sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
watch sexy videos at nza-vids!
sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
truyen teen, tinh yeu 9x, hot clip 9x, sms kute , goc trai tim, me hai ola, tieu thuyet ,Teen Story ,tinh yeu, sms kute, tin... - sao3x

Bạn đang truy cập vào sao3x.sextgem.com wap đọc truyện hay wapsite đọc truyện teen hay,tổng hợp tiểu thuyết hay và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!

page wap trên facebook .mọi người vào like giúp mềnh nhé

sao3x.sextgem.com Trang chủ > 9x lộ hàng > click để xem nhiều truyện Góc trái tim

hi chào mọi người mình đã quay trở lại .chúc mọi người đọc truyện vui vẻ nhé

Bài viết Em là tình yêu

Author: Hạt Cát Vô Tình

Tình trạng :Mồ Côi Người Yêu ☺
bạn là người Thứ 1277544 đọc truyện ở www.sao3x.sextgem.com

Chúc bạn Đọc truyện vui vẻ !


t khó tính. Được rồi. Tôi cảm ơn ông, ông Trần ạ.
- Chỉ tạm được thôi.
Vừa cùng giám đốc Trần bước vào cửa tiệm. Nhu Phong đã thấy một người đàn bà sang trọng bước nhanh ra mừng rỡ chào đón giám đốc Trần.
- Lâu quá không thấy giám đốc Trần đưa bà chủ ghé qua cửa hàng thời trang của tôi. Chẳng lẽ cậu chê cửa tiệm tôi rồi chăng?
Giám đốc Trần cười.
- Nếu tôi chê cửa tiệm bà thì cõ lẽ hôm nay tôi không trở lại làm gì. Bà nói quá chứ trong thành phố này có cửa tiệm nào hơn được tiệm “Thời trang bốn mùa” của bà Đỗ Ngọc.
Bà chủ tiệm cười tít mắt trước lời khen tặng của giám đốc Trần – Một khách hàng rất sộp của cửa tiệm bà.
- Mời giám đốc Trần bước vào lựa chọn, tôi có nhập về một số thời trang mới nhất đó.
*
Bà chủ tiệm bây giờ mới trông thấy Nhu Phong đứng sau lưng giám đốc Trần, bà chợt tròn mắt ngạc nhiên.
- Cô…
Nhu Phong hơi bối rối, cô đá nhẹ mắt trái và xua xua tay, bà chủ cửa tiệm như hiểu ý. Mọi cử chỉ của hai người diễn ra trong nháy mắt. Giám đốc Trần không hề hay biết, một phần anh cũng lo lơ đễnh ngắm những bộ quần áo treo xung quanh.
- Nhu Phong, ta vào lựa chọn thôi.
Nhu Phong bước đi vờ ngây người trước vẻ lộng lẫy của cửa tiệm thời trang và cô xăm soi từng tủ kiếng treo những kiều đồ thật đẹp, thật moden. Trang nhã có, kiểu cô có, lộng lẫy có. Và Nhu Phong đứng ngây người ra ngắm từng kiểu, từng kiểu… rồi cô bước tới tủ kiếng thấp hơn được kê gần đó. Choáng ngợp giữa vô số trang sức trâm cài, bông tai, dây chuyền, với những hột đá lấp lánh những màu sắc thật quyến rũ.
Thấy Nhu Phong đứng ngắm một cách thích thú, giám đốc Trần đến bên cô cười nhẹ.
- Cô thấy sao?
- Đẹp quá giám đốc Trần. Tôi chưa bao giờ bước vào cửa tiệm thời trang dù nhỏ chứ đừng nói lớn như thế này.
Giám đốc Trần cười thông cảm rồi anh ngoắc tay kêu bà chủ cửa tiệm đang đứng trò chuyện với khách hàng lại.
- Bà làm ơn lấy giúp tôi bộ vest nữ màu trắng kia đi.
- Cậu thật có mắt thẩm mỹ. Đây là hàng mới nhập về. Tuy hơi mắc nhưng nó thật sang trọng, quí phái rất hợp với phụ nữ làm việc trong công sở. Nếu kết hợp nó với sợi dây chuyền này khỏi chê.
Đưa tay đẩy cửa tủ kiếng, bà lấy ra sợi dây chuyền màu trắng có gắ những viên đá phát ra những tia màu ngũ sắc long lanh từ những đóa hoa mai thanh nhã.
- ồ, đẹp thật!
Giám đốc Trần buột miệng khen, và anh đưa tay chỉ đôi bông màu trắng cũng hình đóa hoa mai.
- Chúng là một bộ. Nhưng con gái tôi nó rất thích đôi bông này. Tôi dự định chỉ trưng bày, bao giờ bán sợi dây chuyền rồi tôi lấy cất nó. Nào ngờ cậu thích… thôi thì tôi để cậu.
Giám đốc Trần cười.
- Cám ơn bà đã nghĩ đến tôi. – Quay sang Nhu Phong anh nói – Nào, Nhu Phong, cô hãy thử bộ đồ này xem có vừa không? – Và Trần dưa sợi dây cùng đôi bông tai cho cô, anh nói – Xem chúng có vẻ rất hợp với cô đấy Phong.
Đưa tay càm lấy những thứ giám đốc Trần đưa, Nhu Phong ngần ngại.
- Ông làm tôi áy náy quá.
- Không có gì đâu. Cô hãy vào trong thử xem bộ trang phục có vừa không?
