sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
watch sexy videos at nza-vids!
sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
truyen teen, tinh yeu 9x, hot clip 9x, sms kute , goc trai tim, me hai ola, tieu thuyet ,Teen Story ,tinh yeu, sms kute, tin... - sao3x

Bạn đang truy cập vào sao3x.sextgem.com wap đọc truyện hay wapsite đọc truyện teen hay,tổng hợp tiểu thuyết hay và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!

page wap trên facebook .mọi người vào like giúp mềnh nhé

sao3x.sextgem.com Trang chủ > 9x lộ hàng > click để xem nhiều Tiểu Thuyết tình yêu

hi chào mọi người mình đã quay trở lại .chúc mọi người đọc truyện vui vẻ nhé

Bài viết Tiểu Thuyết,Dư Vị Trà Chiều - Minh Hiểu Khê

Author: Hạt Cát Vô Tình

Tình trạng :Mồ Côi Người Yêu ☺
bạn là người Thứ 1277083 đọc truyện ở www.sao3x.sextgem.com

Chúc bạn Đọc truyện vui vẻ !


> Tiếc là…



Liệt Viêm Đường phái đến mấy chục gã áo đen bặm trợn đuổi họ ra ngoài cả, đồng thời ra lệnh cho họ không được viết ra bất cứ tin tức có liên quan nào. Cánh phóng viên nhà báo rất phẫn nộ, nhưng Liệt Viêm Đương còn kinh khủng hơn cảnh sát gấp mấy chục lần, làm sao bọn họ dám chọc giận được, nên đành phải tản mác dần với vẻ rất-là-mất-hứng.



Bên ngoài phòng cấp cứu yên tĩnh đến rợn người.



Đông Hạo Nam co chặt nắm tay, miệng cứ lẩm bẩm nguyền rủa, đi qua đi lại trên hành lang không ngừng; Phong Giản Triệt nhìn chằm chằm đèn đỏ sáng rực phía trên phòng phẫu thuật, cơ thể thanh nhã cao ráo căng thẳng đến mức cứng đờ; Mục Lưu Băng toàn thân áo đen, cô độc đứng ở nơi xa phòng phẫu thuật nhất, trong bóng tối u ám, gương mặt tuyệt mỹ của anh trắng bệch đến kinh người, đáy mắt có sự cố chấp và suy sụp thấy rõ.



Tiểu Tuyền ôm lấy đầu, co rúm người trên ghế, cắn chặt môi không để

mình phải khóc.



Đông Hạo Tuyết lại không màng để ý gì, túm lấy cánh tay cô, nghẹn ngào hỏi:



“Chị Tiểu Tuyền, tại sao chị Minh lại bị xe đụng phải? Chị ấy khó khăn lắm mới về đây được, tại sao vẫn chưa kịp gặp mặt mọi người đã xảy ra chuyện?”



Cô bé khóc nức nở.



“Chị Tiểu Tuyền… chị nói đi… chị bảo chị Minh có khi nào sẽ chết không…”



“Câm miệng!”



Đông Hạo Nam gầm lên!



Ồn ào cái gì! Anh đã bực bội đến mức muốn nổ tung đây này!



Đông Hạo Tuyết bĩu môi với vẻ cam chịu, cô rất buồn, khóc một lúc cũng không được hay sao? Vả lại, cô thật sự rất lo lắng cho chị Minh mà.



Cô bé nước mắt lưng tròng tiến lại gần Phong Giản Triệt, căng thẳng hỏi:



“Anh Giản Triệt, vết thương của chị Minh có nghiêm trọng lắm không?”.



Phong Giản Triệt như không nghe thấy lời cô hỏi.



Linh hồn của anh dường như bị rút đi mất, gương mặt thanh tú trắng trẻo lộ vẻ xa vắng, ánh mắt chăm chú nhìn ánh đèn đỏ trên kia, chỉ cần còn sáng thì tất cả đều vẫn còn hy vọng.



