sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
watch sexy videos at nza-vids!
sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
truyen teen, tinh yeu 9x, hot clip 9x, sms kute , goc trai tim, me hai ola, tieu thuyet ,Teen Story ,tinh yeu, sms kute, tin... - sao3x

Bạn đang truy cập vào sao3x.sextgem.com wap đọc truyện hay wapsite đọc truyện teen hay,tổng hợp tiểu thuyết hay và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!

page wap trên facebook .mọi người vào like giúp mềnh nhé

sao3x.sextgem.com Trang chủ > 9x lộ hàng > click để xem nhiều Tiểu Thuyết tình yêu

hi chào mọi người mình đã quay trở lại .chúc mọi người đọc truyện vui vẻ nhé

Bài viết Truyen tieu thuyet full | Hoa Giấy

Author: Hạt Cát Vô Tình

Tình trạng :Mồ Côi Người Yêu ☺
bạn là người Thứ 1279988 đọc truyện ở www.sao3x.sextgem.com

Chúc bạn Đọc truyện vui vẻ !


gái là Chiên. Trăm tội chỉ vì cô gái tên Chiên ấy có đôi chân mày quá đen và quá rậm nên chẳng mấy người dám xin cô ta về làm dâu. Họ bảo là đôi chân mày ấy chẳng thể nào giúp con trai nhà họ được vượng phu ích tử. Thế là đáng lẽ Chiên cũng có thể được người ta gánh cau qua ăn dạm, nhưng chờ mãi chả thấy ai người ta đến. [br">Ngày xưa nhà họ Huỳnh có thằng con trai tên Biện, vì nhút nhát, nhà lại xa những nơi đông người nên Biện không bao giờ dám đi ve gái làng Cối. Biện chỉ quẩn quanh chơi đánh cờ tướng với Thoan. Hai thằng bạn không hợp tính khí, một thằng hiền lành, một thằng cục súc. Nhưng không có bạn, hai đứa quay ra chơi với nhau khá thân. [br">Gần nhà nhau nên Biện qua lại mãi đâm sinh tình với Chiên. [br">Đận ấy, hai người đã từng đưa nhau vào ruộng trúc sát ngay cái vực để hò hẹn. Biện nhát gái lắm. Thích con gái người ta thì bụng Biện đã thích nhưng lại không dám mở lời. Mà vào cái cảnh của Biện, cứ hễ là con gái thì cậu ta thích, chẳng cần cứ phải là con gái đẹp thì anh cu Biện nhà mình mới chịu ưng bụng. [br">Nay vớ phải Chiên là đứa con gái khỏe cười, Biện mới quay ra hay lân la, suốt ngày đâm đầu sang bên ấy làm đủ các việc cho người ta. Nhưng mỗi khi chỉ còn hai người thì Biện ta lại lung ta lung túng, ú ớ, chả khác nào con gà nuốt phải dây lá chuối khô. Thành ra mọi việc trai trên gái dưới đều do Chiên hoàn toàn chủ động. [br">Của đáng tội nhẽ ra thì hai người đã có thể cùng nhau lạy gia tiên mà thành chồng thành vợ. Nhưng bà mẹ của Chiên lại là người ngoa ngoắt, ăn nói chỏng lỏn, ưa nói chuyện xếch mé, thành ra người làng Cối chả ai dám qua lại. Sẵn ghét, họ nói gièm đủ chuyện, thế là mẹ Biện nhất mực cấm cửa không cho con trai qua lại với con bé có đôi chân mày đen và rậm như sâu róm kia. [br">Rồi lại mạnh về phần mối lái, cuối cùng người ta lôi Biện đi coi mắt vợ. Biện ban đầu cứ nghĩ đến tình nghĩ với Thị Chiên nên cứ dung dằng nấn ná. Sau bị thúc mãi phải đi. Khi đến nới, nhìn thấy cô gái có khuôn mặt phúc hậu nhu mì, Biện mới chợt nhận ra là anh gần như quên béng ả Chiên. Thì ra Biện nhà mình không phải là người chung tình, thấy gái là thích, chẳng cứ gì đến các chuyện ân nghĩa ân tình lôi thôi lằng nhằng khác. [br">Đã bảo rồi, với Biện nhà mình, cứ hễ con gái là Biện thích. Hơn nữa, thấy mẹ cấm cản mình với Chiên rất gắt, nhưng lại húi anh vào với cô gái kia, Biện ừ đại. Thế là vợ Biện được người ta hẹn ngày lành tháng tốt sẽ cho nhà họ Huỳnh sang kiệu cô dâu về. [br">Ả Chiên từ đấy rất hận thù người con trai bạc bẽo. Chị ta căm ghét cả người đàn bà chả làm gì nên tội, trăm sự chỉ vì chị ta trở thành vợ của Biện nên bị thù ghét lây. Rồi càng lúc, thị Chiên rất hận thù vợ Biện. [br">Vài năm sau thì ả Chiên do bà mẹ tất tả đi kiếm chồng cho con mãi ở bên mạn ngược nên cũng cuối cùng cũng yên bề gia thất. Cơ mà là bắt rể. Quách Văn Điều ngày ấy khét tiếng là người tắt mắt, khỏe thói trộm đạo, không ai dám dây vào. Nay nhìn thấy