sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
watch sexy videos at nza-vids!
sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
truyen teen, tinh yeu 9x, hot clip 9x, sms kute , goc trai tim, me hai ola, tieu thuyet ,Teen Story ,tinh yeu, sms kute, tin... - sao3x

Bạn đang truy cập vào sao3x.sextgem.com wap đọc truyện hay wapsite đọc truyện teen hay,tổng hợp tiểu thuyết hay và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!

page wap trên facebook .mọi người vào like giúp mềnh nhé

sao3x.sextgem.com Trang chủ > 9x lộ hàng > click để xem nhiều truyện về Teen Story

hi chào mọi người mình đã quay trở lại .chúc mọi người đọc truyện vui vẻ nhé

Bài viết Ngược nắng, ngược gió

Author: Hạt Cát Vô Tình

Tình trạng :Mồ Côi Người Yêu ☺
bạn là người Thứ 1277515 đọc truyện ở www.sao3x.sextgem.com

Chúc bạn Đọc truyện vui vẻ !


br /> đập thình thịch, mặt thì đỏ

bừng vì xấu hổ. Buổi trưa ở

công viên này rất vắng vẻ

nên tôi mới yên tâm ngủ khì

như vậy, không ngờ lần này có người nhìn thấy, lại là 1

người con trai và trong lúc tôi

ngủ mơ nữa. Tôi thẹn quá hóa

giận, cáu: - Anh … Có gì đáng cười sao? - Cô bé mơ thấy ác mộng à? –

anh ta lại cười – Bé con không

ở nhà học hành, ra đây mơ

mộng cái gì thế? - Anh … Em không phải bé

con. Tháng sau em vào đại học

rồi đấy! Tôi phải thanh minh như thế,

vì rất nhiều người lầm tưởng

tôi còn bé lắm khi thấy tôi hơi

nhỏ con. Lại cười, rồi bất ngờ,

anh ta đi đến bên gốc cây và

ngồi xuống: - Cho anh ngồi ké chỗ của nhóc

1 lát nhé! - Đã bảo rồi, em không phải là

nhóc mà, em đã 18 tuổi rồi

đấy! - Thế à? Lớn ghê rồi nhỉ, nhóc

con! Tôi tức thực sự, nhưng cứ nhìn

cái nụ cười bình thản của anh

ta là lại không phát tiết ra

được. Tôi chạy đến nhặt cuốn

sách lên, định cáo biệt ra về

thì anh ta lại hỏi: - Bé thi trường gì thế? - Kinh tế - tôi lạnh nhạt trả

lời. - Anh học Bách khoa. Mình là

hàng xóm rồi! Vậy là tôi từ bỏ ý định bỏ về,

ngồi xuống tán chuyện với

anh. Rồi tôi biết anh tên là Ân

Du. "Ảnh minh họa" Ân Du hơn tôi 4 tuổi, đang học

năm 4. Ít nữa tôi vào năm 1

thì anh cũng bước vào năm

cuối rồi. Anh nói chậm rãi

nhưng nói khá nhiều, chủ yếu

kể với tôi về cuộc sống sinh viên và những gì sẽ chờ đợi

tôi ở trường đại học. Tôi cũng

kể cho anh nghe đủ thứ, từ tổ

kiến ở gốc cây tôi hay ngồi

đến những cuốn sách tôi thích

đọc. Nói chuyện với anh rất vui. Anh hiểu biết khiến tôi

lắng nghe mãi không chán,

anh kiên nhẫn và điềm đạm

để giải thích với tôi tất cả

những gì tôi thắc mắc, và anh

thông minh, dí dỏm khiến tôi ngẩn ngơ. Anh cho tôi cảm

giác tự nhiên, thoải mái tựa

như chúng tôi quen nhau tự

kiếp nào rồi chứ không phải

mới biết nhau được vài giờ

đồng hồ vậy. Tôi cũng mặc nhiên để anh gọi mình là

nhóc, là cô bé. Không còn tức

tối chút nào cả, hơn thế, trong

lòng còn âm ỉ vui sướng. Từ hôm đó, tôi không gặp

được anh thêm 1 lần nào. Dù

nhiều lần tôi cố tình ngồi lì ở

công viên ngóng anh nhưng

anh vẫn không xuất hiện.

