sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
watch sexy videos at nza-vids!
sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
truyen teen, tinh yeu 9x, hot clip 9x, sms kute , goc trai tim, me hai ola, tieu thuyet ,Teen Story ,tinh yeu, sms kute, tin... - sao3x

Bạn đang truy cập vào sao3x.sextgem.com wap đọc truyện hay wapsite đọc truyện teen hay,tổng hợp tiểu thuyết hay và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!

page wap trên facebook .mọi người vào like giúp mềnh nhé

sao3x.sextgem.com Trang chủ > 9x lộ hàng > click để xem nhiều Tiểu Thuyết tình yêu

hi chào mọi người mình đã quay trở lại .chúc mọi người đọc truyện vui vẻ nhé

Bài viết Tiểu Thuyết,Hữu Duyên Thiên Niên Tương Hội

Author: Hạt Cát Vô Tình

Tình trạng :Mồ Côi Người Yêu ☺
bạn là người Thứ 1280840 đọc truyện ở www.sao3x.sextgem.com

Chúc bạn Đọc truyện vui vẻ !


vào ý chính.



“Nguyên do rất đơn giản. Ta chỉ là…Một – không chấp hôn nhân cưỡng ép, Hai – không nhận cùng tam thê tứ thiếp.” Ngươi sảng khoái ta cũng sảng khoái, Nguyễn Nhược Nhược nói thẳng không giấu diếm.



“Đây cũng là điều bình thường, biểu muội, hai điều kiện ngươi không chấp nhận này chính là thiết luật nam cưới nữ gả hơn trăm ngàn năm qua.”



“Ai nói là thiết luật? Coi như là thiết luật, sẽ có một ngày thiết luật tự nhiên thay đổi.” Nguyễn Nhược Nhược nói xong trong lòng tin mười phần. Nàng đương nhiên tin tưởng mười phần, ở thế kỷ hai mươi mốt việc “nam cưới nữ gả” này sớm đã bị đào thải, thứ thiết luật này cơ bản không còn tồn tại.



Ngọc Liên Thành không nói, nhìn nàng hồi lâu mới từ từ mở miệng: “Biểu muội, ngươi có thật là Nguyễn Nhược Nhược ta biết trước đây không?”



Bụng Nguyễn Nhược Nhược nhảy thót lên một cái, không khỏi nhìn vào hắn sẵn giọng: “Biểu ca, mong ngươi chỉ giáo cho, ta chỗ nào không phải là ta?”



“Ngươi đúng là ngươi, nhưng ngươi cũng không phải là ngươi. Ngươi là ai, ai là… ngươi? Ta vẫn chưa rõ”, Ngọc Liên Thành vừa nói vừa gõ nhịp lên bàn, bên môi nỏ ra nụ cười thâm thúy. Nụ cười kia giống như mạng lưới thôi miên, tâm trí một khi bị nó bủa vây đừng mơ tưởng trốn ra được. Nguyễn Nhược Nhược vội vàng nhìn chỗ khác, âm thầm hoảng sợ. Vừa e sợ mị lực khó có thể ngăn cản của hắn, vừa lo lắng hắn nhạy cảm nhìn thấu tâm tư kín đáo của nàng. Ngọc Liên Thành không phải là đồ bỏ đi nha. Ai nói xinh đẹp thì không đi cùng với trí tuệ, một nhân vật vừa vô cùng xinh đẹp vừa cực kỳ trí tuệ đang ở đây nè.



Nguyễn Nhược Nhược có tâm ma, không dám cùng hắn dây dưa đến vấn đề này nữa, vôi vàng cầm chừng mà nói: “A, biểu ca, tại sao Nhị tỷ tỷ không đi theo bên cạnh ngươi, ngươi làm sao mà dứt khỏi nàng được vậy?”



“Sơn nhân tự có diệu kế.”



“Cái gì diệu kế? Nói ta nghe một chút…được không?” Nguyễn Nhược Nhược tò mò vạn phần. Nàng biết Nguyễn Nhược Phượng bám dính Ngọc Liên Thành như keo dán sắt, thậm chí là như nam châm trái dấu cực đại, dính vào rồi là đừng hòng lôi ra được.



“Nếu như ta nói…ta đã dùng mười tám thần công lực đem nàng đánh văng ra, ngươi tin hay không tin?” Ngọc Liên Thành nói rồi bật cười.



