sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
watch sexy videos at nza-vids!
sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
truyen teen, tinh yeu 9x, hot clip 9x, sms kute , goc trai tim, me hai ola, tieu thuyet ,Teen Story ,tinh yeu, sms kute, tin... - sao3x

Bạn đang truy cập vào sao3x.sextgem.com wap đọc truyện hay wapsite đọc truyện teen hay,tổng hợp tiểu thuyết hay và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!

page wap trên facebook .mọi người vào like giúp mềnh nhé

sao3x.sextgem.com Trang chủ > 9x lộ hàng > click để xem nhiều Truyện Ma

hi chào mọi người mình đã quay trở lại .chúc mọi người đọc truyện vui vẻ nhé

Bài viết Trại Hoa Đỏ

Author: Hạt Cát Vô Tình

Tình trạng :Mồ Côi Người Yêu ☺
bạn là người Thứ 1276415 đọc truyện ở www.sao3x.sextgem.com

Chúc bạn Đọc truyện vui vẻ !


nằm xuống ngủ tiếp đi.
- Sao mẹ sợ thế ?
Mặc dù chỉ là một cậu bé lớp hai nhưng Bảo sớm khôn trước tuổi. Những bệnh tật mà cậu phải gánh chịu từ lúc mới lọt lòng khiển Bảo có vẻ mặt như một người đã trưởng thành với đôi mắt luôn suy tư, buồn bã. Cậu bé rất tinh ý trước những cảm xúc của người khác, đặc biệt là đối với mẹ, người mà cậu có thể đánh đổi bất cứ thứ đồ chơi quý giá nào và mọi thú vui của trẻ con trên đời này để lúc nào cũng được ở bên cạnh mẹ. Vĩ thấy tay mình run lên. Cô bám chặt tay vào tay nắm cửa xe để lấy lại bình tĩnh. Lưu mở cửa định bước xuống. Một luồng hơi lạnh của núi rừng thốc vào bên trong. Vĩ rùng mình.
- Đừng anh... Anh đừng xuống.
- Sợ nó mắc vào bánh xe ấy chứ. Có một con thôi. Con kia chắc không sao.
- Anh nhìn thấy à? Nghĩa là một con . . . ở dưới ấy... còn con kia thoát? - Vĩ hỏi dồn dập.
- Ừ, bọn chó rừng lạ người, nhìn thấy xe thì sợ rúm cả lại.
- Cái gì thế hả ba? - Tính tò mò trẻ con khiến Bảo nhổm hẳn người lên đằng trước.
- Không con ạ. - Vĩ nắm chặt lấy tay thằng bé.
- Cứ nói cho con nó biết. Có sao đâu. Ba vừa chẹt vào một con chó. Là tự nó lao vào xe của ba thôi, ba không cố ý.
- Mình có phải đem chôn nó không ba? - Mặt Bảo bắt đầu tái xanh giống hệt mẹ nó.
- Không, lũ chó rừng ngu đần sớm muộn gì cũng chết. Xác của bọn chúng mối sẽ tự động đùn lên thôi.
- Anh đừng nói thế, nghe kinh quá.
Lưu đạp ga, chiếc xe lại bon bon trên con đường mòn. Thốt nhiên, Bảo kêu lên vẻ vui mừng.
- Mẹ nhìn xem,con có thấy con chó nào đâu.
Vĩ giật mình quay lại. Con đường phía sau quả nhiên vắng lặng như không hề có dấu vết của sự sống, và trên mặt đường đất ẩm ướt, chỉ rải rác những đám lá cây lả tả vì bão.
- Không thấy con chó đâu anh ạ. - Vĩ thốt lên - Có khi mình không chẹt trúng nó.
- Không những trúng người nó mà còn nát bét ra rồi. - Lưu khẳng định một cách thản nhiên. - Chắc là con còn sống lôi nó đi rồi. Mà không quan tâm đến chuyện này nữa. Chỉ là một con chó thôi mà. Hôm nay thật đúng chẳng ra làm sao.
