sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
watch sexy videos at nza-vids!
sao3x.sextgem.com truyen teen , chuyen 9x, hot clip ,sms kute ,Tải game miễn phí, anh girl xinh, truyen hay, truyen hoc sinh...
truyen teen, tinh yeu 9x, hot clip 9x, sms kute , goc trai tim, me hai ola, tieu thuyet ,Teen Story ,tinh yeu, sms kute, tin... - sao3x

Bạn đang truy cập vào sao3x.sextgem.com wap đọc truyện hay wapsite đọc truyện teen hay,tổng hợp tiểu thuyết hay và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!

page wap trên facebook .mọi người vào like giúp mềnh nhé

sao3x.sextgem.com Trang chủ > 9x lộ hàng > click để xem nhiều Tiểu Thuyết tình yêu

hi chào mọi người mình đã quay trở lại .chúc mọi người đọc truyện vui vẻ nhé

Bài viết Tiểu Thuyết,Chuyện tình Kem kiwi (Kiss the rain) - Thùy Dương - FULL

Author: Hạt Cát Vô Tình

Tình trạng :Mồ Côi Người Yêu ☺
bạn là người Thứ 1280458 đọc truyện ở www.sao3x.sextgem.com

Chúc bạn Đọc truyện vui vẻ !


n, tất cả bọn con gái đều ồ lên.
"Cậu có đùa không thế Kem? Bạn gái của anh ấy là ai cơ?"-Gigi đứng phắt dậy, chống hai tay lên bàn.
"Không đùa đâu. Cô ấy đâu có học trường mình, nên các cậu không biết là phải."-Nói rồi tôi chuồn lẹ về chỗ, bỏ lại Gigi cùng hội bạn đang thất vọng tràn trề.
Nghĩ lại, mình có hơi nhẫn tâm quá không nhỉ? Tự nhiên vùi dập hy vọng đang nhen nhóm của bọn họ.
Nhưng thôi kệ, đó là sự thật mà, chẳng có gì sai trái khi nói ra sự thật cả. Với lại, tôi thấy vô cảm với chuyện này.
Kiwi có bạn gái hay cái quái gì đi nữa là chuyện riêng tư của anh ấy, không liên quan đến tôi. Từ giờ trở đi, không-liên-quan-đến-tôi-nữa!
Có thế chứ, phải lạnh lùng dứt khoát mới đúng phong cách của Kem.
Kiwi, từ giờ trở đi, em sẽ không quan tâm đến anh nữa. Anh là gì chứ? Là trái Kiwi xanh tươi chua chua mát mát? Tốt thôi, em sẽ bỏ anh vào máy xay và trộn anh cùng món kem vani.
Đúng lúc đang hào hứng, sung sướng vì sự thay đổi xuất sắc của mình thì tôi bỗng thấy Kiwi trong bộ đồng phục siêu cool của Isaac Newton, vai khoác chiếc túi xách da màu nâu sáng đi qua hành lang lớp học. Nhìn thấy tôi qua cửa kính trong suốt, Kiwi vui vẻ nở nụ cười rạng rỡ, rất thu hút và lịch lãm.
Trong giây lát, tất cả hệt như một thước phim quay chậm, tôi thấy mình ngừng thở và nghe được cả tiếng nhịp tim đập thình thịch.
Kem đã thất bại toàn tập.
Tại sao chứ? Tại sao cứ xuất hiện cool như vậy hả!!!