Nguyễn Nhược Nhược cười gật gù như chim bồ câu, “Tin tin tin, ngươi…trước hết dùng mười tám thần công lực đánh văng nàng, sau đó thi triển Thảo thượng phi khinh công bay đi cho nên nàng ta đuổi không kịp ngươi. Biểu ca, chắc ta nên đổi cách xưng hô gọi ngươi là Ngọc thiếu hiệp!”



“Không bằng ngươi đổi giọng gọi thẳng tên của ta, gọi biểu ca không cảm thấy không được tự nhiên sao?”



Lời này đâu chỉ có ý như vậy, Nguyễn Nhược Nhược cười khan nói: “Tại sao lại không được tự nhiên chứ, hay là ta gọi ngươi biểu ca tốt nha.”



Ngọc Liên Thành trở giọng bình thường, quay về đề tài ban nãy. “Thật ra…ta né Nhị biểu muội rất dễ dàng, bất quá chỉ cần hơi để lộ ra ý muốn ăn chút điểm tâm, nàng ta lập tức tự cáo lui, hớn hở đi xuống phòng bếp.”



Đúng là một biện pháp đơn giản nhưng vô cùng hiệu quả, những cũng chỉ hắn mới có thể áp dụng được thôi. Nguyễn Nhược Nhược không nhịn được bật cười, “Đây là tự nhiên rồi. Chỉ cần ngươi Ngọc đại công tử nói một câu, đừng nói là xuống bếp, cho dù có phải đi trên nước hay bước trên lửa thì Nhị tỷ cũng sẽ vui vẻ thực hiện ngay.” Sức mạnh của ái tình rất đáng sợ, những vẫn chưa đáng sợ bằng sức mạnh của tình yêu đơn phương.



Ngọc Liên Thành nâng chén trà nhẹ nhấp một ngụm, cứ như vô tình mà nói ra: “Vậy…Tam biểu muội, ngươi thì sao?”



“Ta?!” Nguyễn Nhược Nhược bị hỏi làm cho sửng sốt, “Biểu ca, những thiếu nữ ngã dưới trường sam của ngươi rất nhiều…rất nhiều rồi, buông tha cho ta đi, riêng ta thì không cần đếm gộp vào.”



Ngọc Liên Thành để chén trà xuống, than nhẹ một tiếng. “Ta nhớ kỹ Tam biểu muội trước kia, chỉ vì ta thuận miệng nói ra muốn uống trà pha bằng tuyết hứng trên lá thông, nàng liền giữa đêm đông giá rét tự mình chạy đến thành tây, dưới gốc cây tùng hứng đầy ba bình châm tuyết, sau khi trở lại phủ liền ngã bệnh nặng một thời gian. Dường như hiện tại ta vô phúc không được Tam biểu muội ưu ái như vậy nữa.”



Cái gì, Nguyễn Nhược Nhược tiền nhậm lại còn làm ra loại chuyện ngu xuẩn như thế này sao? Vốn thể chất yếu đuối lại giữa trời đông giá rét chạy đi thu cái gì tùng châm tuyết, thật là muốn chết mà? Nhưng những lời này nàng chỉ phỉ nhổ trong lòng không dám nói rõ, mặt ngoài còn phải hướng Ngọc Liên Thành cười thành một đóa hoa, “Biểu ca, nếu ngươi còn muốn uống thứ trà pha tuyết gì gì này thì cứ nói ta một tiếng, ta sẽ…tìm mấy thùng về cho.”



Ngọc Liên Thành cười thâm sâu. “Đa tạ Tam biểu muội thịnh tình như trước, chỉ e là tùng châm tuyết năm nay không giống tư vị năm ngoái nữa rồi.”



Lời nói có ngầm ý bên trong, từng chữ từng chữ như đánh vào Nguyễn Nhược Nhược. Nàng cơ hồ không còn chống đỡ được thì thật may ngoài cửa sổ truyền đến tiếng gọi của Nguyễn Nhược Phượng. “Liên Thành biểu ca, Liên Thành biểu ca.”



Nguyễn Nhược Nhược như được đại xá, “Biểu ca, Nhị tỷ tỷ gọi ngươi kìa, chắc là điểm tâm ngươi thích ăn đã chuẩn bị xong rồi đó.”



“Xem ra lần sau phải nhớ kiếm loại điểm tâm phức tạp hơn một chút để làm phiền Nhị tỷ của ngươi rồi.” Ngọc Liên Thành cười nói.