Lưu tì vào tay lái một cách bực dọc. Anh có vẻ thèm thuốc, nhưng không muốn đỗ lại cái nơi âm u này để khoan khoái nhả vài hơi. Lưu liếc nhìn đồng hồ. 2 giờ 30. Anh bắt đầu căng mắt nhìn đường. Những bụi hoa đỏ ối lác đác xuất hiện bên vệ đường, và lá cây ở khoảnh rừng này không xanh như những chỗ khác. Nó trắng bệch bạc và sần lên những sống gân lá. Những bông hoa to bản xoè cánh như chiếc váy của người Di gan. Cánh lá mềm và lặng lẽ túm tụm vào nhau tạo thành một khối liền đỏ rực. Con đường rộng dần ra và những thân cổ thụ cũng bắt đầu thưa thớt. Màu đỏ rợp lên.
- Đẹp quá. - Vĩ buột miệng. Cô hạ kính cửa xe. Khí lạnh buốt xộc vào bên trong và còn lạnh hơn cả làn hơi đang phả ra từ chiếc điều hoà nhiệt độ khiến ngay lập tức Vĩ phải đóng kính cửa sổ lại. Từ xa, cô đã nhìn thấy khoảng đất trống.
Bé Bảo reo lên:
- Đến rồi, ba ơi.
Lưu mỉm cười vẻ thoả mãn:
- Ba đã nói rồi, những gì ba tặng, hai mẹ con không thể không thích...
Anh lao xe vào giữa bãi đất trống rồi dừng lại. Những ngôi nhà đá ong ở ngay trước mặt họ nhưng im lìm, vắng vẻ hệt một ngôi làng bị bỏ hoang. Các ngôi nhà đều không có cửa sổ, tường xây bít kín với một lối ra vào nhỏ bé giống kiểu kiến trúc của người Hà Nhì. Hơn thế nữa, nhà nào cũng có một bức tường ngăn ngay sau cửa ra vào, thành thử có đứng ngay trước cửa nhà cũng không nhìn được vào bên trong. Bé Bảo lẩm nhẩm đếm.
- Một...hai...năm...tám...Tám ngôi nhà mẹ ạ. Sao con không nhìn thấy ai hết?
- Ừ nhỉ. Sao không có người vậy anh?
- Chắc họ vào rừng lấy củi. Kệ họ. Hai mẹ con cứ ngồi nghỉ ở đây, anh ra ngoài hút điếu thuốc.
Bảo là một đứa trẻ biết nghe lời.Mặc dù đã muốn tót ra ngoài để chạy nhảy cho bõ nửa ngày cuồng cẳng cuồng chân trên ghế, nhưng nó vẫn ở lại trong xe và hớn hở lẩm nhẩm một bài đồng dao:
Rồng rắn lên mây
Có cây núc nắc
Có nhà khiển binh,
Hỏi thăm thầy thuốc có nhà hay không...
Vĩ không biết tại sao thằng bé lại thuộc bài đồng dao này. Những đứa trẻ cùng lứa Bảo, thậm chí lớn hơn thế, không mấy khi còn chơi trò dân gian nữa. Hồi bé, mỗi lần nấp sau lưng một đứa trẻ rồng rắn trên khoảnh sân gạch, cứ đọc đồng thanh đến câu cuối cùng là Vĩ thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Đấy là sự hồi hộp và sợ hãi đầy thú vị, nhất là những khi cô đứng cuối hàng, không có đứa bạn nào che chở sau lưng. Và kẻ đuổi bắt, chính là một trong đám trẻ hàng xóm, trở nên hết sức nguy hiểm và đáng sợ. Những cuộc đuổi bắt thường diễn ra chóng vánh, cho đến khi cô bị một bàn tay bất thần đập mạnh vào bả vai, nghĩa là trò chơi đã chấm dứt, và cô phải thay thế vai trò của kẻ truy đuổi. Không đứa trẻ nào muốn bị rơi vào vị trí ấy, là vị trí của kẻ chủ động, là vị trí của kẻ doạ cho người khác sợ hãi, nhưng cũng là vị trí của kẻ bị thua cuộc. Chỉ có điều, khi đóng vai trò làm người đuổi bắt, Vĩ thấy máu nóng trong cơ thể dồn lên, những đứa trẻ dập dờn trước mắt và cô chỉ cần lựa chọn kẻ thay thế. Cô nhớ có lần vẻ mặt hăm dọa của mình đã khiến một đứa trẻ sáu tuổi trong đám rồng rắn khóc thét lên và trò chơi bị bỏ dở giữa chừng.