Đúng lúc Đông Hạo Tuyết tưởng rằng anh sẽ không trả lời, thì giọng nói của Phong Giản Triệt lại vang lên giữa hành lang trống vắng:



“Anh tin Hiểu Khê, cô ấy sẽ không bỏ đi như vậy đâu.”



Tiểu Tuyền không còn chịu đựng được nữa!



Thoáng chốc, cô trở nên vô dụng như Đông Hạo Tuyết, nước mắt đầm đìa trên mặt, khóc không thành tiếng:



“Đều do tôi hại Hiểu Khê! Là tôi!”



Chính là vì suy nghĩ ác độc thoáng hiện trong đầu cô đã hại Hiểu Khê, nếu cô không muốn bị xe đâm phải, thì đã chẳng xảy ra chuyện gì cả! Cô biết, là chính cô đã hại Hiểu Khê, cô đã hại người bạn thân nhất của mình!



Bỗng một đôi tay đỡ lấy vai cô đang run lên vì khóc.



Cô đau buồn ngước lên, trong đôi mắt Huân có sự quan tâm không che giấu.



Mục Lưu Băng vẫn đứng trong một góc tối âm u, đáy mắt cũng chẳng có ánh sáng nào, mái tóc đen như ngọc khẽ lay động, gương mặt tuyệt mỹ có một vẻ hủy diệt kinh khủng, như thể Asura vô tình dưới địa ngục.

Đèn đỏ đã tắt.



Bác sĩ Susi có mái tóc dài vàng nhạt bước ra, vẻ mặt lạnh lùng.



Đông Hạo Nam là người đầu tiên chạy đến, hỏi với vẻ căng thẳng:



“Cô ấy thế nào rồi?”



Susi lạnh lùng liếc nhìn về phía Mục Lưu Băng đang đứng phía xa nhìn chằm chằm về bên này, cười lạnh:



“Việc này căn bản không cần tôi làm.”



“Vậy là sao?”



Đông Hạo Nam chỉ muốn tống cho anh ta một đấm!



Phong Giản Triệt ngăn anh chàng Đông Hạo Nam đang nổi điên lại, nhìn chằm chằm Susi, giọng nói không cao nhưng lại có uy lực rõ ràng:



“Bác sĩ Susi, vết thương cô ấy thế nào?”



Susi thong thả châm một điếu thuốc, cười nhạt:



“Tôi chưa từng thấy chuyện như vậy bao giờ, bị xe đâm mạnh như thế, mà chỉ bị xây xát ngoài da.”



Đúng là một kỳ tích, có điều, cô gái này trước giờ vẫn luôn có thể tạo ra kỳ tích, anh đã không còn kinh ngạc nữa. Nhưng chỉ vì một vết thương nhỏ thế này mà “bắt cóc” anh đến đây, thực sự là như dùng dao mổ trâu giết gà ấy. Anh lại bất mãn liếc một cái về phía

chàng thanh niên áo đen bất ngờ được niềm vui sướng hạnh phúc bao trùm ở trong góc phía xa kia.



“Tức là, chị Minh không sao cả, đúng không?”



Đông Hạo Tuyết sung sướng hoan hô ầm ĩ.

Phong Giản Triệt khẽ nhắm mắt lại, cơ thể chợt khẽ run rẩy.

Nhưng cơ thể Tiểu Tuyền lại mềm nhũn ra, thần kinh vốn nãy giờ căng thẳng bỗng được thả lỏng, khiến cô có cảm giác cả người như bị khoét rỗng vậy.



“Nhưng…”



Susi cảm thấy vẫn có một chuyện phải báo cho họ biết.



Mọi người đột ngột thấy căng thẳng trở lại.



“Phần đầu cô ấy bị va đập mạnh, trước kia đã có rất nhiều trường hợp như thế, người bệnh sau khi tỉnh sẽ có khả năng mất đi một phần hoặc toàn bộ ký ức.”



Cái gì?



Mất trí?



Mọi người bàng hoàng.



Chương 6



Khi ánh ban mai đầu tiên lọt vào phòng bệnh.



Rèm mi của Minh Hiểu Khê khẽ chớp như cánh bướm, sau đó dần dần mở bừng mắt ra.