“Nhờ cậy ngươi rồi, biểu ca. Ngươi đứng dậy ra ngoài kia đón nhanh lên một chút, đừng để Nhị tỷ thấy ngươi ở chỗ của ta.” Nguyễn Nhược Nhược đuổi khách thẳng thừng.



“Sợ nàng ta không cao hứng ?” Ngọc Liên Thành tâm tư lấp lóe.



“Đúng nha! Sợ nàng ta không cao hứng trút giận lên đầu ta. Ngươi cũng biết vóc người nàng gấp hai lần vóc người của ta, nếu bị ăn một cái tát thì ta đây đúng là không tiêu hóa nổi.”



Ngọc Liên Thành cười khẽ, “Nhược Nhược biểu muội, ta không cho là việc ta đến thăm ngươi lại khiến ngươi bị ăn tát.”



“Tuy là nói như vậy, những nếu có thể tránh được chính diện xung đột thì ta tận lực né tránh. Ta không dự tính cùng Nhị tỷ ở cùng một nhà mà bốn mắt nhìn nhau trừng trừng, hận không thể ngươi ăn ta ta ăn ngươi. Nói như thế nào thì cũng là người nhà của mình.”



Ngọc Liên Thành nghe vậy liền nhìn nàng thật sâu, vừa lúc Nguyễn Nhược Nhược ngước lên, bắt gặp ánh mắt thâm sâu bí ẩn kia liền oanh một tiếng, cảm giác như đang quanh quẩn trong đường núi ngoằn ngèo, trong phút chốc nghĩ rằng mình đã lạc mất phương hướng. Muốn chết sao, nàng lập tức nhắc nhở chính mình, đừng nhìn nữa, mau quay đầu, chỉ cần dời mắt sang bất cứ chỗ nào khác. Nhược Nhược phảng phất chính mình như một hành tinh nhỏ gặp phải lỗ đen vũ trụ, bản thân không tránh khỏi lực hấp dẫn mà từng chút từng chút bị hút vào trong đó…

Chương 17









“Nguyễn – Nhược – Nhược” Một thanh âm mang theo lửa giận trong gang tấc vang lên, Nguyễn Nhược Phượng đã đứng ngay trước cửa.



Nguyễn Nhược Nhược phục hồi tinh thần, kêu khổ không dứt. Phen này thê thảm rồi, ngày tháng sau này không thể thanh thanh tĩnh tĩnh mà trôi qua nữa rồi. Ngọc Liên Thành phất ống tay áo, rời đi cũng không mang theo đám mây đen này. Vẻ mặt Nguyễn Nhược Phượng đích thực u ám mây đen, cũng chỉ có thể nhận xét như thế. Ngọc Liên Thành nha Ngọc Liên Thành, thật là một tên họa thủy, nam nhân như vậy sinh ở trên đời chính là tai họa của nữ nhân. Cứ nhìn đi, hắn vừa hại nàng bị Nhị tỷ nhìn bằng con mắt nảy lửa.



“Nhị tỷ, chuyện này không liên quan ta nha! Là biểu ca muốn tới chỗ ta uống trà, ta tuyệt đối không có câu dẫn hắn à.” Không muốn Nguyễn Nhược Phượng đem hết tội danh đổ lên đầu nàng nên Nguyễn Nhược Nhược vội vàng đem chuyện này đính chính rõ ràng.



“Vậy ngươi cứ nhìn chằm chằm Liên Thành biểu ca là có ý gì?” Nguyễn Nhược Phượng phẫn nộ.



Kỳ quái, ngươi đã mua bản quyền tất cả chưa? Còn không cho ta nhìn, ta nhịn không có nghĩa là ta sợ ngươi. Nguyễn Nhược Nhược vì vậy cũng không khách khí nói, “Nhị tỷ, ngươi cũng không muốn ta nhìn thấy biểu ca, vậy ngươi sau này dứt khoát mang bao bố trùm kín đầu hắn lại đi, ta đây cũng không nhìn thấy nữa.”



“Ngươi?!” Nguyễn Nhược Phượng bị chọc giận đến cứng lưỡi. Nàng ta bộ dáng hung hăng nhưng miệng lưỡi không lợi hại bằng Nguyễn phu nhân.



Ngọc Liên Thành đứng một bên xem chiến nghe được lời này liền mỉm cười thú vị. Suy nghĩ một chút, hắn đứng ra làm người hòa giải, “Nhị biểu muội, ngươi tới tìm ta đúng không?”