bà mẹ của ả Chiên khẩn khoản, lại có cả tiền biếu không cho nhà trai. Cơm no bò cỡi. Bảo thế, chả ai dám cãi là cái số Quách Văn Điều không gặp may. [br">Những tưởng thời gian trôi qua, lòng con người sẽ hóa giải được những thâm thù trong quá khứ. Ai ngờ, ả Chiên tuy đã chồng con một bề mà lòng vẫn tơ tơ tưởng tưởng đến Biện. Ngay cả cái hôm Biện ngã ốm thương hàn rồi chết, ả Chiên đã qua tận ngõ nhà họ Huỳnh nhiếc móc vợ Biện là thứ đàn bà đoảng giết chồng. Thì ra là lửa tình mà ả Chiên dành cho Biện trong lòng không bao giờ tắt. Một ngọn lửa tình mà đến cả thời gian cũng đành phải bó tay đầu hàng. [br">Rồi chuyện trẻ con mất lòng người lớn. Con trai ả Chiên thấy con trai của thím Biện ốm yếu hơn nó, mà lại học thong minh hơn mình, nên một hôm thằng này cậy gần nhà, chặn đường rồi lấy gậy vụt Ốc. Bà mẹ của thằng con mất dạy ấy còn xông vào đánh thằng con trai của tình địch. Trưa về, Nghêu thấy mặt em bị sưng, hỏi ra mới biết là bị con nhà Quách xúm vào đánh. Đêm ấy, Nghêu rắp tâm báo thù. [br">Gần tết, nhà họ Quách có trồng một vạt hoa cúc. Năm nào cũng thế. Nhà ấy có giống hoa cúc vàng, khi hoa nở to bằng cái bát sành, nên năm nào cận tết nhà Quách cũng trồng rất nhiều hoa cúc. Lái buôn cho xe trâu vào kéo đem về chợ huyện bán. [br">Đêm tối trời, Nghêu một mình lẻn vào ruộng hoa cúc ấy, nhổ bằng sạch. Nhưng cô bé không nhổ bật hẳn gốc mà chỉ nhổ cho gốc hoa đứt hết rễ mà thôi. Thoạt nhìn thì chả ai biết chuyện gì đã xảy ra. [br">Sáng hôm sau người nhà họ Quách đi ra tưới hoa, nhưng lạ thật, mới già quá bóng nắng một tí thì cả hơn ngàn gốc hoa thi nhau héo rũ như thể có một thứ bệnh dịch nào đó đã kéo đến. Rồi thì nhiều gốc hoa bị ngả nghiêng đi. Khi nhà thím Chiên gái nhấc thử một cây lên mới biết là rễ đã bị đứt hết. [br">- Đích thị là có ai phá nhà ta rồi. Tiên sư bố nó cái quân chó đẻ nào… [br">Rồi thì người ta phát hiện ra một chiếc dép của một đứa con gái. Thằng con trai thím Chiên nhận ra đấy là chiếc dép của con Nghêu. Thế mới vãi tội ra. Bao nhiêu lửa hận tình hôm xưa âm ỉ, ngun ngún, nay gặp gió cả rơm khô, thế là thím Chiên cầm ngay chiếc dép đi qua bên cổng nhà họ Huỳnh, xoi xói chửi tàn chửi tệ. [br">Nghe tiếng chửi, thím Biện chạy ra. [br">Người đàn bà kia vỗ đùi, vỗ rụm, nhảy cẫng lên chửi. Chửi rất ngoa nguyền. Thím ta vừa chửi vừa hất cát hất đất. Thím Biện nghe không kịp vuốt mặt, nhưng cuối cùng thím hiểu ngay đầu đuôi câu chuyện. [br">- Mả bố mày con đĩ kia. Mày định rồi mày cũng sẽ dạy cho con mày đi đĩ à? [br">Hóa ra câu chuyện vườn hoa bị phá vẫn không thoát khỏi câu chuyện hờn ghen của người đàn bà ngun ngún ngọn lửa hận tình của gần hai mươi năm về trước. Con Nghêu được gọi ra. Nó dắt theo thằng em bị ăn đòn. Dù bất luận như thế nào, người đàn bà con dâu nhà họ Huỳnh đáp trả lại: [br">- Này chị kia. Chị chửi tôi thế nào cũng được. Nhưng chị mà động đến con gái tôi, rồi bảo nó là con đĩ, tôi sẽ không để cho chị yên đâu! [br">- Á à… mày đi đĩ thì đi đĩ mặc mẹ mày. Con cái con thổ tả kia, mẹ mày đánh đĩ. Rồi thì mày cũng đánh đĩ nốt. [br">Thím Biện mất hết cả kiên nhẫn. Thím tuy không to khỏe bằng thím Chiên, nhưng không hiểu sao khi người ta chửi đứa con gái nuôi, tự nhiên thím không kiềm mình lại được. Thế là thím mất hết bình tĩnh, xông vào đánh đấm một trận, rách áo rách quần với người đàn bà đang nổi cơn ghen kia. [br">Con Nghêu đứng im nhìn. Nó chợt nhận ra là người mẹ của nó bình thường luôn là một người đàn bà hiền lành chân chất. Nhưng chỉ vì đứa con gái của mình, người đàn bà ấy đã trở thành một con người hoàn toàn khác hẳn. [br">Đó là một trong những ký ức sâu sắc nhất để nó sau này không bào giờ từ chối bất cứ điều gì mẹ nó yêu cầu. [br">Thế mới biết hoa giấy là loài hoa rất hiền, nhưng khi cần thiết, nó sẽ đâm người khác bằng những chiếc gai của nó để tự vệ.