3h chiều. Tôi đã có mặt trước cổng nhà ông An Mạnh.
Ra mở cửa là cậu nhóc Antony. Nhìn thấy nó, tôi bỗng chẳng còn cảm giác tức giận vì nó đã đọc cuốn sổ của tôi cả.
"Chị Kem!"-Cậu bé reo lên.
"Ừ chào Antony!"
Nhìn kĩ cậu nhóc tôi mới thấy, trông nó đáng yêu nhưng không giống cậu bé 13 tuổi chút nào. Thực tế nó lớn hơn như vậy, cao hơn tôi một cái đầu, và…giống một anh chàng 17 tuổi hơn.
Antony giúp tôi dắt xe rồi đóng cổng lại.
Cậu bé dẫn tôi qua phòng khách, lên cầu thang và đi qua nhiều căn phòng mới tới nơi luyện giọng.
"Cô Thảo Vy sẽ hướng dẫn chị."-Antony nói và khẽ mở cánh cửa căn phòng kiểu châu Âu rộng lớn.
Chợt âm thanh mềm mại của đàn piano từ bên trong phát ra, xen vào đó là giọng hát cao vút của ai đó.
"Từ từ đã Antony."-Tôi ra hiệu cho cậu bé chưa vào vội.
Chúng tôi đứng bên mép cửa, dõi về phía trong phòng, nơi có người đang chơi piano, và cô ấy còn hát nữa.
Giọng hát trong trẻo, đầy kĩ thuật, khi hiền hòa, khi dữ dội.
Đó là một cô gái mặc váy trắng, mái tóc đỏ rực ánh lên những tia sáng lấp lánh. Cô ấy ngồi bên cây đàn piano, đôi bàn tay lướt trên những phím đàn một cách rất tự nhiên, đầy say mê.
Ôi Chúa ơi…!
Âm vực của giọng hát này…phải thuộc đến quãng 7, quãng 8.
Cô ấy hẳn là…
"Chị ấy là Mai Linh, gương mặt triển vọng mà ông em đã dày công đào tạo từ nhỏ đó chị."
Ra là cô ấy.
Tôi sững sờ trong giây lát.
"Chị Mai Linh có giọng ba quãng tám."-Antony thêm vào.
Và lần này thì tôi shock thật sự.
Ba quãng tám? Ôi thánh thần ơi, khủng khiếp quá.
Cô ấy hẳn sẽ rất nổi tiếng, có thể không phải hôm nay, ngày mai, nhưng chắc chắn trong một tương lai không xa.
Tôi không thể tin nổi vào mắt mình, cô bạn xinh đẹp mà tôi từng gặp trước kia, người nói với tôi rằng cô ấy là bạn gái Kiwi, có giọng hát ba quãng tám, và còn chơi piano rất thành thạo nữa.
Bỗng nhiên tôi thấy mình nhỏ bé quá đỗi…
"Ai thế này?"
Tôi cứ đứng đó đơ người ra, mãi đến khi Mai Linh phát hiện ra và lại gần.
"Chị ấy là Kem."-Antony nhanh nhảu.
"À chị nhớ ra rồi, bạn của anh Kiwi. Thảo nào trông quen quen. Rất vui được gặp bạn!"-Mai Linh chìa tay ra bắt tay với tôi.
"Ừ ừm…mình cũng vậy."
"Ông đã chọn chị Kem đấy chị Mai Linh!"
"Sao? Chọn gì cơ?"-Nghe Antony nói vậy, đang vui cười bỗng dưng Mai Linh nhíu mày.
"Giọng hát chính cho album mới."
Tôi không chắc nữa, nhưng hình như lúc này đây, một tia chớp bắt đầu lóe sáng nơi đôi mắt Mai Linh và giông bão quanh đó bắt đầu nổi lên ầm ầm.
Không còn một chút thân thiện nào nữa, Mai Linh quay sang nhìn tôi hằn học, cái nhìn đầy tuyệt vọng.
"Antony…em nói sao cơ? Giọng hát chính?"-Cô ấy như bị mắc nghẹn, nói không thành lời.
"Vâng. Ông đã quyết định rồi, từ giờ chị Kem sẽ đến đây tập cùng cô Thảo Vy."
Có gì đó không ổn. Ít nhất là từ cô gái này.
"KHÔNG ĐỜI NÀO!"-Cô ấy gắt lên, và run rẩy lùi lại phía sau.
"Chị sao vậy?"
"Không đời nào…không…"-Mai Linh bắt đầu cười rời rạc.-"Cô không thể có nó, bài hát đó là của tôi…không thể nào…"
"Bình tĩnh nào chị Mai Linh!"-Antony chạy lại gần và ngay lập tức bị Mai Linh hất phăng ra.
"Các người đang chơi trò gì vậy? Đang đùa tôi có đúng không?"
Tôi sợ hãi không dám nói câu nào, co mình lại nơi cánh cửa.
Như hiểu ra điều gì, Antony bèn đứng đó yên lặng.
"Đi, đi với tôi."-Mai Linh giận dữ kéo lấy tay tôi lôi ra khỏi phòng.
"Đi đâu cơ?"-Tôi cố gỡ bàn tay cô ấy ra, nhưng bất lực.
