sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
watch sexy videos at nza-vids!
sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
truyen teen, tinh yeu 9x, hot clip 9x, sms kute , goc trai tim, me hai ola, tieu thuyet ,Teen Story ,tinh yeu, sms kute, tin... - sao3x

Bạn đang truy cập vào sao3x.sextgem.com wap đọc truyện hay wapsite đọc truyện teen hay,tổng hợp tiểu thuyết hay và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!

page wap trên facebook .mọi người vào like giúp mềnh nhé

sao3x.sextgem.com Trang chủ > 9x lộ hàng > click để xem nhiều Tiểu Thuyết tình yêu

hi chào mọi người mình đã quay trở lại .chúc mọi người đọc truyện vui vẻ nhé

Bài viết Tiểu Thuyết,Dư Vị Trà Chiều - Minh Hiểu Khê

Author: Hạt Cát Vô Tình

Tình trạng :Mồ Côi Người Yêu ☺
bạn là người Thứ 1276731 đọc truyện ở www.sao3x.sextgem.com

Chúc bạn Đọc truyện vui vẻ !


chàng trai dịu dàng như thể gió xuân.

Hạ Dạ Huân đứng lên.

Anh lấy điện thoại ra. Lớp vỏ màu bạc bên ngoài lấp lánh ánh sáng, đang ngân vang một điệu nhạc vui vẻ, như là đang cười…

“Cô là đồ ngốc, cô là đồ khốn!”

Ném mạnh ra xa!

Di động đập vào tường, vụn vỡ.

Tiếng nhạc đột ngột dừng lại.

Trong phòng làm việc bỗng im lặng đến quái dị.

Cánh cửa bị đập tung như cuồng phong!



* * *



Tiểu Tuyền đờ đẫn gập điện thoại lại, trong phút chốc, sức lực cơ thể hầu như bị rút sạch, lồng ngực cảm thấy từng đợt lạnh buốt trống rỗng.

Cô ngồi ở đó, không hề động đậy.

Đám nhân viên mới của Tập đoàn Quất Tử phát hiện ra sự kỳ quặc của cô, nhưng vẫn đổ xô đến ôm chầm lấy cô hò hét:

“Tiểu Tuyền lợi hại quá! Đến Hạ Dạ Huân cố chấp như núi băng mà cũng bị Tiểu Tuyền làm tan chảy, lại còn có được những thông tin đầu tiên nhiều như thế nữa!”

“Hạ Dạ Huân đó, chưa từng có ai thành công nổi! Tiểu Tuyền là người có thể tạo ra kỳ tích!”

“Tiểu Tuyền! Nói bọn này nghe sao cậu có thể làm được thế?”

“Không được nói là trực giác nữa đấy!”

“Bọn mình không dễ bị lừa thế đâu!”

Đám nhân viên mới cười đùa ầm ĩ, mắt thao láo đợi cô trả lời.



Đầu óc Tiểu Tuyền rối bời, cổ họng khô rát.

Cô gượng nặn ra nụ cười:

“Rất đơn giản.”

Hả? Lại đơn giản nữa à?

Cô cười khổ sở:

“Chỉ cần vô tình vô nghĩa.”

Cả bọn ngờ nghệch nhìn cô, hết thảy đều quên cả chớp mắt.

Vô tình vô nghĩa?

Bí quyết gì lạ lùng vậy?



Tiểu Tuyền chuồn ra khỏi tòa nhà Quất Tử, khoác túi, thở dài.

Thôi bỏ đi.

Cho dù có lên núi đao, xuống biển lửa thì cô vẫn phải tìm cho ra Huân, giải thích với anh, hy vọng anh không tức giận. Nhưng mà… mong muốn này của cô có thể nào là quá xa xỉ không?

Cô thực sự vô tình vô nghĩa ư?

Chắc không phải đâu, cô làm chuyện gì khiến trời đất nổi giận đâu, chỉ hé lộ ra một số chuyện của Huân mà được xem là nhỏ nhặt và vô hại trong mắt các ngôi sao thôi mà.

Chỉ là, sao cô lại thấy hụt hẫng lúng túng như thế?

Oạch một tiếng.

Cô loạng choạng, bị vỏ chuối dưới chân làm trượt ngã sóng soài ra đất.

