sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
watch sexy videos at nza-vids!
sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
truyen teen, tinh yeu 9x, hot clip 9x, sms kute , goc trai tim, me hai ola, tieu thuyet ,Teen Story ,tinh yeu, sms kute, tin... - sao3x

Bạn đang truy cập vào sao3x.sextgem.com wap đọc truyện hay wapsite đọc truyện teen hay,tổng hợp tiểu thuyết hay và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!

page wap trên facebook .mọi người vào like giúp mềnh nhé

sao3x.sextgem.com Trang chủ > 9x lộ hàng > click để xem nhiều Truyện Ma

hi chào mọi người mình đã quay trở lại .chúc mọi người đọc truyện vui vẻ nhé

Bài viết Đau thương đến chết

Author: Hạt Cát Vô Tình

Tình trạng :Mồ Côi Người Yêu ☺
bạn là người Thứ 1279171 đọc truyện ở www.sao3x.sextgem.com

Chúc bạn Đọc truyện vui vẻ !


n và quan tài treo ở hang Thập Tịch.

"Làm gì có thạch khắc nào nhỉ?" Tiểu Mạn buông ống nhòm xuống, rồi lại chăm chú nhìn bản đồ. "Bản đồ chỉ dẫn là đứng trên Bộ Nhai Lương có thể nhìn rõ thạch khắc trên vách Niết Bàn bằng mắt thường, chúng ta rõ ràng đang đứng trên Bộ Nhai Lương, đã nhằm đúng phương hướng. Chú thích của bản đồ cũng rất rõ ràng: Bộ Nhai Lương là một đoạn đường đá bằng phẳng dài khoảng 30m, rộng khoảng 1m, giống như một chiếc cầu nối liền hai sườn núi. Một địa hình hiếm có như thế này chẳng lẽ lại sai? Vách Niết Bàn cách đây không xa lắm, nhưng đừng nói là mắt thường, ngay cả dùng ống nhòm có hệ số phóng đại cao như của mình cũng không nhìn thấy vết tích gì".

Lúc này đúng là mọi người đang đứng trên một cây cầu đá tự nhiên bắc ngang qua hai sườn núi, mặt cầu hẹp khiến người ta tim đập chân run. Phía trước mặt không xa, chính là sau lưng của vách Niết Bàn, nhưng trên vách núi ngoài cỏ mọc rậm rì thì chẳng có dấu tích gì của thạch khắc cả.

"Có lẽ kích cỡ của chữ khắc hơi nhỏ, hoặc là nhà quảng cáo đánh máy sai!" Thường Uyển nói rất tự nhiên, vừa xoa nắn bắp chân đang bị căng mỏi.

Tư Dao lắc đầu: "Chắc không phải như vậy, người gửi email đã chuẩn bị rất đầy đủ, rất tỉ mỉ, đến lúc này vẫn chưa phát hiện ra chỗ nào chưa chuẩn, đặc biệt là bản đồ phức tạp như vậy mà không hề sai, phải không Tiểu Mạn?"

Tiểu Mạn mắt vẫn không rời bản đồ: "Đúng như vậy, tấm bản đồ này vẽ rất chuyên nghiệp, nhưng... điểm đến cuối cùng là hang Thập Tịch hình như có vấn đề; dựa vào linh cảm về phương hướng trên đường đi của mình, nếu như đi đúng theo bản đồ, có lẽ sẽ đến mép vách núi... Đương nhiên cũng rất khó nói, tóm lại vì đây là trong núi sâu, chưa biết chừng chúng ta sẽ bị đi vòng thúng".

Khó khăn thật sự đã bắt đầu thấy rõ.

Nhìn trên bản đồ thì hang Thập Tịch cách Bộ Nhai Lương không xa, nhưng bảy người đi liên tục một tiếng đồng hồ vẫn không nhìn thấy hang động nào, trái lại - đúng như Tiểu Mạn dự đoán - họ đã quay về bên vách Niết Bàn!

Tiếng thác nước đổ xuống ầm vang dưới chân bọn họ, nhìn ra xa, khe Ngấn Sa uốn lượn chảy qua mấy ngọn núi, không biết kết thúc ở đâu. Trong núi đã không còn sáng sủa như lúc trưa, lại thêm nhiều bóng râm cùng sương mù lãng đãng bay lên.

"Về, quay về thôi! Đi như ngựa vía thế này, mình sắp chết mệt rồi đây!" rõ ràng Kiều Kiều không có hứng thú "gần gũi thân mật" với quan tài treo.

