sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
watch sexy videos at nza-vids!
sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
truyen teen, tinh yeu 9x, hot clip 9x, sms kute , goc trai tim, me hai ola, tieu thuyet ,Teen Story ,tinh yeu, sms kute, tin... - sao3x

Bạn đang truy cập vào sao3x.sextgem.com wap đọc truyện hay wapsite đọc truyện teen hay,tổng hợp tiểu thuyết hay và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!

page wap trên facebook .mọi người vào like giúp mềnh nhé

sao3x.sextgem.com Trang chủ > 9x lộ hàng > click để xem nhiều Tiểu Thuyết tình yêu

hi chào mọi người mình đã quay trở lại .chúc mọi người đọc truyện vui vẻ nhé

Bài viết Tiểu Thuyết,Hữu Duyên Thiên Niên Tương Hội

Author: Hạt Cát Vô Tình

Tình trạng :Mồ Côi Người Yêu ☺
bạn là người Thứ 1280676 đọc truyện ở www.sao3x.sextgem.com

Chúc bạn Đọc truyện vui vẻ !





“Người tới là một vị thái y, nói là đến xem vết thương ở chân của tiểu thư. Ngoài ra còn có một vị nãi nãi quản gia họ Từ mang theo hai người tỳ nữ dâng quà lễ. Họ hiện giờ đang đợi ở ngoài phòng.” Hạnh Nhi thấp giọng nói.



A! Để nhiều người như vậy ở ngoài phòng chờ nàng, Nguyễn Nhược Nhược lo lắng, “Để bọn họ vào, nhanh lên.” Vừa nói một bên tay vừa vén rèm trắng, chuẩn bị bò xuống giường lại bị Hạnh Nhi ấn trở xuống, “Tiểu thư, ngươi không cần vội vàng xuống giường, thái y muốn vào xem vết thương nê chiếc rèm này phải…thả xuống.”



Đúng là nhiều quy củ, Nguyễn Nhược Nhược bị nàng ta chặn lại trong tấm rèm trắng, chỉ trông thấy một thân ảnh mờ mờ từ ngoài cửa bước tới. Mà người tiến vào đâu chỉ là người của Tĩnh An vương phủ, Nguyễn gia toàn thể những cá nhân đã tham gia “hội nghị gia đình” đêm qua một người cũng không thiếu. Đúng là bình thương chẳng thấy đâu, khi có chuyện thì tò mò kéo đến xem náo nhiệt.



Cách một mảnh rèm, Nguyễn Nhược Ngược vươn đôi chân ngọc ra để cho vị lão thái y râu bạc trắng xem xét một phen. Lão thái y rất nhanh hạ phán đoán, bất quá chỉ là một vết thương nhỏ không đáng lo ngại, chỉ cần trích máu rồi uống thuốc, tĩnh dưỡng vài ngày là khỏi.



Sau khi lão thái y rời khỏi phòng Hạnh Nhi mới kéo rèm lên. Từ thị quản gia bước lên nói: “Nguyễn tam tiểu thư, đêm qua là Tiểu vương gia của chúng ta đánh xe ngựa nhất thời không cận thận đã làm kinh động đến tiểu thư. Hôm nay đặc mệnh giao phó nô tỳ đến dâng lễ vật tạ lỗi với Tam tiểu thư” Nói xong khẽ nâng tay trái ý bảo hai người tỳ nữ lập tức đem hộp đang cầm trên tay mở ra.



Nắp hộp mở ra, mặc dù Nguyễn Nhược Nhược nhất thời nhìn chưa ra đó là thứ gì. Trong hộp mơ hồ có bảo quang lưu động, trong lòng cũng đoán được lễ vật này không tệ. Mà đám nữ nhân Nguyễn thị đứng một bên đã không nhịn được mà thốt lên kinh ngạc.



Nguyễn lão gia sợ hãi bước tới, “Tiểu vương gia thật…tiểu nữ bất quá chỉ bị thương nhẹ, không dám nhận hậu lễ như vậy. Xin hãy Từ quản gia hãy thu hồi lại.”



Từ quản gia vẻ mặt cười nhạt, “Đây là tâm ý của tiểu vương gia, Nguyễn lão gia không cần từ chối”. Rồi ý bảo hai tỳ nữ đem hộp lễ vật đặt lên chiếc bàn lớn, “Nếu Tam tiểu thư không còn điều chi đáng ngại, ta đây cũng không dám ở lại, xin phép trở về phủ phục mệnh.”