Vĩ mỉm cười. Cô đồng thanh với con" Rồng rắn lên mây...thầy thuốc có nhà hay không? " và làm mặt hù doạ. Bé Bảo chúi vào một góc xe để tránh bàn tay của mẹ và cười như nắc nẻ. Khi cô túm được vạt áo sơ mi của thằng bé, nó hét lên và có vẻ sợ hãi thực sự, rồi lại cười khanh khách. Mỗi lần như vậy, Vĩ lại kéo con trai về phía mình để dụi mặt vào bộ ngực gày gò. Cô hít cái mùi thơm quen thuộc toả ra từ da thịt thằng bé và lần nào cũng thế, Vĩ thấy trong ngực mình quặn lại.
Bảo chỉ để yên vài giây rồi lại oằn ra, có vẻ như chưa muốn chấm dứt trò chơi. " Rồng rắn lên mây. Có cây...", đang cười hớn hở, thằng bé im bặt lại, mặt tái xanh và đôi mắt mở to hãi hùng.
- Sao vậy con ? - Vĩ hốt hoảng.
- ...
- Con sao vậy? Con đừng làm mẹ sợ. - Vĩ nắm lấy bàn tay đã lạnh toát của con trai.
- Mẹ ...
Thằng bé vẫn mở to mắt nhìn mẹ nó trân trối. Không phải... là nó nhìn ra phía sau lưng cô. Sau vài giây lo lắng, Vĩ đã định hình được hướng nhìn của thằng bé. Có cái gì đó đằng sau cô hay sao? Vĩ lạnh toát người. Cô từ từ quay lại... Một khuôn mặt đang áp sát cửa kính xe với hai con mắt loé lên độc ác. Đó không phải cái mặt người. Nó chỉ cách Vĩ chừng hai phân, và cái kính cửa tròngz suốt lúc này không còn ý nghĩa gì nữa.
Tiếng hét của cô và tiếng gào khóc của bé Bảo khiến Lưu vứt vội điếu thuốc chạy lại. Anh lấy một cục đất và ném vào cái vật phía ngoài cửa xe.
- Đồ thần kinh, cút ngay đi chỗ khác.
Lưu mở cửa bế thốc Bảo ra ngoài và ôm chặt lấy thằng bé vẫn còn đang run lẩy bẩy. Vĩ thấy hình nhân đã rời khỏi xe và tiến ra giữa bãi đất trống. Hắn gần như không mặc quần áo, mớ tóc đen dài bết vào nhau, thành những cục vón bẩn thỉu, hai gò má hốc hác và đôi con mắt ngây dại. Tuy nhiên, hắn lại nở một nụ cười tinh quái và có vẻ như không hề sợ sệt trước tiếng quát mắng của người khách lạ.
- Ra đây em, hít thở không khí trong lành, thằng điên ấy mà.
Vĩ đã bắt đầu hoàn hồn. Cô bước ra ngoài và đứng nép bên cạnh Lưu. Anh đưa tay choàng lên vai vợ, cười vui vẻ.
- Hai mẹ con đúng là thần hồn nát thần tính. Có thằng điên mà cũng sợ.
Kẻ điên loạn đã tiến lại bụi hoa đỏ, ngắt một nắm cài lên mớ tóc rối bù và ngửa cổ lên trời hú một tiếng dài man dại. Tiếng hú dội vào những vách đá và luồn trở lại qua những khoảng rừng rậm rạp, tạo thành những chuỗi ngân dài ghê rợn. Ngay tức thì, tiếng hú của gã điên như một tín hiệu bí mật, từ các ô cửa nhỏ đồng loạt xuất hiện chủ nhân của những ngôi nhà.
Mỗi ô cửa có khoảng bốn năm người, già có, trẻ có, đàn ông đàn bà đủ cả, nhưng không có trẻ con. Thì ra họ ở hết trong nhà chứ không phải vào rừng như Lưu đã phỏng đoán. Họ đều mặc quần áo màu chàm, rách rưới, nước da đen xỉn và nhám cả lại. Họ im lặng, chầm chậm tiến lại gần 3 người khách, và chỉ sau vài phút đã bao lấy thành một vòng tròn giữa bãi đất. Bé Bảo sợ hãi nắm chặt tay mẹ. Vĩ nín thở:
- Anh nói gì đi chứ.
- Xin chào quý vị - Lưu cất giọng hài hước như thường lệ - Chúng tôi từ thành phố đến đây, đã phải vượt qua một quãng đường rất xa để gặp quý vị. Tất cả chỉ vì mảnh đất xinh đẹp này.