* * *



Bài viết của Tiểu Tuyền như một mũi thuốc tăng lực, thần thoại Hạ Dạ Huân xưa nay không tiếp nhận phỏng vấn riêng tư nay đã bị phá vỡ. Cánh

phóng viên bắt đầu nhen nhóm lại ngọn lửa đấu tranh, phái càng nhiều phóng viên hơn đến để bao vây đổ “tường bê tông” anh, khí thế hừng hực hòng moi được càng nhiều tin tức càng tốt!



Thế nhưng, hành tung của Hạ Dạ Huân bỗng trở nên kỳ dị bất thường, hình như anh học được thuật độn thổ vậy, đến bất ngờ và đi lặng lẽ.



Đã năm ngày trôi qua.



Mỗi một lần mai phục của cánh nhà báo đều là con số 0 tròn trĩnh.



Tất nhiên, Tiểu Tuyền cũng chẳng được nhìn thấy bóng dáng của Huân đâu cả, gọi điện thoại thì luôn ngoài vùng phủ sóng, lời giải thích càng khó nói ra hơn. Cô chỉ có thể nhìn thấy Hạ Dạ Huân như vừa từ tủ lạnh chui ra trên ti vi, không khí lạnh lẽo âm u từ người anh toát ra khiến cô không lạnh mà run.



Cô có thể chắc chắn được một việc…



Anh thật sự tức giận rồi.



Không được!



Không thể cứ thế mãi.



Ngồi chờ chết không phải là nguyên tắc làm người của Tiểu Tuyền!



Đêm nay nhất định phải tóm cho được Hạ Dạ Huân!



***



Chín giờ tối, Hạ Dạ Huân đã kết thúc buổi ghi hình tại đài truyền hình, xét tính cách của anh thì không thể nào ở lại rề rà nên chắc chắn sẽ về thẳng nhà. Căn cứ vào định luật bất diệt của vật chất, cái gì mà thăng thiên độn thổ đều chỉ là những lời nói nhảm vô căn cứ, nhất định là anh rời khỏi đó thông qua đường hầm bí mật rồi.



Thế là cô nghiên cứu kết cấu kiến trúc, đường nội bộ trong đài truyền hình đến mấy lần, lại tìm ra một vài nhân viên đài truyền hình trước kia đã từng qua lại với nhau để tiến hành “giao lưu”. Đầu tiên loại bỏ khả năng Hạ Dạ Huân sẽ rời khỏi đó từ cổng chính (ở đó luôn có một đám phóng viên ôm gốc cây đợi thỏ mà); cũng bác bỏ khả năng anh đi ra từ cửa hông (cánh cửa này đã là bí mật được bật mí từ lâu, phóng viên mai phục ở đó chỉ có thể nhiều chứ không thể ít được); thế thì, chỉ còn lại hai con đường mà bình thường nhân viên đài truyền hình hay đi, một đường có thể thông đến thẳng hầm đậu xe, một đường khác, ha, lại dẫn thẳng ra con phố náo nhiệt bên ngoài.



Hạ Dạ Huân rốt cuộc sẽ chọn lựa con đường nào đây?



Tiểu Tuyền phân vân mãi.



Cuối cùng, cô quyết định dựa vào tuyệt chiêu siêu cấp của Ngọn Lửa Tiểu Ma Nữ…



Linh cảm!



Còn gọi là trực giác.



* * *



Những ngọn đèn đường trên phố đã sáng rực.



Những tấm kính cửa hàng rực rỡ trong suốt hấp dẫn người qua lại.



Mọi người đã kết thúc một ngày làm việc, tâm trạng cũng trở nên thoải mái, bước chân bỗng nhẹ nhàng hơn.



Dưới ánh đèn đường, Tiểu Tuyền ngồi trên một chiếc ghế đá ven lề, tay nắm chặt một ly trà sữa trân châu, ánh mắt

chằm chằm vào lối ra nho nhỏ kia.



Chín giờ mười sáu phút tối.



Một bóng dáng cao ráo vụt xuất hiện.

Woa!



Thắng lợi!



Trực giác của Tiểu Tuyền bách chiến bách thắng!