Nguyễn lão gia và phu nhân nói vài lời khách sáo sau đó tự mình tiễn khách. Hôm nay vương phủ phái tới một vị quản gia lại càng không thể chậm trễ. Bọn họ đúng là khách khí đem đám người này tiễn khỏi đại môn mới lặn lội quay trở về.



Nguyễn Nhược Nhược trong phòng liền vây bắt hai người kia bình luận về lễ vật.



“Một hộp đầy trân châu.” Hạnh Nhi con mắt vừa nhìn thấy đã không nhịn được mà hô to. Nàng coi như đã diện kiến qua bộ mặt của nha đầu này. Đối với đống trân châu, mỗi viên đều là oánh bạch thượng phẩm, nàng không không thể không tấm tắc.



“Đây là phỉ thúy trạc tử, đã lên nước nha! Những phỉ thúy thành sắc như vậy quả thực không gặp nhiều lắm.” Nguyễn Nhược Phượng cầm lấy trạc tử yêu thích không buông tay.



Tam di nương Hà thị cầm lên một bức tượng ngọc “Vô lượng thọ phật” mà tấm tắc, “Đây chính là điền dương chi mỹ ngọc điêu khắc thành, cũng chỉ có vương phủ mới có thể đem báu vật như vậy mà tiện tay biếu tặng. Tam tiểu thư ngươi thật là có phúc nha!” Trong lời nói không phải là không có ý hâm mộ.



“Các ngươi nhìn cái chén thú thủ mã não này đi, trong suốt côi lệ, trạm khắc tinh tế, quả là khác biệt!” Trong số ngọc ngà châu báu, thứ duy nhất thu hút ánh mắt của Nguyễn Nhược Long chính là một…cái chén.



“Hừ, đúng là không có mắt!”, Nguyễn phu nhân và Nguyễn lão gia cùng nhau bước vào cửa, nàng nhanh tay cầm lên một món lễ vật mà nói, “Trong số những món này, quý giá nhất phải kể đến tử ngọc như ý…có vậy mà cũng nhìn không ra.” Miệng nói mắt hướng về ngọc như ý lưu luyến không nỡ dời đi.



Nguyễn Nhược Nhược dĩ nhiên biết mình phải làm gì, đây chính là thời cơ tốt nhất để thu mua lòng người. Số bảo bối mà Tĩnh An vương phủ đưa tới đây vừa lúc để ta mượn hoa dâng phật.



“Phụ thân, đại nương, tử ngọc như ý này nữ nhi hiếu kính dâng lên hai người. Xin phụ thân mẫu thân nhận lấy để nữ nhi vui lòng” Nàng lời vừa nói ra, Nguyễn lão gia còn không biết ra sao thì Nguyễn phu nhân đã mi cười mắt cười vui vẻ nhận lấy.



Nhận ra xung quanh nhiều ánh mắt chiếu vào mình liên tục, Nguyễn Nhược Nhược thập phần hào sảng quơ tay nói, “Những món đồ trong hộp, mọi người thích gì chọn nấy đi”.



Trong phòng lập tức dấy lên một thanh âm hoan hỉ không tự kìm hãm được, e sợ cho nàng có thể đổi ý, Nguyễn Nhược Phượng lập tức đem tay nhón lấy phỉ thúy trạc tử áp vào lòng thốt lên: “Tam muội, ta đây muốn trạc tử này.”



“Cầm đi cầm đi, đừng để ý gì mà cầm đi. Còn trân châu thì sao, Nhị tỷ không muốn lấy vài viên sao?” Nguyễn Nhược Nhược vô cùng hào phóng. Nguyễn Nhược Phượng cười đến không thấy mắt, “Đúng nha, ta cầm thêm mấy viên trân châu nữa. Cám ơn Tam muội nhé.”



“Tam muội, ta lấy…cái chén này.” Nguyễn Nhược Long nói.



“Đại ca, huynh hãy chọn thêm đi.” Nguyễn Nhược Nhược đối với vị ca ca đã “cứu nàng trong biển lửa” rất hài lòng, vui vẻ tặng hắn cái chén.



“Không cần đâu, ta đây chỉ thích cái chén này, dùng để uống rượu nhất định so với cái chén đêm qua…thú vị hơn nhiều.” Hắn nửa điểm cũng không tham, Nguyễn Nhược Nhược càng cảm thấy yêu thích vị ca ca này hơn.