Mảnh giấy ghi số điện thoại của anh tôi vẫn giữ như báu

vật. Gần ngày khai giảng, tôi

bèn xin mẹ mua điện thoại di

động, mục đích duy nhất là

để liên lạc với anh. Ngày nhập trường, sau khi

làm xong thủ tục, tôi gọi cho

Ân Du, lấy cớ nhờ anh dẫn đi

tham quan cả 2 trường. “Nhóc

đấy à?” – Nghe giọng anh

vang lên trong điện thoại mà tim tôi đập thình thịch. Tới

gần chỗ hẹn, từ xa xa tôi đã

nhận ra anh ngay lẫn trong 1

nhóm bạn của anh. Anh đứng

đó, cười nụ cười đã từng

khiến tôi mê mẩn. Ở anh luôn toát ra vẻ tự tin, ung dung

hiếm có. Lúc đó cũng gần

trưa, nắng chiếu rực rỡ, chiếu

lên thân ảnh cao gầy của anh

với chiếc áo sơ mi trắng làm

tôi cứ đứng chết trân tại chỗ nhìn anh, không bước tiếp

được. Nhìn khung cảnh ấy, tôi chỉ

có một suy nghĩ duy nhất,

rằng anh chính là mặt trời, và

sẽ là mặt trời trong trái tim

tôi. Giây phút ấy, hình ảnh đó

đã khắc anh vào trí nhớ của tôi, để sau này không biết

bao lần tôi hồi tưởng lại nó. Bạn anh nhìn thấy tôi,

nghiêng đầu nhắc anh. Khi

anh bước đến gần, tôi mới lấy

lại tinh thần. Mấy anh bạn của

anh nháy mắt với anh đầy ẩn

ý, vẫy tay với tôi rồi tản đi. Chỉ còn tôi với anh. Chúng tôi

bước đi bên nhau trong vườn

trường, như bao đêm qua tôi

vẫn hằng mơ tưởng đến. Tôi

len lén nhìn anh. Nắng làm má

tôi hồng lên, còn tim thì đập như muốn nhảy ra khỏi lồng

ngực. Bước chân tôi lâng lâng

nhẹ bẫng như đang đi trên

mây. Lần đầu tiên sóng vai

cùng chàng trai mình thầm

mến, cảm giác của mọi người thế nào? Còn tôi, buổi trưa hè

với những xúc cảm ấy tôi mãi

ghi nhớ, cho tới tận bây giờ. Những ngày sau đó, buổi sáng

nào tôi cũng nhắn tin chúc anh

một ngày tốt lành, tối đến lại

chúc anh ngủ ngon. Anh rất

vui vẻ đáp lại tôi, còn gửi cho

tôi những câu nói thú vị khiến tôi phải mua ngay một

cuốn sổ để chép lại, sợ nhỡ

điện thoại có vấn đề, mất đi

thì tôi sẽ tiếc đứt ruột mất. Tôi biết mình đã thích Ân Du

mất rồi, nhưng làm sao đủ can

đảm để bày tỏ điều đó cơ

chứ. Tôi chỉ còn biết kiếm đủ

mọi cái cớ để có thể được nói

chuyện, được gặp anh. Tôi cần một cuốn sách toán, tôi cần

một quyển giáo trình kinh tế,

tôi cần lên thư viện mượn

sách, tôi gặp một vấn đề

không hiểu trong bài học, tôi

muốn chọn tuyến xe bus đi Cổ Loa, vân vân và vân vân,…

tôi đều gọi anh. Và lần nào,

anh cũng rất tận tình giúp đỡ,

cho tôi những lời khuyên bảo,

giảng giải tỉ mỉ, chân thành.

