sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
watch sexy videos at nza-vids!
sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
truyen teen, tinh yeu 9x, hot clip 9x, sms kute , goc trai tim, me hai ola, tieu thuyet ,Teen Story ,tinh yeu, sms kute, tin... - sao3x

Bạn đang truy cập vào sao3x.sextgem.com wap đọc truyện hay wapsite đọc truyện teen hay,tổng hợp tiểu thuyết hay và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!

page wap trên facebook .mọi người vào like giúp mềnh nhé

sao3x.sextgem.com Trang chủ > 9x lộ hàng > click để xem nhiều Tiểu Thuyết tình yêu

hi chào mọi người mình đã quay trở lại .chúc mọi người đọc truyện vui vẻ nhé

Bài viết Tiểu Thuyết | Những Kẻ Bất Khuất

Author: Hạt Cát Vô Tình

Tình trạng :Mồ Côi Người Yêu ☺
bạn là người Thứ 1279952 đọc truyện ở www.sao3x.sextgem.com

Chúc bạn Đọc truyện vui vẻ !


c điều đình với kẻ khác.[br">[br">- Lính của nước tôi đã đổ mồ hôi, nước mắt và tánh mạng để giúp đỡ dân Việt Nam chống cộng sản...[br">[br">- Kính thưa ngài đại sứ... Cá nhân tôi và dân tộc tôi biết điều đó. Chúng tôi thành thật tri ân sự giúp đỡ của những người lính Hoa kỳ đã hy sinh cho lý tưởng tự do. Tôi thành kính nghiêng mình trước vong linh của những người đã chết...[br">[br">- Dân tôi, chính phủ của nước tôi đã hao tài tốn của để giúp Việt Nam Cộng Hòa đứng vững cho tới ngày hôm nay. Dù hòa bình chưa thấy trên phần đất nhiều điêu linh này cũng như tình thế có đổi thay nhưng chính phủ tôi vẫn tiếp tục yểm trợ Việt Nam Cộng Hòa chống cộng sản...[br">[br">Đại sứ Martin ngừng nói khi bắt gặp nụ cười của người đối diện. Nó như là sự mỉa mai, cay đắng, buồn rầu và phẫn hận.[br">[br">- Thay mặt cho mười bảy triệu dân của Việt Nam Cộng Hòa tôi cám ơn sự giúp đỡ của dân chúng Hoa kỳ. Tuy nhiên...[br">[br">Nhìn thẳng vào mặt vị đại sứ Hoa Kỳ Ngọc Thụy nghiêm giọng.[br">[br">- Gần đây chúng tôi đã khám phá ra một điều là chính phủ của ngài đã đâm sau lưng chúng tôi bằng một hành động mà chúng tôi không thể chấp nhận được...[br">[br">Đại sứ Martin lờ mờ hiểu điều mà cô gái muốn nói nhưng ông ta vẫn im lặng như chờ xem sự tiên đoán của mình đúng hay sai.[br">[br">- Chính phủ của ngài định bỏ rơi Việt Nam Cộng Hòa của chúng  tôi vào tay cộng sản...[br">[br">- Làm sao cô biết được chuyện này?[br">[br">Đại sứ Martin buột miệng hỏi. Ông ta quên mất hỏi một câu như vậy là xác nhận chuyện đó có thật.[br">[br">- Hành động " bán bạn " của tòa Bạch Ốc đẩy chúng tôi vào tình thế chỉ có một chọn lựa. Sống tự do hay là chết. Chính phủ của ngài đã phủi tay. Đã dứt khoát không giúp đỡ, chính phủ của ngài còn dàn dựng để đẩy mười bảy triệu dân vô tội của Việt Nam Cộng Hòa vào gông cùm cộng sản nhanh hơn, gọn hơn qua các hành động không can thiệp bằng quân sự khi cộng sản Bắc Việt vi phạm những điều mà họ đã cam kết trong hiệp định Paris. Cắt giảm viện trợ để cho Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa của chúng tôi không còn sức chiến đấu; chính phủ của ngài thản nhiên nhìn ba nước Nga, Tàu và Bắc Việt xâm lăng Việt Nam Cộng Hòa của chúng tôi. Tình đã hết. Nghĩa đã cạn. Chúng tôi, một nhóm người yêu tự do phải đứng lên lãnh trách nhiệm bảo vệ tổ quốc bằng cách lật đổ ông Thiệu và thành lập một chính phủ...[br">[br">Đại sứ Martin nhếch môi cười. Ngọc Thụy hiểu được nụ [br">[br">cười của một nhà ngoại giao chuyên nghiệp. Nó có nghĩa là: " À thì ra là thế. Chính phủ của cô sẽ phải năn nỉ, van lạy tôi để xin được thừa nhận và phải ngửa tay xin tiền viện trợ như một kẻ ăn mày đê tiện...".[br">[br">- Sau khi thảo luận, Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng của chúng tôi đi tới một quyết định quản thúc nhân viên tòa đại sứ và tất cả công dân Hoa Kỳ và sau đó sẽ trục xuất họ về nước...[br">[br">Câu nói của cô gái tựa như gáo nước lạnh tạt vào mặt vị đại sứ nhiều quyền uy và cũng nhiều kiêu hãnh. Ông ta chới với, bàng hoàng vì không ngờ tới lời nói thẳng thừng và lạnh lùng của cô gái tuổi chỉ đáng con cháu mình. [br">[br">- Cô dám...