"Làm rõ cái chuyện chết tiệt này. Tôi không tin người được chọn lại là cô. Không đời nào cô hiểu không?"-Mai Linh hét lên.
"Mình…"
"Tôi sẽ đưa cô đến bệnh viện ông đang nằm và hỏi rõ xem rốt cuộc là thế nào! Ông đã nhầm lẫn rồi! Người đó phải là tôi, bài hát đó là dành cho tôi! Tôi đã chờ nó quá lâu, quá lâu rồi cô biết không?"
"Bỏ chị ấy ra Mai Linh!"-Antony chạy theo.
Cô ấy rõ ràng không nghe thấy gì, sự bực bội và giận dữ của Mai Linh trút hết lên cổ tay tôi, nó khiến tôi đau.
"Bỏ tay Ice-cream ra."
Bỗng một giọng nói lạnh lùng quen thuộc cất lên từ phía sau. Cùng lúc là bàn tay anh ấy nắm lấy tay tôi kéo lại.
Rất mạnh mẽ, rất ấm áp…
Chap 27
"Để yên đi Kiwi! Em cần phải biết chuyện gì đang xảy ra!"-Mai Linh nức nở quay lại, và cảm xúc mãnh liệt của cô ấy cuối cùng đã trào ra bằng những giọt nước mắt.
Cùng lúc Mai Linh buông tay, Kiwi vội kéo tôi nép sát về phía anh ấy.
"Anh xin lỗi. Nhưng ông quyết định rồi, Mai Linh. Không ai thay đổi được ông đâu."
"Quyết định? Từ khi nào? Tại sao em lại không biết?"
"Từ hôm qua."-Kiwi bình thản đáp lại.
Khác với thái độ giận dữ khi trước, lần này thì Mai Linh ôm mặt khóc nấc lên thành từng tiếng trước mặt tất cả chúng tôi. Hẳn cô ấy buồn và thất vọng lắm.
Không hiểu sao, tôi bỗng thấy mình có lỗi, mình thật là xấu xa. Xét về mọi khía cạnh, về ngoại hình, giọng hát, kĩ thuật, cô ấy hơn tôi hoàn toàn. Vậy tại sao không chọn cô ấy?
Trong bộ váy trắng, trông cô ấy càng thêm yếu đuối và mỏng manh. Đột nhiên, Kiwi khẽ buông tay tôi ra, bước lại gần Mai Linh.
"Đừng khóc nữa, Mai Linh."-Rồi Kiwi cúi xuống lấy tay gạt những giọt nước mắt đang lăn trên gương mặt xinh đẹp kia.
Không chần chừ gì, cô ấy ôm chầm Kiwi, thật chặt.
Một thoáng sững sờ, nhưng rồi Kiwi cũng vòng tay ôm lại.
"Anh có hiểu cảm giác của em lúc này không?"-Cô ấy thì thầm trong tiếng nấc và vùi mình vào bờ vai ấm áp của Kiwi.
"Anh hiểu."-Kiwi thở dài.
Tất cả những việc này…đang diễn ra trước mắt tôi. Rất thật, rất sống động.
Phải rồi, Mai Linh là bạn gái của anh ấy mà, chuyện này thật quá đỗi bình thường. Vả lại, tôi cũng đâu có tình cảm gì với Kiwi đâu.
Nhưng sao…lại đau thế này nhỉ…?
Cảm giác như…có ai đang bóp chặt lấy trái tim mình vậy.
Ước sao mình có thể biến mất khỏi nơi đây.
Có một điều kì lạ là, mặc dù muốn vậy, mặc dù có thể bỏ chạy, nhưng tôi lại không hề nhúc nhích. Cứ đứng đó hệt như bức tượng đá vô hình. Đối diện với tất cả.
"Để anh đưa em về."-Kiwi lên tiếng, phá vỡ bầu không khí âm u đang bay lơ lửng trên đầu tôi.
"Ừm."-Mai Linh ngoan ngoãn đáp lại.
"Ice-cream, chút nữa giáo viên thanh nhạc sẽ đến, em ở đây chờ nhé."-Kiwi vừa dìu Mai Linh xuống cầu thang, vừa nói vọng lại.
Tất nhiên, tôi chẳng hề có ý niệm nào về việc anh ấy vừa nói những cái gì.
Tất cả những gì tôi biết, đó là anh ấy đã buông tay tôi ra để đến với Mai Linh-nàng thiên nga trắng xinh đẹp, bỏ tôi lại nơi đây cùng nỗi buồn vô tận.
Thế này đã đủ đau lòng lắm rồi.
Thêm nữa, trước khi rời khỏi đây, Mai Linh đã tặng cho tôi ánh nhìn mà mãi sau này tôi vẫn không thể nào quên được.
Sóng gió sắp nổi dậy từ đây, tôi biết.
------------o0o------------
Một lát sau, chuyên gia thanh nhạc của tôi đã đến. Nghe Antony nói, Mai Linh là học trò cưng của cô ấy, mà không chỉ vậy, cô Thảo Vy còn là cô có họ hàng xa với Mai Linh nữa.
