sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
watch sexy videos at nza-vids!
sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
truyen teen, tinh yeu 9x, hot clip 9x, sms kute , goc trai tim, me hai ola, tieu thuyet ,Teen Story ,tinh yeu, sms kute, tin... - sao3x

Bạn đang truy cập vào sao3x.sextgem.com wap đọc truyện hay wapsite đọc truyện teen hay,tổng hợp tiểu thuyết hay và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!

page wap trên facebook .mọi người vào like giúp mềnh nhé

sao3x.sextgem.com Trang chủ > 9x lộ hàng > click để xem nhiều truyện Góc trái tim

hi chào mọi người mình đã quay trở lại .chúc mọi người đọc truyện vui vẻ nhé

Bài viết Tiểu Thuyết,Anh xin đầu hàng(Tác giả: Mạc Nhan)

Author: Hạt Cát Vô Tình

Tình trạng :Mồ Côi Người Yêu ☺
bạn là người Thứ 1279399 đọc truyện ở www.sao3x.sextgem.com

Chúc bạn Đọc truyện vui vẻ !


nh phải nhìn cô bằng ánh mắt khác trước.



Ngắm những bức ảnh thỏa thê, anh bắt đầu chú ý tới cách trang trí của căn phòng. Mô hình quả địa cầu bay lơ lửng. Quái! Anh nhìn mà không hiểu cách nó có thể bay được như thế! Có một chiếc đồng hồ báo thức…Bức tượng hai người một nam một nữ ôm nhau được làm bằng thủy tinh.



Anh bước tới chiếc thùng rác trong góc, nó bất ngờ mở ra rồi anh đi qua là đóng cụp lại. Nhân lúc cô không để ý, anh giơ chân để thùng rác úp mở úp mở như một trò chơi.



Sau cùng, anh bước tới bàn làm việc của cô chỉ định xem qua không ngờ trên bàn toàn là những tờ báo có đăng ảnh anh.



Anh ngạc nhiên. Sao cô nàng thu thập nhiều tờ báo viết về anh thế nhỉ? Phát hiện bên dưới chồng báo và tạp chí có một tập tài liệu. Anh rút ra xem. Bên trên đề ba chữ: “Giang Chấn Vũ!”



Cô nàng làm hẳn một tập tài liệu về anh? Khó hiểu thật!



Xem trộm tài liệu của người khác đúng là việc không được hay ho cho lắm nhưng óc tò mò nổi lên làm anh quyết định lật ra xem.



Thấy hai người vẫn mải mê trao đổi, anh liền gỡ dây đang buộc quanh tập tài liệu không ngờ vướng víu thế nào lại lại rớt hết xuống đất.



Bạch!



Giang Chấn Vũ nhìn lên đụng ngay hai ánh mắt đang nhìn mình chằm chằm.



Trần Thông Dương cau màu, ánh mắt của chú ấy như muốn nói: “Chú rất muốn mắng cháu” nhưng hai chú cháu là người một nhà nên anh không ngán. Người anh ngán là cô nàng kia. Nhưng cô ta lại chẳng tức giận, chỉ ngồi im trên ghế nhìn anh. Quái? Cô ta đang nghĩ gì vậy?



Sau yên tĩnh là bão tố? Hay tức quá không nói được câu nào?



Cô nàng bất ngờ đứng dậy đi tới chỗ anh.



Anh không sợ cô ta vì cái gì rớt cũng đã rớt rồi. Anh là đàn ông con trai, chuyện gì do mình gây ra anh sẽ không bao giờ trốn tránh trách nhiệm.



“Tôi thấy tập tài liệu này đề tên tôi nên muốn mở ra xem”. Anh giải thích, nhìn cô vẫn bước từng bước tới chỗ mình nên hít sâu chuẩn bị đối phó.



Nhưng cô nàng chỉ đi tới rồi ngồi xổm xuống đất nhặt những thứ vung vãi bên dưới.



Giang Chấn Vũ sững sờ, nhìn cô nghi ngờ. Không hét toáng lên cũng không khiêu chiến?



“Sao không giúp tôi? Anh làm rớt cả xuống đất còn gì?”. An Mật Nhi bình tĩnh nói, giọng cô không có mùi thuốc súng!



