sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
watch sexy videos at nza-vids!
sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
truyen teen, tinh yeu 9x, hot clip 9x, sms kute , goc trai tim, me hai ola, tieu thuyet ,Teen Story ,tinh yeu, sms kute, tin... - sao3x

Bạn đang truy cập vào sao3x.sextgem.com wap đọc truyện hay wapsite đọc truyện teen hay,tổng hợp tiểu thuyết hay và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!

page wap trên facebook .mọi người vào like giúp mềnh nhé

sao3x.sextgem.com Trang chủ > 9x lộ hàng > click để xem nhiều truyện Góc trái tim

hi chào mọi người mình đã quay trở lại .chúc mọi người đọc truyện vui vẻ nhé

Bài viết truyen teen full | Em Không Cam Chịu mất Anh

Author: Hạt Cát Vô Tình

Tình trạng :Mồ Côi Người Yêu ☺
bạn là người Thứ 1279738 đọc truyện ở www.sao3x.sextgem.com

Chúc bạn Đọc truyện vui vẻ !


ả lời Kim.
- Anh đùa sao? Cái gì mà là mát tích ở đây chứ? Chuyện đó không thể nào sảy ra. - Giọng của Kim nghẹn ngào vì Kim biết đây là sự thật.
- Chuyện đó là thật đấy Victoria đã bị mát tích.
- Anh nói cô bé bị mất tích mà vẫn có thể bình tĩnh ngồi đây uống rượu Rum được sao?
- Cô có bị thần kinh không vậy? Tôi thề với chúa nếu có phải đảo tung thế giới này lên tôi cũng phải tìm bằng được Victoria. - Zollet đạp bàn đứng dậy và hét thẳng vào mặt Kim.
Kim im lặng nuốc nước bọt, tong suốt thời gian qua chưa bao giờ Kim thấy Zollet cáu giận và mất bình tĩnh tới như vậy.
- Thông báo đi. Hãy đăng tin Victoria bị mất tích, hãy thông báo cho tất cho tất cả mọi người biết và liên hộ với tất cả tổ chức quốc tế, cảnh sát và đại sứ quán khắp nơi về việc này.
- Có cần phải nghiêm trọng đến vậy không? - Kim dịu giọng hỏi Zollet.
- Có gì mà nghiêm trọng chứ? Victoria mất tích mà không nghiêm trọng hay sao?
- Chuyện này sẽ là một cú shock với một số người.
- Haizz...
Zollet vừa thở dài sao? Kim chưa từng thấy Zollet thở dài nhưng đây là lần đầu tiên.
- Tất cả là tại tôi. Tại tôi đã muốn cô ấy dời xa mình. Tại tôi đã không tới bữa tiệc đó.
- Không sao đâu, bằng mọi cách chúng ta sẽ tìm ra Victori.
Tiếp sau đó là những tháng đảo tung thế giới của Zollet để tìm Victoria mà không hề biét rằng có một âm mưu nào đó đã làm hại Victoria. Làm cho Victoria bị mất trí nhớ và đang sống tại một nới nào đó trên một bờ biển tại một ngôi làng chài nghèo khổ.