Bà chủ cửa tiệm buột miệng chen vào.
- Cậu đừng lo. Bộ này tôi bảo đảm rất vừa vặn với cô đây. Vì nó là ni của cô Phong mà.
Giám đốc Trần quay phắt lại.
- Sao bà rành cô ta thế?
Nhìn thấy đôi mắt chớp lia của Nhu Phong bà chủ cửa tiệm lúng túng nói.
- à, Do buôn bán quen nên tôi có đôi mắt rất chuẩn. Chỉ cần nhìn qua dáng dấp là tôi biết cô này mặc vừa trang phục này, cô kia mặc vừa trang phục kia. Điều đó có gì lạ mà cậu ngạc nhiên thế?
Nhu Phong vội đi nhanh về phía tấm màn, được cô gái giúp việc đứng gần đấy chờ cô bước vào sẽ buông màn xuống giúp cô thử trang phục.
Trong khi đó giám đốc Trần trách khẽ bà chủ cửa tiệm.
- Hôm nay tôi trông bà lạ lắm đó. Những lúc trước tôi ghé qua đây bà đâu có như vậy.
- Vậy hả? Chắc tại lâu lắm rồi cậu không ghé qua cửa tiệm, nên tôi có phần mừng rỡ mà lúng túng chăng. Cậu hãy bỏ qua cho tôi.
- Không có gì đâu bà chủ. Giữa mẹ tôi và bà thân quen bao lâu nay chẳng lẽ vì chút việc cỏn con này, tôi trách giận bà sao? Tôi chỉ buột miệng nói thế thôi, chứ không để bụng đâu. Mẹ tôi rất thích cửa hàng thời trang của bà.
- Mẹ cậu vì ưu ái tôi nên nói thế, chứ tôi biết mẹ cậu có thể mở hàng trăm cửa tiệm lớn hơn tôi còn có thể được chứ xá gì một cửa tiệm nhỏ như tôi. Nghe cậu nói mà tôi bắt thẹn.
- Bà thật khiem tốn, khéo ăn khéo nói bảo sao mẹ tôi không thích bà cho được.
- Cám ơn cậu quá khen.
Hai bên chợt ngừng lời trao đổi với nhau khi thấy Nhu Phong bước ra thật sang trọng, thật xinh đẹp. Bộ Vest nữ ôm gọn lấy thân hình cô thật vừa vặn, màu trắng như tôn thêm dáng dấp cân đối dịu dàng đầy nữ tính, đôi môi cong cong bướng bỉnh e ấp nụ cười. Giám đốc Trần nhìn mãi không thôi vành môi đỏ thắm trên khuôn mặt xinh xinh của Nhu Phong. Cô thư ký mới của anh đấy ư? Thì ra chiếc áo có thể làm nên thầy tu, mới đây thôi cô còn luộm thuộm trong chiếc quần Jean bạc màu rẻ tiền cùng cái áo sơ mi thô cứng, nhưng chỉ cần cô khoác lên người bộ trang phục hợp thời trang thì thoắt cái con vịt trời xấu xí trở thành con thiên nga xinh đẹp, kiêu sa. Chưa bao giờ Trần bắt gặp được nét đẹp như thế này. Không nén được, giám đốc Trần buột miệng khen.
- Ôi, Trông cô thật xinh đẹp, quý phái, không uổng công tôi đã bỏ ra để lựa chọn cho cô bộ trang phục này. Bà chủ tiệm, bà làm ơn lấy đôi giầy ý này cho cô Phong thử có vừa không?
- ồ. Cậu đừng lo, chúng vừa chân cô Phong cả đấy.
Một lần nữa bà chủ cửa tiệm vội đánh trống lảng khi thấy Nhu Phong nhìn bà như hăm he. Bà vội đính chính lại lời nói.
- Tôi chỉ đoán ước chừng thôi. Để tôi lấy ra cho cô Phong thử chắc chắn đã.
Đôi giày bít gót cao năm phân màu trắng được ướm vào đôi chân Nhu Phong thật vừa vặn. Giám đốc Trần gật đầu hài lòng. Khi thấy cô bước vào trong như định thay lại bộ trang phục cũ, anh vội khoát tay nói.
- Cô cứ mặc chúng. Bà chủ tiệm, bà làm ơn cho gói lại bộ trang phục cũ của cô Phong, cho vào túi xốp rồi tính tiền luôn thể.
Nhu Phong kêu lên:
- Ông làm tôi thật lúng túng. Thôi thì bộ trang phục này coi như tôi nợ ông, hãy trừ vào tiền lương của tôi hàng tháng. Nếu không tôi thật không dám nhận.
- Tôi đã nói với cô rồi mà, bộ trang phục này là món quà tôi gửi tặng, để chiều nay cô giúp tôi đi ký hợp đồng cùng công ty Lâm Hưng. Nếu muốn đáp trả thì cô phải nhất định thắng lần ra quân này. Đó là phần thưởng xứng đáng hơn hết mà cô tặng lại cho tôi, cho công ty Phương Nam. Cô hứa không?
Đôi mắt Nhu Phong sáng long lanh, cô đã bị giám đốc Trần hoàn toàn thuyết phục.
- Vâng, tôi hứa với ông.
Giám đốc Trần cười khẽ. Bà chủ tiệm đưa mảnh giấy thanh toán tiền, giám đốc Trần đón nhận rồi móc ví, anh lấy ra tấm chi phiếu.
- Bà cứ điền số tiền vào đó rồi cho người vào công ty tôi thanh toán số tiền này.
- Cám ơn cậu. Nếu cần gì cứ vào cửa tiệm, tôi sẽ phục vụ cậu hết lòng.
- Được rồi. Ta về công ty thôi, Nhu Phong.