Một năm đó, tôi chạy sang trường anh đều đặn như mẹ

tôi đi chợ hàng ngày. Đáng nhẽ chồng sách có thể

trả liền một lần nhưng tôi chia

nhỏ ra mỗi lần trả một

quyển, kiếm cái cớ để gặp

anh. Mấy đứa trong lớp biết

chuyện liền trêu tôi: “Thân thể ở bên này, tinh thần ở bên

kia!”. Các bạn anh ai cũng biết

tôi. Mỗi lần tôi đến là các anh

ấy lại huýt sáo, nháy mắt

đầy ẩn ý với anh. Anh chỉ

cười, vẫn ung dung như vậy. Còn tôi, chỉ chăm chăm vào

anh, làm gì có hơi sức để ý

đến thái độ của người khác. Tôi không hiểu một năm ấy

tôi lấy đâu ra dũng khí và

bạo dạn để tiếp cận anh như

vậy. Trước khi gặp anh ai

cũng kêu tôi nhút nhát, sống

khép kín. Đến bản thân tôi còn tự cảm thấy mình như

vậy cơ mà! Vậy chỉ có thể lí

giải rằng, anh có một sức thu

hút quá lớn, đến mức một đứa

nhát cáy như tôi cũng không

thể cưỡng lại được. Bài học thì đọc dăm, bẩy lần mới nhớ

được lơ mơ, nhưng từng câu

từng lời anh nói, tôi nhớ

không sót một từ nào. Nhìn vào những biểu hiện của

tôi, ai cũng hiểu, các bạn của

anh cũng hiểu. Nhưng anh thì

hình như chẳng hiểu gì cả, cứ

thản nhiên như thế. Anh đối

với tôi như một cô em gái, vẫn tận tình giúp đỡ, nhắc

nhở, dạy bảo tôi những kinh

nghiệm trong học tập và cuộc

sống. Ân Du vẫn xoa đầu tôi,

cười với tôi những lúc tôi giận

dỗi. Nhưng tôi đâu cần cái xoa đầu tình anh em đó. Cái tôi

cần là một nụ hôn từ chính

đôi môi đầy yêu thương và

nồng nàn của anh cơ! "Ảnh minh họa" Tốt nghiệp, Ân Du sang Mỹ

học Thạc sĩ. Một tuần trước

khi anh đi, tôi mới biết tin.

Cũng không phải là do anh nói

mà là 1 người bạn của anh cho

tôi biết. Lòng tôi đau lắm, cứ như thể tôi không là gì đối

với anh vậy. Sau 1 đêm khóc

hết nước mắt, sáng ra tôi

nhắn tin cho anh: “Anh sắp đi

phải không?”. Anh lập tức gọi

lại, hẹn gặp tôi. Anh xin lỗi vì không nói với

tôi sớm hơn, và rằng không

muốn tôi suy nghĩ nhiều. Anh

đưa tôi đi loanh quanh, mua

cho tôi vài cuốn sách, căn dặn

tôi đủ thứ. Nhưng tôi còn tâm trí đâu mà quan tâm đến

mấy cái đó. Trong đầu tôi chỉ

còn văng vẳng duy nhất 1

câu: “Ân Du sẽ đi, Ân Du sẽ

đi!”. Tâm trí tôi mờ đi, nước

mắt chảy dài. Ân Du lau nước mắt cho tôi, hứa rằng sẽ trở

lại. Ừ thì, có thể anh sẽ trở lại,

nhưng cũng có thể không

đúng không? Mà trở lại thì

bao giờ sẽ trở lại? Có thể 2

năm, 5 năm hay thậm chí là 10 năm. Tôi như người mộng

du trở về nhà, anh vẫy tay

tạm biệt tôi thế nào tôi cũng

chẳng nhớ nữa. Tôi lại nằm

vật ra giường và khóc một

trận nữa. Ân Du sẽ đi, sẽ không còn

trong cuộc sống của tôi nữa

rồi. Anh đi, một người bạn,

một người anh vô cùng thân

thiết, có thể nói là duy nhất

của tôi đã bỏ tôi rời đi. Anh đi, người tôi yêu, mối tình

đầu của tôi cũng ra đi, để lại

trong tôi nỗi đau thất tình và

một trái tim với vết sẹo

không thể lành. Và n

.


Top update NEW XtScript Error: Timeout.

Bạn xem chưa?̣

XtScript Error: Timeout.
Bạn yêu thíck
Thế giới truyện :
Thư Tình | Teen Story | Góc trái tim | Tiểu Thuyết | Truyện Ma | Truyện Ngắn facebook | Sưu Tầm, me ola Truyện luôn luôn cập nhật 24/24

tìm thêm phim ,Truyện , ảnh trong wap:


..
Load pages: sec.