Sau bữa tối nó đi ngủ, ở đây mọi người ngủ rất sớm vì sáng mai phải dậy sớm để còn ra biển. Nhưng nó không quan tâm, nó chỉ quan tâm: Nó là ai? Tại sao nó ở đây?... Căn nhà nhỏ và tuềnh toàng, nó và người phụ ngủ ở phía ngần bền trên một chiếc giường nhỏ, còn Jim thì ngủ ở phía ngoài trên mấy tấm phản. Những cơn gió nhẹ từ biển thổi vào đã du ngủ nó, một giấc ngủ thật sâu và quên đi tất cả mọi chuyện. Sáng hôm sau khi bầu trời còn tối như bưng nó đã dậy và theo người phụ nữ và Jim ra biển. Nó quan sát và tìm hiểu cách những người phụ nữ ở đây gỡ có từ lưới và xếp vào xọt. Mọi người ở đây đều tỏ ra niềm nở và quan tâm tới nó.
- Rosalie, chị vẫn muốn lấy thêm cá hả? - Giọng của một người phụ nữ dáng người béo.
- Vâng, em sẽ cố gắng bán hết cá và trả chị tiền cá còn thiếu. - Người phụ nữ đã cứu nó trả lời.
- Chị tên là Rosalie ah? - Nó hỏi người phụ nữ trong khi tay vẫn đang tập gỡ cá.
- Ưm, đó là tên đặt theo cụ cố nội của tôi.
- Đó là cái tên thể hiện sự cao quý. - Nó buột miệng nói ra điều này.
Trên khuôn mặt của Rosalie thoáng một nét ngận ngùi rồi lại tiếp tục và công việc của mình, nó cũng vậy. Cho tới khi cá được xếp đầy vào chiếc sọt to và một chiếc sọt nhỏ hơn thì Rosalie trả tiền cá. Dù mát trí nhớ nó vẫn đủ thông minh để nhận ra rằng chiếc sọt to chính là chiếc sọt cá hôm trước còn chiếc sọt nhỏ là chiếc sọt được mau thêm và Rosalie chỉ đủ tiền trả cho chiếc sọt to.
- Bây giờ chị sẽ đem cá ra chợ bán ah? - Nó hỏi Rosaie.
- Ưm.
- Vậy còn Jim?
- Em sẽ tới trường, em chỉ đi học buổi sáng thôi.
Nói xong Jim giúp mẹ khênh chiếc sọt to còn nó cầm chiếc sọt nhỏ.
Rosalie không về nhà mà đi thẳng ra chợ bán cá còn nó và Jim thì quay về nhà.
- Em sẽ chuẩn bị sách vở đi học luôn sao?
- Vâng.
- Không định tắm sao?
- Việc gì phải tắm, ở dây đây đứa nào chăng tanh mùi cá như em. Nếu có muốn tẵm chút đi qua chỗ kênh em nhảy xuống đó là được.
- Vậy thì em đi học đi.
- Vâng.- Cậu bé trả lời rôi toét miệng cười với nó và chạy thẳng ra cửa.
Một mình nó ở nơi xa lạ này cũng chán. Nhiều lúc nó đã thử tập trung nhớ mọi chuyện nhưng càng nhớ càng thấy mù mịt hơn. Nó không biết rõ bao giờ Rosalie sẽ đi bán cá về và lúc nào Jim tan học trong lúc không có gì để làm nó dọn dẹp lại căn nhà. Nói là dọn chứ thực ra chẳng có gì, ở đây mọi thứ đêu gọn gàng ngăn nắp và rất sạch sẽ.
Cuối cùng nó tìm được trong nhà một cuốn tiểu thuyết cũ đã bung bìa, các trang giấy cũng ngả sang màu vàng. Cả buổi sáng hôm đó nó ngồi đọc cuốn sách