Chương 3
Chiếc đồng hồ trên tay kêu tít tít liên tục làm giám đốc Trần choàng tỉnh sau một giấc ngủ trưa dài. Giơ đồng hồ lên coi anh khẽ nhíu mày.
- Nhanh thật. Mới đây đã ba gờ chiều. Anh lững thững đứng dậy bước vào phòng vệ sinh rửa mặt cho tỉnh táo rồi thay đổi trang phục bước ra.
Ngồi vào bàn làm việc, giám đốc Trần đưa tay nhấn máy điện đàm, anh gọi.
- Cậu Thắng đó phải không? Lên phòng gặp tôi có chuyện gấp.
Trong thời gian chờ đợi Mạnh Thắng lên gặp mình, giám đốc Trần nghiên cứu lại bản hợp đồng sắp ký chiều nay giữa hai bên. Nếu thành công chi nhánh thứ mười ba được đặt ở Trà Vinh sẽ diễn ra theo ý muốn của anh.
Cốc… cốc… cốc.
Đóng tập hồ sơ lại, giám đốc Trần nói.
- Vào đi.
Mạnh Thắng là người đàn ông trạc tuổi giám đốc Trần. Anh có gương mặt vuông cương nghị cùng tia nhìn ánh lên nét quyết đoán, bản lĩnh. Đó là mẫu người đàn ông tạo được sự tin cậy cho những ai đối diện. Vì thế tuổi đời chưa đến ba mươi mà anh đã làm trưởng phòng quản lý nhân sự cho một công ty có tầm cỡ.
- Giám đốc cho gọi tôi.
- Anh cứ ngồi đi anh Thắng. Tôi có rất nhiều việc muốn bàn cùng anh vì vậy ta nói chuyện cũng hơi lâu đấy.
- Vâng, tôi hiểu!
Dứt lời Mạnh Thắng ngồi xuống chiếc ghế da đối diện cùng với giám đốc Trần.
Đợi cho Mạnh Thắng yên vị xong, giám đốc Trần mở đầu bằng câu hỏi quan tâm.
- Công việc anh làm suôn sẻ hay có gặp trở ngại nào không?
- Cám ơn giám đốc Trần quan tâm. Công việc tôi làm thuận lợi cả.
- à, theo anh thấy thì Nhu Phong như thế nào?
Mạnh Thắng cười khẽ. Nụ cười chứng tỏ chủ nhân nó là người cởi mở chân tình.
- Giám đốc hỏi một câu nhiều ý quá. Thôi thì tôi hiểu phần nào trả lời giám đốc phần ấy.
- Được.
- Theo tôi nhận thấy thì Nhu Phong là một cô gái cở mở, đầy bản lĩnh, thông minh, xinh đẹp, có tâm hồn khá nhạy cảm. Nhưng cô cũng quá ngây thơ đối với quan niệm về cuộc sống, đó là ưu điểm mà cũng là khuyết điểm của cô. Ngoài ra Nhu Phong rất cao ngạo, bướng bỉnh. Nói chung Nhu Phong là mẫu người khá lý tưởng với những người đàn ông còn độc thân.
Giám đốc Trần gật đầu cười, hóm hỉnh nói.
- Trong đó có cả anh chứ?
- Tôi biết mình không phải là mẫu người lý tưởng đối với cô ấy. Vả lại tôi đã có bạn gái rồi. Nếu đứng khách quan mà so sánh thì cô ấy không bằng Nhu Phong. Nhưng đối với tôi cô ấy rất tuyệt, rất đáng yêu. Không có người con gái nào sánh bằng, tôi nói thế có thậm xưng quá không giám đốc Trần?
