sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
watch sexy videos at nza-vids!
sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
truyen teen, tinh yeu 9x, hot clip 9x, sms kute , goc trai tim, me hai ola, tieu thuyet ,Teen Story ,tinh yeu, sms kute, tin... - sao3x

Bạn đang truy cập vào sao3x.sextgem.com wap đọc truyện hay wapsite đọc truyện teen hay,tổng hợp tiểu thuyết hay và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!

page wap trên facebook .mọi người vào like giúp mềnh nhé

sao3x.sextgem.com Trang chủ > 9x lộ hàng > click để xem nhiều Tiểu Thuyết tình yêu

hi chào mọi người mình đã quay trở lại .chúc mọi người đọc truyện vui vẻ nhé

Bài viết Tiểu Thuyết,Hữu Duyên Thiên Niên Tương Hội

Author: Hạt Cát Vô Tình

Tình trạng :Mồ Côi Người Yêu ☺
bạn là người Thứ 1280783 đọc truyện ở www.sao3x.sextgem.com

Chúc bạn Đọc truyện vui vẻ !


p sửa bị cảnh xuân quang này chuốc say.



Nguyễn Nhược Nhược đang say sưa thưởng thức cảnh đẹp thì chợt thấy phía trước một trận tao động, vốn là một đám người đang ồn ào bước tới, vây quanh dày đặc đến độ không chỗ chen chân vào. “Hạnh Nhi, phía trước sao vậy? Xảy ra chuyện gì sao?”



Hạnh Nhi nhìn quanh một lượt liền chín mười phần khẳng định: “Tiểu thư, không phải xảy ra chuyện gì, nhất định là biểu thiếu gia tới. Hàng năm tháng ba hắn sẽ phụng bồi Ngọc phu nhân tới đạp thanh thưởng xuân.”



“Ngươi chắc chứ?” Nguyễn Nhược Nhược hỏi lại, “Một mình hắn đã làm thiên hạ loạn đến dường này sao?”



“Điều này là tất nhiên, không phải nói quá, biểu thiếu gia bình thường xuất hành đều có một đám thiếu nữ tụ tập phía sau đi theo hắn. Hôm nay tháng ba, bờ sông có biết bao nữ tử tụ tập, hắn nửa bước cũng khó đi.”



A ha, hắn chỉ mới đi tới đằng kia thì ở đây trật tự giao thông đã loạn thành thế này rồi, ai nói mị lực vô hình? Mị lực của Ngọc Liên Thành đích thị là có thể sờ thấy được. Không tin thì cứ thử nhìn cái đám đông bát nháo phía trước xem.



Đám người nọ tụ tập càng lúc càng đông, thỉnh thoảng lại có ba bốn thiếu nữ cầm giỏ hoa gia nhập, đây là muốn chuẩn bị tát tiên hoa cho hắn nè. Nguyễn Nhược Nhược từ lâu đã muốn tận mắt chiêm ngưỡng phương thức biểu đạt tình ý lãng mạng của các thiếu nữ Trường An thành, chẳng qua là…”bức tường người” đó nước chảy còn không qua lọt thì nàng làm sao nhìn thấy được bên trong? Ngó quanh quẩn, vừa may thấy gốc cây đào to lớn bên cạnh, cành lá cứng cáp xum xuê có thể dễ dàng leo lên. Không cần suy nghĩ nhiều, Nguyễn Nhược Nhược sẽ phải trèo lên đấy.



“Tiểu thư, ngươi định làm gì?” Hạnh Nhi đứng bên cạnh kinh ngạc nhìn nàng.



“Ta không trèo lên thì làm sao nhìn thấy người kia được?” Nguyễn Nhược Ngược còn nghĩ là nàng ta “chậm tiêu”.



“Tiểu thư, nơi này người đông…người…người thân nữ nhi tại sao có thể leo trèo như thế được” Hạnh mà dậm chân trách móc.