Một cái đầu thò vào, Đông Hạo Tuyết mở to mắt hỏi với vẻ hồi hộp:



“Chị Minh ơi, em là ai?”



Cái đầu thứ hai cũng thò vào, Tiểu Tuyền trán túa mồ hôi lạnh:



“Hiểu Khê, tớ là ai?”



Trong mắt Minh Hiểu Khê ngập tràn vẻ ngờ vực, cô khẽ xoay đầu trên gối, nhìn thấy Phong Giản Triệt tuy gương mặt đượm nét lo lắng như vẫn mỉm cười với mình, Đông Hạo Nam vẻ mặt cuống quýt, và Mục Lưu Băng đứng phía xa ánh mắt như thiêu đốt, sau đó nhìn về phía Tiểu Tuyền, yếu ớt cười khẽ:



“… Cậu…” Hình như đang cố gắng suy nghĩ.



Đông Hạo Tuyết suýt nữa ngất xỉu.



Tiểu Tuyền cười khổ sở:



“Cậu có nhớ vì sao mình bị thương không?”



Minh Hiểu Khê chớp chớp mắt.



“Cậu có nhớ cậu là ai không?”



Lại chớp chớp

mắt.



“Cậu không nhớ gì nữa à?”



Vẫn chớp chớp mắt.

Đông Hạo Tuyết òa lên nức nở:

“Hu hu… chị Minh mất trí rồi! Chị Minh chẳng còn nhớ gì cả!”

Đột nhiên…

Minh Hiểu Khê đưa tay lên cốc vào trán cô bé một cái, tuy vẫn yếu ớt nhưng âm thanh vang lên rất rõ:

“Xì! Chị mà mất trí á? Em tưởng chị đang diễn phim truyền hình à, đừng sỉ nhục Minh Hiểu Khê thiên hạ đệ nhất này được không?”

Đông Hạo Tuyết vừa kinh ngạc vừa vui mừng:

“Chị Minh, chị nhớ hết rồi hả?”

“Ừ!” Minh Hiểu Khê dở cười dở mếu, cô yếu đuối như vậy sao? Mất trí? Mất công họ nghĩ ra điều đó quá rồi. “Em là Tiểu Tuyết thích khóc lóc thích làm nũng, cậu là Tiểu Tuyền nhiều chuyện, cậu là Đông Hạo Nam thích lên cơn điên, anh là…”

Cô nhìn chăm chú Phong Giản Triệt ánh mắt dịu dàng như nước hồ xuân, mỉm cười:

“Anh là Triệt tốt nhất thế giới.”

Cuối cùng, cô nhìn chàng trai tuấn tú đứng ở một góc mà ánh sáng không rọi tới, lạnh lùng như một tảng băng:

“Băng…”

Lâu quá không gặp anh.

Vừa nhìn thấy, trái tim vẫn có cảm giác đau đớn như bị bóp chặt.



Trong phòng bỗng yên lặng lạ lùng.

Tiểu Tuyền nghiến răng kèn kẹt, chỉ muốn nhào đến bóp cổ cái người đang nằm trên giường bệnh kia:

“Minh Hiểu Khê! Tại sao vừa nãy cậu còn làm ra vẻ mất trí hả? Dọa bọn tớ à? Cậu có biết bọn tớ sắp bị cậu dọa đến chết không?” Vừa trở về đã diễn trò đùa dai thế này rồi, có nhầm không vậy?

Minh Hiểu Khê lườm cô, hừ mũi một tiếng:

“Chỉ có cậu là không có tư cách nói tớ thôi, chẳng qua tớ chỉ đùa với cậu một chút thì cậu đã giận; vậy cậu suýt nữa làm tớ chết mất tiêu, món nợ này tính sổ sao đây?”

Tiểu Tuyền không nói nổi.



Minh Hiểu Khê cố gắng để ngồi dậy, trừng mắt nhìn cô:

“Cậu có biết cứu người không vậy hả, có xe chạy đến thì cậu phải đẩy người ta ra rồi thuận theo thế đó mà lăn đi chứ. Cậu đang làm trò gì, quay phim à? Ôm chầm người ta rồi đứng im lìm như khúc gỗ ấy, hại tớ phải vận hết sức mới đẩy “hai người” các cậu đi được, cuối cùng mình thì không kịp tránh nữa.”