- Không tôi biết đối với những người đang yêu ai cũng có tâm trạng ấy cả. Cho tôi hỏi thêm, Nhu Phong tiếp thu những ý kiến của anh tốt chứ, có phiêu lưu quá khi cho cô ta theo tôi chiều nay đi ký hợp đồng với Lâm Hưng không?
- Giám đốc Trần nói thế chứ so với cô ấy, tôi cần phải học nhiều mới bằng được kiến thức có ở cô ta. Tuy nhiên kinh nghiệm thì Nhu Phong có rất ít ỏi.
Thấy giám đốc Trần nhướng nhướng chân mày, mỉm cười cùng anh, Mạnh Thắng hiểu ý anh, quả quyết.
- Tôi nói thật chứ không khen tâng bốc để lấy lòng giám đốc hay cô ta gì đâu. Giám đốc hãy cho cô ta theo chiều nay. Có Nhu Phong, hy vọng của chúng ta càng nhiều đấy. Giám đốc Trần mở hộp thuốc. Anh rút ra một điếu và đưa sang mời Mạnh Thắng, Mạnh Thắng không khách sáo rút một điếu và đưa tay vào túi rút hộp quẹt mồi thuốc cho giám đốc Trần và cho mình. Rít một hơi thuốc dài đầy sảng khoái, Mạnh Thắng vội khen.
- Xì gà của giám đốc ngon tuyệt.
- Anh cũng sành điệu lắm đấy. Bạn tôi từ Cu Ba mang về tặng cho tôi.
- Nếu thế thì tôi khen không sai. Cu Ba là một xứ sở sản xuất ra xì gà nổi tiếng trên thế giới. Hôm nay tôi mới được hân hạnh dùng.
Giám đốc Trần cười, anh nhả ra những làn khói thơm một cách điệu nghệ rồi nói khẽ.
- Làm việc bao lâu nay tôi rất tin tưởng về anh. Vì thế khi nghe anh quả quyết về Nhu Phong như thế tôi rất yên tâm. Riêng tôi khi được tiếp xúc cùng Nhu Phong cũng có cảm giác như anh vậy. Mạnh Thắng. Thôi, tôi cảm ơn anh về buổi trò chuyện lý thú này. Cũng sắp đến giờ, để tôi cùng Nhu Phong đến nhà hàng Thủy Tiên gặp ông giám đốc bên công ty Lâm Hưng.
Hiểu ý, Mạnh Thắng đứng dậy.
- Vậy tôi về phòng mình, có gì anh cứ gọi.
- Được rồi! Sẵn tiện anh gọi Nhu Phong đến gặp tôi.
Mạnh Thắng đứng dậy bước ra cửa phòng, Giám đốc Trần cho vào cặp những giấy tờ quan trọng cần thiết, để chút đi khỏi phải lúng túng chuẩn bị và lo sợ trễ giờ sẽ quên cái này cái kia. Còn những chồn

.


Top update NEW XtScript Error: Timeout.

Bạn xem chưa?̣

XtScript Error: Timeout.
Bạn yêu thíck
Thế giới truyện :
Thư Tình | Teen Story | Góc trái tim | Tiểu Thuyết | Truyện Ma | Truyện Ngắn facebook | Sưu Tầm, me ola Truyện luôn luôn cập nhật 24/24

tìm thêm phim ,Truyện , ảnh trong wap:


..
Load pages: sec.