Tiếng cối xay, quay vòng kiếp luân hồi trắc trở, [br">Hoa tươi màu cho bướm vọc, ong châm. [br">Thân em gương lược giam cầm, [br">Chém cha cái thói duyên thầm đa đoan.[br">[br">[br">Càng lớn, Hợi càng xinh hẳn ra. Ai ai người ta cũng tấm tắc bảo như thế. [br">Không chỉ có đám con trai trong làng Cối nhận ra điều đó mà ngay cả đám con trai ở bên làng Tấm, làng Hạ, làng Ruốc cũng biết tin. Đúng là tiếng lành đồn xa. Hoa thơm mọc ở cuối vườn, đầu vườn cũng ngửi thấy mùi thơm. Có người nhìn con bé rồi chép miệng nói với thím Thoan: [br">- Cái giống Trời sinh ra phận má hồng là để gieo sầu gieo khổ. Con gái mà xinh thế kia thì chưa hẳn đã là cái phúc. Nom thấy con bé xinh xắn mà tôi lại thấy đâm lo. [br">Có người ái ngại một cách dè dặt: [br">- Cứ kiếm đại một chỗ nào tử tế, không quá quắt, gả ngay đi. Không khéo rồi lại sinh ra muôn vàn giống tội! Đàn ông con giai làng Cối này ai cũng như cái gậy thằng ăn mày, bạ chỗ nào cũng chọc vào được. [br">Có người độc mồm hơn, bảo: [br">- Nói xin lỗi chứ, đứa con gái nom giòn con mắt thế kia, chả khác nào quả hồng treo trên cành. Trẻ thì lắm. Mà thuần là trẻ hỗn ăn. Cứ gậy mà chúng nó chọc thì không giập, không rụng cũng không được. [br">Tất nhiên chồng thím Thoan rất ghét Hợi. Ghét ra mặt. Ghét cay ghét đắng. Hình như điều tiếng của mọi người bàn tán bề nhan sắc của con bé đã trở thành một nhắc nhở khó chịu trong tâm khảm chú ta. Thì ra sự xuất hiện của Hợi không chỉ làm khổ cho mẹ, mà cô bé còn làm khổ cho ông bố dượng, người lúc nào cũng hằn học, bực tức, ghen tuông. Nghe đâu khi biết Hợi không phải là con đẻ của mình, ông ta đã lấy dao đem ra chặt trụi bốn gốc chanh, năm nào cũng đơn ra mấy gánh quả. [br">Trai làng bắt đầu hau háu đôi mắt nhìn Hợi. Chả ai cấm bọn chúng được. Đứa con gái xinh đẹp khác nào cái hoa giữa đàng. Chưa có chồng thì giai làng muốn chòng ghẹo thế nào mà không được. Người mẹ ban đầu không để ý gì lắm. Nhưng sau nghe thấy thiên hạ xầm xì nhiều quá, thế là thím ta phải nói chuyện với con gái: [br">- Mẹ không muốn ép duyên mày, nhưng nếu như mày đã thích thằng nào, bảo mẹ một tiếng, rồi mẹ sẽ nói chuyện với người ta. Còn như chưa có nơi nào, để mẹ nói chuyện với bác Biện gái cho mày. [br">Hợi bẽn lẽn giấu niềm cả ngượng vào chéo áo. [br">Không phải là Hợi không muốn lấy chồng. Con gái quê, lại đang cái độ tuổi xuân như thế, chuyện được nằm kề một người con trai không phải là Hợi không bao giờ nghĩ qua. Nhưng bảo với mẹ là cô không muốn lấy chồng trong lúc này sao mà nó ngượng đến thế. [br">Thấy con gái khuôn mặt đỏ bừng, người mẹ đoán ra