Đông Hạo Tuyết nhìn cô bằng ánh mắt sùng bái:

“Chị Minh chị lợi hại quá, bị xe đâm như thế mà chẳng bị thương gì nghiêm trọng cả.”

Minh Hiểu Khê ủ rũ:

“Nhưng chị vẫn bị đâm trúng mà, vả lại còn bị hôn mê nữa chứ.” Làm ơn đi, với thân thủ nhanh nhẹn “đánh dẹp thiên hạ vô địch thủ” như cô mà không tránh nổi một chiếc xe, nếu truyền việc này ra ngoài thì mất mặt chết đi được, danh tiếng của võ quán Trường Thắng sẽ bị cô phá hủy mất thôi.”

Cô trợn mắt với Tiểu Tuyền, bỗng cười hà hà:

“Này, có phải cậu yêu rồi không? Cứ đờ đẫn ngốc nghếch ôm anh chàng kia, đến mạng cũng không cần. Nói tớ biết xem nào.”

Tiểu Tuyền dài mặt ra, nhìn bộ dạng cô bạn thế kia, nào giống người bị thương đâu?



Minh Hiểu Khê cười rất ranh ma:

“Không nói hả, có phải là gặp vấn đề gì rồi không? Có cần tớ ra mặt không? Để tớ giúp vậy, dù sao tớ cũng là Minh Hiểu Khê bách chiến bách thắng mà!”

Tiểu Tuyền sa sầm mặt, quay người bỏ ra ngoài.

Nếu cái người “bị thương” kia đã tràn trề sức sống đi quan tâm đến chuyện của “người khác”, thì cô cũng chẳng phải lo lắng gì nữa, cứ ở đây rồi bị cười nhạo, chi bằng cô đi moi móc mấy tin mới giải trí thì có giá trị hơn.

Đông Hạo Tuyết thì thầm bên tai Minh Hiểu Khê, cười trộm:

“Chị Minh ơi, chị Tiểu Tuyền đỏ mặt rồi kìa!”

Minh Hiểu Khê cũng cười:

“Nói nhỏ một chút, cô ấy mà nghe được thì mặt càng đỏ hơn cho xem.”

Hai người cười nghiêng ngả.



Tiểu Tuyền tức rằng không thể nhào đến bóp cổ bọn họ cho xong, thôi cứ đi cho nhanh để không bị họ cười là sáng suốt nhất. Dù gì cũng có Phong Giản Triệt và Mục Lưu Băng ở đó, bất kỳ “hành động” nào của cô với Minh Hiểu Khê cũng không đạt được mục đích rồi.

Vẫn chưa ra đến cửa phòng.

Cô đã ngẩn ra.

Chỉ thấy Hạ Dạ Huân ôm một đóa hoa tươi đứng dựa cửa, ánh mắt lóe lên ánh sáng màu tím violet.

Tiêu rồi, không biết anh có nghe thấy lời đùa giỡn của Minh Hiểu Khê hay không?



Đang lo lắng thì…

Tiếng cười của Minh Hiểu Khê lại vang lên:

“Í, anh có phải là người mà Tiểu Tuyền kia dùng cả tính mạng để bảo vệ không?”

Nói bậy cái gì thế hả!

Tiểu Tuyền muốn khóc mà không có nổi nước mắt.



* * *
<<1 ... 1314151617 ... 21>>

.


Top update NEW XtScript Error: Timeout.

Bạn xem chưa?̣

XtScript Error: Timeout.
Bạn yêu thíck
Thế giới truyện :
Thư Tình | Teen Story | Góc trái tim | Tiểu Thuyết | Truyện Ma | Truyện Ngắn facebook | Sưu Tầm, me ola Truyện luôn luôn cập nhật 24/24

tìm thêm phim ,Truyện , ảnh trong wap:


..
Load pages: sec.