[br">[br">Không trả lời Ngọc Thụy mỉm cười nhìn quanh quất căn phòng trống trơn. Hiểu ý của cô gái ông đại sứ nín lặng. Bỏ ngoài quyền lực của chính phủ với một quân đội hùng mạnh nhất thế giới, bản thân ông và những nhân viên dưới quyền hiện đang là tù nhân của cô gái trẻ tuổi vóc dáng mảnh khảnh đang đứng trước mặt mình.[br">[br">- Cô và chính phủ của cô muốn gì? Thương lượng? Điều đình?[br">[br">Đại sứ Martin gằn giọng. Ngọc Thụy cười nhẹ.[br">[br">- Chúng tôi không muốn gì hết. Chính phủ của tôi không muốn thương lượng hay điều đình việc gì hết...[br">[br">Ông đại sứ già tuổi đời và già tuổi ngoại giao nhìn đăm đăm vào mặt của cô gái như muốn tìm hiểu và để bắt mạch. Tuy nhiên ông ta chỉ thấy một khuôn mặt xinh xắn, đôi mắt long lanh và nụ cười thật dễ thương. [br">[br">- Thưa ngài đại sứ... Tôi chỉ muốn biết là sinh mạng của ngài với mấy ngàn công dân Hoa Kỳ đang ở tại Việt Nam Cộng Hòa trị giá bao nhiêu tiền. Chắc phải là vô giá thưa ngài đại sứ?[br">[br">Đại sứ Martin giật thót người khi nghe người đại diện của phe đảo chánh nói. Ông ta lờ mờ suy nghiệm ra một điều. [br">[br">- Chính phủ của chúng tôi sẽ long trọng tiển đưa ngài và mọi công dân Hoa Kỳ về nước với một lời yêu cầu nhỏ...[br">[br">- Cô cứ nói...[br">[br">- Lời yêu cầu nhỏ nhoi của chúng tôi là sự giúp đỡ một lần nữa thôi, lần cuối cùng của chính phủ và nhân dân Hoa Kỳ. Đó là quân viện mà chúng tôi cần để chống lại cộng sản...[br">[br">Đại sứ Martin trầm ngâm. Tuy cô gái nói là yêu cầu giúp đỡ nhưng ông ta biết đây là một trao đổi. Chính phủ của ông ta phải thỏa mãn điều kiện của đối phương nêu ra thời họ mới phóng thích con tin.[br">[br">- Đây là một blackmail...[br">[br">Đại sứ Martin nói gằn. Ngọc Thụy cười khẽ.[br">[br">- Ngài nghĩ như thế nào cũng được. Chúng tôi chỉ xin ngài trình bày nguyện vọng của chúng tôi lên chính phủ của ngài. Chúng tôi không đòi hỏi tiền bạc mà chỉ xin súng đạn và vật dụng tiếp liệu để đánh nhau với cộng sản... [br">[br">Đại sứ Martin thở dài thầm lặng. Ông ta biết mình không có chọn lựa nào khác hơn là xin với chính phủ chấp thuận điều kiện của đối phương. Ngoài ra nhìn vào khuôn mặt xinh xắn cũng như ánh mắt van lơn của cô gái ông ta cảm [br">[br">thấy có chút mủi lòng. Dù ít hay nhiều ông ta cũng không đồng ý với quyết định bỏ rơi đồng minh của chính phủ của mình nhưng ông ta không thể ngăn cản được. Quyền hạn và ảnh hưởng của một vị đại sứ rất hạn chế trong mọi quyết định của chính phủ.[br">[br">- Tôi sẽ trình bày với chính phủ của tôi nhưng chấp thuận hay từ chối là chuyện vượt ra ngoài quyền hạn của tôi...[br">[br">Ngọc Thụy cười vui vẻ.[br">[br">- Cám ơn ngài đại sứ... Tôi tin là chính phủ của ngài sẽ chấp thuận lời yêu cầu xin trợ giúp của chúng tôi... [br">[br">- Tôi cần nói chuyện với White House...[br">[br">- Chúng tôi sẽ hộ tống ngài đại sứ trở lại nhiệm sở...[br">[br">Trước khi khép cửa lại Ngọc Thụy cười nói thêm một câu.[br">[br">- Tình thế gấp rút lắm và chúng tôi cũng không có nhiều thời giờ. Ngài chỉ có bảy mươi hai tiếng đồng hồ...[br">[br">- Nếu chính phủ tôi không chấp thuận thời cô sẽ làm gì?[br">[br">- Tôi nghĩ là White House coi trọng sinh mạng của công dân Hoa Kỳ hơn là súng đạn. Hết chiến tranh rồi chính phủ của ngài giữ làm chi đống sắt mục đó...[br">[br">Ngừng lại giây lát Ngọc Thụy nhìn vị đại sứ Hoa Kỳ với cái nhìn nghiêm lạnh đồng thời giọng nói cũng trầm xuống.[br">[br">- Tôi xin nhắc cho ngài đại sứ biết là chánh phủ của ngài đừng nên nghĩ tới giải pháp quân sự để giải thoát con tin. Nó chỉ làm máu đổ nhiều hơn mà thôi. Các công dân Hoa Kỳ đã được lính của chúng tôi giam giữ nhiều nơi khác [br">[br">nhau trong thủ đô Sài Gòn. Nếu có chuyện gì xảy ra thời họ sẽ là những người bị chết trước nhất...[br">[br">Đại sứ Martin lo lắng vì hiểu được lời đe dọa ngầm của cô gái. Ngọc Thụy lui ra. Năm phút sau một chiếc xe du lịch màu đen đậu ngay cửa. Đình Anh và tiểu đội lính áo rằn hộ tống ông đại sứ Hoa Kỳ trở lại nhiệm sở.