Ha ha, cô có chín mươi chín phần nỗ lực, lại thêm một phần linh cảm, phóng viên giải trí thiên tài ngoài cô ra thì còn là ai được?



“Huân…”



Tiểu Tuyền mừng rỡ nhào đến.



A, cuối… cùng… đợi anh được rồi!



Hạ Dạ Huân cứng đờ người, chầm chậm ngước mắt lên nhìn, trông thấy một cô gái tóc đỏ có nụ cười rạng rỡ. Không ngờ rằng lại gặp cô, anh cứ ngỡ mãi mãi không bao giờ còn nhìn thấy cô nữa.



Cô đến để làm gì? Tưởng anh vẫn sẽ tiếp tục bị lừa hay sao?



Đối diện với vẻ lạnh lùng hoàn toàn khác hẳn trước đây của anh, Tiểu Tuyền ngại ngùng đứng lại, phát hiện ra anh vẫn chưa tẩy trang hoàn toàn, đường nét khuôn mặt càng trở nên lãnh đạm khó lường, đôi mắt lạnh băng u ám. Lạ thật, cùng một người mà tại sao lại có thể biến ra những khí chất và khuôn mặt hoàn toàn khác xa nhau đến thế? Cô vẫn yêu mến một Huân có nụ cười trong sáng và ánh mắt sáng rỡ, nghĩ thế, nên cô đã buột miệng hỏi:



“Í, Huân, đôi mắt anh rốt cuộc là màu đen hay màu tím thế?”



Á! Toi rồi! Cô vội vã bịt miệng mình lại. Bản tính hiếu kỳ quá độ cứ không thể kiềm chế được, lúc này mà còn hỏi câu đó, khác nào đổ thêm dầu vào lửa?



Hạ Dạ Huân lạnh lùng hỏi:



“Chuẩn bị làm một tiêu đề giật gân về màu mắt của tôi à?”



“Hì hì, tôi không phải ý đó đâu mà.”



Cô chỉ muốn gõ cho mình mấy cái, một sự khởi đầu tệ hại, đêm nay quá là mất bình tĩnh rồi. Cô cười tươi như hoa, muốn cứu vãn lại tình hình nên hỏi:



“Huân, tôi đến để giải thích với anh.”



“Có cần thiết không?” Giọng nói thờ ơ.



“Cần chứ! Cần lắm!” Cô gật mạnh đầu.



“Tôi không nghe.”



Anh bỏ đi. Cô ấy đang muốn dùng lời nói ngon ngọt khéo léo để ngụy biện cho mình, không nghe cũng được.



“Anh không được đi!”



Cô ôm choàng lấy cánh tay anh.



“Buông ra!”



Anh muốn giằng khỏi cô.



“Tôi sẽ gào

lên là có kẻ quấy rối đó!” Cô cười toe toét cảnh cáo anh, đôi mắt thấp thoáng ánh gian xảo. “Anh mà không chịu ngồi xuống nghe tôi giải thích, tôi sẽ gào lên cho xem, cảnh sát đến đây rồi mọi người sẽ vây quanh, tin giật gân ngày mai không có anh mới lạ!” Ôi chao, cô không thể không ngưỡng mộ chính mình, thực cô có quá đủ tố chất để làm một phóng viên thiên tài rồi.



Hạ Dạ Huân giận dữ trừng mắt nhìn cô.



Anh không thể hiểu, sao cô có thể vừa có những uy hiếp trơ trẽn, lại vừa có thể cười như một thiên sứ thế kia?



Thế nhưng, lúc nào cô cũng điểm trúng tử huyệt của anh.



Dưới ánh đèn đường.



Trên chiếc ghế dài.



Tiểu Tuyền khoác lấy cánh tay Huân một cách thân mật (thực ra là sợ anh chạy mất), trong con mắt của những người bộ hành, anh và cô là một cặp tình nhân ngọt ngào và hạnh phúc.



Cô đặt ly trà sữa trân châu vào tay anh, cười tươi như hoa:



“Chắc anh khát lắm phải không, uống đi, thu hình dưới dàn đèn nóng nực như thế chắc là khó chịu lắm.”



Huân không nói gì.



“Sao không uống? Chẳng phải là anh thích trà sữa nhất đó sao?” Lần nào gặp mặt, anh cũng mua cho cô trà sữa mà.



