ngả đầu vào vai cậu : “Cho dù cậu có bạn gái rồi cũng không được quên tôi đó, biết chưa?”

“Bạn gái?”

“Chính là cô gái mà cậu ôm trong vườn hoa dưới lầu đó, nếu rảnh thì dẫn cô ấy về nhà ăn bữa cơm, tôi sẽ “giữ ải” cho cậu” Tuy nói như vậy nhưng lòng Tiểu Hạ lại thấy chua chua.

“Cảm ơn! Nhưng không cần thiết!”

“A? Sao lại thế? Cậu xem thường tôi có phải không?”

“Chính là xem thường chị đó! Sao nào?”

“THẨM NHƯỢC PHI!”

Tiểu Hạ nhấc chân định đạp cho Nhược Phi một cái, nhưng cậu đã sớm đoán ra, linh hoạt né sang một bên. Hai người lại chơi trò “rượt bắt” quanh sân, không xa cạnh đó, có người đang mở điện thoại nghe bài “Cuộc sống như hoa mùa hạ” của Phác Thụ, âm thanh du dương vang vọng khắp vườn trường, réo rắt ngân nga mãi không thôi.

Không rõ đã vùi sâu vào giấc ngủ trong đêm đen bao lâu

Cũng không rõ phải khó khăn nhường nào mới có thể mở được đôi mắt

Tôi từ phương xa chạy tới, trùng hợp, em cũng ở đây

Si mê, lưu luyến nhân gian, tôi vì em mà cuồng dã

Tôi là ánh sáng chói lóa trong chốc lát

Là ngọn lửa bùng cháy lướt qua trời đêm

Tôi vì em mà bảo vệ, bất chấp tất cả

Tôi đem bụi tàn, vĩnh viễn khiến nó biến mất.

Tôi ở nơi đây

Chỉ ở nơi đây

Bóng dáng uyển chuyển nhẹ lướt qua

Nhưng lại xán lạn như hoa mùa hạ

Đây là thế giới vô cùng đẹp đẽ mà đầy căm hận

Chúng ta cứ như vậy, ôm ấp, cười đùa, rơi lệ

Tôi từ nơi xa chạy tới, đứng cạnh em

Si mê, lưu luyến nhân gian, tôi vì em mà cuồng dã

*****

Một tuần sau, cuộc thi đấu bóng đá cũng bắt đầu.

Tiểu Hạ mặc bộ đồ thể thao màu đen đứng trên khán đài cùng với đám sinh viên tràn ngập khí thế gào thét cổ vũ cho đội mình. Tuy đội hình ra sân không phải là mạnh nhất, nhưng đội cổ vũ lại toàn là mĩ nữ đứng cổ vũ hết mình, nên đội bóng của khoa đã nghiễm nhiên trở thành đội hình hoành tráng nhất.

Các nữ sinh đều mặc đồ thể thao, cổ vũ nhiệt tình cho nam sinh khoa mình, tuy không trang điểm nhưng mặt mày lại vô cùng rạng rỡ tươi tắn, khiến Tiểu Hạ cảm thấy tủi thân vô cùng.

Trên khán đài, ngoài sinh viên năm thứ nhất ra, còn có rất nhiều nữ sinh năm ba, năm tư đến cổ vũ, ai ai cũng đều trang điểm rất xinh đẹp. Ánh mắt của họ, không hề nghi ngờ, đều đổ dồn về thân hình cao lớn vận bộ thể thao trắng phau đang chạy trên sân, không ngớt bàn luận về anh chàng “ngoại viện” tuấn tú.

“Wa! Cố lên!”

Khi Nhược Phi sút bóng về khung thành, không chỉ nữ sinh khoa Anh ngữ mà nữ sinh khoa Kế toán cũng hò reo ầm ĩ, đám nam sinh chỉ còn nước bó tay nhìn họ. Tiểu Hạ cũng thấy vô cùng khâm phục sức sống tràn trề của các nữ sinh, khi cô đang cười thầm thì có người bỗng lên tiếng hỏi : “Cô ơi! Anh chàng đó là do cô mời tới à? Hai người quen biết nhau ạ?”

“Đương nhiên là quen rồi……..” Tiểu Hạ nói.

“Vậy, anh ấy có…….có bạn gái chưa cô?”

“Hình như là có rồi……….” Tiểu Hạ không chắc trả lời, lòng có chút buồn bực.

“A! Không phải chứ! Đau lòng quá!”

“Đẹp trai như vậy, có bạn gái rồi là chuyện thường mà! Haizzzzz! Chỉ trách chúng ta xuất hiện quá muộn thôi!”

“Cô ơi! Cô có quan hệ gì với anh ấy không? Cô có thích anh ấy không?”

“Thích cậu ta? Sao có thể chứ……sao có thể……”

*****

Nhược Phi bị thương

Tiểu Hạ nhìn Nhược Phi đang đổ mồ hôi nhễ nhại trên sân, tiếng nói càng lúc càng nhỏ, càng lúc càng phiền muộn. Cô không hiểu tại sao mình lại vô cùng bận tâm khi nghe thấy người khác nói Nhược Phi đã có bạn gái, luôn có cảm giác như vật luôn thuộc về mình, nay bị người khác cướp mất vậy

Thẩm Nhược Phi…….

Cô rốt cuộc bị sao rồi?

Nhược Phi có bạn gái, tu tâm dưỡng tính là tâm nguyện bấy lâu nay của cô, sao khi biết cậu có bạn gái thì lòng lại chua xót, luôn cảm thấy như ai đó lấy đi mất một phần của mình như vậy? Rốt cuộc là tại sao?

Cô nghĩ đến Nhược Phi mà lòng rối bời, cũng chính lúc này, sân bóng bỗng loạn cả lên!