là cô đã muốn lấy chồng nhưng còn ngại nói ra. Vì thế thím Thoan bảo: Thế thì để mẹ nói chuyện với nhà người ta. [br">Nhưng mà chuyện lấy anh Ốc với Hợi nghe sao nó cứ lấn cấn như thế nào ấy. Hợi không ghét người con trai nhà họ Huỳnh chút nào. Thực ra Hợi quý anh ta lắm. Hai người đã từng đi học chung với nhau cho đến khi trường tiểu học trong làng không còn chữ để dạy cho hai đứa nữa. Từ đó Ốc và Hợi cuối cùng mới thôi ngày nào cũng gặp mặt nhau. [br">Thời gian vô tình trôi đi, cuối cùng cả hai đứa đều lớn lên. Hai nhà lại cách nhau không xa. Chỉ cách bởi một ruộng trúc, một cái vực ăn thong ra con song Lạch. Lắm hôm Hợi ra đấy tắm trước, khi nhìn thấy Ốc ra tắm sau, cô gái không hề dám bước lên. Hình như cô sợ nước thấm vào vải áo quần, bó sát vào cơ thể, nom sẽ như chẳng mặc cái gì. [br">Chàng Ốc mặc quần đùi, lội ùm xuống song, tha hồ bơi, tha hồ lặn. Mà nếu nó có lên bờ, nước thấm vào quần, bó vào cơ thể, phô ra những đường nét góc cạnh gồ ghề, anh ta vẫn không ngại. Vẫn bình chân như vại. Có khi anh chàng còn đứng trên bờ đá, tóc tai ướt rượt những nước, nơi tiếp giáp hai khoanh đùi gồ lên một khối, miệng nói bô bô: [br">- Không về, định ngâm mãi cho đến chết rét à? [br">Hợi môi tím như mồng tơi héo, run cầm cập: [br">- Về trước đi. Chốc nữa đây mới về! [br">Cô bé nói thế nhưng kỳ tình đã muốn ra về lắm. Nhưng làm sao cô có thể bước lên bờ mà về được. Mỗi một giây chàng Ốc còn đứng trên bờ là một giây cô bé Hợi rét run cầm cập. Cô tuy ngâm dưới nước nên người không thấy lạnh lắm, nhưng cái cổ và khuôn mặt thì cực kỳ rét. [br">Thế là từ đó trở đi, cô bé Hợi không bao giờ dám ra tắm sông ban ngày nữa. [br">Rồi lâu lâu mẹ cô sai qua bên nhà thím Biện xin lửa về thổi cơm, xin một thìa mẻ, hay vay vài đấu ngô, cô chỉ chạy qua chớp nhoáng, xong việc rồi lại tất tả ra về. Có hôm Hợi nhìn thấy cây roi nhà Ốc quả ngon quá. Đưa tay lên hái. Đúng lúc ấy chàng Ốc đi đâu về, nhìn thấy Hợi đang vặt rôi, cô bé ngượng chin người. Mặc cho anh Ốc bảo: [br">- Gượm đã. Để tớ chọc cho một rổ, đem về ăn. [br">Nhưng cô bé chỉ nghĩ mình là người ăn trộm, mặt đỏ nhừ như màu trái roi đỏ trên tay. [br">Nhan sắc của Hợi càng ngày càng ngọt. Trai làng rủ nhau kéo đến khu vực này vào nhữn
<<1 ... 45678 ... 22>>

.


Top update NEW XtScript Error: Timeout.

Bạn xem chưa?̣

XtScript Error: Timeout.
Bạn yêu thíck
Thế giới truyện :
Thư Tình | Teen Story | Góc trái tim | Tiểu Thuyết | Truyện Ma | Truyện Ngắn facebook | Sưu Tầm, me ola Truyện luôn luôn cập nhật 24/24

tìm thêm phim ,Truyện , ảnh trong wap:


..
Load pages: sec.