sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
watch sexy videos at nza-vids!
sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
truyen teen, tinh yeu 9x, hot clip 9x, sms kute , goc trai tim, me hai ola, tieu thuyet ,Teen Story ,tinh yeu, sms kute, tin... - sao3x

Bạn đang truy cập vào sao3x.sextgem.com wap đọc truyện hay wapsite đọc truyện teen hay,tổng hợp tiểu thuyết hay và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!

page wap trên facebook .mọi người vào like giúp mềnh nhé

sao3x.sextgem.com Trang chủ > 9x lộ hàng > click để xem nhiều Tiểu Thuyết tình yêu

hi chào mọi người mình đã quay trở lại .chúc mọi người đọc truyện vui vẻ nhé

Bài viết Nụ Hôn Của Quỷ (Hà Thiện Thuyên)

Author: Hạt Cát Vô Tình

Tình trạng :Mồ Côi Người Yêu ☺
bạn là người Thứ 1279931 đọc truyện ở www.sao3x.sextgem.com

Chúc bạn Đọc truyện vui vẻ !


tục, vị cô nương nào chụp được bó hoa của cô dâu, cô sẽ là cô dâu kế tiếp!

“Đâu có nhanh như thế!” Vĩnh Thái cười nhìn tôi, trong mắt dịu dàng như nước, “Nhưng họ đã quyết định, sau này sẽ mãi mãi ở bên nhau, cho dù là chết!”

Giây phút ấy, sự cảm động chiếm lĩnh cả tư tưởng của tôi! Nơi này, lại là nơi thề non hẹn biển của ba mẹ Vĩnh Thái!

“Ba anh đã quyết định cưới mẹ anh, phải không?”
“Ừm! Lúc ba anh quyết định nói chuyện này với ông nội anh, trong lòng ông tràn đầy sự bất an. Quả nhiên, khi ba anh nắm tay má anh bước vào cánh cửa của Hàn gia, ông nội lập tức nổi trận lôi đình, thề sẽ bắt họ vĩnh viễn rời khỏi gia đình này! Vì mẹ anh chính là con gái lớn của Đổng sự trưởng tập đoàn Vũ Trụ!”

Tim tôi đập thiếu một nhịp. Tuy tôi đã biết trước việc kết hợp của ba mẹ Vĩnh Thái gặp phải sự phản đối của gia đình, nhưng khi những chuyện này được nói ra từ miệng anh, tôi vẫn không kìm chế được sự bi thương. Tình hình sau đó, tôi đã sớm biết được, khi Vĩnh Thái mới vừa ra đời, ba mẹ anh bị buộc phải rời khỏi gia đình này. Không may gặp phải tai nạn xe, cả hai rời khỏi thế gian…

Nơi này, đã từng có hai người yêu nhau đứng qua… tư tưởng không ngừng tuôn trào trong đầu tôi, như những dây leo trong vườn cuốn lấy nhau không đứt được. Còn Vĩnh Thái, anh vẫn yên lặng đứng trong gió, đứng dưới trời đầy sao, trong mắt anh như có gì đang nhấp nháy.

Lúc anh cố ý muốn cô đến Paris, anh đã dự tính sẽ dẫn cô đến đây.

Những ký ức còn lại lúc nhỏ, chỉ có nhà thờ này.

“Cô ơi, đây là gì vậy?” Vĩnh Thái lúc bốn tuổi chỉ lấy bức ảnh trong tay mà hỏi. Trong ảnh, một đôi tình nhân trẻ đứng trước một khu vườn nhỏ, kiến trúc sau khu vườn để lộ một cây thánh giá trên đỉnh cao. Người con trai dáng thẳng đẹp, khuôn mặt tuấn tú khó ai bì kịp, đó là vì anh đã thừa hưởng huyết thống ưu tú của Hàn gia. Cô gái bên cạnh anh mặc một cái đầm dài màu trắng, tóc hơi cong lên để lộ vẻ đẹp cổ điển, xem ra rất giống với những ngôi sao điện ảnh thời đó. Còn trên mặt cô, lai là dáng vẻ e thẹn của thiếu nữ, như mì và trong tay cô cầm một bó hoa.

“Vĩnh Thái ngoan, đây là nhà thờ.” Tiếng của cô vẫn luôn dịu dàng, chắc là rất giống với mẹ của cậu!

“Ba mẹ đến nhà thờ để làm gì? Họ muốn cầu nguyện ư?” Cậu ta ngây thơ hỏi, nhìn mặt cô, không hiểu sao hôm nay cô không được vui lắm.