Thường Uyển cũng phụ hoạ theo.

"Hai cậu thật thộn quá, hồi trước đã bảo các cậu nên tham gia câu lại bộ thể hình thì không nghe, giờ đã thấy rõ mình thiếu rèn luyện chưa?" Viên Thuyên nói không chút nể nang.

Thấy nét mặt Thường Uyển lộ vẻ không đồng tình, Tư Dao chậm rãi nói: "Đã là điểm cuối cùng rồi, sao không cố đi nốt cho trọn vẹn? Quan tài treo rất thú vị, các cậu nhìn thấy chắc chắn sẽ không thất vọng đâu. Tiểu Mạn nhìn kỹ lại bản đồ xem. Hay là để Lâm Mang giúp cậu xem, mình nhớ trước đây anh ấy tìm đường rất "có nghề". Vừa nói xong, Tư Dao chợt nhận ra mình đã "nói hớ".

Quả nhiên, Lâm Mang không chút khiêm nhường: "Được. Thì ra em vẫn nhớ trước đây chúng ta..."

"Em chẳng nhớ gì cả, già rồi, trí nhớ ngày càng kém". Tư Dao đã nhận thấy ánh mắt khó chịu của Kiều Kiều, đành cố tự giễu mình để "chữa cháy", cô cũng thấy mình thật vô duyên.

Tiểu Mạn lắc đầu nói: "Mình thấy bí rồi, rõ ràng là đi theo đúng bản đồ, giờ chẳng còn khái niệm gì nữa. Nếu anh Lâm Mang nhận ra đường, em xin trao quyền ngay".

Viên Thuyên bỗng chỉ tay, nói nhỏ: "Nhìn kìa, có một người đang ngồi đằng kia!"

--------------------------------
1 Thung lũng Áo Mới.
2 Chữ Hán (thư pháp) hoặc bích hoạ cổ xưa trên vách núi.
3 Không chôn, chỉ đặt lên hốc đá hoặc treo "hong gió"; một cách an táng người chết. Còn gọi là Phong táng.

Chương 7

BỎ LỠ NIẾT BÀN

Trên tảng đá cao cách bọn họ hơn chục mét là một tượng người đang ngồi bất động! Nói đúng ra là một pho tượng. Bởi vì người đó ngồi quá lặng im, nên người tinh tế nhất nhóm là Viên Thuyên cũng phải căng mắt mới nhận ra được.

Người ấy mặc một chiếc áo mưa sẫm màu, điều làm cho mọi người ngạc nhiên hơn là trong lúc trời nắng thế này ông ta vẫn sùm sụp chiếc mũ áo mưa chóp nhọn trên đầu, khiến không ai nhìn rõ mặt.

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, già nửa ngày trời mới gặp một người lạ, lại ăn mặc như thế, ai cũng thấy sửng sốt. Kiều Kiều bất giác lùi về sau mấy bước, nắm chặt tay Lâm Mang.

Bỗng Viên Thuyên kéo Tiểu Mạn, bảo: "Đi với mình!" Dục Chu cũng bước nhanh lên theo, ba người đến sau lưng người mặc áo mưa, Viên Thuyên hỏi to: "Phiền ông có thể chỉ đường giúp không?"

Người ấy không ngoái lại, dường như lẩm bẩm gì đó.

Viên Thuyên nghe chưa rõ, hỏi lại: "Ông có thể nói to hơn một chút được không ạ?"

Người đó đột nhiên gầm lên, giọng vang như sấm: "Quay lại đi!"

"Gì ạ?" Viên Thuyên không dám tin sẽ nhận được câu trả lời như thế này.

Cuối cùng người đó quay nửa người về phía Viên Thuyên, cả khuôn mặt vẫn bị khuất sau chiếc mũ áo mưa, chỉ có thể cảm giác đây là một ông già. Ông ta nói chậm rãi, giọng khàn khàn cực kỳ già nua, khiến người nghe có cảm giác như tim mình đang bị chà xát.

"Lẽ nào ta nói chưa đủ to hay sao? Quay lại!"

"Tại sao ạ? " Tiểu Mạn hình như cũng thấy sợ ông già, cô nắm lấy tay Viên Thuyên.

"Biết đây là chỗ nào không? " Ông ta hỏi.

"Vách Niết Bàn à". Viên Thuyên vẫn không nao núng, nhìn chằm chằm vào mắt ông già.