Tam di nương chọn tượng ngọc “Vô lượng thọ phật”, lại cầm thêm một đôi đích dương chi bạch ngọc giống nhau, còn nói nếu mang kỳ lân bội thì sẽ thiên ân vạn tạ. Nguyễn Nhược Long, Nguyễn Nhược Phượng cũng rời đi, Hạnh Nhi cũng mang tử ngọc như ý tặng Nguyễn phu nhân và Nguyễn lão gia đem về phòng.



Trong phòng cuối cùng chỉ còn lại hai mẫu tử Nguyễn Nhược Nhược, “Mẫu thân, ngươi thích cái gì thì chọn đi.” Nếu như nàng đã mượn thân xác của Nguyễn Nhược Nhược thì dĩ nhiên muốn thay nàng ta hiếu thuận thật tốt vị mẫu thân này.



“Nhược Nhược, mẫu thân muốn những thứ này để làm gì, chỉ cần ngươi mạnh khỏe ở bên cạnh mẫu thân là ta đã mãn nguyện lắm rồi. Hai ngày qua ngươi toàn gặp chuyện không may, lòng ta vì ngươi mà lo lắng mãi.”



“Mẫu thân yên tâm đi, những chuyện sau này người không cần quan tâm nữa”. Nguyễn Nhược Nhược mạnh miệng nói, “Mấy phần hậu lễ này một khi đã tặng đi, những ngày thái bình còn dám không tới sao.”



Lời này cũng không sai. Cổ nhân nói rất hay: Được nhân tiền tài thế nhân tiêu tai (nhận tiền của người thì thay người chịu tai). Những phu nhân tiểu thư này vừa nhận đồ của nàng, sau này có không vừa ý với nàng thì cũng phải méo miệng mà cười. Không nghĩ tới đêm đó cùng xe ngựa của Tiểu vương gia tông phải nhau, một chút vết thương nhẹ lại buôn bán lời đến như vậy, đánh đổi được cả bộ mặt tươi cười của đám người trong Nguyễn phủ. Lão tổ tông từng nói: Tắc ông thất mã, yên biết phúc họa. Quả nhiên là danh ngôn a.

Chương 8







Nguyễn Nhược Nhược ngồi chép “Nữ Giới” vô cùng khổ cực.



“…bỉ nhân ngu ám, thụ tính bất mẫn, mông tiên quân chi dư sủng, lại mẫu sư chi điển huấn. Niên thập hữu tứ, chấp cơ trửu vu tào thị, vu kim tứ thập dư tái hỹ. Chiến chiến căng căng, thường cụ xuất nhục,…”



Toàn là những từ khó hiểu, nàng gục gặc đầu thiểu não. Vậy cũng không nói đi, vấn đề phiền phức chính là công cụ chép phạt thật sự không thuận tay. Nàng cho tới bây giờ chưa từng viết chữ bằng bút lông, cầm còn không quen tay thì làm sao có thể hạ bút viết nổi thành chữ? Đáng tiếc một xấp giấy trắng tinh giá trị không hề rẻ lại bị nàng một tay ngệch ngoạc như vẽ quỷ.



Hạnh Nhi nhìn qua liền kinh ngạc, nàng ta mặc dù không biết chữ nhưng cũng có thể nhìn ra chữ viết của Nguyễn Nhược Nhược quả thật không giống trước đây. “Tiểu thư, người đang viết chữ gì vậy, trông không giống với sách mà người đã viết trước kia nha?”



Nguyễn Nhược Nhược vứt bút sang một bên, vừa xoa bóp cánh tay đau nhức vừa bực tức đáp: “Viết in và viết thảo không giống nhau, ngươi nhìn cho kỹ đi, đây là loại chữ thảo đang thịnh hành…”



Hạnh Nhi tin là thật: “Thì ra đây chính là cách viết thảo! Quả thật chữ viết ra nhìn như rồng rắn, linh động phiêu dật. Tiểu thư người quả nhiên rất có “long xà chi thế” đó nha!”



Nguyễn Nhược Nhược nghiêng mình vặn vẹo “long xà chi thế”, cười không nổi. Nàng cũng chẳng muốn viết nữa, tay đem bút cất đi, nghỉ ngơi một chút đã.