Buổi chiều Rosalie đi bán cá về. Trong lòng nó chợt dấy lên một chút lo lắng, một chút ngại ngùng... Nó liếc nhìn 2 chiếc sọt cá, chiếc sọt to đã hết những chiếc sọt nhỏ vẫn còn nguyên.
- Chị vẫn chưa bán hết cá sao?
- Không sao đâu chút tôi sẽ đi mua cá về ướp lánh và sáng mai bán nốt.
Không quan tâm tới nó Rosalie đi thẳng xuống bếp và lấu bữa trưa. Nó nhìn vào sọt cá mà thấy chạnh lòng. Nó không hiểu tại sao chỉ vì chiếc sọt cá mà làm nó lo lắng, cảm giác này khiến nó buồn hơn khi biết mình bị mất trí nhớ.
Một lúc sau Rosalie đi lên và bưng tho một bát cháo.
- Cô mau ăn cháo đi, người cô vẫn còn yếu lắm.
- Vậy còn chị? - Nó hỏi đầy ngạc nhiên.
- Cô cứ ăn đi, đừng lo cho tôi. - Nói xong Rosalia đưa bát cháo cho nó rồi mở chiếc túi buộc ở quai sọt lấy ra một chiếc bánh mì đã ăn rở 2/3.
Nó súc được thìa cháo thứ nhất lên mồn những cứ thấy nghèn nghẹn ở cổ họng. Nó chẳng là gì với người phụ nữ nhận hậu là cả. Nó chỉ là một đứa mất trì nhớ chôi dạt vào bờ biển và được chị đưa về nhà. Vậy mà chị chăm sóc nó, nấu cháo cho nó, tạo mọi điều kiện để nó có thể khẻo lại. Nhìn cảnh chị ăn một chiếc bánh mì khô không khốc còn nó thì ăn một bát cháo cá làm sao mà đành lòng được. Nó thẫn thờ nhìn cảnh đó mà không biết phải làm sao cả.
- Cháo không ngon hay sao? Hay cô tháy không vừa miệng?- Rosalia đột ngột hỏi nó làm nó giật mình.
- Ah không? Cháo chị nấu ngon lắm. - Nó lúng búng trả lời.
- Vậy thì cô ăn màu đi, cô lên ăn nhiều vào mới tróng khỏe.
- Cảm ơn chị. Nhưng em lo quá, hay là chị ăn giúp em nhé?
- Tôi ăn chừng này là đủ rồi. Cô phải có sức khỏe mới mau hồi phục được trí nhớ. Cô còn phải tìm về gia đình mình, chắc giờ họ lo lắng cho cô lắm.
- vâng. - Nó hoàn toàn không quan tâm tới câu nói vừa rồi của chị, nó chỉ thấy buồn buồn trong lòng vì tình cảnh lúc náy.
Rosalie ăn nốt miếng bánh còn lại rồi bắt đầu đi làm việc. Nó phải khó khăn lắm mới ăn hết được bát cháo, vừa ăn nó vừa suy nghĩ rất nhiều điều.
Nó đã ăn xong cháo, đem bát xuong bếp nhưng nó thấy lứng túng quá, nó không biết rửa bát.
- Không sao đâu. Cô cứ nghỉ đi, chiếc bát đó tôi sẽ rửa sau.
Nó lặng lẽ đi lên nhà. Rosalie không để ý đến nó mà vẫn đang chăm chú vào công việc đan lưới của mình. Bàn tay chị đưa nhanh qua các sợi dây, những mắt chám dần dần hiện ra. Nó như bị thôi miên vào bàn tay đang thoăn thoắt đan lưới, từ những sợi cước trắng phau qua đôi bàn tay đen dám nắng của chị mà chở thành những tấm lưới bắt cá.
Một lúc sau mí mắt nó chịu xuống và nó lại dơi vào giấc ngủ không mộng mị. Khi tỉnh dậy nó thấy lưới đã đan xong được xếp vào một góc nhà còn Rosalie không có ở nhà.
Nó tiếp tục ngồi thẫn thờ suy nghĩ về những chuyện đã sảy ra từ khi nó ở đây. Nó cảm thấy mình cần phải giúp Rosalie, nó chắc chắc rằng bản thân nó phải làm một điều gì đó.