"Biết thế nào là "Niết Bàn" không? "

Viên Thuyên cười nhạt, rồi nói: "Cháu biết ông cho rằng bọn cháu đều không hiểu văn hoá, nhưng ít ra cháu cũng biết đại khái Niết Bàn có nghĩa là tái sinh. Hiểu được nó, là rất quan trọng hay sao? "

Ông già cười nhạt: "Bây giờ các người quay lại, chính là từ chỗ chết mà được sống lại, đến lượt cô nói xem có quan trọng hay không?"

Cả bọn đều hít sâu một hơi khí lạnh. Ông ta đang nói gì thế nhỉ?

"Kỳ lạ thật, ông còn chưa biết chúng cháu muốn đi đâu, sao có thể nói đến sống chết gì vậy? " Viên Thuyên vẫn chưa chịu thôi.

"Trên núi này, thứ hấp dẫn mọi người và cũng khó tìm nhất là hang quan tai. Ta sống núi này đã nhiều năm, bị người ta hỏi nhiều nhất là hang quan tài, ta nghĩ các người cũng không ngoại lệ"

"Ông nói đến hang Thập Tịch phải không? Lẽ nào đã từng có nhiều người đi tìm rồi? " Lúc này Tư Dao đã hết sợ đi lên mấy bước hỏi.

"Hang Thập Tịch? Các người nghe ở đâu ra cái tên thanh nhã thế? Người đến tìm nó cũng không nhiều, năm nay, các người là tốp đầu tiên." Ông già quay đi lại ngồi đối diện với thung lũng sâu.

"Hang đó đã thu hút nhiều người như thế, tại sao không có người đến xem? Rất gần điểm du lịch chính thức ở núi Vũ Di, tại sao vẫn chưa được khai thác?" Viên Thuyên rõ ràng đã nghĩ ngợi xa hơn.

"Vì rất ít người biết đến thung lũng này, rất ít người biết đến hang đó."

"Vậy tại sao những người đã từng vào cái lại không quảng bá về một nơi đẹp thế này?"

"Vì những người đã từng vào hang đó, không còn ai sống sót." Ông ta nói rất bình thản, như thuật lại một sự thật hết sức bình thường.

Cả bọn kinh hãi, gió thổi tới, ai cũng cảm thấy lành lạnh.

"Ông là ai? Xin lỗi phải hỏi câu này, vì cháu thấy ông nói tiếng phổ thông rất chuẩn, không giống dân địa phương sống lâu năm trong thung lũng sâu này." Viên Thuyên nói: Cả bọn đều thầm khen cô thật sắc sảo, rất biết quan sát và suy nghĩ thấu đáo.

"Từ nhỏ đã xa quê, đến già ta mới về. Ta sinh ra ở đây, thời thanh niên phiêu bạt bên ngoài, sau khi nghỉ hưu lại về đây. Ta biết câu hỏi của cô thật ra là "sao có thể tin lời ông nói? " Ta không ép cô phải tin bất cứ kết luận nào, nhưng ta cũng không cần thiết phải nói dối. Doạ các người sợ, ta có được lợi gì đâu! Những người đã từng vào hang quan tài, cuối cùng đều đã chết, vấn đề chỉ là sớm hay muộn mà thôi. Trong thôn nơi ta sống, từ xa xưa người ta đã kháo nhau như vậy. Ta cũng từng chứng kiến người quen trong thôn sau khi vào hang trở về đều chết mà chẳng rõ tại sao."

"Đã chết như thế nào ạ? "

"Đau thương đến chết." Ông ta nhấn vào từng chữ.

"Gì ạ?!"

"Lần đầu tiên ta nghe được bốn chữ này từ miệng một thầy giáo tiểu học trong thôn. Hơn chục năm trước, ông ấy là một thanh niên từ nơi khác đến, không tin chuyện ma quái, không nghe dân thôn khuyên nhủ, cứ đi vào động quan tài, một tháng sau thì chết. Bác sĩ trên huyện nói phủ tạng ông ta bị suy kiệt. Trước lúc chết hai mắt ông ta nhìn trừng trừng cứ như là gặp ma giữa ban ngày rồi thốt ra bốn chữ "Đau thương đến chết". Sau khi ta nghỉ hưu, suốt ngày đi khắp vùng núi này, mới biết bốn chữ ấy quả là rất không bình thường.

"Rất không bình thường như thế nào ạ?" Viên Thuyên truy hỏi.

"Rốt cuộc các người có quay lại không?" Ông già hỏi lại một cách hăm doạ.

"Chuyện ông kể hình như quá ư ly kỳ". Tư Dao nói. "Nhưng lại khiến cháu cảm thấy hang quan tài càng bí hiểm hơn".