Các cầu thủ ngừng thi đấu, rất nhiều người bổ nhào ra sân, như có chuyện gì hệ trọng đang xảy ra vậy! Tiểu Hạ sực tỉnh, chỉ nhìn thấy Nhược Phi đột nhiên ngã xuống, đau đớn, ôm chặt lấy mắt cá chân.

Đầu cô trống rỗng, toàn thân mềm nhũn, mắt cay cay. Cô hoảng hốt chạy vào giữa đoàn người, hét lên : “THẨM NHƯỢC PHI! CẬU CÓ SAO KHÔNG?”

“Chị đến rồi…….”

Nhược Phi yếu ớt nhìn Tiểu Hạ mỉm cười, bờ môi trắng bệch, khiến Tiểu Hạ đau lòng suýt khóc. Nam sinh phạm lỗi không ngớt rối rít van xin, lo lắng tới sắp phát khóc, nhưng Tiểu Hạ lúc này không còn tâm trạng nào mà an ủi cậu ta. Cô trừng cho cậu ta một cái, kêu đám nam sinh đỡ Nhược Phi đến bệnh viện, thi đấu cũng kết thúc bất phân thắng bại.

*

“Bác sĩ…….là anh?”

Tại bệnh viện, Tiểu Hạ cùng Uông Dương không hẹn mà gặp. Khi nhìn thấy anh ta, đầu cô bỗng trống rỗng. Uông Dương sững người, liếc Nhược Phi một cái, sau đó nhìn Tiểu Hạ : “Tiểu Hạ, chuyện này là sao vậy?”

“Cậu ấy bị thương.” Cô khó xử trả lời.

“Yên tâm! Anh sẽ trị liệu cho cậu ấy!”

Uông Dương nói đoạn, nhẹ nhàng nắn cổ chân Nhược Phi, Nhược Phi vội co chân lại, chường ra vẻ khinh thường, cơ hồ vô cùng kinh tởm khi bị hắn ta chạm vào vậy.

Tuy không muốn nhìn thấy mặt Uông Dương, nhưng Nhược Phi giờ đang cần chữa trị vậy nên Tiểu Hạ không thể không dằn lòng xuống : “Nó bị thương, tâm trạng không tốt, anh đừng để ý đến nó.”

“Không sao! Nhìn chân cậu ta cử động được như vậy thì chắc là không bị gãy xương đâu, nhưng vì an toàn, chúng ta vẫn nên đi chụp X-quang.”

“Phan Tiểu Hạ, đổi bệnh viện khác! Tôi không muốn chữa trị ở đây!” Nhược Phi nhìn Uông Dương, lạnh lùng nói.

“Thẩm Nhược Phi, cậu đừng có ngang bướng nữa, cậu bị thương rồi, không thể ngoan ngoãn chút hay sao?”

“Nhưng khi nhìn thấy ai đó thì tôi lại cảm thấy ghê tởm!”

“Thẩm Nhược Phi, xin cậu đừng ngoan cố nữa có được không? Cậu không lo cho cơ thể của mình à?’

“Vậy chị có lo không?” Nhược Phi nhìn Tiểu Hạ, đột nhiên mỉm cười.

“Đương nhiên là lo rồi!”

“Ha ha………Được! Nghe lời chị!”

Nhược Phi xoa xoa đầu Tiểu Hạ, dịu dàng cười với cô, cuối cùng cũng ngoan ngoãn nghe lời. Cậu ngồi trên xe lăn, để Tiểu Hạ đẩy đi chụp X – quang, còn Uông Dương dõi theo bóng của hai người dần khuất dạng, nét mặt liền sa sầm lại.

“Không bị gãy xương, cũng không bị nứt xương, chỉ là giãn dây chằng mà thôi, nghỉ ngơi vài ngày là khỏi. Lúc nghỉ ngơi phải thay băng đúng giờ, nhớ không được thường xuyên đi lại.”

“Cảm ơn bác sĩ Uông!”

Uông Dương vừa viết bệnh lý vừa căn dặn Tiểu Hạ, cô chỉ gật đầu lia lịa, cơ hồ rất cảm kích. Câu “bác sĩ Uông” làm tim Uông Dương đau nhói, anh ta đặt bút xuống nhìn cô gái mà mình đã từng yêu sâu đậm một hồi rồi nói : “Đừng khách sáo! Có gì cần giúp cứ liên hệ qua số điện thoại của anh!”
<<1 ... 1314151617 ... 38>>

.


Top update NEW
cick để đọc nhìu truyện sex hơn xxx DƯỚI MỘT MÁI TRƯỜNG xxx {views}
♦ post 4035 ngày trước
ω 15:22:17 / 2015-01-10
click để xem nhiều truyện Sưu Tầm Chuyện ‘ông lão ăn mày và đại gia Rolls Royce’ xôn xao mạng {views}
♦ post 4079 ngày trước
ω 14:20:56 / 2014-11-27
cick để đọc nhìu truyện sex hơn osin _ tuyệt phẩm tình yêu 18 {views}
♦ post 4234 ngày trước
ω 01:30:46 / 2014-06-25
cick để đọc nhìu truyện sex hơn CHỒNG CHỊ, BỒ EM {views}
♦ post 4268 ngày trước
ω 16:32:33 / 2014-05-22
1234...340341342»

Bạn xem chưa?̣

XtScript Error: Timeout.
Bạn yêu thíck
Thế giới truyện :
Thư Tình | Teen Story | Góc trái tim | Tiểu Thuyết | Truyện Ma | Truyện Ngắn facebook | Sưu Tầm, me ola Truyện luôn luôn cập nhật 24/24

tìm thêm phim ,Truyện , ảnh trong wap:


..
Load pages: sec.