[br">Chiếc xe jeep chạy chầm chậm trên con đường dẫn tới căn cứ Đồng Tâm, nơi đặt bộ tư lệnh sư đoàn 7 bộ binh. Đại diện cho Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng, đôi tình nhân lái xe xuống Đồng Tâm xin gặp thiếu tướng Nguyễn Khoa Nam để thuyết phục vị tư lệnh sư đoàn 7 bằng lòng hợp tác với phe đảo chánh.[br">[br">- Anh nghĩ sao về chuyến đi Mỹ Tho của mình?[br">[br">Ngọc Thụy hỏi. Đình Anh nhìn phong cảnh hai bên đường của chợ Giồng Nhỏ.[br">[br">- Anh không hy vọng nhiều lắm... Năm mươi phần trăm thôi...[br">[br">Vuốt mấy sợi tóc bay lòa xòa trên mặt Ngọc Thụy nhìn người yêu.[br">[br">- Điều khiến cho em thắc mắc là thái độ hầu như án binh bất động của tướng Nam. Sau khi phe mình chiếm được dinh Độc Lập và bắt giữ một số người thân cận với ông Thiệu thời họ khai là đã gọi điện thoại cầu cứu nhưng lại không liên lạc được với tướng Nam. Họ nói rõ hơn là họ có gọi điện thoại cho tướng Nam nhưng dường như đường điện thoại bị gián đoạn...[br">[br">- Đó cũng là thắc mắc của anh. Ông Thiệu đã thiết lập đường giây liên lạc thẳng từ dinh Độc Lập tới bốn vùng [br">[br">chiến thuật cũng như tư lệnh của các sư đoàn bộ binh. Ổng liên lạc trực tiếp, ra lệnh cho bốn ông tướng vùng mà không qua bộ tổng tham mưu...[br">[br">- Dường như tướng Nam chờ đợi một điều gì... [br">[br">- Có lẽ ông ta chờ tình hình ngã ngũ mới có thái độ dứt khoát...[br">[br">Ngọc Thụy lắc lắc mái tóc dài.[br">[br">- Không được... Nếu ông Thiệu cầm quyền trở lại là ông ta sẽ bị rắc rối. Em nghĩ... Mình cứ xin gặp ông ta. Nếu ông ta bằng lòng hợp tác cũng được mà từ chối cũng được. Nếu ông ta từ chối thời mình tính cách khác. Mình sẽ mời người khác...[br">[br">- Em sẽ mời cậu Viên của em...[br">[br">Ngọc Thụy cười thánh thót khi bị người yêu nói trúng tim đen.[br">[br">- Cậu Viên là lá bài chót của mình. Dù không có cái thế mạnh như tướng Nam hay các tư lệnh sư đoàn nhưng cậu cũng có tiếng tăm để chỉ huy các ông tướng vùng và tư lệnh các quân binh chủng...[br">[br">Xe dừng nơi trạm gác. Thấy một thiếu tá mặc quân phục mang phù hiệu tổng tham mưu người hạ sĩ quan điếm trưởng lễ độ hỏi.[br">[br">- Thiếu tá muốn gặp ai?[br">[br">- Tôi ở bộ tổng tham mưu xuống xin gặp trung úy Lê Ngọc Danh, sĩ quan tùy viên của  thiếu tướng tư lệnh...[br">[br">Người hạ sĩ quan bốc điện thoại nói chuyện xong cười nói.[br">[br">- Thiếu tá đi vào căn nhà màu trắng đó sẽ gặp trung úy Danh...[br">[br">Dừng xe xế bên hông nhà Đình Anh và Ngọc Thụy thấy một trung úy đứng chờ.