Nguyễn Nhược Nhược tỉnh ngộ, thở dài một tiếng, chỉ đành phải đàng hoàng làm một nữ nhi đoan trang. Nhìn đám người nọ từ từ bước qua đây, nàng liều mạng nhón mũi chân, đầu ngóng cao. Chỉ thấy được đám đông lúc nhúc vây cứng xung quanh, cứ như là bao thành một vòng vây đi tới, đến cả cái bóng của Ngọc Liên Thành cũng không nhìn thấy. Nàng lại nhìn thấy vô số cánh hoa bị ném vào trung tâm đám đông đó, dày đặc như một cơn mưa hoa. Tình huống như vậy đúng là trước đây chưa từng gặp, nàng cứng lưỡi trừng mắt nhìn. Đám người dần dần dời đi, Nguyễn Nhược Nhược tỉnh hồn lại, sinh ra cảm xúc vô hạn, “Hạnh Nhi, biểu thiếu gia được hoan nghênh như vậy, nhìn qua là cảnh tượng vô hạn nhưng thật ra khổ tâm kể không hết nha. Hắn đi tới, đám người kia liền bám theo, y hệt như một bức tường, còn có chút gì tự do cá nhân nàp đâu. Nếu không phải hắn tinh thần cứng cỏi, cũng chỉ e là…” Nói cao hứng, suýt nữa nàng đã phát ra mấy lời bất hảo nên liền ngậm miệng lại.



Hạnh Nhi mở to hai mắt, “Tiểu thư, cái gì là tự do cá nhân?” Nha đầu này thật đúng là có tinh thần cầu học, không hiểu liền hỏi. Nguyễn Nhược Nhược đang có hứng, hăng hái định giải thích thì chợt thấy phía trước xáo động.



“A, sao vậy? Chẳng lẽ lại có thêm một mỹ nhân tới nữa?” Nguyễn Nhược Nhược hỏi Hạnh Nhi.



Không đợi Hạnh Nhi trả lời, nàng cũng đã nghe ra đám bát nháo phía trước có người khàn giọng la: “Không xong, có người rơi xuống nước rồi. Mau cứu người a!”



Chương 12









Người bên bờ sông lập tức hò hét loạn lên, mọi người rối rít hướng tiếng la chạy tới. Nguyễn Nhược Nhược chủ tớ hai người cũng chạy theo, ở bên kia đã có vài người nhảy xuống nước cứu người rồi. Mặt nước vốn là phẳng lặng như gương giờ phút này sóng gợn nặng nề, bọt nước tung tóe khắp nơi. Bên bờ truyền tới tiếng tiếng khóc thê thiết.



“Ai rơi xuống nước ? Ai rơi xuống nước ?” Có người nhiều chuyện kìa, mọi người dỏng tai lên nghe.



“Là hai tiểu hài tử, ở trên bờ đuổi chạy, kết quả không cẩn thận bị té xuống sông.”



Nghe được Nguyễn Nhược Nhược trong lòng chấn động, chẳng lẽ là… Không dám nghĩ tới thì Hạnh Nhi đã ở một bên hoảng sợ nói: “Tiểu thư, dường như là Tam di nương đang khóc.”



Nhanh chóng tách đám người chen vào, nàng nhìn thấy người đang ngồi khóc bên bờ không đâu khác chính là Nguyễn phủ Tam di nương! Nhị di nương cũng ở một bên tuôn trào nước mắt. Phía sau hai nha đầu Đào Nhi và Cúc nhi sắc mặt cũng tái mét, muốn khóc cũng khóc không nổi. Để hai tiểu thiếu gia rơi xuống nước, các nàng chạy không thoát tội giám hộ bất lực. Mắt thấy Tam di nương đã khóc sắp ngất đi, Nguyễn Nhược Nhược tiến lên nói lời động viên: “Tam di nương, ngươi đừng nóng lòng, đã có người xuống nước cứu rồi. Không có việc gì, chắc chắn không có việc gì, hai tiểu đệ là cát nhân thiên tướng. Nhất định không có việc gì đâu.”



Quả nhiên như nàng nói, hai tiểu nam hài rất nhanh được cứu lên. Tuy sặc mấy ngụm nước, những chỉ là sợ quá nên vừa lên bờ đã oa oa khóc lớn. Hữu kinh vô hiểm, coi như là vận khí.



Những anh hùng nhảy xuống sông cứu người cũng rối rít lên bờ, Nhị di nương Tam di nương và bọn nhóc ôm một khối khóc lóc, Nguyễn Nhược Nhược đành phải thay mặt đa tạ chư vị ân công. Đang lúc nàng còn chưa mở miệng thì thấy đám người đằng kia bỗng nhiên sắc mặt đại biến: “Tiểu vương gia vẫn còn chưa lên bờ?”