“Đây không phải là nơi cầu nguyện với thượng đế, mà là nơi cầu nguyện với Thánh mẫu. Thánh mẫu Maria là mẹ của Chúa Jêsu, bà yêu tất cả mọi người trên thế giới này như yêu chính con mình vậy…” cô là một giáo đồ Thiên Chúa.

“Con biết rồi! Con biết rồi! Mẹ con cũng rất yêu con!” Cậu ta chỉ cô gái xinh đẹp trong ảnh, hưng phấn mà nói. Cô của cậu vẫn luôn nói rằng, mẹ cậu rất yêu cậu.

“Ba con rất yêu mẹ con, nên mới dẫn bà đến nơi này. Hai người rất yêu nhau mới có thể đi vào nhà thờ.” Lúc cô nói, trong tay còn cầm chiếc khăn tay để lau nước mắt.

“Con cũng muốn như ba, sau này con sẽ dẫn người con yêu đến nhà thờ.” Thật vui, hôm nay cậu ta lại biết thêm một chuyện về cha mình! Từ nhỏ cậu ta đã lập trí sẽ như ba mình, vì cậu ta biết ba mình là một người vô cùng ưu tú. Ngay cả ăn cơm cậu ta cũng không la lối, vì cậu ta muốn mình ngoan như ba.

Đáng chết! Anh đã tự mắng mình rất nhiều lần. Tại sao mình vẫn không thể nói ra câu “Anh yêu em”, anh đã luyện tập bao nhiêu lần rồi, nhưng vẫn không được…

Vẫn còn may, nhẫn đã chính xác không chút sai sót mà đeo vào tay cô, nếu không, anh thật hận chết bản thân mình. Lúc sáng anh đi mua nhẫn, cửa tiệm còn chưa mở cửa, không biết làm sao mà để cho anh lựa nhẫn. Không biết cô có thích không? Viên kim cương đúng là hơi nhỏ, nếu cô không thích, sau này anh sẽ thay viên lớn hơn!

Hai ngày trước, lúc ôm chặt cô, điên cuồng hôn cô bên hồ phun nước, anh đã biết, anh sẽ đưa cô đến Paris.

Vì trước đây rất lâu anh đã từng nói, anh sẽ dẫn người anh yêu đến thánh đường thánh mẫu trong truyền thuyết.

Tôi yên lặng nhìn Vĩnh Thái, lời nói của anh như dư âm, cứ chạy vòng vòng trong đầu tôi.

“Họ quyết định, sau này sẽ mãi mãi ở bên nhau, cho dù là chết!” Trong lòng tôi nhớ lại câu nói của ba mẹ Vĩnh Thái, bất chợt nghĩ đến vở kịch Romeo and Juliet. Đây là tiết mục biểu diễn kinh điển của đội kịch trường, mỗi năm lễ hội văn hóa đều diễn vở này. Nhưng nỗi đau thực sự của Romeo và Juliet, thì có ai thực sự hiểu được?

“Sau này sẽ mãi mãi ở bên nhau, cho dù là chết…” Câu nói đó, tôi cứ ngỡ là Vĩnh Thái nói với tôi. Tuy rằng Vĩnh Thái không hề bảo đảm với tôi điều gì, thề qua điều gì, nhưng tôi vẫn cứ cho rằng, tuy hai người không nói gì cả, nhưng cũng không cần phải thề non hẹn biển.

Chiếc nhẫn trên tay, chính là minh chứng!
Phần 4: Gặp nguy hiểm








Kỳ thực

Em chưa từng nghĩ qua có một ngày sẽ phải thực sự mất anh

Vì chúng ta đã thề là sẽ mãi mãi ở bên nhau

Anh có còn nhớ lời thề đó không

Trên đường về, tay chúng tôi vẫn nắm chặt nhau.

Nơi này cách thành phố trung tâm rất xa, người và chó lang thang cũng xa rồi, vừa đến tối, bóng người càng ít. Góc đường cạnh bên, mấy cảnh sát đang bắt một kẻ lang thang đang ôm lấy đầu, một con chó nằm ở chân của kẻ lang thang đó, đôi mắt đen bất an quan sát xung quanh.