Người đã không khiêu chiến, cũng không muốn đánh lộn, Giang Chấn Vũ đành ngồi xuống đất nhặt đống giấy tờ cùng cô nghĩ thầm trong bụng. Sao sáng nay cô ta tốt đột xuất vậy? Hay cô ta lợi dụng anh không phòng bị sẽ thụi cho anh mấy cú đấm cũng có khi.



“Tôi không nhỏ nhen như thế đâu. Đánh người tôi luôn đánh trước mặt, không bao giờ đánh sau lưng”. Cô thản nhiên nói.



Bị người khác nhìn trúng tim đen, anh lúng túng vội vội vàng vàng nhặt mấy giấy tờ đưa cho cô nàng.



Nhưng khi nhìn những giấy tờ mình nhặt lên, anh ngớ người, tất cả đều liên quan tới anh.



Những bức ảnh chụp, một mẩu báo từ hồi anh còn học trung học tham gia đội bóng của trường, những trận cầy quy mô lớn nhỏ đều được thu thập, và cả những bài báo về việc ký hợp đồng với người đại diện là chú Trần và trên sân cỏ ở Nhật.



“Những thứ này…”. Anh mở to mắt hỏi. Đến cả anh cũng không thể nào thu thập được vô số tài liệu chi tiết đến thế.



Không ngờ cô nàng này lại…



“Đừng có nhìn tôi bằng ánh mắt đó!”. Cô cáu.



“Ai nhìn đâu…?”



“Thế tại sao anh lại đỏ mặt?”



“Không có!”. Anh phủ nhận.



An Mật Nhi cau mày:



“Hay anh cho rằng tôi yêu thầm anh?”



“… phải vậy không?”



Cô nhìn anh một lúc lâu rồi lại hỏi:



“Nếu là thật thì sao?”



Đáp án của cô khiến anh sững sờ, lắp bắp:



“Sao được… Sao… Sao cô… Làm gì… ?”



“Phì! Ha ha ha! Ha ha ha!”. Cô phì cười thành tiếng.



Anh ngớ người rồi trừng mắt nhìn cô.



“Cô kia…!”



“Ha ha ha! Ha ha!”



“An-Mật-Nhi!”. Anh gầm giọng.



“Anh do vậy mà đỏ mặt còn nói lắp nữa. Ha ha ha!”. Cô ngồi bịch ra nền nhà cười nghiêng ngả, phá tan tảng băng tồn tại giữa hai người.



Nhìn cô cười hả hê, anh vừa thấy sảng khoái vừa thấy có cảm giác khác lạ. Trông cô rất đáng yêu khiến anh thoáng bối rối. Nhưng ngay lập tức dứt bỏ cảm giác đó ra khỏi người.



“Cô vui vẻ quá nhỉ?”



Cô chẳng thèm quan tâm tới anh tiếp tục ôm bụng cười lăn cười bò.



Thấy cô vui vẻ đến thế nên anh cũng hài hước nói:



“Được rồi. Là tự tôi đa tình. Nhưng cho dù ai nhìn thấy những tài liệu này cũng đều nghĩ cô yêu thầm tôi mới dày công sưu tập!”



An Mật Nhi sau tràng cười đau cả bụng nhăn mặt nói với anh:



“Ai nói tôi yêu thầm anh nên dành thời gian sưu tập mọi thứ về anh hả? Tất cả những thứ này đều vì công việc của tôi đấy!”



“Công việc?”.



Cười cũng no, cô ngồi dậy bắt đầu giảng giải cho anh chàng hiểu nếu không chàng ta lại cho là cô thương thầm trộm nhớ chàng nữa thì khổ.



“Này anh, công việc chụp ảnh của tôi đòi hỏi phải nắm bắt được tư liệu trước đây của người mà tôi phải chụp. Chẳng hạn thế này. Niềm đam mê chơi bóng của anh từ đâu và khi nào, rồi quá trình tập luyện, những chấn thương mà anh gặp phải khi ra sân, rồi tôi còn phải biết cả những món ăn yêu thích của anh, anh thích gì, ghét gì… tôi đều phải nắm bắt. Có như vậy tôi mới chụp được những bộ ảnh ấn tượng, tạo một phong cách riêng biệt của chỉ riêng anh thôi? Hiểu chưa hả?”



Những lời cô nói thật đáng kinh ngạc.