“Đúng nha, biểu ca, người ta làm cho ngươi bánh quế hoa. Tới tìm ngươi cùng đi ăn nè.” Vốn là Nguyễn Nhược Phượng đang nhìn phía Nguyễn Nhược Nhược với đôi mắt bén nhọn như hổ mẹ, vừa quay đầu nhìn sang Ngọc Liên Thành liền tức khắc thu móng vuốt, hóa thân thành một con mèo nhỏ ôn thuần đang yêu. Đối với việc gương mặt biến sắc cực nhanh thế này, Nguyễn Nhược Nhược than thở không dứt. Nghệ thuật kịch nghệ trình diễn kỹ năng thay đổi gương mặt xem ra chính là do Nguyễn Nhị tiểu thư này khởi xướng.



“Vậy…chúng ta đi thôi.” Ngọc Liên Thành lại hỏi: “Tam muội có muốn…cùng đi dùng điểm tâm?”



“Ta không đi, các ngươi ăn thong thả.” Nguyễn Nhược Nhược lập tức cự tuyệt, ta đây nào dám đi nha! Nếu nàng đi, ai dám đảm bảo Nguyễn Nhược Phượng sẽ không cho cái gì đó vào trong đồ ăn. Hệ số an toàn không cao, nàng tự nhiên sẽ trốn đi.



***



Một ngày xuân, trời đã về chiều, phía trước cửa sổ có nhân ảnh thoáng qua. Nguyễn Nhược Nhược ngủ trưa thức dậy, đang nhàm chán không biết làm gì thì Nguyễn Nhược Long tới, “Tam muội, ta dẫn ngươi đến một nơi.”



Nguyễn Nhược Nhược tinh thần hơi rung lên, có thể ra cửa, thật tốt quá! Từ khi xảy ra vụ việc ở bờ sông đến bây giờ, nàng không bước ra khỏi phủ gần nửa tháng rồi.



Nguyễn Nhược Long đưa ra một yêu cầu, “Tam muội, đổi lại ngươi có thể…hóa trang một chút được không?”



Nguyễn Nhược Nhược tưởng mình nghe lầm, “Cái gì? Còn muốn hóa trang đi ra ngoài, hóa trang thành cái gì?”



“Không phải là hóa trang, là hoán trang, mặc trang phục nam giới đi ra ngoài”



“Đại ca, ý của ngươi là để ta nữ giả nam trang? Tại sao?”



“Bởi vì… Chỗ chúng ta sắp đến tương đối đặc biệt, nữ nhân không thể lui tới.”



“Có chỗ nữ nhân không thể lui tới?” Nguyễn Nhược Nhược lại càng kỳ quái.



Nguyễn Nhược Long chần chừ một hồi lâu mới nhả ra ba chữ: “Là thanh lâu.”



Choang một tiếng, Hạnh Nhi đang mang bộ trà vào phòng nghe thấy liền cả kinh, đem toàn bộ đánh rơi xuống đất.



“Đại thiếu gia, người muốn dẫn tiểu thư đi thanh lâu? Bị lão gia phu nhân biết được thì…” Hạnh Nhi kinh hãi thất sắc.



“Ngươi không nói, ta
<<1 ... 1112131415 ... 72>>

.


Top update NEW
cick để đọc nhìu truyện sex hơn xxx DƯỚI MỘT MÁI TRƯỜNG xxx {views}
♦ post 4033 ngày trước
ω 15:22:17 / 2015-01-10
click để xem nhiều truyện Sưu Tầm Chuyện ‘ông lão ăn mày và đại gia Rolls Royce’ xôn xao mạng {views}
♦ post 4077 ngày trước
ω 14:20:56 / 2014-11-27
cick để đọc nhìu truyện sex hơn osin _ tuyệt phẩm tình yêu 18 {views}
♦ post 4232 ngày trước
ω 01:30:46 / 2014-06-25
cick để đọc nhìu truyện sex hơn CHỒNG CHỊ, BỒ EM {views}
♦ post 4266 ngày trước
ω 16:32:33 / 2014-05-22
1234...340341342»

Bạn xem chưa?̣

XtScript Error: Timeout.
Bạn yêu thíck
Thế giới truyện :
Thư Tình | Teen Story | Góc trái tim | Tiểu Thuyết | Truyện Ma | Truyện Ngắn facebook | Sưu Tầm, me ola Truyện luôn luôn cập nhật 24/24

tìm thêm phim ,Truyện , ảnh trong wap:


..
Load pages: sec.