Sau bữa tối Jim đi làm bài tập buổi sáng đi học còn Rosalie tiếp tục bỏ lưới ra đan. Nó im lặng quan sát một chút nữa, không gian nơi đây hoàn toàn tĩnh lặng, chỉ nghe thấy tiếng sòng biển rì rào và tiếng bút sột soạt trên trang vở.
- Chị có thể dạy tôi đan lưới được không? - Nó đề nghị với Rosale.
- Cô chắc mình làm được chứ? - Chị hỏi lại nó đầy hoài nghi.
- Em chắc mình sẽ làm được.
- Tôi chỉ có một bộ khung ở đây nhưng nếu muốn chúng ta có thể đi mượn.
- Ưm.
Nó và Rosalie tới một căn nhà cách đó khoảng 3 nhà. Roslie đẩy cửa bước vào bên trong.
- Chào cả nhà. - Rosalie tươi cười chào mọi người trong căn nhà.
Nó chỉ bẽn lẽn nẽn mỉn cười ngật đầu chào mọi người.
- Đây có phải là cô bé bị mất trí nhớ mà cô tim thấy hôm trước không? - Người đàn ông có lẽ là chủ gia đình hỏi.
- Mọi người biết chuyện này rồi ah?
- Chúng tôi nghe thằng Ron kẻ lại. - Người phụ nữ nhìn về phía con trai mình đang ngồi học bài.
Đến bây giời nó mới biết Ron (người đã sang hướng dẫn Jim học ở mấy đoạn chuyện trước, hy vọng các bạn còn nhớ) chính là con trai của gia đình này.
- Có phải nhà chị vẫn còn một bộ khung đan lưới nữa đứng không?
- Ngày trước Ron chưa bận học thì nó dùng nhưng bây giờ cũng để không? Cô muốn hỏi mượn hả? - Người phụ nữ vừa vá lưới vừa nói chuyện mà không hề nhìn vào tấm lưới.
- Vậy thì chị cho em mượn. - Rosalie trả lời.
Trong lúc đợi lấy dụng cụ đan nó ngơ ngác nhìn quanh căn nhà, nới đây cũng rất tuềnh toàng nhưng cũng rất ấm áp, ở đó ngập chàn không khí của một gia đình hạnh phúc. Ánh mắt nó dừng lại ở chỗ Ron, anh đang ngồi học bài rất chăm chứ, cải vẻ hiền hào trên khuôn mặt dám năng miền biển là nó thấy hay hay. Nó không thề nhớ mọi chuyện trước kia nhưng ở thời điểm hiện tại thì nó đang có cảm tình với một ai đó.
- Cô dùng rồi nhớ giữ gìn cẩn thận giùm tô nha. - Người phụ nữ không quên rặng rò khi đưa lưới cho Rosalie.
- Em cảm ơn chị. - Rosa trả lời người phụ nữ rồi quay sang nó: - Chung ta về thôi.
- Vâng ạ. Cháu chào hai bác cháu xin phép về ạ.
Cả 2 vợ chồng họ mỉn cười nhìn nó gật đầu thật ấm áp. Có lẽ nó đã để lại một ấn tượng tốt đối với họ.
Rosalie và nó về nhà, nhưng trời đã tối muộn vì vậy Rosalie hứa tối mai sẽ dậy nó đan lưới. Còn bây giwof cả nhà phải đi ngủ để sáng mai còn ra biển sớm.
Cái cuộc sống bình lặng ở làng chài bé nhò có lẽ sẽ tốt cho nó. Sống ở đây mọi thứ luôn bình lặng chứ không chập chờn như biển. Nó bắt đầu làm quen với mọi thứ. Việc đầu tiên nó học được là đan lưới và vá lưới, điều đó có vẻ chẳng quan trọng gì nhưng nó góp một phần thu nhập cho Rosa. Hàng ngày nó theo chân Rosalie ra biển ngỡ cá sau đó tới chợ bán, buổi trưa nó về nhà trước chuẩn bị cơm còn Rosalie ngồi tại chợ bán tiếp. Chiều chiều nó cùng chị đạn lưới. Cuộc sống có thể không sung túc nhưng rất ấm á vào hạnh phúc. Điều đó làm nó dần quên đi việc mình bị mất trí nhớ, càng ngày nó càng không muốn nhớ lại quá khứ của mình, quá khứ đối với nó chỉ là một tò mò về nhữ[ng gì đã sảy ra trước khi nó tới đâu mà thôi. Lại một buổi chiều bình yên sắp lặng lẽ chôi qua cho tới khi có một người tới tìm Jim hoặc cũng có thể là tìm nó.
- Jim ơi, ra đê chơi không? - Tiếng chầm và ấm từ ngoài vọng vào.
- Anh đợi em một lát. - Nói xong Jim đứng dậy như muốn nhảy bổ ra ngoài.
- Em đi đâu vậy Jim. - Nó hỏi cậu bé.
- Anh Ron rủ em ra đê, ở ngoài đó có thể bắt hàu, thả diều, hoặc bơi,... nói chung là rất vui.
- Em có muốn đi cùng không? - Ron hỏi...
Mặt nó đột ngột chơ ra, nó không biết lên trả lời thế nào. Vẫn bộ mắt ngây ngô nó hỏi lại Ron:
- Anh bảo ai cơ? Em ấy ah?
Ron mỉm cười thật ấm áp với nó:
- Ưm, không em thì con ai vào đây nữa. Cô bé ngốc.
Nó qua ra nhìn mặt Rosalie và mong chị sẽ ...đồng ý.
- Nếu muốn em cứ đi đi, mọi việc ở nhà để chị no cho.
Nó hấp tấp đứng lên đi cùng Jim và Ron. Ánh mặt trời buổi chiều càng làm nổi bật lên làn da trắng nõn của nó.
- Tại sao em sống ở đây lâu như vậy rồi mà da em không đen nhỉ. - Nó tự ngắm nghía da của mình rồi thắc mắc hỏi Ron.
- Không sao đâu, da em đẹp lắm. Anh nói thật đấy.
- Em có bảo anh nói dối đây.
Cứ như vậy cả hai đi song song trên chiền đê.
- Nhìn hai đứa đẹp đôi quá trời luôn. - Tiếng của một thím trên nghe làm nó và Ron cùng nhau ngượng chín mặt.
- Thím yên tâm, thể nào cũng có ngày mẹ con và mẹ anh Ron tới nhà thím mời ăn c
<<1 ... 1314151617 ... 20>>