Một người phụ nữ quay sang nói gì đó với những người còn lại. Họ trao đổi bằng một thứ tiếng địa phương kỳ cục mà Vĩ chưa đoán được của bộ phận thiểu số nào. Người phụ nữ rất khó đoán tuổi. Có lẽ chị ta chỉ mới ngoài ba mươi nhưng cuộc sống nhọc nhằn ở vùng đất cách ly hoàn toàn với thế giới văn minh bên ngoài khiến chị ta trông già hơn đến gần hai chục tuổi. Đôi môi thâm sì, hàm răng đen như của người nghiện thuốc và tròng mắt trắng dã làm Vĩ thấy rợn con người này. Một ông già gầy gò, tóc bạc trắng mà Vĩ đoán là trưởng bản hỏi lại người phụ nữ kia vài câu. Chị ta nói vắn tắt và ông lão gật gù, rồi nhìn chòng chọc vào bé Bảo khiến cậu chùn thêm một bước. Nhưng chợt nhận ra đằng sau cũng có rất nhiều người đang quan sát mình, Bảo lại bước lên, rồi bối rối bước tới bước lui. Sau rốt cậu bé ôm chặt lấy mẹ.Người phụ nữ tiến lên phía trước, nói bằng tiếng Kinh hơi lơ lớ:
- Anh là người của anh Sương.
- Tôi là Lưu, chủ tương lai của miếng đất này. - Lưu trả lời bằng một giọng đầy quyền lực.
Người phụ nữ chăm chú nhìn Lưu dò xét.
- Anh vẫn trả chúng tôi theo giá mà anh Sương đã thoả thuận?
- Đúng thế.
- Bao giờ thì chúng tôi phải chuyển đi?
- Sau khi trang trại đã xây dựng xong xuôi.
Vĩ quay sang nhìn chồng lạ lùng. Chừng như muốn giải thích luôn cho cả vợ và người phụ nữ kia hiểu, Lưu khoanh tay trước ngực theo kiểu đã quen với việc ra quyết định.
- Tôi muốn thuê người làng để xây dựng trang trại. Mọi người cứ ở trong nhà của mình. Khi nào công việc hoàn tất thì tôi mới san bằng khu nhà kia.
Người phụ nữ tiếp tục trao đổi với những người trong làng. Vĩ thấy rõ những khuôn mặt lầm lũi kia tỏ vẻ hài lòng, cho dù không ai mỉm cười. Từng ấy năm sống với Lưu, Vĩ luôn nể chồng ở mọi quyết định chính xác. Trong bất kỳ trường hợp nào, Lưu đều nảy ra cách giải quyết sáng suốt khiến người khác phải kinh ngạc. Lưu quay sang nháy mắt với vợ.
- Em thấy không, tại sao phải điều thợ từ nơi khác đến cho phiền hà. Nhân công ở đây vừa rẻ mạt, lại đã quen với địa hình. Họ thông thổ đường đi lối lại và khí hậu. Hẵng cứ để họ ở lại cho đến giờ phút cuối cùng. Khi nhà kia phá sau cũng được. Anh tính sẽ đặt vài chuồng nuôi gấu ở đó.
- Chúng tôi đồng ý - Người phụ nữ quay sang nói với Lưu - Bao giờ thì anh bắt đầu?
- Tuần sau.
- Nhưng mà ...- Người phụ nữ băn khoăn liếc nhìn gã điên lúc nãy đang ngồi trên một mô đất và gườm gườm đôi mắt nhìn đám đông. - Anh vẫn phải hỏi ý kiến một chủ nhà nữa.
- Được rồi, việc ấy cứ để tôi lo. - Lưu vui vẻ - Thôi, bây giờ chị dẫn vợ tôi đi tham quan khu đất nhé.
Người phụ nữ lại nói vài câu với đám dân bản. Ngay tức thì họ tự động tản về nhà mình, nhưng lần này, họ ngồi cả trên bực cửa để quan sát những người khách lạ.
- Những người không chịu chuyển đi, họ ở đâu ? - Lưu hỏi người phụ nữ.
- Đằng kia. - Chị ta chỉ về phía những lùm cây. - Họ vẫn ở trong nhà.
Vĩ dễ dàng nhận ra trong ngôi nhà trong bức ảnh, ngôi nhà thứ chín, nằm sâu trong những tán lá. Những ngôi nhà phía bên ngoài trông đã rệu rã, ảm đạ
<<1234 ... 19>>