“Do vậy… mà cô phải đi thu thập những tài liệu này?”



“Điều đó là đương nhiên. Mất không ít thời gian của tôi đấy. Ở Nhật Bản thì dễ rồi nhưng thông tin về anh ở Đài Loan thì hạn hẹp quá”



Anh nhìn vào bức ảnh của anh được chụp trên sân bóng ở trường.



“Tấm này…”



“Anh chụp hồi nào cũng không nhớ à?”. Cô chọc.



“Sao cô có được?”



“Tôi đi tới ngôi trường trước kia anh học”. Cô nhún vai. “Gặp những người từng là bạn của anh, họ đã cung cấp cho tôi. Sẵn tiện có máy ảnh nên tôi chụp lại luôn”.



Giang Chấn Vũ nhìn tấm ảnh rồi nhìn cô, ngạc nhiên.



Anh không ngờ cô lại dày công sưu tập một lượng lớn tài liệu về anh như thế này. Điều này làm cho anh thấy cảm động và có cảm tình với cô.



Anh cũng hiểu ra trong công việc cô cần mẫn và chuyên nghiệp tới mức nào. Hèn gì chú Trần lúc trước cứ khăng khăng chọn cô chụp ảnh cho anh. Giờ tận mắt nhìn thấy tài năng của cô anh mới bất ngờ.



An Mật Nhi thấy anh không nói gì ngẩng lên liền bắt gặp ánh mắt nhìn mình chăm chú, liền hỏi:



“Này anh, sao anh cứ nhìn tôi vậy?”. Cô có cảm giác không được tự nhiên cho lắm. Không hiểu sao mấy cậu bạn nhìn cô thấy bình thường còn bị anh chàng này nhìn, lòng cô có gì đó xốn xang.



“Nhìn kỹ, cô rất giống em gái cô”. Anh ghé sát mặt vào nhìn cô quan sát.



“Chúng tôi là chị em, giống nhau là điều đương nhiên”.



“Ha ha! Em gái cô cũng nói y như vậy!”



Giờ anh mới nhận ra cô không đáng ghét như anh tưởng.



“Tôi rút lại những lời tôi nói về cô trước đây. Đúng như chú Trần nói, cô rất xuất sắc”. Ưu điểm của anh là sai thì sửa, trước đây anh đã từng coi thường cô nên quyết định nói lại. “Tôi không ngờ cô vì việc chụp ảnh cho tôi mà bỏ thời gian và công sức đi thu thập tài liệu về tôi. Tôi cảm động lắm!”



Trước thái độ nhiệt tình của anh, cô thấy không quen lắm. Bởi vì hiện tại cô là An Mật Nhi chứ không phải An Thư Nhi. Nhưng được anh khen cô cũng rất vui như mùa xuân hoa nở vậy.



“Nếu hiểu ý tổi rồi thì sau này hy vọng anh sẽ vui vẻ bắt tay hợp tác với tôi, được chứ?”



Anh chỉ thẳng khuyết điểm của cô.



“Trông cô cười như thế tôi cũng mừng. Hy vọng cô đừng luôn giữ bộ mặt nhăn nhó, khó chịu khi làm việc cùng tôi. Giờ cô cười lên nào!”. Anh nhận ra rất thích nhìn cô cười.



Nhưng cô lại thấy xấu hổ:



“Sao tôi phải cười?”



“Vì cô lạnh lùng thấy xa cách lắm. Nếu chúng ta hợp tác đừng có tỏ thái độ như thế với tôi!”



“Tôi có đâu!”



“Cô cũng đừng ngượng nữa!”. Anh rất thích bắt bẻ cô.



“Tôi không có mà!”. Cô quả quyết nhưng mặt cô lại bán đứng cô.



Giang Chấn Vũ cười đắc ý, nhìn cô lúc này rất đáng yêu. Cô càng cố né tránh, anh càng muốn chọc cô.



Mọi xích mích trước đây giữa hai người đều tan biến.



Hai người như hai anh em thân thiết ngồi tán gẫu. Chú Trần đứng đằng sau mỉm cười. Tâm trạng thoải mái khi làm việc cùng nhau là điều quan trọng nhất.



Ông đi tới ngồi cạnh cả hai nói với cả hai:



“Chú có việc đi trước, hai đứa nói chuyện tiếp đi!”