Tiểu vương gia? Nguyễn Nhược Nhược ngẩn ra…cái người mà bọn họ đang nhắc tới…không lẽ là hán tử đêm đó trên xe ngựa a!



Hắn lời vừa nói ra vài người còn lại toàn thất sắc kinh hãi. Lập tức hô lên một tiếng toàn bộ nhảy xuống nước. Bên bờ người xem náo nhiệt vốn đã rời đi được vài chục liền quay trở lại “quần long tụ hội”.



“Dưới sông còn có người sao?” Một người không biết chuyện lên tiếng hỏi.



“Đúng nha! Nghe nói còn là một Tiểu vương gia.” Có người biết chuyện liền trả lời hắn.



“Là Tĩnh An vương thế tử, ta nhận ra hắn.” Còn có ngươi biết gốc biết rễ bổ sung nói rõ.



“Tiểu vương gia tại sao lại cũng nhảy xuống sông cứu người?” Có người không tin.



“Tại sao lại không, ta tận mắt nhìn thấy, hai hài tử kia vừa rơi xuống nước chính là Tiểu vương gia đầu tiên một thân nhảy xuống cứu người. Hắn vừa nhảy xuống mấy người hầu môn bên cạnh liền nhảy xuống theo.” Có người ra mặt chứng minh.



“Tĩnh An vương trước giờ hiền đức thuần lương, yêu dân như con, Tiểu vương gia là trưởng nam tự nhiên cũng là thánh đức.” Còn có người cảm khái kết luận.



Nguyễn Nhược Nhược một lòng nổi sóng. Một mặt dỏng tai nghe bàn tán, một mặt an ủi di nương cùng ấu đệ, một mặt khác nhìn chằm chằm xuống mặt sông đợi chờ từng động tĩnh. Mấy người kia ở dưới sông ồn ào tìm kiếm, nhưng vẫn chưa tìm ra tung tích của Tiểu vương gia Lý Hơi. Tâm tư nàng chùng xuống, người rơi xuống nước càng lâu thì hy vọng cứu sống lại càng xa vời.



Rốt cục cũng có người kéo một thân người trầm trầm nổi lên mặt nước, chính là vị hán tử đánh xe hôm nọ. Những người còn lại lập tức tụ lại dưới nước, cùng nhau đem Tiểu vương gia hôn mê cứu lên bờ. Hắn hai mắt nhắm nghiền, hé ra gương mặt tuấn tú trắng bệch, giống như tùy lúc có thể bất chợt tan ta như tuyết. Hán tử kia vội vàng để hắn ở bên bờ liều mạng đập vào lưng hắn, đem tay ấn vào bụng đẩy nước ra. Trường sam hắn ướt đẫm, có thể nhìn thấy nơi mắt cá chân có một đoạn tảo quấn quanh, nguyên căn khiến hắn bị kéo xuống nước.



Một hồi cố gắng cứu giúp nhưng tình hình Tiểu vương gia cũng không có khởi sắc. Nhìn thân thể vô tri vô giác kia, có người ở một bên nhỏ giọng nói: “Thật giống như… đã không còn thở .”



Hán tử kia giống như bị chém một đao, tức giận rống lên, “Ai, là ai hồ ngôn loạn ngữ?”



Đám người nhất thời câm như hến, thở cũng không dám thở. Trong không khí tĩnh lặng như vậy càng thấy rõ Tiểu vương gia vô thanh vô tức, hắn quả thật đã không có hô hấp. Hán tử gắt gao nhìn chằm chằm hắn, toàn thân run rẩy đứng lên, đôi mắt hổ đã không tự chủ được ngấn đầy lệ. Còn lại mấy người kia, đừng xem đều là kẻ bộ dáng vũ phu hiên ngang, giờ phút này tất cả đều đang muốn khóc.



Nguyễn Nhược Nhược đứng một bên nhìn hồi lâu liền kiềm chế không được, những người này tại sao cứu người lại chỉ cứu một nửa, mới đó đã muốn buông tay? Nhịn không được hô hô quát quát đứng lên: “Các ngươi đứng đó mà lo lắng làm chi? Mau đưa thân thể hắn lật lại.” Nàng hùng hổ chỉ huy đám anh hùng vương phủ thị vệ.



Họ chẳng biết nàng muốn làm gì, nhưng lập tức theo lời phối hợp. Chuyện cho tới bây giờ…muốn đem ngựa chết chữa thành ngựa sống sao?