Cô ấy có cái tên rất đẹp, rất nhã nhặn, rất mĩ miều. Thế nhưng lần đầu tiên tiếp xúc, tôi đã thầm gào thét bên trong tâm can mình rằng, giáo viên khủng khiếp nhất, ghê gớm nhất mà tôi đã từng gặp trong cuộc đời chính là đây!
Bạn đã từng đọc Matilda-cô bé nghịch ngợm của Roald Dalh chưa?
Và bạn còn nhớ nhân vật cô hiệu trưởng khổng lồ hung dữ Trunchbull chứ? Cô Thảo Vy, thực sự là phiên bản ngoài đời thực của quý cô Trunchbull ác mộng.
Cô ấy cũng cao lớn như vậy. Hai vai cô ấy gồ lên như hai dãy núi và bàn tay thì to bè, trắng nhợt trông đến là khiếp hãi.
Trước đến giờ tôi vẫn thường nghĩ rằng những người nghệ sĩ chơi đàn piano luôn có bàn tay dài và thon thả, kèm theo là một vóc người nhỏ nhắn, tính cách hiền hòa, dịu dàng. Nhưng cô Thảo Vy thì đi ngược lại tất cả điều đó.
Hay cũng có một cách giải thích khác hợp lý hơn cho việc cô ấy đối xử dữ dằn, là vì cô ấy ghét tôi. Cũng phải thôi, cháu họ hàng xa của cô ấy là Mai Linh mà.
Cô Thảo Vy mặc một bộ váy âu phục màu đen, vai khoác chiếc túi xách thổ cẩm nhiều sắc màu, huỳnh huỵch bước từng bước nặng nề vào phòng. Có lẽ cô ấy nên tham gia lớp aerobic nào đó, như chỗ gần nhà tôi chẳng hạn, nó có thể giúp cô ấy cải thiện thân hình một cách đáng kể-tôi nghĩ thầm.
"Em chào cô."-Tôi lễ phép đứng dậy.
"Ừm."-Cô Thảo Vy gật đầu rồi gỡ túi xách, ngồi xuống ghế sofa, vắt chân chữ ngũ, bộ dạng rất thoải mái.
Rồi cô ấy lôi điện thoại ra, bấm số và gọi cho hàng tá người một cách thản nhiên như thể không cần biết tới sự có mặt của tôi ở đây vậy. Hay cô ấy cho rằng tôi đang dành thời gian quý báu của mình đến đây ngắm cô ấy thay vì học gì đó về…ừm, thanh nhạc?
"Anh à, khi nào về nhớ ghé qua siêu thị mua ít nấm nhé, loại nấm kim hay ăn lẩu ấy. Thêm một ít nấm bạch tuyết nữa…"
"Đức à, cô có đọc qua mail em gửi rồi, cứ thế tổ chức đi nhé, hội trường hôm đó trống đấy…"
"Ui da, dạo này tao cũng vẫn hay đau lưng lắm, đau ê ẩm. Bịch thuốc mày gửi tao hôm nọ sắc lên uống cũng không ăn thua…"
"Cái con mụ ở chỗ chị hôm nọ rẽ sang đường không bật xi nhan, cũng không mang theo giấy tờ xe, bị phạt mấy trăm đấy, thời buổi bây giờ không đùa được đâu…"
"#$%$^*&%%&*@...."
Cứ thế, cô ấy luôn tay luôn miệng hoạt động mà không để ý gì đến con bé đang nhăn nhó khổ sở ngồi bên cạnh.
"Thưa cô…"-Cuối cùng thì tôi cũng dám thốt lên đầy sợ sệt.
Thấy vậy, cô Thảo Vy liền quay sang nói với tôi một câu cộc lốc.
"Sao?"
"Em phải về nhà trước 5h chiều ạ, và giờ thì đã 4h rồi…"-Tôi ấp úng.
"Ha, em còn có việc quan trọng hơn cả học nhạc sao? Tôi thấy thất vọng quá, em đã nghe câu nghệ thuật không bao giờ có giới hạn chưa?"
"Chưa ạ…"
"Haizz, sự lựa chọn của lão già khỉ gió An Mạnh là đây sao? Sao chẳng có chút xíu đam mê nào với âm nhạc vậy."-Cô Thảo Vy vừa đủng đỉnh nhét điện thoại vào túi xách vừa tỏ vẻ ngao ngán.
Trời. Cô ta, à không, bà ta mới đáng- đang nói cái gì vậy? Gọi nhạc sĩ An Mạnh đáng kính là lão già khỉ gió sao? Còn đam mê đam miếc gì nữa? Được lắm, tôi đã tôn trọng bà hết mức rồi đấy.
"Xin lỗi, cô có thể l
<<1 ... 1920212223 ... 29>>

.


Top update NEW XtScript Error: Timeout.

Bạn xem chưa?̣

XtScript Error: Timeout.
Bạn yêu thíck
Thế giới truyện :
Thư Tình | Teen Story | Góc trái tim | Tiểu Thuyết | Truyện Ma | Truyện Ngắn facebook | Sưu Tầm, me ola Truyện luôn luôn cập nhật 24/24

tìm thêm phim ,Truyện , ảnh trong wap:


..
Load pages: sec.