An Mật Nhi giật mình, còn Giang Chấn Vũ lại gật đầu:



“Dạ! Chú đi đi!”



Cái gì mà dạ vâng ở đây trời? Trần Thông Dương đi rồi sẽ chỉ còn cô với Giang Chấn Vũ.



“Chú vội đi sao ạ? Cháu còn rất nhiều vấn đề muốn hỏi qua chú!”. Cô hỏi ngay, cảm giác có điều gì đó không ổn.



“Còn nhiều thời gian để chú cháu mình gặp mặt mà. Mấy việc đó cháu trao đổi với A Vũ là được rồi. Có như vậy hai đứa mới làm việc ăn ý hơn, thúc đẩy tiến độ chụp ảnh!”



“Vậy ạ…”



“Hai đứa hòa nhau là tốt rồi. Có lẽ lần sau chú không đi cùng A Vũ tới đây, vì chú đang dẫn dắt một cầu thủ trẻ. Này A Vũ, cháu phải hợp tác tốt với Mật Nhi đấy!”.



“Chú có việc thì cứ đi trước đi ạ. Cháu và Tiểu An đều là người một nhà mà, phải không Tiểu An?”



An Mật Nhi lúng túng trừng mắt. Ai cho anh ta quyền quyết định mọi việc? Còn gọi cô là Tiểu An? Anh em? Mặt anh ta dày quá ta!



Giang Chấn Vũ vừa nói vừa cười rạng rỡ, còn bá vai cô giống như anh em thân thiết. Nhưng bị anh chàng khoác tay lên người, bất giác cả người cô nóng lên, bị ngộp trong hơi thở nam tính của anh.



“Chú giao A Vũ cho cháu!”



Chú Trần đã mở miệng nói cô không thể không từ chối.



Quay sang nhìn anh chàng ngăm đen đang nhìn cô cười sáng rỡ như đang quảng cáo kem đánh răng càng không dám nói những câu mất vui.



“Tiểu An, chúng ta nói tới đâu rồi nhỉ?”



Nói tới đâu à? Cô nhìn anh vui vẻ thầm nghĩ. Không ngờ hai người đã từng là kẻ thù của nhau đấy...B
<<1 ... 1112131415 ... 17>>

.


Top update NEW
cick để đọc nhìu truyện sex hơn xxx DƯỚI MỘT MÁI TRƯỜNG xxx {views}
♦ post 4025 ngày trước
ω 15:22:17 / 2015-01-10
click để xem nhiều truyện Sưu Tầm Chuyện ‘ông lão ăn mày và đại gia Rolls Royce’ xôn xao mạng {views}
♦ post 4069 ngày trước
ω 14:20:56 / 2014-11-27
cick để đọc nhìu truyện sex hơn osin _ tuyệt phẩm tình yêu 18 {views}
♦ post 4224 ngày trước
ω 01:30:46 / 2014-06-25
cick để đọc nhìu truyện sex hơn CHỒNG CHỊ, BỒ EM {views}
♦ post 4258 ngày trước
ω 16:32:33 / 2014-05-22
1234...340341342»

Bạn xem chưa?̣

» Truyện tình năm cuối cấp cực hài.
[ 4278 ngày trước - Xem: ]
» Hì, em không sao, em sẽ bảo vệ anh suốt
đời ..bảo vệ cho tới lúc em chết.

[ 4282 ngày trước - Xem: ]
» Nhiều phi vụ cưa trai của các cô nàng
“cọc đi tìm trâu” thật xứng đi vào huyền thoại.

[ 4287 ngày trước - Xem: ]
» Đừng cố quên khi chưa thôi tiếc nuối
[ 4288 ngày trước - Xem: ]
» NẾU SỐNG, THÌ PHẢI SỐNG CHO THẬT ĐÚNG NGHĨA
[ 4332 ngày trước - Xem: ]
1234...828384»
Bạn yêu thíck
Thế giới truyện :
Thư Tình | Teen Story | Góc trái tim | Tiểu Thuyết | Truyện Ma | Truyện Ngắn facebook | Sưu Tầm, me ola Truyện luôn luôn cập nhật 24/24

tìm thêm phim ,Truyện , ảnh trong wap:


..
Load pages: sec.