Để thân thể Lý Hơi nằm ngửa, Nguyễn Nhược Nhược cúi người xuống, áp tai trên ngực hắn cẩn thận nghe ngóng. Hoàn hảo, nhịp tim vẫn còn, chẳng qua là hít thở không thông nên hô hấp mới ngừng lại. Phải nhanh chóng làm hô hấp nhân tạo cho hắn thì mới mong cứu được. Không kịp nghĩ nhiều, Nguyễn Nhược Nhược một tay kéo thắt lưng của hắn ra, một tay bóp chặt mũi của hắn, chính mình hít vào một ngụm tân khí, sau đó cúi người xuống, dùng miệng hoàn toàn áp chặt miệng Lý Hơi rồi đem ngụm khí trong miệng này cho hắn.



Ngụm khí này vừa đẩy vào ngực của hắn thì đám người xung quanh cũng nhất tề hít một hơi, thanh âm tựa như hít phải một luồng lãnh khí. Mọi người cả kinh ngây người như phỗng, trên mặt vẫn duy trì cùng một loại bộ mặt phảng phất như trong phim kinh dị.



Thật lâu sau này, người ở Trường An thành còn xôn xao kể về một màn kinh thế hãi tục đã phát sinh vào một ngày tháng ba. Mặc dù có nhiều dị bản khác nhau, nhưng nội dung cũng không khác mấy…hơn nữa những người đầu tiên nghe kể chuyện này đều không nhịn được mà mào đầu một câu: “Các ngươi nghe nói qua chưa? Hôn môi cũng có thể cứu sống người nha.”



Ngày đó Nguyễn Nhược Nhược cứu người rất khổ cực. Lý Hơi bởi vì ngộp nước quá lâu nên hô hấp chậm chạm không thể khôi phục ngay lập tức. Nàng đành phải một ngụm đón một ngụm đem hắn tiếp tục làm hô hấp nhân tạo, đến hơn nửa canh giờ hắn mới ho lên một tiếng, từ đó có thể tự chủ hô hấp. Chẳng qua là người còn chưa thể tỉnh táo lại, vẫn như trước hôn mê. Nguyễn Nhược Nhược sức cùng lực kiệt, biết hắn đã ổn nên cả người ngồi bệt ở một bên hít thở.



Nhìn thấy Tiểu vương gia có biến chuyển tốt, vị hán tử kia vẻ mặt khẩn trương cuối cùng cũng đã hòa hoãn xuống bước tới, vội vàng ôm quyền nói: “Tại hạ Tần Mại, đa tạ Nguyễn tam tiểu thư đã cứu tánh mạng Tiểu vương gia nhà ta”. Hắn đã nhận ra nàng.



Nguyễn Nhược Nhược vô lực khoát khoát tay, “Không cần khách khí, không cần khách khí, các ngươi cũng đã cứu hai tiểu đệ của ta, xem như có qua có lại.” Chỉ là…có kiểu “qua lại” như vậy sao!



“Hắn
<<1 ... 7891011 ... 72>>

.


Top update NEW
cick để đọc nhìu truyện sex hơn xxx DƯỚI MỘT MÁI TRƯỜNG xxx {views}
♦ post 4033 ngày trước
ω 15:22:17 / 2015-01-10
click để xem nhiều truyện Sưu Tầm Chuyện ‘ông lão ăn mày và đại gia Rolls Royce’ xôn xao mạng {views}
♦ post 4077 ngày trước
ω 14:20:56 / 2014-11-27
cick để đọc nhìu truyện sex hơn osin _ tuyệt phẩm tình yêu 18 {views}
♦ post 4232 ngày trước
ω 01:30:46 / 2014-06-25
cick để đọc nhìu truyện sex hơn CHỒNG CHỊ, BỒ EM {views}
♦ post 4266 ngày trước
ω 16:32:33 / 2014-05-22
1234...340341342»

Bạn xem chưa?̣

XtScript Error: Timeout.
Bạn yêu thíck
Thế giới truyện :
Thư Tình | Teen Story | Góc trái tim | Tiểu Thuyết | Truyện Ma | Truyện Ngắn facebook | Sưu Tầm, me ola Truyện luôn luôn cập nhật 24/24

tìm thêm phim ,Truyện , ảnh trong wap:


..
Load pages: sec.