Sau đó, một trận tranh chấp xảy ra, kẻ lang thang và con chó chạy đi thật xa. Lúc tôi và Vĩnh Thái đi qua, chỉ thấy nơi đã từng có một người và một con chó nằm, bây giờ thì trống không. Bọn họ không có nhà, cả nơi dừng chân thỉnh thoảng cũng thường xuyên thay đổi, lang thang khắp nơi, phiêu bạt khắp nơi.

Paris không những là thiên đường mà cũng là địa ngục đối với một số người. Nhìn thấy những cảnh nơi đây, tôi bất chợt cảm thấy đau mắt. Gió lạnh thổi qua, làm tôi rung lên.

“Vĩnh Thái…” Tôi gọi tên anh, sự bất an và khẩn trương chiếm đầy tâm trí tôi.

Anh không nói gì cả, tiếp đó ôm tôi chặt hơn. Trong lòng anh tôi cảm thấy vô cùng an toàn và ấm áp.

Ở đầu kia con hẻm, có những người nước ngoài xuất hiện, họ không ngừng tiến sát chúng tôi. Khoảng cách càng ngày càng gần, tôi thấy rõ họ là những người đàn ông có thân hình vạm vỡ, người đứng đầu còn mặt đầy thẹo, mặt mày hung ác.

Vĩnh Thái đột nhiên ý thức được điều gì, kéo tôi lùi về sau.

“Hold yourself still! (không được nhúc nhích!) Một người trong số họ hét vào mặt chúng tôi. Khi chúng tôi vẫn chưa biết chuyện gì đang xảy ra, thì những tiếng chân bước tới, tay tôi đã bị chúng bắt lấy. Trong giây phút đó tôi cứ như bị hóa thạch không nhúc nhích gì được.

“Hold yourself still!” Tiếng thô bạo ấy lại vang lên, cây dao trên cổ tôi nói cho tôi biết rằng, chúng tôi đã gặp phải cướp.

“Vĩnh Thái, em sợ…” Tôi cũng biết ít nhiều về người xấu nước ngoài, đương nhiên là thấy trong phim. Cái gì mà mafia của Ý, sát thủ chuyên nghiệp, song thương quái hiệp… thật đáng sợ. Bọn họ nhất định là những tên giết người không chớp mắt! Một tiếng súng nổ, con tin trong tay chỉ có thể ngoan ngoãn lên tây thiên.

“Đừng sợ, hãy bình tĩnh, những người này chỉ muốn lấy ít tiền thôi.” Vĩnh Thái dùng ánh mắt để nói với tôi, tôi đột nhiên cảm thấy sức mạnh của lý trí. Tuy Vĩnh Thái bị những tên cướp bao vây, nhưng anh vẫn rất bình tĩnh. Đúng vậy, chỉ là cướp bóc bình thường thôi, cho nên, chỉ cần làm bay, chắc sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra! Tuy là tôi nói thế với chính mình, nhưng người vẫn cứ rung cầm cập.

“Shut Up! (Câm miệng lại!)” Bọn cướp không hiểu được tiếng Hàn, nghe chúng tôi nói chuyện, hắn ta lập tức lên tiếng cảnh cáo.

Mặt tôi bị tay của tên thối tha đằng sau nhéo một cái. Thật đáng ghét! Cái tên mặt đầy thẹo ấy! Tôi phản xạ theo điều kiện muốn thoát khỏi, nào ngờ tên ấy lại dùng sức giữ lấy tay tôi, cố sức kéo tôi đi.

Bọn họ muốn kéo tôi đi đâu? Mắt thấy khoảng cách của tôi và Vĩnh Thái ngày càng xa, tôi không chịu nổi mà khóc ra. Nhưng tôi càng phản kháng, những tên xấu xa lại càng dùng sức! Sự sợ hãi đã làm ngập ý thức của tôi, tôi gần như sắp phải la lên.

“Bỏ cô ra! Mau bỏ cô ra!” Vĩnh Thái giận dữ thoát khỏi người chắn lấy anh, một chân đạp vào người cái tên xấu xa bên cạnh tôi, cái tên ấy té xuống đất.

Thoát khỏi tên cướp, tôi lại có thể tự do nhúc nhích!

“Bụp…!”

Đột nhiên, người Vĩnh Thái rơi xuống. Sau lưng anh, một tên đang vung cái ống sắt dài. Ống sắt phát ra những ánh sáng làm người khác kinh sợ, máu đỏ đã để dấu trên ống.

Đó là máu của Vĩnh Thái!