Đột nhiên nàng nhớ tới một chuyện, “Hạnh Nhi, ngươi tới đây, ta có thứ này cho ngươi.” Nói xong từ bên dưới chiếc gối móc ra một thanh trân châu.



Hạnh Nhi giật bắn người, “Tiểu thư, vật quý…quý trọng như vậy, Hạnh Nhi không dám nhận.”



“Cái gì mà không dám nhận, ta cho ngươi thì ngươi cứ cầm đi. Ta còn rất nhiều nha…” Đây chính là lời nói thật, nàng có đầy một hộp châu ngọc, cũng không biết chúng có giá trị như thế nào. Nàng vốn dĩ hào phóng, nếu mình chỉ có nửa đấu gạo thì nếu cần cũng sẵn sàng san sẻ cho người khác. Nguyễn Nhược Nhược (Tô San) có lẽ không đủ cao thượng, nhưng nàng là một người chân thật.



Hạnh Nhi tất nhiên cảm kích đến rơi nước mắt. Sau khi cất kỹ bảo vật mới hướng nàng tò mò hỏi: “Tiểu thư, Tiểu vương gia đêm đó đụng phải người…hắn bộ dáng trông như thế nào?”



Nhớ lại Tiểu vương gia Lý Hơi đêm đó quả là rất thanh hoa cao quý, nửa đêm ở đầu đường sáng ngời như ánh trăng, Nguyễn Nhược Nhược liền mi phi sắc vũ đứng lên diễn tả, “Cái tên Tiểu vương gia kia thật là một nhân vật mị lực bắn ra bốn phía, rất có phong cách nha, là một tên sát thủ thiếu nữ điển hình.” Nàng nhất thời quên mất, dùng ngôn ngữ hiện đại thường dùng để bình luận các minh tinh đem đi đánh giá Tĩnh An vương thế tử thời cổ đại.



Hạnh Nhi nghe được mặt mày ngây ngất, “Tiểu thư, lời của người có ý gì?! Ta tại sao nghe không hiểu.”



Nguyễn Nhược Nhược lập tức đổi lại phương thức biểu đạt, đơn giản đem một câu giải thích rõ ràng: “Tóm lại, Tiểu vương gia quả là một nhân vật phiên phiên trọc thế giai công tử đó nha”.



“A, nói như thế, vậy Tiểu vương gia cũng là một mỹ nam tử như Phan An.”



“Đúng nha đúng nha! Long chương phượng chất, tuấn sảng hảo phong tư!” Nguyễn Nhược Nhược hưng phấn tán đồng.



“Vậy nếu cùng biểu thiếu gia so sánh thì ai phong tư xuất chúng hơn ai?” Hạnh Nhi vừa rào đón vừa hỏi, Nguyễn Nhược Nhược ngẩn ra, “Biểu thiếu gia hình dáng ra sao?! Ta không nhớ được.”



“Tiểu thư, ngươi thật sự là đã quên sạch sẽ, Liên biểu thiếu gia rốt cuộc hình dáng như thế nào cũng không nhớ được.” Hạnh Nhi dở khóc dở cười.



“Ta nửa điểm cũng không nhớ ra hắn trông ra sao. Ch
<<1 ... 45678 ... 72>>

.


Top update NEW
cick để đọc nhìu truyện sex hơn xxx DƯỚI MỘT MÁI TRƯỜNG xxx {views}
♦ post 4031 ngày trước
ω 15:22:17 / 2015-01-10
click để xem nhiều truyện Sưu Tầm Chuyện ‘ông lão ăn mày và đại gia Rolls Royce’ xôn xao mạng {views}
♦ post 4075 ngày trước
ω 14:20:56 / 2014-11-27
cick để đọc nhìu truyện sex hơn osin _ tuyệt phẩm tình yêu 18 {views}
♦ post 4230 ngày trước
ω 01:30:46 / 2014-06-25
cick để đọc nhìu truyện sex hơn CHỒNG CHỊ, BỒ EM {views}
♦ post 4264 ngày trước
ω 16:32:33 / 2014-05-22
1234...340341342»

Bạn xem chưa?̣

XtScript Error: Timeout.
Bạn yêu thíck
Thế giới truyện :
Thư Tình | Teen Story | Góc trái tim | Tiểu Thuyết | Truyện Ma | Truyện Ngắn facebook | Sưu Tầm, me ola Truyện luôn luôn cập nhật 24/24

tìm thêm phim ,Truyện , ảnh trong wap:


..
Load pages: sec.