[br">[br">- Tôi là trung úy Danh...[br">[br">Bắt tay Danh xong Đình Anh nói nhanh.[br">[br">- Tôi là thiếu tá Nguyễn Đình Anh tòng sự tại bộ tổng tham mưu. Còn đây là Ngọc Thụy, cháu gọi đại tướng Viên bằng cậu. Trung úy có cách nào dàn xếp cho hai đứa tôi nói chuyện với thiếu tướng tư lệnh. Tôi chỉ xin mười lăm phút thôi...[br">[br">Trung úy Danh ngần ngừ. Tuy nhiên nhìn thấy ánh mắt van lơn và năn nỉ của hai người khách ông ta cười.[br">[br">- Tôi không dám hứa... Mời thiếu tá và cô Ngọc Thụy vào trong chờ để tôi trình với tư lệnh...[br">[br"> [br">[br">Trung úy Danh đi trước. Đình Anh và Ngọc Thụy theo sau. Vừa vào trong phòng Ngọc Thụy thấy một quân nhân trọng tuổi mang hai sao trên cổ áo đang từ trong phòng bên cạnh bước ra. Biết đó là tướng Nam nên không đợi cho trung úy Danh nói Ngọc Thụy bước tới chận đầu vị tư lệnh sư đoàn 7.[br">[br">- Thưa thiếu tướng tư lệnh...[br">[br">Bị một cô gái trẻ đáng tuổi con cháu của mình chận đầu tướng Nam có vẻ hơi ngạc nhiên nhưng vẫn vui vẻ hỏi.[br">[br">- Cháu là ai? [br">[br">- Thưa thiếu tướng tư lệnh... Cháu tên là Ngọc Thụy, gọi đại tướng Viên bằng cậu. Cháu từ Sài Gòn xuống Đồng Tâm [br">[br">để xin gặp thiếu tướng...[br">[br">- Cháu muốn  gặp qua có chuyện gì?[br">[br">Nở nụ cười tươi tắn Ngọc Thụy nói gọn.[br">[br">- Cháu muốn nói chuyện với thiếu tướng về cuộc đảo chánh ông Thiệu ở Sài Gòn...[br">[br"> [br">[br">Đình Anh thở dài nhẹ nhỏm đồng thời cũng khen ngợi cho sự thông minh và lanh lợi của người yêu. Đảo chánh ông Thiệu là một đề tài nóng bỏng và quan trọng nhất hiện nay. Dù là tư lệnh sư đoàn 7 nhưng vì ở xa nên tướng Nam cũng mù mờ về chuyện đảo chánh. Nay nghe cô cháu gái của vị đại tướng tổng tham mưu trưởng xin gặp mình để nói về chuyện đảo chánh ông ta tò mò muốn biết chuyện gì đã xảy ra ở Sài Gòn...[br">[br"> - Cháu muốn bàn chuyện đảo chánh với qua hả. Được rồi qua sẽ tiếp cháu và bạn của cháu...[br">[br">Quay qua trung úy Danh tướng Nam cười bảo.[br">[br">- Danh đưa họ vào văn phòng qua. Lấy nước cho họ uống trong lúc chờ qua...[br">[br">Trung úy Danh lắc đầu
<<1 ... 910111213 ... 31>>

.


Top update NEW XtScript Error: Timeout.

Bạn xem chưa?̣

XtScript Error: Timeout.
Bạn yêu thíck
Thế giới truyện :
Thư Tình | Teen Story | Góc trái tim | Tiểu Thuyết | Truyện Ma | Truyện Ngắn facebook | Sưu Tầm, me ola Truyện luôn luôn cập nhật 24/24

tìm thêm phim ,Truyện , ảnh trong wap:


..
Load pages: sec.