.


Top update NEW
cick để đọc nhìu truyện sex hơn xxx DƯỚI MỘT MÁI TRƯỜNG xxx {views}
♦ post 4026 ngày trước
ω 15:22:17 / 2015-01-10
click để xem nhiều truyện Sưu Tầm Chuyện ‘ông lão ăn mày và đại gia Rolls Royce’ xôn xao mạng {views}
♦ post 4070 ngày trước
ω 14:20:56 / 2014-11-27
cick để đọc nhìu truyện sex hơn osin _ tuyệt phẩm tình yêu 18 {views}
♦ post 4225 ngày trước
ω 01:30:46 / 2014-06-25
cick để đọc nhìu truyện sex hơn CHỒNG CHỊ, BỒ EM {views}
♦ post 4259 ngày trước
ω 16:32:33 / 2014-05-22
1234...340341342»

Bạn xem chưa?̣

» Truyện tình năm cuối cấp cực hài.
[ 4279 ngày trước - Xem: ]
» Hì, em không sao, em sẽ bảo vệ anh suốt
đời ..bảo vệ cho tới lúc em chết.

[ 4283 ngày trước - Xem: ]
» Nhiều phi vụ cưa trai của các cô nàng
“cọc đi tìm trâu” thật xứng đi vào huyền thoại.

[ 4288 ngày trước - Xem: ]
» Đừng cố quên khi chưa thôi tiếc nuối
[ 4289 ngày trước - Xem: ]
» NẾU SỐNG, THÌ PHẢI SỐNG CHO THẬT ĐÚNG NGHĨA
[ 4333 ngày trước - Xem: ]
1234...828384»
Bạn yêu thíck
Thế giới truyện :
Thư Tình | Teen Story | Góc trái tim | Tiểu Thuyết | Truyện Ma | Truyện Ngắn facebook | Sưu Tầm, me ola Truyện luôn luôn cập nhật 24/24

tìm thêm phim ,Truyện , ảnh trong wap:


..
Load pages: sec.