Tôi điên cuồng giãy giụa chạy đến chỗ Vĩnh Thái, nhưng đột nhiên có một bàn tay nắm chặt lấy tôi, bịt miệng tôi lại. Ót sau của Vĩnh Thái đã có một vũng máu, càng ngày càng lớn. Tiếng hét của tôi đã không thể gọi dậy anh.

Ai lại cứu chúng tôi với! Tôi gần như tuyệt vọng. Tôi phải chết trong tay của bọn xấu này ư! Bọn xấu bao vây lấy Vĩnh Thái đang nằm trên đất, bọn họ muốn làm cái gì?

Chỉ thấy mấy tên xấu xa lục lọi trên người anh, mấy giây đã có thể móc ra một cái bóp. Vĩnh Thái nói không sai, những người này chỉ muốn lấy ít tiền thôi. Nếu như một mình Vĩnh Thái gặp phải tình cảnh hôm nay, anh chắc chắn sẽ không bị tổn thương gì, nhưng vì có tôi kéo lấy chân anh. Và lúc này, sinh mạng của anh ngàn cân treo sợi tóc! Trên mặt tôi toàn là nước mắt hối hận!

Chính tôi đã hại Vĩnh Thái!

Cái tên xấu xa móc bóp như thấy được cái gì trong bóp, như bị bỏng tay mà quăng cái bóp xuống đất. Cái tên ấy sợ hãi trao đổi nhỏ tiếng với một người khác. Đột nhiên, bọn chúng chạy bỏ mất dạng.

Xảy ra chuyện gì vậy? Là xác định cứu binh sắp tới, hay là thấy được giấy căn cước của Vĩnh Thái mà cảm thấy sợ hãi? Dù sao đi nữa, bọn họ cũng đã bỏ đi rồi.

Nhưng sinh mạng của Vĩnh Thái đang ngàn cân treo sợi tóc! Tôi dùng hết sức lực để đỡ Vĩnh Thái dậy, nhưng không biết có phải vì gặp phải tình cảnh kinh hãi lúc nãy mà tôi không còn chút sức lực nào cả. Người của Vĩnh Thái ngày càng chìm xuống trong vòng tay tôi, ngày càng nặng, trong chốc lát, tôi chỉ cảm thấy cả thế giới đang chìm xuống, càng ngày càng sâu…

Đêm hôm đó, cái chết đến gần như thế. Tôi ôm Vĩnh Thái trong lòng, gió lạnh thổi qua ngang đầu, tôi như đang đợi chờ sự phán quyết của tử thần. Một lát sau, sứ giả của thế giới bên kia có phải sẽ đến không, đến để dẫn Vĩnh Thái đi ư? Không, đừng dẫn Vĩnh Thái của tôi đi! Tôi càng ôm chặt Vĩnh Thái hơn.

Nhưng, người trong vòng tay tôi không có phản ứng gì cả.

Tuy tôi và VĨnh Thái đã từng xa nhau rất lâu, nhưng sự chia xa ấy vẫn không làm tôi mất đi hy vọng gặp lại Vĩnh Thái. Nhưng lần này, nếu Vĩnh Thái thật sự chết đi, sẽ phải như thế nào? Sau này tôi sẽ không thể gặp anh nữa, tôi sẽ phải làm sao? Nước mắt chảy đầy mặt tôi, hình dáng tôi lúc này chắc cứng đơ như khúc gỗ.

- Tôi chưa từng có qua sự tuyệt vọng như lúc này.

“Xảy ra chuyện gì vậy?”

Một bóng đen xuất hiện trước mặt chúng tôi. Tôi khẩn trương ngẩng đầu dậy, thư ký Lý đang lo lắng nhìn khuôn mặt đầy nước mắt của tôi, máu của Vĩnh Thái đã nhuộm đỏ cả áo tôi.

Tôi vừa khóc vừa nói lại chuyện vừa xảy ra, tôi đã bắt đầu nói năng lung tung, không biết thư ký Lý có hiểu được không?

“Đừng sợ, bác sĩ sẽ đến nhanh thôi.”

“Anh kh
<<1 ... 89101112 ... 20>>

.


Top update NEW XtScript Error: Timeout.

Bạn xem chưa?̣

XtScript Error: Timeout.
Bạn yêu thíck
Thế giới truyện :
Thư Tình | Teen Story | Góc trái tim | Tiểu Thuyết | Truyện Ma | Truyện Ngắn facebook | Sưu Tầm, me ola Truyện luôn luôn cập nhật 24/24

tìm thêm phim ,Truyện , ảnh trong wap:


..
Load pages: sec.