"Ta phải nói thế nào nữa thì các người mới quay lại?" Ông già xoay người lại như là sắp gầm lên, nhưng lập tức nói ôn hoà: "Ta sẽ không cho các người biết đường vào hang quan tài. Nếu hôm nay các người nhất định muốn đi, tốt nhất là hãy bảo với người thân, bạn bè, chuẩn bị trong vòng nửa năm, thu xếp hậu sự; bởi vì cuối cùng các người sẽ phải... đau thương đến chết".

Nói xong ông già đứng lên, vóc người cao gầy nhưng lưng vẫn còn thẳng. Ông ta đi luôn xuống núi, Tư Dao bỗng gọi với theo: "Ông ơi, đợi đã!"

Ông già dừng bước nhưng không quay đầu lại: "Ta biết cô là người không tin ta nhất, ta không tin cô sẽ thay đổi ý định".

"Cháu chỉ muốn hỏi ông, hiện giờ mặt trời đang rực rỡ, sao ông lại mặc áo mưa?"

"Dù bây giờ trời đang nắng, nhưng buổi tối không thể có mưa hay sao?"

"Cảm ơn ông, ông đi nhé!" Tư Dao cười cười.

Đợi ông già đi xa, Kiều Kiều kêu lên: "Chẳng cần biết ông ấy nói là thật hay không, mình cũng không đi vào chỗ chết đâu!"

Tư Dao bật cười: "Điều ông ta nói đương nhiên không thể là thật, ai lại tin những lời hão huyền ấy? Huống hồ, mình đã nhận ra là ông ta nói dối: sáng nay dự báo thời tiết thông báo rõ ràng trời sẽ nắng trong hai ngày, thế mà ông ta lại nói "lẽ nào buổi tối không thể có mưa". Chẳng qua là ông ấy cố ý nói cho có vẻ bí hiểm mà thôi!"

Tiểu Mạn nói: "Với mình thì đi hay không cũng chẳng sao, vả lại cũng rất khó tìm cái hang ấy. Hơn nữa nếu tìm ra, rồi tối mịt mới về thì gay go!"

Viên Thuyên "hứ" một tiếng, nói: "Cậu cứ nói thẳng ra là cậu quá sợ rồi! Còn cậu Thường Uyển, liệu có phải "đánh trống thu quân" không?"

"Đừng kéo mình vào cuộc nữa, mình mệt rồi, rất muốn về Trung tâm lữ hành tắm gội, thế thì có gì là sai?"

Tư Dao bảo: "Đã đến tận đây rồi thì cố tìm xem sao, trước khi trời tối nếu vẫn chưa tìm thấy thì chúng ta quay về, được không? Nghe ông ta nói như vậy, mình lại càng thấy hứng thú. Anh Dục Chu, anh Lâm Mang nghĩ sao?"

Dục Chu nhìn Viên Thuyên, cười: "Bà chủ gia đình chúng ta đang ở đây, tôi chỉ làm theo mệnh lệnh thôi".

Lâm Mang nói: "Anh không cho rằng lời ông ta nói là thật, em biết đấy, anh chỉ tin những thứ mắt anh nhìn thấy, còn những thuyết đại loại như cầm tinh con
<<1 ... 7891011 ... 17>>

.


Top update NEW
cick để đọc nhìu truyện sex hơn xxx DƯỚI MỘT MÁI TRƯỜNG xxx {views}
♦ post 4025 ngày trước
ω 15:22:17 / 2015-01-10
click để xem nhiều truyện Sưu Tầm Chuyện ‘ông lão ăn mày và đại gia Rolls Royce’ xôn xao mạng {views}
♦ post 4069 ngày trước
ω 14:20:56 / 2014-11-27
cick để đọc nhìu truyện sex hơn osin _ tuyệt phẩm tình yêu 18 {views}
♦ post 4224 ngày trước
ω 01:30:46 / 2014-06-25
cick để đọc nhìu truyện sex hơn CHỒNG CHỊ, BỒ EM {views}
♦ post 4258 ngày trước
ω 16:32:33 / 2014-05-22
1234...340341342»

Bạn xem chưa?̣

XtScript Error: Timeout.
Bạn yêu thíck
Thế giới truyện :
Thư Tình | Teen Story | Góc trái tim | Tiểu Thuyết | Truyện Ma | Truyện Ngắn facebook | Sưu Tầm, me ola Truyện luôn luôn cập nhật 24/24

tìm thêm phim ,Truyện , ảnh trong wap:


..
Load pages: sec.