.


Top update NEW
cick để đọc nhìu truyện sex hơn xxx DƯỚI MỘT MÁI TRƯỜNG xxx {views}
♦ post 4021 ngày trước
ω 15:22:17 / 2015-01-10
click để xem nhiều truyện Sưu Tầm Chuyện ‘ông lão ăn mày và đại gia Rolls Royce’ xôn xao mạng {views}
♦ post 4065 ngày trước
ω 14:20:56 / 2014-11-27
cick để đọc nhìu truyện sex hơn osin _ tuyệt phẩm tình yêu 18 {views}
♦ post 4220 ngày trước
ω 01:30:46 / 2014-06-25
cick để đọc nhìu truyện sex hơn CHỒNG CHỊ, BỒ EM {views}
♦ post 4254 ngày trước
ω 16:32:33 / 2014-05-22
1234...340341342»

Bạn xem chưa?̣

» Truyện Ma - Hồn Ma Của Người Bạn Thân
[ 4267 ngày trước - Xem: ]
» Truyện Ma - Trường Học Toàn Là Ma
[ 4627 ngày trước - Xem: ]
» Truyện Ma - Người Vợ Ma
[ 4627 ngày trước - Xem: ]
» Truyện Ma - Người Bạn Ma
[ 4627 ngày trước - Xem: ]
» Truyện Ma - Nàng Dâu Âm Phủ
[ 4627 ngày trước - Xem: ]
1234...111213»
Bạn yêu thíck
Thế giới truyện :
Thư Tình | Teen Story | Góc trái tim | Tiểu Thuyết | Truyện Ma | Truyện Ngắn facebook | Sưu Tầm, me ola Truyện luôn luôn cập nhật 24/24

tìm thêm phim ,Truyện , ảnh trong wap:


..
Load pages: sec.