Anh nói thích trà sữa bao giờ chứ? Là cô thích mà…



Huân trầm giọng nói: “Có gì thì nói nhanh đi…”.



Trực tiếp vào thẳng vấn đề?



Nhưng cô vẫn chưa chuẩn bị xong mà.



Tiểu Tuyền ngồi thẳng người, sắp xếp lại tư duy, cuối cùng lại ngậm ống hút vào miệng trong vô thức, cắn lấy hạt trân châu và nhai cật lực, nghĩ rồi lại nghĩ, cuối cùng, cô ngoạc ra một nụ cười toe toét:



“Huân, thực ra tôi đối với anh rất tốt mà.”



Đó là lời giải thích của cô? Lồng ngực Huân buốt nhói.



“Anh thấy đó, anh là một ngôi sao rất nổi tiếng, mọi người đều rất thích anh, mong muốn được hiểu về anh. Cũng tức là, mọi người đều rất muốn được làm bạn với anh. Làm bạn ấy à, thì phải có sự hiểu biết nhất định về anh trước đã. Nhưng, vì một nguyên nhân nào đó mà sở thích này rồi những điều anh ghét này, mọi người đều chẳng biết gì cả, nên rất trở ngại cho việc tiến thêm một bước nữa. Tôi nói cho mọi người biết một ít thông tin nhỏ vặt vãnh về anh, để có thể tạo ra một cây cầu tình bạn nối giữa anh và mọi người, để anh có nhiều bạn bè hơn. Anh bảo, tôi tốt với anh như thế, có đúng không nào?”



Tiểu Tuyền vã mồ hôi lạnh.



Cô đang níu kéo nói nhảm những thứ gì vậy, không hiểu có phải muốn làm cho anh hoa mắt chóng mặt, nghe càng lùng bùng thì càng tốt không?



Cô len lén liếc anh một cái, ánh mắt vẫn phẫn nộ và lạnh lùng, chưa thành công à? Cô muốn khóc quá, ai đến cứu cô với…



Trái tim Huân mỗi lúc một đau.



“Đó là lời giải thích của cô?” Cô tưởng anh là thằng ngốc ư?



Tiểu Tuyền gạt mồ hôi:



“Anh không hiểu đúng không? Ý của tôi là…”



“Cô đã lừa dối tôi ngay từ đầu.”


<<1 ... 910111213 ... 21>>

.


Top update NEW
cick để đọc nhìu truyện sex hơn xxx DƯỚI MỘT MÁI TRƯỜNG xxx {views}
♦ post 4022 ngày trước
ω 15:22:17 / 2015-01-10
click để xem nhiều truyện Sưu Tầm Chuyện ‘ông lão ăn mày và đại gia Rolls Royce’ xôn xao mạng {views}
♦ post 4066 ngày trước
ω 14:20:56 / 2014-11-27
cick để đọc nhìu truyện sex hơn osin _ tuyệt phẩm tình yêu 18 {views}
♦ post 4221 ngày trước
ω 01:30:46 / 2014-06-25
cick để đọc nhìu truyện sex hơn CHỒNG CHỊ, BỒ EM {views}
♦ post 4255 ngày trước
ω 16:32:33 / 2014-05-22
1234...340341342»

Bạn xem chưa?̣

» Tiểu Thuyết - Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy
[ 4465 ngày trước - Xem: ]
» Tiểu Thuyết Hay - Vì Sao Đông Ấm Full Chap
[ 4465 ngày trước - Xem: ]
» Truyện Teen - Truyện Tình Yêu Học Trò Full Chap
[ 4465 ngày trước - Xem: ]
» Truyện Tiểu Thuyết - Tình yêu Cappuccino Full
[ 4475 ngày trước - Xem: ]
» Truyện Teen - Đại Tỷ Đi Học Full Chap
[ 4475 ngày trước - Xem: ]
1234...181920»
Bạn yêu thíck
Thế giới truyện :
Thư Tình | Teen Story | Góc trái tim | Tiểu Thuyết | Truyện Ma | Truyện Ngắn facebook | Sưu Tầm, me ola Truyện luôn luôn cập nhật 24/24

tìm thêm phim ,Truyện , ảnh trong wap:


..
Load pages: sec.